Sau Khi Trọng Sinh Cưới Hoàng Hậu Ốm Yếu

Chương 66: Trùng phùng hồi kinh, đôi chút hồ nháo

Trước Tiếp

Bị Tần Tố nhìn đến đỏ bừng mặt, Thẩm Dịch khẽ gật đầu, giọng nhỏ như muỗi kêu: "Nhớ."

"Ta biết ngay mà." Tần Tố hài lòng thu người về, kéo chăn đắp cho Thẩm Dịch, "Đoán xem ta mang gì về cho nàng?"

"Là cái gì?" Thