Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thẩm Thanh cũng ngước mắt nhìn lên mặt trời, gật gù: "Hôm nay trời ấm hơn đôi chút."
Thẩm Dịch lúc này chỉ muốn nhanh chóng nhảy qua chuyện này, liền rót một chén trà đặt trước mặt Thẩm Thanh: "Thanh nhi tới tìm ta, có việc gì sao?"
"Đa tạ, thực ra hôm nay tới quấy rầy tỷ tỷ, cũng không phải có việc gì to tát, chỉ muốn tìm điện hạ, có vài điều muốn hỏi."
Dẫu sao Thẩm Thanh còn nhỏ tuổi, có chút ngại ngùng, liếc nhìn Tần Tố một cái.
"Tìm bản cung? Muốn hỏi điều gì?"
Rốt cuộc đây là đệ đệ của Thẩm Dịch, Tần Tố vừa uống trà vừa hỏi một cách thoải mái, chẳng coi là người ngoài.
"Bẩm điện hạ, lời này có phần mạo muội, xin điện hạ lượng thứ. Tiểu sinh có nghe nhiều về chiến tích của điện hạ. Nghe nói điện hạ mười ba tuổi đã ra chiến trường, trận đầu đã đại thắng, sau đó chiến công vang dội, chưa từng thất bại. Cho đến nay đã bốn năm chinh chiến, vẫn chưa thất bại trận nào. Chỉ không biết... thực hư ra sao?"
Thẩm Thanh rõ ràng có chút khẩn trương, trước kia hắn từng gặp Tần Tố, Tần Tố cũng từng giúp đỡ hắn, lại biết tỷ tỷ thân thiết với Tần Tố, nhưng uy danh của Tần Tố quá lớn, chẳng dám tuỳ tiện tiếp cận. Hôm nay, Thẩm Thanh cũng phải lấy hết dũng khí mới dám đến bái kiến.
Thẩm Dịch ngồi bên cạnh, liếc mắt nhìn Tần Tố, không thể phủ nhận, câu hỏi này quả thật hơi mạo muội.
Nhưng Tần Tố chẳng để bụng, cũng không cảm thấy bị xúc phạm. Chỉ chống cằm suy nghĩ một lát: "Điều đó còn phải xem thắng bại tính thế nào. Một trận đại chiến thường bao gồm nhiều trận nhỏ, ta tất nhiên không dám nói chưa từng thất bại. Nhưng nếu nói mỗi lần báo chiến công về kinh, thì đó là kết quả của đại chiến, quả thật chưa từng có thất bại."
Tần Tố nói thẳng thắn, lại càng khiến người nghe nảy sinh lòng kính phục. Thẩm Thanh đứng dậy, cúi mình lễ phép.
"Điện hạ, tiểu sinh thật lòng khâm phục. Năm nay tiểu sinh cũng đã mười ba tuổi. Khi ấy điện hạ và Tấn thiếu tướng quân cũng cùng mười ba tuổi ra trận, tiểu sinh cũng muốn noi theo Tấn thiếu tướng quân, đi theo Điện hạ chinh chiến sa trường. Điện hạ là mẫu mực cả đời của tiểu sinh, xin điện hạ ân chuẩn."
Lần này đến lượt Tần Tố sửng sốt, chột dạ liếc nhìn Thẩm Dịch một cái, trong lòng thấp thỏm, không biết bậc văn nhân mẫu mực như Thẩm Thừa tướng mà nghe thấy lời lẽ vừa rồi của chính nhi tử nhà mình, sẽ có cảm tưởng ra sao.
Thẩm Dịch cũng chưa kịp phản ứng, Tần Tố chỉ còn cách khẽ ho, rồi nhìn Thẩm Thanh: "Thẩm công tử... ngươi biết võ công sao?"
Câu hỏi của Tần Tố khiến Thẩm Thanh hơi xấu hổ cúi đầu: "Phụ thân không cho phép, nhưng tiểu sinh tinh thông binh thư, có thể làm quân sư cho điện hạ."
"Thẩm công tử à, ngươi cảm thấy chỉ đọc binh thư thôi, là có thể ra trận sao?"
