Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thời gian hơn một tháng ở trong núi, quả thật đã khiến Tần Tố nghẹn đến phát chán. Xử lý xong mọi việc hậu sự, nàng dứt khoát lên đường hồi kinh. Lâu như vậy không gặp An Bình, ngược lại khiến nàng có chút nhớ nhung.
Tần Tố nằm tựa trên lưng ngựa, nơi này cách Thịnh Kinh không xa, chỉ cần hai ngày nữa là có thể trở về. Nghĩ vậy, tâm tình nàng lại khoan khoái hẳn. Quả nhiên ra ngoài "giải sầu" một chuyến, thoải mái hơn nhiều so với việc ngày ngày ở kinh thành đấu tâm đấu trí.
Nhưng Tần Tố không biết rằng, lần trở về này còn có chuyện khiến nàng khó chịu hơn đang chờ nàng phía trước.
Sáng ngày thứ ba, Tần Tố thuận lợi vào đến Thịnh Kinh. Lần này đi diệt phỉ vốn không làm rầm rộ, dĩ nhiên cũng không có cảnh bách tính xếp hàng nghênh đón. Chỉ có Tần Mạc và mấy người biết trước tin tức bày tiệc tại Thịnh Kinh Lâu, chờ nàng về mừng công.
Tần Tố vui vẻ xuống ngựa, bước lên lầu, đẩy cửa phòng bao ra, nụ cười trên môi còn chưa kịp hiện rõ đã cứng đờ tại chỗ.
Chỉ thấy Thẩm Dịch và Tần Mạc đang ngồi đối diện nhau trong phòng, cả hai đều mỉm cười nhìn nàng. Nhưng Tần Mạc không ngồi trên ghế... mà ngồi trên một chiếc xe lăn mới tinh.
"Chuyện này... là sao?"
Tần Tố chớp mắt, nhìn chiếc xe lăn giống y như kiếp trước từng thấy ở chỗ Dịch Huyền, chỉ là kiếp này rõ ràng đây không phải xe của y, mà hoàn toàn là một cái mới.
Tần Mạc thấy vẻ mặt của Tần Tố, liếc xuống đôi chân mình rồi bình thản nói: "Ngã ngựa, gãy chân."
Tần Tố mặt trầm xuống, khép cửa bước hẳn vào, ngay cả cái cớ Tần Mạc viện ra cũng giống y đời trước.
Thẩm Dịch thấy bầu không khí giữa hai huynh muội không ổn, cố gượng cười, cất lời chuyển chủ đề: "Tử Tầm, chuyến đi lần này thuận lợi chứ?"
Tần Tố ngồi xuống bên cạnh Thẩm Dịch, đôi mắt đen sâu thẳm không còn chút vui vẻ nào: "Thuận lợi, tất cả bọn phỉ đều đã bị diệt sạch."
Tần Mạc cũng thuận miệng nói theo: "Chỉ là đi dẹp phỉ thôi mà, nếu còn chẳng thuận lợi, đại danh 'Tần Tử Tầm' của muội phải viết ngược lại mất."
Tần Tố không đáp, không khí trong phòng bao trở nên lúng túng nặng nề.
Mỗi người đều im lặng hồi lâu, thời gian như chảy qua từng giọt chậm rì rì, cho đến khi chiếc chén trong tay Tần Mạc hơi nặng nề đặt xuống mặt bàn, phát ra một tiếng cạch.
"Ta đi trước."
Tần Mạc nói dứt câu liền vỗ tay một tiếng, lập tức có ảnh vệ xuất hiện, đẩy chiếc xe lăn đặc chế có thể biến thành nhuyễn tháp, đưa hắn rời đi.
Trong phòng bao chỉ còn lại Tần Tố và Thẩm Dịch. Thẩm Dịch nhìn Tần Tố, hàng mi đen dài như cánh quạ hơi cụp xuống, che đi cảm xúc dưới đáy mắt. Nhưng nhìn sắc mặt cũng đủ thấy tâm tình lúc này của Thẩm Dịch chẳng khá hơn.
