Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tay anh khựng lại giữa không trung, giọng run rẩy.
“Lâm Túy…”
“Giờ em ghét tôi đến mức này sao. Tôi chạm vào em mà em cũng muốn nôn.”
Tôi định nói không phải vì anh, nhưng không kịp.
Tôi chạy vào phòng tắm nôn tiếp.
Cố Dật bị tiếng động làm tỉnh, vội chạy vào vỗ lưng tôi.
“Lâm Túy, cậu không sao chứ.”
Tôi bình tĩnh lại, lắc đầu ra hiệu không sao.
Lúc này Cố Dật mới thấy Cận Diên đứng một bên.
Anh ấy hỏi nhỏ.
“Đây là bạn trai cũ của cậu à.”
“Alpha cực phẩm luôn, cậu đúng là có phúc.”
Tôi gật đầu.
Cận Diên không chỉ đẹp, mà còn cường tráng đến mức có thể đấm chết con bò.
Tôi từng bị anh “cày” đến mức không còn sức phản kháng.
Cố Dật tiến lên vỗ vai Cận Diên.
“Tôi là Cố Dật, rất vui được gặp anh.”
Cận Diên liếc anh ấy từ trên xuống dưới, không nói gì.
Tôi khó chịu vì sữa vừa tiết ra dính vào áo, định đuổi Cận Diên đi để đi tắm.
Không ngờ anh lại lên tiếng.
“Túy Túy, nể tình quen biết, cho tôi ở nhờ một đêm.”
“Tôi trả tiền, một ngày một triệu, đủ chưa.”
Ý định đuổi anh của tôi lập tức biến mất.
Không cần từ chối tiền, ai bảo tôi sợ nghèo.
Tôi cười tươi.
“WeChat hay Alipay. Trả trước rồi ở.”
Nói xong tôi mới nhớ mình đã chặn anh.
“WeChat.” Cận Diên nhếch môi.
Thôi xong, lại phải thêm anh vào lại.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi phát hiện bên cạnh giường có dấu vết rõ ràng của việc có người đã ngủ ở đó.
Tôi nhớ rất rõ mình ngủ ngoan như một đứa trẻ, tuyệt đối không hề lăn lộn.
Trước khi đi rửa mặt thay đồ, tôi lại phát hiện trước ngực mình đỏ ửng, nhìn như bị muỗi cắn.
Thôi kệ, chắc cũng không phải chuyện gì nghiêm trọng.
Chẳng lẽ tôi ngủ sâu đến mức có trộm vào nhà cũng không biết luôn sao.
Ra đến bếp, tôi thấy Cận Diên đang nấu bữa sáng.
Anh nấu cháo thịt nạc với rau củ, mùi thơm bay lên khiến tôi tỉnh cả người.
Tôi như chú cún thấy xương, mắt sáng rực lao thẳng tới.
“Có phần của tôi không? Thơm quá, tôi muốn ăn.”
“Anh học nấu ăn từ khi nào vậy?”
Nhà Cận Diên vốn giàu nứt vách, anh lại là kiểu cậu ấm không bao giờ đụng tay vào việc bếp núc, bình thường có cả đống người hầu phục vụ.
Từ lúc sang đây tôi còn chưa được ăn bữa nào ra hồn.
Nồi cháo này đúng kiểu đánh thẳng vào điểm yếu của tôi.
Có bắt tôi quay lại với anh ngay lúc này chỉ để đổi lấy bát cháo này, tôi cũng gật đầu không do dự.
Nhưng anh không đưa điều kiện gì, chỉ im lặng múc một bát đặt trước mặt tôi.
“Ăn đi, em gầy đi nhiều quá, nhìn như bị ai hành hạ vậy.”
“Có vẻ bạn trai mới của em nấu ăn không ra gì nên mới để em đói thế này.”
“Hay kỹ năng trên giường của hắn cũng tệ, ăn uống không ổn thì nuốt nổi gì nữa.”
“Khụ khụ khụ.” Tôi bị câu nói của anh làm sặc luôn.
Anh lập tức đứng dậy, đi ra sau vỗ lưng tôi, giọng dỗ dành.
“Từ từ thôi, không ai giành với em.”
“Muốn ăn nữa thì vẫn còn, không đủ anh nấu thêm.”
Đúng lúc đó một giọng nam vang lên phía sau.
“Hai người làm gì vậy, mùi gì thơm thế?”
Cố Dật vừa ngủ dậy, bước vào thấy bát cháo trên bàn.
“Trời ơi, bạn trai cũ mà nấu ăn đỉnh vậy sao.”
“Có phần của tôi không, cho tôi thử một miếng được không.”
“Không được.” Cận Diên lạnh lùng từ chối luôn.
Cố Dật thở dài.
“Tiếc thật, vậy tôi ra ngoài kiếm gì ăn, không làm phiền hai người nữa.”
Trong bếp chỉ còn lại tôi và Cận Diên.
Anh đột nhiên nhếch môi, tay chống lên lưng ghế như muốn bao trọn tôi vào lòng.
“Bạn trai mới của em hào phóng thật.”
“Biết tôi là bạn trai cũ mà vẫn để em ở chung một mình với tôi.”