Dù Tần Tố từng ra chiến trường từ khi còn trẻ, nhưng nàng không muốn những thiếu niên mới chỉ mười ba, mười bốn tuổi cũng lao vào chiến trường. Cảnh tượng đao kiếm chém giết, huyết nhục văng tung tóe, không phải ai cũng có thể chịu nổi.
Hơn nữa, lúc ấy nàng được võ trang đầy đủ, lại có cả đội hộ vệ hùng mạnh, thêm nhiều cao thủ cận vệ bảo vệ, bảo hộ nàng kín như bưng. So với Thẩm Thanh, cậu bé ngây thơ chỉ muốn ra trận, hoàn toàn khác một trời một vực.
Bị Tần Tố hỏi khiến cho hắn lúng túng, Thẩm Thanh hơi thất vọng: "Ta chỉ muốn như Trưởng công chúa, bảo vệ quốc gia, xả thân vì nước, chinh chiến sa trường. Cuộc đời hào hùng, mới là cuộc đời thật sự."
"Đọc quá nhiều truyện anh hùng rồi đi?"
Tần Tố không muốn dập tắt chí khí của Thẩm Thanh, nhưng nếu để hắn cứ mộng mơ như vậy, biết đâu một ngày sẽ thật sự bắt chước Tấn Thiếu Vân, lặng lẽ bỏ nhà ra biên ải. Lúc đó, e rằng Thẩm Thừa tướng phải dâng sớ tâu lên, kết tội nàng và Tấn Thiếu Vân là "thủ phạm chính".
Bị Tần Tố đả kích như vậy, Thẩm Thanh nhất thời bối rối không biết đáp sao.
"Khoác giáp trụ ra trận là anh hùng, làm quan tốt, tâm hướng thiên hạ, tận lực vì dân chúng cũng là anh hùng. Cuộc đời không chỉ có một con đường. Trên đời có bao nhiêu người, sẽ có bấy nhiêu lối sống, mỗi người khác nhau. Thẩm công tử đọc nhiều sách, chắc cũng hiểu điều này."
Nhìn Thẩm Thanh lúc này, Tần Tố như nhìn thấy chính mình hồi mười ba tuổi, cũng nhiệt huyết nồng nàn, cầm kiếm ra trận. Kiếp trước nàng ra đi, giao trọn mười mấy năm cuộc đời cho chiến trường, cho đến tận cuối đời.
Thẩm Thanh đứng trước mặt Tần Tố, chí khí vẫn không đổi: "Người xưa cũng nói, 'Sách vượt mười ngàn cuốn, đi bộ ngàn dặm'. Ta đã đọc nhiều sách, nhưng chưa từng tận mắt thấy một đời người nào trong sách, như vậy... có ích gì chứ?"
"Nhưng ngươi mới mười ba tuổi, sách chưa chắc đã đọc đến một vạn quyển đâu." Tần Tố nhíu mày, chêm lời khéo léo.
"Cũng không phải ý nói chính xác một vạn quyển, chỉ là nói đại khái... Vậy thôi, điện hạ cứ tùy ý khảo nghiệm ta về sách, nếu ta không trả lời được, con sẽ về tiếp tục đọc."
Thẩm Thanh định giải thích "vạn quyển" không phải nghĩa đen, nhưng nghĩ lại thôi, thà để Tần Tố giờ kiểm tra luôn.
Điều này làm Tần Tố vừa buồn cười vừa hơi tức, đúng là ghét nhất những tiểu quỷ thông minh lại khó dây dưa mà.
Nín một hơi, nàng chỉ còn cách nhìn sang Thẩm Dịch cầu cứu.
"Điện hạ, hãy kiểm tra hắn về binh thư."
Thẩm Dịch vốn không tán thành ý định của Thẩm Thanh, chỉ hy vọng Tần Tố sẽ khiến hắn biết khó mà lui bước.