Tần Tố rối bời trong lòng, nàng vừa mới xem xong thánh chỉ Vĩnh Nhạc Đế viết cho Tần Mạc lập làm Thái tử, còn chưa kịp nghĩ thông, vừa ra ngoài một chuyến, Tần Mạc lại giống hệt kếp trước, ngồi vào xe lăn.
Thân mang tàn tật... định trước phải cách ngôi vị hoàng đế cả đời.
Tần Tố còn chưa hoàn hồn khỏi cú sốc ấy, Thẩm Dịch bên cạnh đã đứng dậy.
"Chúc mừng Điện hạ thắng trận trở về, Điện hạ hôm nay đường xa mệt nhọc, nên hồi cung nghỉ ngơi sớm thì hơn, ta sẽ không quấy rầy nữa, cáo từ."
Nói xong, Thẩm Dịch nhấc chân định đi ra ngoài.
Tần Tố giật mình, vội vàng đứng dậy kéo Thẩm Dịch lại. Bình thường Thẩm Dịch luôn gọi nàng là "Tử Tầm", chỉ khi nổi giận mới gọi "Điện hạ", khi nghe Thẩm Dịch nói ra hai chữ ấy, Tần Tố chỉ thấy da đầu tê dại.
"An Bình, sao vậy?"
Thẩm Dịch nhìn thì nhu hòa, nhưng tính tình lại cứng cỏi chẳng kém gì Tần Tố, rút mạnh cánh tay đang bị nàng giữ: "Điện hạ, xin buông tay."
"Không buông."
Giờ phút này Tần Tố chỉ thấy mình giống hệt kẻ vô lại, nhưng cảm giác trong lòng lại báo rằng nếu giờ thật sự buông tay, e là chuyện còn tệ hơn. Thế nên nàng đưa tay ôm lấy Thẩm Dịch: "Một tháng không gặp, lẽ nào An Bình không nhớ ta sao?"
Lần này đến lượt Thẩm Dịch không nói.
"Hay là vừa rồi ta lạnh nhạt với An Bình? Là ta sai, là ta sơ sót. Chỉ là chuyện của Nhị hoàng huynh quá đột ngột, khiến ta nhất thời phân tâm, lơ là An Bình. Tuyệt đối sẽ không có lần sau nữa, An Bình tin ta được không?"
Tần Tố nghĩ lại một lượt, quả thật khi nãy nàng chỉ mải hỏi Tần Mạc, hoàn toàn quên mất Thẩm Dịch. Người mang tâm tư đặt cả nơi nàng như Thẩm Dịch, trong lòng tất nhiên sẽ khó chịu.
Thẩm Dịch rốt cuộc cũng nhìn nàng một cái: "Ta có nói là vì chuyện này sao?"
"......Vậy còn vì chuyện gì?"
Tần Tố cẩn thận quan sát sắc mặt nàng ấy, đầu óc nàng giờ này rối tung rối mù, căn bản không biết mình lại đụng vào chỗ nào.
"Điện hạ đường xa mỏi mệt, nên về nghỉ ngơi trước."
Thẩm Dịch không muốn nói thêm, dứt lời liền định đẩy Tần Tố sang một bên để rời đi.
"An Bình lại gọi ta là Điện hạ? Một tiếng Điện hạ, hai tiếng Điện hạ, nghe mà lòng ta bất an vô cùng."
Tần Tố luôn cảm thấy có chuyện gì đó nàng không biết. Nàng không dám ngăn Thẩm Dịch nữa, chỉ đứng sang một bên, hơi tủi thân mà nhìn Thẩm Dịch. Mà dáng vẻ này của nàng... lại khiến Thẩm Dịch càng không đi được.
"Điện hạ rời kinh hơn một tháng, hoàn toàn không có tin tức. Kinh thành xảy ra chuyện gì, đương nhiên không hay biết."
Thẩm Dịch nói, thần sắc lộ rõ vẻ mệt mỏi: "Điện hạ về cung nghỉ ngơi đi, ta có chút mệt mỏi."
