Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tần Tố và Thẩm Dịch vừa buột miệng gọi ra, liền cảm thấy có gì không đúng.
Trà Lăng vốn luôn một thân hồng y, mái tóc đen nhánh, hành sự phóng khoáng tiêu sái. Còn nữ tử trước mắt lại toàn thân trắng tinh, ngay cả suối tóc cũng bạc như tuyết, cử chỉ đoan trang, chỉ đứng đó thôi đã mang dáng vẻ phiêu dật như tiên. Hai người tuy có cùng một gương mặt, nhưng khí chất lại khác xa nhau.
Dương Quốc Công và Dương phu nhân nhìn Tần Tố, lại nhìn nữ tử áo trắng tóc bạc kia:
"Điện hạ và Thẩm tiểu thư nhận nhầm người chăng? Vị này là đạo trưởng Lạc Vân, người của Tàng Vân Quán, không phải họ Trà."
Đạo trưởng Lạc Vân nhìn mấy người, hành lễ đạo gia: "Bần đạo hiệu là Lạc Vân. Vị 'Trà cô nương' mà hai vị nói đến, hẳn là tiểu muội của bần đạo, tên là Trà Lăng."
Tần Tố và Thẩm Dịch nhìn nhau, không ngờ trên đời lại thực sự có chuyện trùng hợp đến vậy.
"Không ngờ đạo trưởng còn có tiểu muội, trước nay chưa từng nghe qua, thật thất lễ, thất lễ rồi."
Dương Quốc Công và Dương phu nhân cũng sửng sốt, rồi vội khách sáo vài câu.
Đạo trưởng Lạc Vân không nói thêm, nghiêng người nhường đường, để mọi người vào thăm Dương Di.
Sau nửa tháng dày vò, gương mặt vốn hồng hào hoạt bát của Dương Di đã gầy đi nhiều, thậm chí ảm đạm, vô thần. Đối với việc Tần Tố và những người khác đến thăm, nàng cũng chỉ phản ứng nhạt nhẽo.
"Yên Yên?"
Thẩm Dịch gần như không thể tin người trước mắt lại là Dương Di, nàng cất tiếng gọi thử tên tự của đối phương.
Dương Di như có chút trì độn, dừng lại một lúc mới nhìn sang Thẩm Dịch, ánh mắt phải lâu lắm mới tụ lại một điểm: "Nhạc Bình...?"
Tựa như đã rất lâu không nói chuyện, mà cũng như vừa nói quá nhiều, giọng nàng khàn đặc, người ngơ ngác ngẩn ngơ, mơ hồ thốt ra hai chữ ấy, ánh mắt dừng trên người Thẩm Dịch rồi không hề động đậy nữa.
Dù vậy, Dương Quốc Công và Dương phu nhân vẫn mừng rỡ thấy rõ: "Yên Yên lại khá hơn rồi. Trước kia ngay cả người trong nhà, nó cũng phải rất lâu mới nhận ra. Không ngờ Thẩm tiểu thư vừa đến, nó lập tức nhận ra."
Nghe Dương phu nhân nói vậy, lòng Thẩm Dịch cũng khó chịu. Nàng ngồi xuống cạnh giường Dương Di, chậm rãi trò chuyện với nàng ấy. Dù Dương Di vẫn không đáp lại mấy, nhưng ánh mắt nàng ấy vẫn luôn dõi theo Thẩm Dịch, như đang cố gắng phân biệt lời nàng nói.
"Điện hạ thứ lỗi, tiểu nữ... tiểu nữ thân thể không khỏe, thất lễ với điện hạ."
Trong lúc Thẩm Dịch nhẹ nhàng nói chuyện cùng Dương Di, Tần Tố đứng bên cạnh, mà Dương Di lại không liếc Tần Tố lấy một cái, Dương Quốc Công chỉ có thể lên tiếng, sợ Tần Tố để bụng.
"Không sao, lệnh ái như vậy, bản cung sao lại chấp nhất chuyện nhỏ nhặt này."