Tần Tố cũng nhận ra, nếu là những sách khác, nàng có thể nắm chưa chắc, không bằng Thẩm Thanh, nhưng về binh thư, nàng đọc tên cuốn nào cũng thuộc, vận dụng nhuần nhuyễn, nhiều bản quý hiếm nàng cũng từng xem qua.
Hai người vừa hỏi vừa đáp về binh thư, vô cùng sôi nổi, Thẩm Dịch bên cạnh cũng nghe chăm chú, thi thoảng cùng Thẩm Thanh suy nghĩ theo.
Nhưng khổ nỗi Tần Tố không chỉ đọc qua binh thư, mà còn giỏi biến vấn đề thành tình huống chiến trường thực tế, cách hỏi lại sắc bén, đáp án thì khiến người nghe vừa bất ngờ vừa thán phục.
Vài lượt qua lại, tỷ đệ Thẩm Dịch – Thẩm Thanh cũng đành phải cam bái hạ phong, nhưng nhiệt huyết của Thẩm Thanh không hề giảm, trái lại càng hăng hái, bắt đầu học cách phá bỏ lối mòn cũ, suy nghĩ theo hướng của Tần Tố.
Xuất hiện câu hỏi mới, Thẩm Thanh giảnh trả lời trước, liệt kê sáu câu trả lời phong phú, khác biệt hẳn nhau. Ngay cả Thẩm Dịch cũng hơi kinh ngạc, nhưng suy nghĩ kỹ, mỗi câu đều có lý.
"Đứa trẻ này có thể dạy dỗ, trả lời đúng một nửa."
Tần Tố khẽ nhíu mày, gật đầu tán thành, rõ ràng Thẩm Thanh rất thông minh, ngộ tính không thấp.
Được Tần Tố khen, Thẩm Thanh vui mừng khôn xiết.
"Thật ra vạn vật tương thông, Thẩm công tử có tài năng này, bất kể chọn lựa gì, đều có tương lai. Nhưng, Thẩm công tử vẫn muốn ra trận sao?"
Tần Tố gợi mở vừa đủ, hỏi lại một lần nữa.
Lần này Thẩm Thanh suy nghĩ một lúc, vẫn gật đầu.
"Nếu đây là lựa chọn của Thẩm công tử, sao không thế này: Ai muốn ra trận, đều phải trải qua thời gian huấn luyện. Nếu ngươi trải qua đào tạo, vẫn quyết chí ra trận, lúc ấy chúng ta sẽ bàn tiếp."
Nhìn Thẩm Thanh, trong lòng Tần Tố đã có dự tính.
"Một lời đã định."
Thẩm Thanh không hề sợ hãi, trực tiếp gật đầu đồng ý.
"Thẩm công tử đừng cao hứng quá sớm, trước hết hãy đi thuyết phục Thẩm Thừa tướng đại nhân đã."
Tần Tố nghĩ, với khả năng lý lẽ của Thẩm Thanh, hẳn cũng không thua kém Thẩm Thừa tướng.
"Đa tạ Trưởng công chúa điện hạ," Thẩm Thanh đáp ứng, không chần chừ, đứng lên cáo từ ngay: "Đa tạ trưởng tỷ, Thanh nhi xin cáo từ trước."
Nhìn theo bóng lưng Thẩm Thanh khuất dần, Tần Tố còn có chút thưởng thức: "Thẩm công tử chí hướng thật lớn, quả không hổ là 'hổ phụ sinh hổ tử'."
Còn Thẩm Dịch lại lo lắng nhiều hơn: "Tử Tầm, nàng thật sự cho rằng Thanh Nhi với dáng vẻ tay không nhấc nổi, vai không gánh nổi kia, mà có thể ra trận sao?"
"Hắn vẫn là thiếu niên, bây giờ luyện võ cũng chưa muộn."
Tần Tố nhìn Thẩm Dịch, thấy nàng lo lắng càng nhiều, bèn lên tiếng an ủi: "An Bình yên tâm, Thẩm Thanh chỉ là nhiệt huyết trong lòng, không nhất thiết phải ra trận thật sự, hắn sẽ tự mình nhận ra điều nên làm."
"Chỉ hy vọng như thế."
