Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tôi vỗ vai an ủi.
“Không sao, đàn ông đầy rẫy ngoài kia, đừng treo cổ trên một cái cây.”
“Bạn trai tôi còn sắp đính hôn với người khác, tôi dẫn con chạy luôn rồi.”
“Cậu… cậu mang thai à.” Cố Dật khựng lại khi đang đưa ly rượu cho tôi.
Tôi nháy mắt.
“Giữ bí mật giúp tôi nhé, tôi sợ anh ta ép tôi bỏ đứa bé.”
“Tôi muốn giữ nó.”
Cố Dật gật đầu.
“Đi thôi, đồ uống ở đây không hợp với cậu đâu. Tôi dẫn cậu đi ăn canh ở nhà hàng Trung Quốc.”
“Cậu gầy quá rồi.”
Tôi chưa ăn gì trước khi đến nên đồng ý ngay.
Sau khi ăn xong, Cố Dật đưa tôi về căn hộ.
Phòng khách sạn của anh ấy gặp chút vấn đề nên muốn ở nhờ nhà tôi vài ngày.
Tôi thấy nhà mình cũng rộng nên đồng ý.
Ai ngờ lại kéo theo một loạt rắc rối.
Nửa đêm có tiếng gõ cửa. Tôi dụi mắt ngái ngủ ra mở cửa thì thấy Cận Diên đứng đó.
Anh phong trần mệt mỏi, kéo theo vali, đứng trước cửa căn hộ của tôi.
Phản ứng đầu tiên của tôi là kinh ngạc.
Anh không ở trong nước chuẩn bị đính hôn mà chạy sang đây làm gì.
Tôi còn chưa kịp định thần thì cửa đã bị anh đóng lại, tôi bị anh vác lên vai đưa thẳng vào phòng.
Anh đặt tôi trước cửa sổ sát đất trong phòng ngủ chính, thân hình cao lớn ép tôi không thể nhúc nhích.
Mới nửa tháng không gặp, vừa thấy tôi anh đã có phản ứng.
Tai tôi đỏ bừng.
Chúng tôi đã quá quen thuộc với cơ thể nhau.
Nhưng nghĩ đến việc anh sắp cưới người khác, bỏ rơi tôi và con, tôi tức đến nghiến răng.
Tôi đẩy anh ra, mặt đầy ủy khuất.
“Anh đến đây làm gì.”
“Tôi làm gì.” Cận Diên bật cười đầy tức giận.
Anh giữ cằm tôi, ép tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
“Lâm Túy, em không thể ỷ vào việc tôi yêu em mà bắt nạt tôi như thế.”
“Tại sao lại chia tay. Tôi làm gì sai.”
“Chẳng phải đã nói rồi sao, thi xong kỳ này tôi sẽ dẫn em đi chơi.”
Nghe anh nhắc lại, tôi càng tức hơn.
Anh tìm cớ đẩy tôi đi, chẳng phải để tôi không biết chuyện đính hôn sao.
Đồ đàn ông tệ bạc.
“Không thích thì chia tay, khó hiểu lắm à.” Tôi hất tay anh ra, gào lên.
Nói xong bao nhiêu ủy khuất dồn hết lên.
Thực ra tôi không thích sống ở nước ngoài, ăn không quen đồ Tây.
Thậm chí tôi bắt đầu có phản ứng thai nghén rõ rệt, không nôn thì cũng buồn nôn.
Người cũng gầy đi thấy rõ.
Nhưng tôi sợ về nước anh sẽ ép tôi bỏ đứa bé nên cứ chần chừ không dám về.
Cận Diên vươn tay ôm lấy eo tôi, không cho tôi thoát.
Giọng anh khàn khàn, đầy bất cam.
“Không thích tôi nữa. Vậy giờ em thích ai.”
“Thích cái gã đi cùng em đến bar xem người mẫu nam à.”
“Lâm Túy, sao em dám phản bội tôi.”
Đột nhiên môi tôi đau nhói.
Cận Diên cúi xuống hôn tôi, nụ hôn mang theo sự áp đảo và chiếm hữu không thể chống lại.
Tôi bị hôn đến đầu óc rối tung, khóe mắt còn ươn ướt.
Hôn xong tôi tát anh một cái.
“Cút, tôi không muốn thấy anh nữa.”
Tôi quay mặt đi không muốn nhìn anh thêm.
Tôi sợ nếu tiếp tục dây dưa sẽ làm ra chuyện không nên làm.
Do cảm xúc dao động mạnh, tôi lại cảm thấy ngực ướt át.
Hỏng rồi.
Tôi vội che lại, thúc giục anh.
“Cút ngay.”
Nhưng anh đã nhìn thấy hết.
Anh nắm lấy tay tôi, khóe mắt đỏ hoe.
“Rời khỏi tôi chưa đầy nửa tháng mà em đã sống chung với hắn.”
“Cơ thể em đã bị hắn điều chỉnh thành thế này.”
“Nói đi, hắn đã chạm vào em những chỗ nào. Tôi phải che hết dấu vết của hắn.”
Khi Cận Diên định tiến lại gần lần nữa, tôi đột nhiên buồn nôn rồi nôn thốc nôn tháo.
Ánh mắt anh lập tức sụp đổ.