Tần Tố chỉ nhìn một lúc, rồi ra ngoài sảnh ngồi xa hơn, liếc nhẹ về phía Hoa Khê.
Hoa Khê theo sát Thẩm Dịch, quan sát Dương Di trong khoảng cách gần. Nàng ta mặc y phục nha hoàn, nên cũng không khiến ai để ý.
Dương Quốc Công và Dương phu nhân ngồi ngoài uống trà cùng Tần Tố. Vốn dĩ Tần Tố chẳng phải người hay nói, còn hai vị kia lòng vẫn nặng trĩu, nên cũng không buồn nói chuyện phiếm, cả sảnh tạm thời chìm trong yên lặng.
Giọng Thẩm Dịch vốn mềm mại, lại nói chậm rãi, để Dương Di có thời gian phản ứng. Một lúc sau, Dương Di đã có thể đáp lại một vài câu của nàng. Dù không tự nhiên, nhưng vẫn cong môi, cố gắng nở một nụ cười.
Tần Tố cùng mọi người kiên nhẫn chờ bên ngoài, nhưng dù sao Dương Di đang bệnh, cần nghỉ ngơi nhiều, nên Thẩm Dịch cũng không nán lại quá lâu. Nàng dỗ dành Dương Di, đợi nàng ấy nằm xuống rồi nhẹ bước rời đi.
Vừa thấy Thẩm Dịch đi ra, Tần Tố liền đứng dậy: "Dương tiểu thư thế nào rồi?"
"Đã ngủ rồi."
Thẩm Dịch đáp lời Tần Tố, rồi hai người cũng không lưu lại phủ Dương Quốc Công quá lâu, cáo từ rời đi.
Ra khỏi cửa phủ, Tần Tố, Thẩm Dịch và Hoa Khê cùng lên xe ngựa.
"Nhìn ra được gì không?"
Tần Tố hỏi Hoa Khê.
"Là trúng độc." Hoa Khê theo sát Thẩm Dịch xem kỹ tình trạng của Dương Di một lúc, trong lòng đã có đáp án rõ ràng. "Ta từng nghe nói có một loại bí dược có thể khiến người phát cuồng phát ngốc, trúng độc nặng thậm chí mất mạng, rất độc, lại hiếm thấy, nhưng danh tiếng không nhỏ nên ta mới biết đến."
"Vậy... đạo trưởng gì đó là thế nào? Nàng ta thật sự có thể giải được độc của Dương Di?"
Tần Tố vẫn thấy có điểm kỳ quái, gương mặt giống hệt nhau thế kia, khiến người ta không khỏi bất an.
Hoa Khê gật đầu, hiếm khi không cà lơ phất phơ như thường ngày mà trái lại còn cau mày, bộ dạng nghiêm trọng khiến cả Tần Tố và Thẩm Dịch cũng cảm thấy bất an theo.
"Vị Lạc Vân đạo trưởng này dùng thuốc tuy hơi cực đoan, nhưng đúng thật là giải dược. Kỳ lạ ở chỗ: loại bí dược này vốn cực khó tìm giải dược, lại càng hiếm khi lưu lạc ra ngoài. Lạc Vân đạo trưởng kia rốt cuộc có lai lịch gì mà lại có được thứ ấy?"
"Không chỉ vậy," Tần Tố tiếp lời, "trước khi tới phủ Dương Quốc Công, ta và An Bình đã gặp một nữ tử áo đỏ. Dung mạo giống đạo trưởng kia như đúc, nhưng khí chất hoàn toàn ngược lại, đạo trưởng tóc trắng, còn nàng ta là tóc đen. Hai người nhìn thế nào cũng không giống cùng một người."
Hoa Khê ngẫm nghĩ, lại gãi đầu: "Không nhớ ra manh mối gì cả, bí dược này vốn là bí dược trong cung tiền triều, sau đó có lẽ hoàng cung đời này cũng từng có lọt ra... Ta đọc được ghi chép nói: thời tiền triều, các phi tần từng dùng nó để hại sủng phi, ngoài ra thì không rõ lắm."