Nếu Thẩm Dịch không chịu được dáng vẻ tủi thân của nàng, thì Tần Tố cũng chẳng nỡ nhìn Thẩm Dịch tiều tụy mệt mỏi như thế, tất nhiên nàng không đuổi theo nữa.
Thẩm Dịch rời đi, trong phòng bao giờ đây chỉ còn một mình Tần Tố.
Tần Tố quả thực là hoàn toàn không biết gì, nàng một đường thúc ngựa trở về, trên đường đã cho người báo tin trước cho Tần Mạc và Thẩm Dịch. Hai người họ còn đề nghị mở tiệc tẩy trần đón nàng, nên ngay khi vào cửa thành kinh đô, Tần Tố liền tới thẳng Thịnh Kinh Lâu. Suốt dọc đường chỉ mải vui mừng, nàng chẳng để ý điều gì. Mãi đến giờ mới phát hiện, trong vòng một tháng này, đã xảy ra quá nhiều chuyện nàng hoàn toàn không hay biết.
"Hồi cung."
Chưa bao giờ có buổi tiệc tẩy trần nào giống như lần này, chưa nói được vài câu đã vội vàng kết thúc.
Tần Tố trở về cung, vừa bước qua cửa chính Dương Cung, nàng liền gọi: "Chanh Nhan, Lam Ảnh."
Xích Thủy, Lục Yên và Tử Vân ba người đã theo Tần Tố đi chuyến này; còn Chanh Nhan cùng Lam Ảnh ở lại trông coi chính vụ Dương Cung. Việc lớn nhỏ trong cung đều do hai người xử lý, chuyện gì xảy ra trong kinh thành, họ ắt phải nắm rõ.
Ngồi xuống trong thư phòng, Tần Tố nhìn đống tấu chương cao như núi chất đầy án thư, chỉ thấy đầu đau như muốn nứt: "Chỉ một tháng mà kinh thành lại xảy ra nhiều chuyện đến vậy?"
Trước đây, mỗi lần Tần Tố đi biên quan là đi suốt mấy tháng đến nửa năm, thế mà án thư vẫn trống không, sao mới một tháng ngắn ngủi đã rối thành thế này?
"Khởi bẩm Điện hạ, đúng là như vậy."
Sắc mặt Lam Ảnh nghiêm trọng, gật đầu rồi thuật lại từng chuyện cho Tần Tố.
Dựa theo phân phó của Tần Tố trước khi rời kinh, mọi việc lớn nhỏ đều phải để tâm giám sát. Chanh Nhan và Lam Ảnh cũng tuân theo mà làm, huống chi những chuyện xảy ra dạo gần đây đều không phải chuyện nhỏ.
Trước hết là chuyện xử lý vụ án Giang Nam, Ngũ hoàng tử bị gán cho một danh tội khác, giáng làm thứ dân, trọn đời giam giữ trong Hoàng Lăng, vĩnh viễn không được bước ra nửa bước. Mẫu phi của hắn Hứa Chiêu Nghi, cũng lòng như tro nguội, để lại một phong thư tự trách dạy con không nghiêm, rồi treo cổ tự vẫn trong cung.
Tiếp đến, Ngự Sử Đài bị điều tra từ trên xuống dưới. Đứng đầu là một vị Nhị phẩm đại thần, kéo theo hàng chục quan lại rơi vào tử lao, chỉ chờ hành hình.
Quan phủ Giang Nam cũng bị định tội, toàn bộ nhốt vào tử lao, đợi xử phạt.
Đại Lý Tự Khanh vì bị liên lụy bởi Hứa Chiêu Nghi và Ngũ hoàng tử, cả Đại Lý Tự cũng bị tra xét, nhiều người liên tiếp bị giáng chức. Ngược lại, Vệ Tử Khang vốn nhờ vụ án Giang Nam mà nổi bật, lần này lại nhặt được may mắn, thăng liền mấy cấp, lên đến chức Đại Lý Tự Thiếu Khanh. Chỉ cần thêm vài công trạng nữa, vị trí Đại Lý Tự Khanh khó thoát khỏi tay hắn.
