Sau Khi Xuyên Thành Thiếu Gia Giả, Tôi Kí Hợp Đồng Hôn Nhân Với Đại Lão

Chương 15

Trước Tiếp

Ngón tay ở trên bàn của Phó Thanh Hoài khẽ gõ , trong tròng mắt đen nhánh lướt qua vẻ khác lạ . Tuy hôm nay anh và Tô Kinh Mặc đã đạt đủ thời gian quy định ở cùng một phòng , nhưng từ trước đến nay anh không thích chuyện bản thân đã lên kế hoạch tốt lại xuất hiện tình huống ngoài ý muốn . Anh hi vọng trong ba thánh tới , mỗi tối Tô Kinh Mặc đều sẽ ngoan ngoãn đợi ở trong căn hộ này , tốt nhất là đừng xuất hiện tình trạng về muộn gì hết .

Phó Thanh Hoài nhìn Tô Kinh Mặc : “ Tôi nhớ trong hợp đồng hẳn đã ghi rất rõ , thời gian buổi tối cậu nhất định phải trở về căn hộ này .”

Tô Kinh Mặc dùng đôi mắt mèo màu hổ phách  nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Phó Thanh Hoài , kiên trì dựa vào lí lẽ biện luận : “ Phó tiên sinh , tôi biết nội dung trong bản hợp đồng . Nhưng tối hôm nay tôi chỉ về trễ thôi , chứ không phải sẽ không trở về . Hẳn cũng không tính là trái với …”

Dưới ánh mắt của Phó Thanh Hoài giọng của Tô Kinh Mặc có vẻ càng ngày càng nhỏ .

Cậu…sao cậu có thể quên mất Phó Thanh Hoài không thích nhất là có người chống đối lại quyết định của anh , dẫu sao Phó Thanh Hoài cũng là người nắm quyền một tập đoàn lớn , nếu thật sự có tấm lòng rộng lượng giống như vẻ ngoài , chỉ sợ đã sớm bị những cổ đông trong tập đoàn ăn đến mức không còn xương cốt rồi.

Tựa như một đoạn miêu tả ngắn ngủi trong sách , Phó Thanh Hoài đã hời hợt ép nguyên chủ , người đã làm hại cơ thể của anh suy yếu đến mức thiếu chút nữa phải đi giành ăn với chó hoang . Cuối cùng nguyên chủ chỉ có thể thống khổ đói chết ở đầu đường.

Vậy mà bây giờ cậu một tấc lại được một tấc rồi lại muốn thêm một thước , quả thực giống như đang bạo gan nhổ râu hùm.

Nhưng cậu cũng thật sự rất muốn quý trọng mỗi một cơ hội mình có.

Kiếp trước , cậu cũng chính là dựa vào việc không buông bỏ bất kì cơ hội nào nên mới có thể trong vòng mười năm dựa vào chính mình trở thành đỉnh lưu trong giới giải trí .

Phó Thanh Hoài vốn chỉ muốn Tô Kinh Mặc từ bỏ suy nghĩ hôm nay vẫn muốn ra ngoài thử vai trong đầu cậu , nhưng khi nhìn người thanh niên trước mặt uể oải rủ đầu xuống , thậm chí hốc mắt có vẻ như cũng hơi đỏ lên vì tủi thân , trái tim của anh lập tức giống như nhuốm phải giấm , cảm xúc ê ẩm bắt đầu dâng lên .

Dường như anh không muốn nhìn thấy người thanh niên trước mặt lộ ra vẻ mặt như thế với anh .

Cảm xúc này khiến anh không nhịn được nhíu mày một cái tâm trạng không hiểu sao lại có chút phiền não .

Phó Thanh Hoài mím môi khắc chế hành động muốn đưa tay vuốt ấn đường của  chính mình .

Đó là hành động chỉ khi anh gặp phải công việc cực kì khó giải quyết mới làm ra .

Thật vất vả kiềm chế cảm xúc dâng trào khó hiểu của bản thân, Phó Thanh Hoài trầm giọng nói với Tô Kinh Mặc đang cúi thấp đầu : “ Không phải tôi muốn ảnh hưởng đến công việc cậu. Tôi chỉ cảm thấy nếu cậu muốn tiến vào ngành giải trí , vậy thì phải có kế hoạch một chút , chứ không phải dựa vào may mắn để mưu cầu cơ hội không biết đến khi nào mới có kết quả tốt.”

“ Tôi nhớ dưới trướng của Phó thị có một công ty kinh doanh trong giới giải trí. Ngày mai tôi sẽ cho người sắp xếp một người đại diện cho cậu, để người đại diện chuyên nghiệp lên kế hoạch công việc cho cậu . Vậy nên công việc giống như ngày hôm nay cậu không cần tiếp tục nữa.”

“?” Tô Kinh Mặc không dám tin trừng lớn hai mắt của mình , tâm trạng uể oải lập tức bị quét sạch .

Cậu vốn cho rằng Phó Thanh Hoài sẽ trực tiếp dựa theo hợp đồng đã kí , cứng rắn yêu cầu cậu trong vòng ba tháng tới không được đi làm việc vào buổi tối . Cậu thật sự không ngờ được rằng bản thân đột nhiên sẽ có người đại diện !

Nghệ sĩ có người đại diện dẫn dắt và nghệ sĩ không có người đại diện cách biệt một trời một vực đấy !

Hơn nữa , nếu như trí nhớ của cậu không sai , cậu nhớ công ty giải trí dưới trướng của Phó thị kia hẳn là một trong ba công ty giải trí lớn trong ngành giải trí đó .

Chỉ với các loại tài nguyên mà công ty nắm trong tay thôi là đã có thể khiến cho vô số minh tinh muốn nổi tiếng chạy theo như vịt rồi.

Trước Tiếp