"Tiền triều?"
Tần Tố chống cằm suy nghĩ: "Lạc Vân đạo trưởng và Trà Lăng... có khi nào là người tiền triều?"
Lời vừa dứt, Hoa Khê liếc sang Thẩm Dịch rồi lập tức thu người lại. Tân triều lập quốc, đối với tàn dư tiền triều luôn là diệt tận gốc. Nếu thật sự có liên quan... chỉ sợ khó lòng thoát thân.
"Lạc Vân đạo trưởng chịu ra tay cứu Dương Di, hẳn cũng là người tâm địa hiền lành."
Thẩm Dịch lên tiếng nhắc nhở, nàng nhìn ra được gì thì Tần Tố cũng nhìn ra như vậy.
"Nếu là kẻ có tâm tư đen tối, mưu đồ gây rối thì sao?"
Tần Tố không dễ dàng cho rằng ai cũng thiện ý: "Dẫu đã trăm năm trôi qua, nhưng tàn dư tiền triều chưa từng hoàn toàn buông bỏ, luôn âm thầm ẩn náu, chờ dịp trỗi dậy, không thể không đề phòng."
Thẩm Dịch và Hoa Khê nghe vậy cũng khó mà phản bác, Thẩm Dịch chỉ có thể dặn dò: "Chỉ mong đừng oan uổng người tốt."
Hoa Khê cũng phụ họa: "Ta cũng chỉ nói thế thôi. Dù sao tiền triều diệt đã lâu, bí dược trong cung theo đó chảy vào dân gian cũng chẳng phải chuyện không thể."
Tần Tố liếc hai người: "Hai người nghĩ nhiều quá rồi, nói ta cứ như một đại ác nhân không phân trắng đen, ta chỉ muốn đề phòng, ta sẽ cho người âm thầm điều tra, nếu không có chuyện gì, ta tự nhiên sẽ không làm khó."
Hoa Khê duỗi lưng cười: "Nhưng mà Điện hạ vốn chính là đại ác nhân không phân trắng đen mà?"
"Ngươi còn nói thêm một câu thử xem? Cẩn thận bản cung đá ngươi xuống xe thật."
Nụ cười của Tần Tố chẳng chút ôn hòa, Hoa Khê run một cái, lập tức ngậm miệng.
Thẩm Dịch bật cười nhìn cảnh Hoa Khê bị dằn mặt, liền đứng ra hòa giải: "Giờ cũng đã đến giờ Ngọ, chi bằng đến Thịnh Kinh Lầu dùng bữa?"
Tần Tố còn chưa kịp đáp, Hoa Khê đã lập tức sống lại: "Thịnh Kinh Lầu ăn mãi chán rồi. Không bằng để ta dẫn hai người đến một nơi hay hơn, cam đoan hai người chưa từng đến."
Thẩm Dịch hơi lo lắng, trực giác bảo nàng rằng chẳng phải nơi tốt lành gì: "Nơi nào?"
"Tin ta đi, chắc chắn là chỗ tốt. Hơn nữa, Điện hạ cũng từng đến rồi."
Hoa Khê cười thần bí, chạy ra dặn dò xa phu.
Thẩm Dịch nhìn sang Tần Tố, Tần Tố thì hoàn toàn không đoán ra được trò gì: "Xem nàng ta lại muốn giở trò gì."
Xe ngựa vừa đi một đoạn đã đến nơi.
Ngay khi Tần Tố vén rèm xe nhìn thấy ba chữ "Hoa Mãn Lâu" trên tòa lầu đỏ phía trước, nàng lập tức nổi giận, đá Hoa Khê một cước văng xuống xe.
"Ta nói thật. Thật sự."
Hoa Khê bám lấy mép xe, mặt mày nhăn nhó.
Tần Tố và Thẩm Dịch trao đổi ánh mắt, nghi ngờ thì vẫn nghi ngờ, nhưng Hoa Khê chắc không dám đem chuyện này ra đùa.