Thẩm Dịch chỉ gật đầu một cách miễn cưỡng.
Tần Tố cũng không biết nên nói sao, nàng không thể kể cho Thẩm Dịch rằng, kiếp trước nàng đã thấy trước tương lai của Thẩm Thanh: hắn sẽ kế thừa sự nghiệp của Thẩm Thừa tướng, tuổi trẻ đã vào triều làm quan, thăng tiến nhanh chóng, và trước khi nàng chết, Thẩm Thanh gần như sắp kế nhiệm chức cị của Thẩm Thừa tướng, trở thành quan văn đứng đầu trẻ tuổi nhất trong lịch sử Đại Ung.
Đương nhiên, nàng không ngờ rằng, cậu bé có khả năng trở thành bậc văn quan đứng đầu ấy, ở tuổi mười ba, mơ ước duy nhất lại là theo nàng ra trận...
"An Bình, mỗi người có số mệnh riêng, số mệnh ấy nằm trong từng quyết định của mình. Nàng nên tin Thẩm Thanh, hắn không phải loại ph*ng đ*ng hư hỏng, việc chọn lựa thế nào, hắn cũng đã có suy tính. Hơn nữa còn có Thẩm Thừa tướng đại nhân và Thẩm phu nhân sẽ giám sát, nàng lo lắng làm gì chứ? Chỉ mong con đường phía trước rộng mở, bằng phẳng là được."
Lời Tần Tố phần nào làm Thẩm Dịch yên tâm, phiền muộn trên gương mặt dần tan, khẽ gật đầu: "Tử Tầm hôm nay khác hẳn trước đây, lời nào cũng có lý, chắc là ta quá hẹp hòi rồi."
"Chuyến đi Giang Nam lần này, ta cũng thu hoạch được nhiều điều."
Tần Tố cười đáp, thật ra những lời này là điều nàng đã suy nghĩ từ kiếp trước, giờ gặp cảnh sinh tình, nàng cũng cảm thấy khó tin.
Vừa nói xong chuyện của Thẩm Thanh, Tần Tố còn chưa kịp ở lại với Thẩm Dịch lâu hơn, trong cung liền truyền tin, có việc gấp Tần Tố phải hồi cung.
Ngayâcr bữa trưa Thẩm Dịch chuẩn bị cũng chưa kịp dùng, Tần Tố đành vội vàng cáo từ.
Nhanh chóng trở về Chính Dương cung, Tần Tố nhìn về phía Tử Vân: "Có kết quả chưa?"
"May mắn không làm nhục mệnh," Tử Vân vội vã trở về, mặt tái nhợt, rõ ràng quá mệt mỏi.
"Ngồi đi, uống trà, kể kỹ mọi chuyện."
Khi gặp ám sát ở biên giới kinh thành, biết mối quan hệ bí ẩn giữa Quận thủ Giang Nam và Tây Vực, Tần Tố lập tức phái Tử Vân đi điều tra, tưởng sẽ mất thời gian, không ngờ đã nhanh chóng quay về.
Tử Vân ngồi xuống, nhấp một ngụm trà: "Điện hạ, khi đó thuộc hạ dẫn người kiểm tra kỹ những tên thích khách ám sát, tuy chúng rất cẩn thận, đã loại bỏ tất cả dấu tích nhận dạng, nhưng lại phát hiện điểm chung: ngón tay của chúng khác hẳn người thường, ngón út ngắn hơn bình thường và có một người có sáu ngón tay."
Nói tới đây, Tần Tố liếc thoáng qua Xích Thuỷ bên cạnh: "Người đứng sau Thiên Sát Các có phải cũng có sáu ngón tay không?"
"Đúng vậy, trong tư liệu mà Thiên Sát Các lưu lại, chỉ có một điều có thể dùng để nhận ra kẻ đứng sau bọn họ, kẻ ấy trời sinh có sáu ngón tay."
Xích Thuỷ gật đầu, mặt cũng nghiêm trọng: "Chẳng lẽ hai chuyện này có mối liên hệ gì sao?"
"Sáu ngón tay, thật trùng hợp," Tần Tố nhìn Tử Vân, "tiếp tục nói đi."