Thời thế như vậy, vận số cũng hợp lòng. Nếu là bình thường, dù Tần Mạc và Tần Tố muốn bảo Vệ Tử Khang thăng tiến, e cũng không thể nhanh đến thế. Chỉ có thể than, mọi người quá kém cỏi, chẳng ai gánh nổi đại sự, đành để Vệ Tử Khang vượt lên.
Sau đó là chuyện Nhị hoàng tử Tần Mạc ngã ngựa. Tại trường đua ngoại thành, hiếm khi hắn muốn tiêu khiển đôi chút, ai ngờ ngựa lại đột ngột kinh hãi, hất hắn khỏi lưng rồi lăn một mạch xuống vách núi. Một đôi chân lành lặn cứ thế mà phế đi.
Người được coi là ứng cử viên Thái tử sáng giá nhất lại gặp nạn lớn như vậy, kinh thành lập tức xôn xao. Các phe thế lực cũng như hổ rình mồi. Lợi ích trước mắt lớn như vậy, dù thảm án Giang Nam lù lù đó, vẫn chẳng thể ngăn lòng người động niệm.
Các hoàng tử nghi kỵ lẫn nhau, đoán xem ai đã giở thủ đoạn. Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi đã thành cảnh "chó cắn chó, một miệng lông", đủ thứ xấu xa bị phanh phui. Kinh thành ầm ĩ đến mức Vĩnh Nhạc Đế tức giận, đem đám hoàng tử gây chuyện toàn bộ giam lỏng mới tạm yên.
Nhưng tiền triều vừa yên, dân gian lại có biến.
Có tin đồn nói Thẩm Thừa tướng là cô nhi tiền triều, có liên quan tới loạn tiền triều gần hai mươi năm trước.
Tuy tiền triều diệt vong, bị Đại Ung và Phù Lương chia cắt đã hơn trăm năm, nhưng mấy năm nay vô luận là Đại Ung hay Phù Lương vẫn luôn có những người muốn phục quốc. Nguyên nhân là tiền triều tồn tại lâu đời, hoàng thất phân chi nhiều nhánh, không thể tận diệt toàn bộ họ Thẩm, thế nên lâu dần thành khó kiểm soát. Dân chúng vốn đã chán ghét, tự nhiên có thành kiến với người tiền triều.
Lời đồn lại được thêu dệt có mũi có mặt, dân gian trong kinh thành xôn xao bàn tán. Thậm chí không ít đại thần dâng tấu buộc tội Thẩm Thừa tướng.
Để bình ổn lời đồn đãi, Thẩm Thừa tướng đã mấy ngày liền đóng cửa không ra. Nghe đâu, ngay cả Điện hạ cũng nảy sinh nghi ngờ.
Nghe đến đây, Tần Tố cuối cùng hiểu vì sao lúc nãy Thẩm Dịch trông mệt mỏi đến vậy, ắt cũng vì chuyện này.
Tần Tố chống trán, chỉ cảm thấy lòng nặng trĩu, nàng rời kinh mới hơn một tháng, mà liên tiếp xảy ra biết bao biến cố.
Hơn nữa, khi nàng hồi kinh, Thẩm Dịch gửi thư nói muốn mở tiệc tẩy trần, lại không nói lấy một chữ về Thẩm Thừa tướng. Hẳn là không muốn nàng vướng bận lo nghĩ, kết quả nàng còn lạnh nhạt với nàng ấy, khiến nàng ấy không thể chống đỡ nữa.
Tần Tố thở dài, vỗ nhẹ trán mình. Hay thật, vừa quay về đã làm rối hết mọi chuyện.
Nàng đứng lên, sự chán nản chỉ thoáng qua, điều nàng cần làm bây giờ chính là giải quyết từng chuyện một.
Về việc Thẩm Thừa tướng, bên cạnh nàng có Thập Nhị, biết nhiều hơn bất kỳ ai, nên nàng hiểu lời đồn về cô nhi tiền triều đúng là có thật. Nhưng vấn đề bây giờ là ngoài Thập Nhị, còn có ai biết? Có phải có người cố ý nhằm vào Thẩm gia?
Một điểm then chốt khác là thái độ của Vĩnh Nhạc Đế.