Xe ngựa vòng sang trà lâu gần đó, Tần Tố và Thẩm Dịch theo Hoa Khê đi cửa sau, lén vào Hoa Mãn Lâu.
"Nàng từng đến đây?"
Hoa Mãn Lâu dù đã được Hoa Khê chỉnh đốn bớt phần tục khí, nhưng dù sao cũng là thanh lâu, khó mà không mang chút hương phấn. Nhìn lớp lụa mỏng vấn vít cùng mùi hương thoang thoảng, Thẩm Dịch nhớ đến câu Hoa Khê nói Tần Tố từng đến đây, liền quay sang nhìn Tần Tố.
Bị lôi chuyện cũ bất ngờ, Tần Tố bực mình liếc Hoa Khê đang giả nai, rồi nhỏ giọng giải thích: "Lần trước đến bắt Hoa Khê nên vào một lần. Bắt được người thì đi luôn, với lại... cũng là ban ngày đến."
Nhìn cảnh ban ngày thanh lâu vắng vẻ khác hẳn hoa lệ trong lời đồn, Thẩm Dịch liền hiểu vì sao Tần Tố phải nhấn mạnh câu cuối.
Hoa Khê dẫn hai người lên lầu, vào phòng của mình.
Hầu như không khác gì lần Tần Tố đến, hiển nhiên Hoa Khê rất thích mấy màn lụa mềm mại trong phòng.
Hoa Mãn Lâu sau khi Hoa Khê tiếp quản đã thay đổi không ít, ít nhất không còn ph*ng đ*ng như trước. Đám cô nương phần nhiều là bán nghệ không bán thân, khách đến cũng không còn kiểu phong lưu trác táng, mà thường đến ngâm thơ luận chuyện đời.
Ngoài ra, Hoa Khê nửa vì Hoa Mãn Lâu, nửa vì cái bụng tham ăn của bản thân, đã nâng cấp hẳn đồ ăn trong lâu. Ngay cả trái cây cũng được chọn lựa khác hẳn bên ngoài, hương vị thậm chí không thua Thịnh Kinh Lầu, thậm chí có một phong vị khác.
Tần Tố nửa nằm trên nhuyễn tháp, Thẩm Dịch ngồi cạnh cổ cầm, đưa mắt đánh giá cây đàn cổ của Hoa Khê.
Hoa Khê dặn dò người mang cơm, rồi bưng vài đĩa trái cây và điểm tâm vào, đóng cửa lại.
"Hai người nếm thử đi, những món này đều do ta đích thân chọn, hương vị tuyệt nhất kinh thành."
Hoa Khê đặt khay xuống, nhìn Thẩm Dịch hỏi: "Thẩm tiểu thư có vẻ thích cây đàn tồi của ta?"
Thẩm Dịch đứng dậy, mỉm cười: "Hoa thần y nói quá lời rồi, tuy ta không tinh thông cầm đạo, nhưng cũng từng học qua. Không dám nói bừa, nhưng cây đàn này nhất định là danh cầm khó tìm."
"Ta chẳng khiêm tốn đâu, nó thật sự là cây đàn tồi. Không tin, cô thử khảy một tiếng xem."
Hoa Khê ngồi xuống bàn cầm miếng trái cây ăn, hào phóng ra hiệu.
Thẩm Dịch hơi nghi ngờ, nhưng vẫn đưa tay gảy dây đàn, một âm thanh chói tai đến mức Thẩm Dịch giật mình lùi lại, mặt đầy hoang mang. Rõ ràng không hiểu tại sao lại thành ra như vậy.
"Dọa Thẩm tiểu thư rồi." Hoa Khê vừa ăn vừa nói, "Cây đàn này chỉ được cái đẹp mã. Ta vốn chẳng biết gảy đàn, đặt đây chỉ để ngắm, Thẩm tiểu thư mau lại đây ăn chút gì đi, cơm cũng mang lên ngay thôi."