"Vâng," Tử Vân tiếp tục nói, "bọn thuộc hạ theo dấu vết xung quanh, lại xem xét cỏ cây, đất cát vương trên người bọn chúng, phỏng đoán là không xa phía nam Thịnh Kinh. Chúng ta đã cử người kiểm tra khẩn cấp, xin Điện hạ phái thêm nhân lực, cải trang làm dân thường, bí mật dò hỏi, biết đâu sẽ có manh mối."
Tần Tố gật đầu: "Ngươi cứ đi điều động nhân lực trong Ám doanh là được."
Nghỉ ngơi chút ít, Tần Tố chuẩn thỉnh cầu của Tử Vân, Tử Vân liền khẩn trương rời đi ngay.
Sau khi Tử Vân rời đi, Tần Tố trầm ngâm suy nghĩ một lúc: "Lam Ảnh và Cừu Loan có tin tức chưa?"
"Chắc cũng sắp có rồi, khoảng hai ngày nữa." Xích Thuỷ đáp.
"Cừu Loan hiện tại đang ở trong Ám doanh ra sao?"
Lúc trước, Tần Tố đưa Cừu Loan từ doanh trại vào Ám doanh, mục đích là mở rộng lực lượng, vì trước đó Ám doanh chủ yếu huấn luyện nhân tài, thật sư có chút lãng phí. Nàng muốn xây dựng một đội quân bí mật thật sự.
"Cừu Loan võ công cao cường, lại vốn là người Thủy Vân Lâu, những việc tình báo với hắn ta nhẹ như lông hồng, thích nghi nhanh, hiện nay đã hiểu rõ Ám doanh, thực thi nhiệm vụ cũng rất xuất sắc."
Xích Thuỷ hiểu ý Tần Tố, đánh giá cao Cừu Loan.
"Lần này trở về, nếu nhiệm vụ hoàn thành tốt, cho Lam Ảnh quay lại, để Cừu Loan lo việc hoàn thiện Ám doanh."
Ngầm bày lưới lớn, một số thời khắc hiệu quả hơn cả việc công khai.
"Còn nữa, để Cừu Loan liên thủ với Hoa Khê."
"Điện hạ, e rằng không ổn, dù sao...."
Xích Thuỷ vẫn còn e dè, vì Hoa Khê và Cừu Loan vốn quen biết, liên thủ khó tránh khỏi có dị tâm, hơn nữa nàng cũng chưa biết Tần Tố làm sao biết được Hoa Khê, mọi chuyện vẫn là bí ẩn, mà bí ẩn dễ khiến người ta bất an.
"Làm theo lời ta nói là được."
Tần Tố đã có kế hoạch trong lòng, Xích Thuỷ đành phải gật đầu đáp ứng.
"Bên Đại Lý Tự nghe tin động tĩnh gì chưa?"
Tần Tố gõ nhẹ lên cổ tay, chuyện này không nên chậm trễ.
"Đã tấu lên bệ hạ, chỉ chờ bệ hạ phê chuẩn, Vệ Tự chính sẽ nhậm chức ngay, muộn nhất là ngày mai."
Tần Tố vừa về đến, Xích Thuỷ đã phải tất bật không ngơi tay, mọi việc phải nắm rõ để đáp ứng bất kỳ câu hỏi nào.
Về tiến độ của Tần Mạc, Tần Tố vấn rất yên tâm, nhưng lại nghĩ tới một chuyện khác:
"Sâm biểu huynh lần này đi Tĩnh Quốc ta vẫn còn lo lắng, bên đó có tin gì chưa?"
Ngu Sâm lần này thay nàng xuất chinh Tĩnh Quốc, lại cùng Kim Liệt đi, Tần Tố không yên tâm. Dù Đại Ung và Phù Lương tấn công Tĩnh Quốc từ hai hướng, nhưng Kim Liệt vẫn có thể chơi chiêu, cần đề phòng.
"Chưa có tin túc gì, nhưng Ngu thiếu tướng quân trước khi đi đã làm đủ chuẩn bị, Điện hạ yên tâm, hẳn là có nắm chắc."