Tần Tố hiểu rõ, nếu Vĩnh Nhạc Đế không để tâm, chỉ dựa vào tin đồn dân gian và mấy tấu chương, tuyệt không thể khiến Thẩm Thừa tướng đến mức không dám lên triều.
Nếu lời Thập Nhị nói đều thật, thì chỉ riêng chuyện về Đức Nhân Hoàng hậu năm đó, cũng đủ khiến Vĩnh Nhạc Đế hận thấu người họ Thẩm của tiền triều. Huống hồ ông vẫn là người dễ cảm tình chi phối, nổi giận mà giận chó đánh mèo cũng không phải không thể.
"Phụ hoàng đang ở đâu? Bản cung phải đến gặp người trước."
Tần Tố quyết định trước tiên phải dò thái độ của Vĩnh Nhạc Đế. Nhưng chưa kịp bước qua cửa Chính Dương cung, người của Huyền Âm cung đã tới.
Lúc ở Thịnh Kinh Lâu, Tần Mạc chẳng nói mấy câu đã bỏ đi ngay, rõ ràng là không muốn nhắc nhiều. Đến giờ Tần Tố còn chưa biết đã xảy ra chuyện gì.
Do dự chốc lát, nàng vẫn quyết định đến Huyền Âm Cung trước, rồi mới trở về đi gặp Vĩnh Nhạc Đế.
Đến Huyền Âm Cung, Tần Tố nhìn Tần Mạc đang ngồi trên tháp ở chính điện. "Giờ thì chịu nói rồi chứ?"
"Làm sao biết được ta không phải ngã ngựa mà ra thế?"
Khi ở Thịnh Kinh Lâu, Tần Mạc cố ý rời đi trước. Chuyện liên quan Thẩm gia, Tần Tố không biết, chứ hắn sao lại không biết? Cộng thêm lúc đó Tần Tố cái con người không có mắt nhìn kia lại cứ làm mấy chuyện ngốc nghếch. Nơi cần thông minh thì không thông, nơi không cần thì lại nhạy bén quá mức.
Tần Mạc nhìn không nổi, nghĩ rằng chi bằng tránh đi trước, để hai người tự nói chuyện với nhau, biết đâu có thể gỡ mở được gì đó. Nhưng nhìn tốc độ Tần Tố quay lại, hắn thấy mình đúng là nghĩ nhiều, liền lười quan tâm chuyện hai người kia, chỉ nói đến chuyện của mình.
Tần Tố bĩu môi, dĩ nhiên là vì kiếp trước Tần Mạc cũng dùng cái lý do mục nát này. Nàng sao có thể tin? Nhưng cũng không thể nói thẳng ra.
"Thiên hạ ai chẳng biết Nhị hoàng tử điện hạ lười biếng vô song. Ngài còn rảnh đi cưỡi ngựa? Cùng lắm chỉ biết con ngựa có mấy cái móng."
Tần Mạc nghe thế liền bừng tỉnh, gật đầu: "Xem ra cái cớ này đúng là chẳng đáng tin. Nhưng ngoài muội ra, ai ai cũng tin cả."
"Bọn họ chỉ cần cái kết 'người bị phế' là đủ. Chỉ cần kết quả có lợi cho họ, huynh nói là ngã từ mặt trăng xuống bọn họ cũng tin."
Tần Tố chưa bao giờ cho rằng điều nàng nghĩ ra người khác nghĩ không tới. Chỉ cần kết quả đúng như ý người ta mong muốn, ai hơi đâu quan tâm quá trình?
Nói xong, nàng vẫn nhìn chằm chằm Tần Mạc, nhất định phải nhìn ra được một câu trả lời.
"Vậy rốt cuộc chân huynh là thế nào?"
Đến nước này, giấu Tần Tố cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
"Muội còn nhớ hôm đó sinh thần yến của muội, muội mời Dịch Huyền đến, hắn say rượu rồi ở lại Huyền Âm Cung của ta chứ?"
Tần Mạc nhắc lại chuyện cũ.