Hoa Khê chỉ gọi Thẩm Dịch, hoàn toàn bỏ qua Tần Tố đang nằm trên tháp, nàng vẫn còn nhớ cú đá khi nãy.
Thẩm Dịch vừa ngồi xuống liền thấy Tần Tố ngẩn người nhìn cây đàn, chẳng buồn nghe nàng và Hoa Khê nói gì.
Thẩm Dịch cùng Hoa Khê ngồi xuống bên cạnh bàn, nhìn thoáng qua Tần Tố, phát hiện Tần Tố đang ngó nhìn cây đàn cổ, căn bản không chú ý tới hai người.
"Tử Tầm?"
Thẩm Dịch gọi nhẹ một tiếng, kéo Tần Tố về thực tại.
"Hửm?"
Tần Tố đứng dậy, tự ngồi xuống cạnh bàn: "Hoa Khê, chuyện ngươi nói có việc, rốt cuộc là gì?"
Hoa Khê chớp mắt, giả vờ ngây thơ:
"Dân dĩ thực vi thiên, ăn cơm là chuyện lớn nhất đời người, chẳng lẽ không tính là chuyện?"
Tần Tố chậm rãi nắm tay, khớp xương phát ra tiếng răng rắc thanh thúy, "Ngươi dám đùa bỡn ta?"
"...Thô lỗ." Hoa Khê nuốt khan, yếu ớt nói: "Cái này, thật sự có chuyện, nhưng chúng ta ăn xong hẵng nói... được không?"
Thấy Hoa Khê lại bị Tần Tố hù dọa, Thẩm Dịch đặt tay lên tay Tần Tố, hoà giải:
"Ta cũng đói rồi, chi bằng chúng ta ăn xong rồi nói, được không?"
"Thẩm tiểu thư nói rất đúng!" Hoa Khê lập tức hưởng ứng.
Tần Tố tạm thời nhịn xuống, cũng không quan trọng. Dù sao nàng đến đây xem Hoa Khê dùng nhiều tiền của mình như vậy, có làm nên trò gì không cũng tốt. Chỉ là nàng không muốn nuông chiều cái miệng ba hoa của Hoa Khê.
Nhưng mà không lâu sau, Thẩm Dịch sẽ hối hận vì đã đứng về phía Hoa Khê lần này.
Một lát sau, thức ăn được mang lên, mấy năm nay Hoa Khê đi khắp nơi, nếm đủ món ngon, đến nay có cơ hội phát huy, tự nhiên không thể lãng phí. Nàng tự viết lại cách làm các món ngon bốn phương, giao cho đầu bếp nghiên cứu cho ra đúng vị nàng muốn.
Nhờ đó, không ít thực khách sành ăn đến Hoa Mãn Lâu chỉ để thưởng thức món ăn. Đây cũng thành món lời lớn cho thanh lâu.
Những món bày trên bàn lúc này đều do Hoa Khê tỷ mỉ lựa chọn, lại sắc hương vị đều đủ, toàn là tinh hoa trong tinh hoa. Chỉ ngửi thôi đã thấy nước miếng chảy ròng.
"Hai người thử món này xem?"
Hoa Khê hài lòng nhìn thấy một bàn đồ ăn trước mặt, đưa hai đôi đũa bạc đặc chế cho Tần Tố và Thẩm Dịch.
"Bình bình an an, trường mệnh bách tuế? Đũa bạc này ngụ ý hay thật."
Thẩm Dịch vừa nhận đũa đã thấy dòng chữ khắc cuối chiếc đũa.
Nghe vậy, Tần Tố cũng nhìn đôi đũa của mình: "Tâm tưởng sự thành, vô thượng chí tôn? Là sao đây?"
"Ta chuẩn bị riêng cho hai người đó, bên ngoài không ai có đâu, thấy sao? Hài lòng chứ?"
Hoa Khê tự cầm đôi đũa gỗ sạch trơn không chữ, cười tươi: "Mau ăn đi, nếm thử xem."
