Sau Khi Xuyên Thành Thiếu Gia Giả, Tôi Kí Hợp Đồng Hôn Nhân Với Đại Lão

Chương 14

Trước Tiếp

Tô Kinh Mặc đứng sau lưng Phó Thanh Hoài , lập tức nhìn thấy một bức tranh đối diện với thang máy , mà bên cạnh bức tranh này là ghế sofa dùng để đổi giầy và tủ giầy.

Cậu thay dép xong nhìn Phó Thanh Hoài bấm mật khẩu mở cửa chính ra , lúc này mới đi theo anh vào nhà.

Sau khi Phó Thanh Hoài mở cửa , dường như anh đã nghĩ đến điều gì đó , quay người nhìn về phí Tô Kinh Mặc môi mỏng hé mở , nói :'' Mật khẩu cửa là 68865, cậu nhớ kĩ đi , sau này lúc cậu về có thể tự mình mở cửa. Về phần thẻ thang máy , chờ lát nữa tôi sẽ bảo bên quản lí tòa nhà đưa cho cậu một tấm thẻ mới .''

Cậu suy nghĩ một chút cũng hiểu được , Phó Thanh Hoài là chủ tịch của một tập đoàn lớn , anh không thể nào mỗi ngày đều chờ ở trong căn hộ này mở cửa cho cậu được .

Cho dù hiện tại anh không nói , sau này cậu cũng phải mở miệng nói thôi.

Vì Vậy Tô Kinh Mặc chủ động lên tiếng ngoan ngoãn trả lời :'' Vâng , Phó tiên sinh ."

*** 

Tô Kinh Mặc không mang theo nhiều hành lí , đi vào trong căn phòng Phó Thanh Hoài chuẩn bị cho cậu .

Vừa nãy lúc cùng Phó Thanh Hoài đi đến căn phòng này , cậu có nhìn sơ qua một chút , căn hộ này đoán chừng rộng khoảng 160-170m2. Có lẽ căn hộ này vừa mới được dọn dẹp gần đây , nhìn rất sạch sẽ , nhưng cũng không có bao nhiêu hơi người , chắc hẳn Phó Thanh Hoài chưa từng sống trrong căn hộ này .

Dường như là vì ở cùng một chỗ với cậu nên Phó Thanh Hoài mới đặc biệt dọn đến đây .

Chuyện này giống với ngày hôm qua cậu kí hợp đồng hôn nhân với Phó Thanh Hoài , cũng lộ ra một sự thật kì lạ.

Có điều Tô Kinh Mặc hiểu rõ , nếu Phó Thanh Hoài thật sự muốn đối phó với cậu vì chuyện đêm hôm đó  , anh ta tuyệt đối sẽ không thể nào vòng vò nhiều như thế này , không cần làm chuyện phiền toái đến vậy.

Có một số việc không nên hỏi thì đừng hỏi . Hơn nữa cho dù cậu thật sự mở miệng hỏi , đoán chừng Phó Thanh Hoài cũng sẽ không thể nào nói cho cậu biết . Chẳng bằng cậu cứ xem như đây là sự bổ sung tất yếu trong tiền lương một tháng mười triệu của mình thôi.

Dù sao suy nghĩ quá nhiều cũng chẳng có tác dụng gì .

Tô Kinh Mặc còn chưa kịp sắp xếp hành lí đã nghe được điện thoại vang lên tiếng chuông thông báo mà cậu đặc biệt cài đặt .

Cậu cài đặt tiếng chuông này sau khi gia nhập group diễn viên quần chúng của phim trường, group này thường xuyên đăng tuyển thử vai một số vai diễn nhỏ trong đoàn làm phim.

Tần suất nhóm trưởng đăng tin trong group không quá cao , nhưng cơ bản chỉ vừa xuất hiện danh ngạch thử vai do trưởng nhóm thông báo, danh ngạch đó sẽ nhanh chóng bị giành giựt hết sạch .

Tô Kinh Mặc vẫn luôn tìm cơ hội thử vai nhân vật có thể xuất hiện trước màn ảnh . Vì vậy sau khi nghe được tiếng chuông thông báo đặc biệt này cậu không đoái hoài gì đến việc sắp xếp hành lí của mình nữa , lập tức mở điện thoại bấm vào group diễn viên quần chúng , cuối cùng cũng kịp giành được một danh ngạch cuối cùng .

Thời gian thử vai quyết định vào ba bốn giờ chiều ngày hôm nay , đủ để thấy được chắc hẳn đoàn làm phim đang rất cần người .

Tham dự buổi thử vai có chừng ba mươi , bốn mươi người . Nhiều người như thế này thử vai một lượt có lẽ phải đến tận khuya nay mới kết thúc .

Tô Kinh Mặc nghĩ đến giao ước trong hợp đồng mình kí với Phó Thanh Hoài , ít nhất trong vòng ba tháng đầu tiên sau khi kí hợp đồng , mỗi khi trời tối cậu nhất định phải trở về ngủ trong căn hộ này . Cậu cảm thấy mình cần chào hỏi trước một tiếng với Phó Thanh Hoài , nói rõ chuyện đêm nay cậu về muộn hơn một chút .

Tô Kinh Mặc ra khỏi phòng , nhanh chóng thấy được Phó Thanh Hoài đang làm việc bằng máy tính trong phòng khách :'' Phó tiên sinh , tôi có một việc muốn thương lượng với anh.''

'' Việc gì ?'' Phó Thanh Hoài dừng động tác đang gõ chữ dưới tay , ngước mắt nhìn về phía Tô Kinh Mặc , nói.

“ Anh cũng biết đó , hiện nay tôi đang chuẩn bị phát triển trong ngành giải trí . Hiện tại có một vai diễn tôi cần đi tham gia thử vai , có thể tối hôm nay tôi sẽ về khá trễ.”

Trước Tiếp