Tần Tố đương nhiên nhớ, liền gật đầu chờ hắn nói tiếp.
"Thật ra cũng chẳng có gì không thể nói với muội. Cách đây mấy năm, ta đã quen biết Dịch Huyền. Khi ấy vì bệnh trong người, nghe nói Dịch gia là thế gia y độc truyền đời, ta mới đổi tên giấu họ, ẩn thân đến Dịch gia, muốn xem có cách nào trị được bệnh. Lâu dần, ta và Dịch Huyền liền quen nhau."
Nhắc đến chuyện xưa, trên mặt Tần Mạc hiếm khi hiện lên chút sầu muộn. Ai mà không có thời tuổi trẻ bồng bột? Chỉ là quả đắng do năm ấy tự mình gieo, cả đời cũng khó mà gột bỏ.
Khi đó Tần Mạc, dù sao cũng là thiên chi kiêu tử, hoàng tử tôn quý nhất Đại Ung, quen được người người nâng niu, đâu giống nay trầm ổn. Hắn làm việc không cố kỵ, cũng chính vì vậy mà hại Dịch gia, hại cả Dịch Huyền.
Có thời gian, hắn và Dịch Huyền như hình với bóng, ai chẳng từng mơ tung hoành giang hồ?
Nên dù võ công của Tần Mạc chẳng ra gì, vẫn lôi kéo Dịch Huyền ra ngoài giang hồ gây náo nhiệt. Có ảnh vệ theo sát, dĩ nhiên chẳng gặp nguy hiểm gì.
Cho đến một lần, Tần Mạc chọc phải một thế lực tà ác trong giang hồ. Với thân phận hoàng tử, hắn vốn không coi thứ thế lực nhỏ bé ấy vào mắt. Mang tiếng diệt ác trừ gian, sai ảnh vệ dẹp sạch xong thì quên bẵng đi. Nhưng ngày ấy, hắn lại mặc y phục của Dịch gia, bị người nhận ra, thế là họ kéo họa đến cửa, khiến Dịch gia chịu nạn diệt môn.
Từ đó về sau, Tần Mạc hối hận vô cùng nhưng cũng chẳng thể cứu vãn. Dịch Huyền may mắn sống sót thì đối hắn hận thấu xương, hạ lên người hắn "Huyết Diên chi độc". Hắn ta muốn nhìn Tần Mạc đau đớn mà chết, còn nói: nếu muốn giải độc, hãy giết hắn, tự khắc sẽ có thuốc.
Nhiều năm qua, Tần Mạc luôn sống trong đại hoả Dịch gia hôm ấy, day dứt, dằn vặt, mà cũng là tội lỗi hắn phải chịu.
"Đêm sinh thần của ta hôm đó, Dịch Huyền vẫn đưa thuốc cho huynh sao?"
Tần Tố nhớ đến kiếp trước. Vậy tức là, ở kiếp trước, hai năm sau đúng lúc độc phát đến kỳ hạn cuối, Tần Mạc đã giết Dịch Huyền để lấy giải dược?
Nghĩ cũng đúng, khi ấy phụ hoàng băng hà, các hoàng tử tranh đoạt sống chết. Nếu Tần Mạc chết, Tấn Hoàng Quý Phi mất con cùng phủ Tấn Quốc Công vốn ủng hộ hắn sẽ ra sao? Không phải mặc người chém giết sao?
Vậy nên Tần Mạc buộc phải giết Dịch Huyền. Nhưng kế hoạch lại bị kiếp trước của nàng chen ngang khiến vỡ tan, hoàng vị bị Tần Nghiêm đoạt lấy, cuối cùng tất cả đều rơi vào kết cục thảm thương.
Chỉ đáng hận, kiếp trước nàng mắt mù. Mỗi lần nghĩ đến, nỗi đau bị vạn tiễn xuyên tâm ngày ấy như vẫn còn nguyên.