Tần Tố và Thẩm Dịch nhìn nhau bật cười, cảm thấy Hoa Khê lần này thực lòng chu đáo, rồi cùng động đũa.
Danh tiếng mà Hoa Khê thổi lên tận trời xanh quả nhiên không phải hư danh, thực sự danh bất hư truyền. Đến cả Thẩm Dịch cũng không nhịn được ăn thêm vài miếng, chỉ cảm thấy mỗi món đều khác hẳn những thứ mình từng nếm qua, lại hợp khẩu vị đến kỳ lạ.
"Lát nữa ta phải bảo các đầu bếp trong Ngự thiện phòng đến học ngươi đôi ba chiêu. Mấy món này rốt cuộc làm thế nào vậy?"
Tần Tố ăn một bữa vô cùng mãn nguyện, mặc dù nàng từng đi khắp trời nam biển bắc, nhưng lại khác Hoa Khê, đa phần thời gian nàng theo quân xuất chinh, ăn uống chỉ là miễn cưỡng tạm bợ, có đôi khi đến cơm cũng chẳng có mà ăn. Nàng ngoài đánh trận thì là cứu nạn, toàn đến những nơi nghèo khó hoang vu, thử hỏi làm gì có sơn trân hải vị thế này?
Trong hoàng cung, đầu bếp Ngự thiện phòng tuy thuộc hàng nhất đẳng, nhưng ăn từ nhỏ ăn đến lớn, Tần Tố đã chán ngán từ lâu. Chỉ là nàng vốn không chú trọng chuyện ăn uống nên cũng chẳng để tâm.
"Ngài cứ phái người đến, ta sẽ tự tay dạy."
Hoa Khê đặt đũa xuống, gọi người thu dọn sạch sẽ, rồi dâng lên nước trà và trái cây sau bữa.
Cơm nước no nê, uống trà thơm, ăn hoa quả ngọt, quả thực nhàn nhã thoải mái đến cực điểm.
Đợi ba người tiêu thực được đôi chút, không cần Tần Tố mở lời, Hoa Khê đã chủ động nói đến chính sự. "Ta cho hai người xem thứ này hay lắm."
Hoa Khê ngồi xổm bên giường, lục lọi một hồi rồi quay đầu lại nói với Tần Tố và Thẩm Dịch.
Thấy động tác của Hoa Khê, Tần Tố lập tức dâng lên dự cảm chẳng lành.
"Hoa Khê, nếu ngươi dám lôi ra một quyển xuân cung đồ, nể mặt bữa cơm vừa rồi, ta sẽ cho ngươi chết được toàn thây."
Động tác của Hoa Khê khựng lại, Thẩm Dịch nhìn Tần Tố, gương mặt lập tức đỏ bừng.
Hoa Khê cười ha hả: "Quả nhiên hiểu ta nhất vẫn là Tử Tầm."
"An Bình, chúng ta đi thôi."
Tần Tố không muốn dây dưa với Hoa Khê nữa, day day huyệt thái dương rồi đứng dậy.
Thẩm Dịch cũng chẳng dám ở lại thêm, cúi đầu theo sát phía sau. Hoa Khê này đúng thực quá đáng.
"Đừng đi mà! Ê này! Chuyện này quan trọng lắm." Hoa Khê còn dám chắn ở cửa, ánh mắt láo liên đảo qua Tần Tố và Thẩm Dịch. "Nhị vị... đã tự định chung thân rồi chứ?"
"Ngươi có biết càng biết nhiều thì chết càng nhanh không?"
Tần Tố kéo Thẩm Dịch ra sau lưng che chở. Dù nàng không sợ Hoa Khê nói lung tung, cũng phải cảnh cáo một phen, tính Hoa Khê bộp chộp, lỡ miệng lúc nào chẳng hay.