"Trước đó, Tần Tố đã sắp đặt cho Ngu Sâm người hỗ trợ khi đến Đông Hải tiến hành hải chiến đổ bộ, thế nhưng đến nay vẫn chưa có tin tức xác thực. Xích Thủy cũng chỉ có thể đáp lời như vậy."
Tần Tố thở dài, dựa người lên tháp, vết thương vẫn âm ỉ đau, khẽ mỉm cười: "Trước nay toàn người khác lo lắng vì ta, sao bây giờ Tần Tố ta cũng trở thành kẻ phải bận tâm theo sau người khác đây?"
Xích Thuỷ cũng nhận ra: "Điều đó chứng tỏ Điện hạ càng ngày càng trưởng thành, đã hiểu đại cục, biết tính toán, đó là dấu hiệu tốt."
Ngày trước Tần Tố chỉ biết xông pha, không lo nghĩ gì khác, sống tự do, phóng khoáng, Sống tuy phóng túng tột bậc, nhưng xét ra vẫn chưa phải khí độ đế vương. Nay xem lại, Tần Tố đã thay đổi rất nhiều, quả thực là điềm lành."
Tần Tố chỉ khép mắt, không nói gì thêm.
Xích Thuỷ nói chẳng sai, tối hôm đó, Đại Lý Tự truyền đến tin tức: đại án Giang Nam đã được giao cho Vệ Tử Khang xử lý. Nói cho hay, là "giao vào tay Vệ Tử Khang", nhưng thực chất, việc này buộc hắn phải đi đầu, nếu sơ suất, người đầu tiên bị truy cứu cũng chính là hắn. Thế nhưng, chính chuyện này lại vừa lòng Tần Tố và Vệ Tử Khang, vận hành mọi thứ thuận lợi hơn nhiều.
Tần Tố cũng ngày càng thường xuyên lui tới Ngự thư phòng, nơi này dường như đã trở thành căn nhà thứ hai của nàng. Mọi tấu sớ từ khắp các địa phương, nàng đều xem qua trước tiên.
Vào lúc này, đúng là thời điểm thảnh thơi, Vĩnh Nhạc Đế thấy Tần Tố hứng thú, cũng vui lòng, thường là Tần Tố đọc tấu sớ trong Ngự thư phòng, còn ông thì thưởng trà, nghe Vân mỹ nhân trong hậu hoa viên Ngự thư phòng ca hát, sống thảnh thơi đến nỗi còn mập ra một chút.
Hôm nay, vừa trở về Chính Dương Cung, Xích Thuỷ đang xoa bóp vai cho Tần Tố, thì ngoài cửa có tin truyền tới: Lam Ảnh và Cừu Loan đã trở về.
Mở mắt ra, Tần Tố mừng rỡ: "Vào đi."
Trong hơn một tháng vừa qua, Lam Ảnh và Cừu Loan đã tới Giang Nam điều tra thân thế Thẩm Thừa tướng, một việc khiến hai người phải hao tâm tổn lực, cũng đủ chứng tỏ Thẩm Thừa tướng không đơn giản.
"Điện hạ."
Lam Ảnh và Cừu Loan hành lễ, Tần Tố ban ngồi, Xích Thuỷ dâng trà. Hai người kể tường tận mọi việc xảy ra trong hơn một tháng qua.
Năm đó, Thẩm Thừa tướng cũng nhờ khoa cử nhập sĩ. Dù không phải thi đậu Tam nguyên, nhưng là Nhị nguyên Trạng nguyên thời tiên đế, tài tình lỗi lạc, tài hoa xuất chúng, xuất khẩu thành thơ, thậm chí vẻn vẹn vài bài thơ, liền có thể tạo nên văn chương cao quý khó ai bì kịp, thậm chí so với Thẩm Dịch cùng Vệ Tử Khang bây giờ còn muốn nổi bật hơn.