Tần Mạc cười, vỗ nhẹ vai Tần Tố: "Đúng, hắn nói là nể mặt muội mà cho đấy. Tần Tử Tầm à Tần Tử Tầm, muội đúng là có chút bản lĩnh khiến người khác nguyện liều mạng theo. Dịch Huyền nói lần muội ở trong căn nhà gỗ, vì hắn mà nhặt chiếc chăn bị rơi xuống đất, hắn liền cảm thấy muội là người đáng để phụ tá. Đã là muội muốn cứu ta, hắn cũng chịu lưu ta một mạng, xem muội đấy... mặt mũi lớn đến chừng nào."
Tâm trạng Tần Tố rối bời, rồi chợt nhận ra, nãy giờ hắn vẫn chưa nói chân hắn rốt cuộc sao lại gãy.
"Vậy chân huynh là thế nào?"
"Ta tự bẻ."
Tần Mạc nói nhẹ như đang nói hôm nay uống chén trà, khiến Tần Tố trừng mắt, hận không thể cạy đầu hắn ra xem bên trong rốt cuộc chứa cái gì.
"Huynh tự bẻ? Vì sao?"
"Vì như vậy thì vĩnh viễn không thể tranh hoàng vị với muội." Tần Mạc nhìn vẻ mặt kinh hoàng của nàng, còn rảnh rỗi đưa tay chọc má nàng một cái. "Ban đầu ta chỉ hy vọng muội có chút bản lĩnh thôi. Sau lại thấy muội đúng là bùn nhão không dính lên tường được, ta định bỏ cuộc rồi tự mình lên. Ai ngờ muội lại khiến ta thay đổi cách nhìn."
"Giờ ta đã hoàn toàn yên tâm, Tần Tử Tầm, tương lai muội nhất định sẽ là một vị hoàng đế tốt." Ánh mắt hắn sáng trong, thành thật đến lạ. "Đôi chân này vốn chẳng có tác dụng gì, giờ xem như phát huy giá trị cuối cùng. Muội có biết không? Hai ba tháng trước, phụ hoàng đã ngầm ám chỉ với ta mấy lần về việc lập Thái tử. Nếu để lâu, không chỉ muội nghi ta có lòng riêng, mà đến ta cũng sắp nghi chính mình rồi. Ta tuyệt không muốn cùng đám ngu xuẩn kia thành một ổ chuột."
Hắn nói đến chuyện mấy vị hoàng tử từng cố lấy lòng Vĩnh Nhạc Đế bằng cách cố ý tiếp cận Tần Tố. Khi ấy hắn đã chẳng nhìn nổi, giờ lại càng chướng mắt.
"Nhưng mà... cũng không cần ngốc đến mức này..."
Tần Tố muốn mắng hắn một trận, đời nào có người bởi vì không cần ngôi vị hoàng đế mà tự bẻ gãy chân mình?
Nhưng đến miệng, Tần Tố chỉ có thể trầm mặc, đỏ mắt, nghẹn ngào phun ra câu ấy.
"Còn có một lý do nữa," Tần Mạc bật cười, "mấy hôm trước phụ hoàng cấm ta dùng bộ liễn trong cung. Chỉ vì bữa nọ gặp nhau trong Ngự hoa viên, bộ liễn của ta chắn đường phụ hoàng."
Hắn vừa nói vừa cười chọc Tần Tố vui: "Muội xem, không cho ta ngồi bộ liễn, chẳng khác gì muốn mạng ta, ta đành nghĩ cách khác thôi. Này, chiếc xe lăn kia là Dịch Huyền tặng ta đấy, không tệ chứ?"
Nhìn bộ dạng Tần Mạc như vậy, Tần Tố khóc cũng không phải, cười cũng chẳng xong, chỉ muốn tặng hắn một câu "đáng đời".
"Ta đã bảo rồi, đừng để bộ liễn phô trương quá, ai bảo huynh không nghe?"
"Ai biết cái miệng quạ đen của muội lại nói trúng?" Tần Mạc phe phẩy quạt, ung dung như gió xuân. "Thật ra kế gãy chân này của ta là nhất tiễn tứ điêu. Một: ta không thể tranh vị, để muội thuận lý thành chương đi lên. Hai: ta có thể dùng bộ liễn lại, khỏi phải đi bộ. Ba: Dịch Huyền với ta cũng coi như gỡ được nửa mối hận. Bốn: để đám ngu xuẩn không làm nên trò trống kia tự cắn xé nhau, quá lời."