"Ta là người thế nào ngài còn không rõ sao? Ta chỉ muốn nhắc hai người, nữ tử với nữ tử ở bên nhau, vẫn có chỗ khác nam nữ đấy. Ta không muốn đến lúc động phòng hoa chúc hai người mới nhớ đến ta, rồi còn phải chạy đến—"
Ở Hoa Mãn Lâu lâu ngày, lời nói của Hoa Khê đã thành táo bạo. Lần này không chỉ Thẩm Dịch đỏ mặt đến tận mang tai, mà ngay cả Tần Tố cũng không tránh khỏi.
"Đủ rồi. Giờ nói chuyện này có phải quá sớm không?"
Tần Tố nhịn hết nổi, mặt đỏ ửng, lập tức cắt ngang.
"Không sớm chút nào, bây giờ mới đúng lúc chứ. Ngẫm xem, Trưởng công chúa điện hạ, có việc không chuẩn bị trước, đến lúc ấy ắt sẽ luống cuống tay chân, chẳng phải mất cả hứng sao?"
Thấy Tần Tố và Thẩm Dịch còn do dự, Hoa Khê lập tức đẩy thuyền theo nước, lao một bước đến cạnh giường, lôi ra bảo vật mình cất kỹ.
"Ta biết hai người da mặt mỏng, ta không nói nhiều nữa. Mấy thứ dùng được, không dùng được... đều ở đây cả. Nếu có hứng thú thì cứ xem, ta vào bếp xem lại thực đơn, không quấy rầy nữa."
Đặt quyển sách lên bàn, Hoa Khê còn cố tình nháy mắt đầy hàm ý rồi bước ra ngoài, để lại Tần Tố và Thẩm Dịch đứng đó.
Trong phòng, Hoa Khê vừa đi, bầu không khí lập tức trở nên quái dị. Màn đỏ mềm mại, hương gấm ấm áp, một đôi tình nhân, bên cạnh còn đặt một cuốn "Sách tranh" sống động như thật...
Tần Tố và Thẩm Dịch đứng đối diện nhau, gương mặt cả hai đỏ đến mức không thể ép xuống, chẳng ai dám nhìn đối phương, như thể chỉ cần chạm mắt thôi là sẽ bỏng đến nỗi không chịu nổi.
Qua một lúc lâu, Tần Tố mới cảm thấy hai người cứ đứng ngây ra thế này quả thực hơi ngốc, bèn khẽ ho một tiếng: "An Bình... chuyện này, xem không?"
Tần Tố không hỏi thì thôi, vừa hỏi đến, Thẩm Dịch chỉ hận không thể tìm ngay một khe đất chui xuống. Nàng cúi thấp đầu, chăm chăm nhìn vào đường vân dưới chân, giọng nhỏ như muỗi kêu: "Nghe Tử Tầm ..."
Tai Tần Tố vốn tốt, tất nhiên nghe được, liếc quyển sách Hoa Khê đặt trên bàn, hít sâu một hơi, như đang đối diện mãnh thú: "Kỳ thực Hoa Khê nói cũng có lý, ta với nàng đều chẳng hiểu chuyện này, nếu như..."
Lời phía sau, ngay cả Tần Tố cũng không biết phải nói thế nào, đành bứt tóc, mặt mũi đầy khó xử: "Không bằng... xem thử?"
Thẩm Dịch cúi đầu, mặt đỏ đến muốn nhỏ máu, khẽ gật một cái, coi như đồng ý.
Hoa Khê tránh ra ngoài cửa quả thật là đi đến phòng bếp, còn nhón chân xem đại đầu bếp bận rộn.
Hoa Mãn Lâu vốn chỉ mở cửa buổi tối, nhưng giờ cũng đã quá trưa, đến lúc phải chuẩn bị rồi.
"Có tra được tung tích vị cao nhân ẩn thế đang ở phủ Dương Quốc Công gần đây không?"
Trông thì như Hoa Khê đang cà lơ phất phơ ăn uống, nhưng thực ra nàng đang làm chính sự.
Một gia nhân nhỏ bé, đang phụ bếp, đặt công việc xuống rồi bước đến bên cạnh nàng: "Nếu là người du hành vân du tứ hải, e rằng có chút khó."