Sau khi nhập sĩ, Thẩm Thừa tướng dưới cơ duyên xảo hợp gặp danh môn khuê tú Thẩm phu nhân, Thẩm phu nhân xuất thân từ gia tộc dòng dõi văn chương lịch sử lâu đời, chỉ tiếc rằng trong nhà văn nhân khí quá nồng, đều là một thân khí khái hiếm thấy, ít ai có cơ hội vào triều làm quan, nên dần dần gia tộc có phần suy tàn, hiện ra bóng dáng hoàng hôn.
Thẩm Thừa tướng thân là Trạng Nguyên, tân tú trong triều, được các gia tộc ở kinh thành săn đón, nhưng Thẩm Thừa tướng chỉ một lòng ngưỡng mộ Thẩm phu nhân, nhà Thẩm phu nhân cũng có ý liên hôn, hôn sự hai bên tự nhiên nước chảy thành sông, Thẩm Thừa tướng nhờ mối quan hệ nhà vợ, Thẩm Thừa tướng lại một bước lên mây, khi Vĩnh Nhạc Đế lên ngôi, ông đã lên đến chức vị Thừa tướng.
Đó là chuyện sau này, quan trọng là trước khi dự khoa cử, thân thế Thẩm Thừa tướng tại Giang Nam.
Theo điều tra của Lam Ảnh và Cừu Loan, cuối cùng cũng phát hiện Thẩm Thừa tướng vốn là trẻ bị bỏ rơi, được một đạo trưởng ở núi Giang Nam nhận nuôi, nuôi đến tám, chín tuổi. Đạo trưởng tự cảm ngày hóa tiên gần kề, nên giao Thẩm Thừa tướng cho một đôi vợ chồng già không có con, hai người mừng rỡ, coi như con đẻ, đưa đi học, dù táng gia bại sản cũng muốn cho Thẩm Thừa tướng tham dự khoa cử.
Ngày tốt đã gần kề, tiếc thay hai ông bà tuổi cao, chỉ chờ đến kỳ thi Hương, thì đã song song qua đời.
Cũng bởi vì vậy, kỳ thi Hương, Thẩm Thừa tướng suýt nữa thi trượt, còn phải dùng số tiền ít ỏi chôn cất cha mẹ già, không còn tiền cho khoa cử nữa. Đang định bỏ cuộc, may nhờ Giang gia Giang đại thiện nhân ở Huyện Kinh Hà ra tay giúp đỡ.
Không chỉ cưu mang Thẩm Thừa tướng, cho ông yên tâm học hành, mà còn gửi thêm tiền bạc để đến kinh đô, giúp ông an tâm tham dự khoa cử.
Trong lòng cảm động và nhớ nhung ân nhân đại nghĩa, lại nhớ đến cha mẹ nuôi chờ đợi, Thẩm Thừa tướng vực dậy tinh thần, tham gia thi Hội, đạt Hội nguyên, rồi lên kinh dự thi, đoạt Trạng nguyên, từ đó danh chấn Đại Ung, không người không biết, không người không hiểu.
Nghe đến đây, Tần Tố lại nhíu mày: "Nhưng nếu vậy, Thẩm Thừa tướng sao lại liên quan tới Thiên Sát Các được? Phải chăng là sau khi vào kinh, hoặc vì nguyên nhân trong nhà Thẩm phu nhân?"
Nhung, gia tộc nhà Thẩm phu nhân đã sớm sụp đổ, cha mẹ bà đã qua đời, huynh đệ lần lượt rời kinh, những gì còn lại hợp nhất vào Thẩm gia.
Gia tộc Thẩm phu nhân lúc bấy giờ ngay thẳng và thanh liêm, vốn là một trong những gia tộc thư hương môn đệ nổi danh nhất Đại Ung. Con cháu trong nhà ai nấy đều thanh cao, nhìn sao cũng chẳng giống người có thể dính dáng đến những thế lực giang hồ.
"Trừ chuyện đó ra, chỉ còn chuyện Thẩm Thừa tướng trước khi được đạo trưởng nuôi dưỡng, còn chưa rõ ràng lắm."
Cừu Loan đứng cạnh bên bổ sung.
"Ý ngươi là thân thế thật sự của Thẩm Thừa tướng?"