Tần Tố nghe hắn nói nhăng nói cuội, nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng không nhịn được nữa, nhào vào ôm hắn: "Ca!"
Đỡ lấy nàng, Tần Mạc ngẩn ra rồi bật cười, đưa quạt phe phẩy bên tai nàng:
"Con nhóc này... khi muội mới cao bằng hạt đậu nhỏ, chẳng chịu gọi ta là hoàng huynh, cứ lon ton theo sau gọi 'ca'... Chớp mắt đã bao năm rồi..."
Khi Tần Tố dụi nước mắt lên áo hắn xong đứng dậy, tâm tình đã ổn lại không ít.
"Ca, huynh yên tâm, sau này muội có một miếng ăn, huynh chắc chắn có chén canh uống."
"Cút đi." Tần Mạc lấy quạt gõ đầu nàng, mắng một câu: "Cứ làm như muội không ăn cũng phải dành cho ta vậy."
"Không được đâu, phải để phần cho An Bình nữa." Tần Tố cười đứng lên. "Thôi, muội đi dẹp chuyện cho nhạc phụ tương lai đây."
Tần Mạc tự nhiên hiểu hàm ý trong lời Tần Tố, liền cười mắng mà đuổi người:
"Cút đi cho khuất mắt, dẹp được một ổ thổ phỉ mà bản thân lại nhiễm đầy khí phỉ. Có bản lĩnh thì muội cứ nói mấy lời này trước mặt Thẩm tiểu thư xem."
"Sớm muộn gì cũng sẽ có ngày như thế."
Tần Tố sải bước đi ra ngoài, không thèm quay đầu, chỉ ném lại cho Tần Mạc một câu như thế.
Vừa bước qua cổng lớn của Huyền Âm cung, nụ cười nhẹ nhõm trên gương mặt Tần Tố dần biến mất. Nàng ngẩng đầu nhìn tấm biển Huyền Âm cung, trong đáy mắt loang một tầng phức tạp, rồi tiếp tục đi thẳng, hoàn toàn không ngoái đầu lại.
Trong lòng Tần Tố đã có tính toán. Vì cớ gì mà Tần Mạc vừa xảy ra chuyện, thì Thẩm Thừa tướng lại gặp họa sau gót?
Không cần đoán, ắt là có kẻ không nhịn được nữa. Tuy chưa biết kẻ đó là ai, nhưng đối với Tần Tố thì cũng chẳng khác biệt bao nhiêu, dù là ai, sớm muộn gì nàng cũng phải thu dọn cho sạch sẽ.
Hít sâu một hơi, Tần Tố cất bước đi về phía Ngự thư phòng.
Những ngày này, hết chuyện này đến chuyện khác ập tới, khiến Vĩnh Nhạc Đế mệt mỏi không ít. Lại thêm việc Tần Tố vắng mặt, không có ai giúp xử lý tấu chương, khiến ông càng thêm đầu óc rối bời.
Khi Tần Tố bước vào Ngự thư phòng, thấy ngay cảnh tượng Vĩnh Nhạc Đế đang chống đầu, vừa phê tấu chương vừa gật gù ngái ngủ.
"Nhi thần bái kiến phụ hoàng!"
Tần Tố vòng quanh Vĩnh Nhạc Đế hai vòng. Thấy ông không hề có dấu hiệu tỉnh giấc, nàng liền nổi lên chút ác ý, ghé sát bên tai ông hét lớn một tiếng.
Vĩnh Nhạc Đế bị dọa giật nảy, cả ngọn bút lông trên tay cũng bay văng ra ngoài.
"Ai nha! Tầm nhi, con định hù chết phụ hoàng sao?"
Ông vừa vỗ vỗ ngực, vừa nhìn Tần Tố. Tuy bị làm cho hoảng hồn, nhưng vui mừng trên mặt lại không giấu nổi, ngay cả tấu chương bị mực văng lem luốc ông cũng chẳng buồn để ý.