Hoa Khê bỏ thêm hai hạt dưa vào miệng: "Vậy khỏi tốn sức. Thế này đi, các ngươi đến gần phủ Dương Quốc Công, cứ để ý, thấy bóng dáng vị Lạc Vân đạo trưởng ấy thì bám theo, tìm cơ hội, đừng để ai phát hiện, mời vị Lạc Vân đạo trưởng ấy đến Hoa Mãn Lâu một chuyến."
"Cái này..."
Gia nhân cũng hơi khó xử, mời một vị cao nhân ẩn thế đến kỹ viện... có phải quá mạo muội rồi không?
"Cứ làm theo lời ta, ta thấy người đó cũng chẳng phải nhân vật đứng đắn gì."
Hoa Khê rất tin vào ánh mắt nhìn người của mình. Dù chỉ liếc qua Lạc Vân đạo trưởng kia một lần, nàng đã cảm thấy người đó tuyệt đối không giống vẻ ngoài tiên phong đạo cốt kia. Muốn phơi bày bản diện thật của vị đạo trưởng ấy, còn phải để nàng tự mình ra tay.
Gia nhân đành vâng lời, dù chưởng quỹ nhà mình vốn chẳng mấy đứng đắn, trong mắt nàng cũng chẳng mấy ai đứng đắn cả. Nhưng đã ra lệnh thì họ vẫn phải làm theo.
Sắp xếp cho gia nhân xong, Hoa Khê ngồi lên chiếc ghế lắc trong bếp sau, đong đưa đôi chân, trông cực kỳ nhàn nhã. Đợi đến khi khay trái cây bên cạnh bị nàng ăn sạch không còn mảnh vụn, Hoa Khê mới đứng dậy, phủi tay, chỉnh lại quần áo, lẩm bẩm: "Chắc đến giờ rồi nhỉ? Ta sắp no chết mất."
Đến khi Hoa Khê ung dung chậm rãi trở về phòng mình, liền thấy trong phòng trống trơn, quyển sách vẫn nằm trên bàn.
"Ủa? Chẳng lẽ ta đoán sai? Không thể nào, thật sự không xem ư?"
Nàng lầm bầm, đảo mắt nhìn quanh, lại không yên tâm mà nhìn thêm một vòng:
"Không xem thì sao đi nhanh thế? Ngay cả câu chào cũng không thèm nói, thật quá đáng."
Cằn nhằn xong, Hoa Khê ngồi xuống bên bàn, vốn định rót cho mình chén trà, nhưng vừa liếc qua quyển sách, nàng liền híp mắt, đưa tay khẽ dịch một chút, rồi bật cười ha hả.
"Hai người này!"
Dù quyển sách vẫn nằm đúng chỗ nàng đặt trước khi đi, nhưng vị trí đã lệch đi đôi chút. Xem ra hai người đó chắc chắn đã xem, chỉ là mặt mũi không giữ nổi, ngại chạm mặt nàng, nên vội chạy mất.
Khi Hoa Khê còn đang cười, thì Tần Tố và Thẩm Dịch đã rời Hoa Mãn Lâu, trở về trà quán. Hai người mỗi người quay mặt một hướng mà uống trà, sắc đỏ trên mặt vẫn chưa chịu rời đi.
"An Bình..."
"Tử Tầm, ta... ta về phủ trước."
Lúc này Thẩm Dịch cũng không nghe nổi giọng nói của Tần Tố nữa, vội vàng quay người bước nhanh ra ngoài.
Vừa rồi ở Hoa Mãn Lâu, hai người quả thật đã xem, chỉ lật qua một lượt thôi mà cả hai đã xấu hổ đến mức muốn bay lên trời ngay tại chỗ. Nhân lúc Hoa Khê còn chưa quay lại, bọn họ liền hấp tấp chạy trốn. Thế nhưng nhất thời nửa khắc, cả hai vẫn còn có chút khó tiêu chuyện vừa nhìn thấy.