Tần Tố nhìn Cừu Loan.
"Cũng không hẳn là không có khả năng đó. Trước đây, thuộc hạ khi còn ở giang hồ, thu thập không ít bí mật thầm kín, thường nghe kể về những đứa trẻ bị bỏ rơi. Nhiều trường hợp đều mang trên mình huyết hải thâm cừu, hoặc liên quan đến những mối quan hệ chằng chịt khó lường. Bởi trên giang hồ, những người được coi là chính đạo đều không bao giờ ra tay hại đến trẻ nhỏ."
Là người từng trải giang hồ, suy nghĩ của Cừu Loan khác biệt, cũng có lý.
Tần Tố cũng tỏ ra vẻ nghiêm trọng, gật đầu, nói: "Nói cũng có lý, ta xem qua các văn kiện, những năm trước khi phụ hoàng đăng cơ, còn từng xảy ra chuyện liên quan đến người triều trước, điều này cũng không phải không thể xảy ra."
"Như vậy, nói đi nói lại, rốt cuộc chỉ có Thẩm Thừa tướng mới biết rõ chân tướng sự tình?"
Xích Thủy có phần chần chừ.
"Giang Nam, Thiên Sát Các, Thẩm Thừa tướng, người ngoại bang... bốn thứ này rốt cuộc có mối liên hệ gì?"
Tần Tố cau mày, nói: "Thôi, trước tiên hãy điều tra Giang Nam và người ngoại bang, còn Thẩm Thừa tướng, cứ tạm gác lại một chút."
"Vâng."
Mọi người đối với lời của Tần Tố, đều không có ý kiến gì.
Gần đây, vì vụ án Giang Nam mà kinh thành náo loạn, Đại Lý Tự bận rộn đến mức chân không chạm đất, khắp kinh thành tán loạn. Tần Tố là mắt xích then chốt, tất nhiên cũng không thể nhàn rỗi. Công việc bận rộn đến nỗi ngay cả Thẩm Dịch cũng không gặp mặt được.
May mà Thẩm Dịch cũng chẳng rảnh rỗi gì. Trong khi Thẩm Thanh chẳng rõ dùng phương pháp gì, lại có thể thuyết phục được Thẩm Thừa Tướng. Khi đã thành công len lỏi vào bên người Tần Tố, Thẩm Dịch cũng bắt đầu bận rộn trong nhà.
Hiện nay, sự tình ở Giang Nam một khi đã chấn động thiên hạ, những kẻ có chút mực tài đều phải bước ra phô trương chút danh, theo ý Tần Mạc, Thẩm Dịch cũng không thể đứng ngoài cuộc.
Trước đây, văn chương của Thẩm Dịch, tuy gần gũi đời sống dân chúng, nhưng chưa từng có lời bàn về chính sự. Lần này, lại đúng lúc.
Văn chương của Thẩm Dịch chưa từng rơi vào lối mòn, lần này cũng vậy. Khác với phần lớn những bài ca ngợi, nàng trực chỉ mấu chốt, chỉ rõ nguyên nhân Giang Nam liên tục xảy ra vụ việc: vì vùng Giang Nam phồn thịnh, quyền lực quan lại quá lớn, nhưng lại không có cơ quan giám sát hữu hiệu; lại thêm chuyện quan quan bảo vệ nhau, khiến Thẩm Thừa tướng nghe mà thót tim.
Chỉ riêng bài viết này thôi, không cần phải nói, trong Đại Ung cũng sẽ gây xôn xao dư luận, điều này với Thẩm Dịch, chưa hẳn là điều tốt.
May thay, trước khi bài viết công bố, Tần Mạc đã kiểm duyệt, nên dân gian nhìn thấy phần nhiều đã qua sửa sang, dù vậy vẫn có không ít người nảy sinh ý kiến.
Trong đó, nhiều người cho rằng nữ tử không nên bàn chính sự, tiếng ồn ào vang lên khắp nơi, thậm chí đối với Thẩm Dịch cũng không còn toàn lời ngợi ca như trước, mà thêm phần phê phán.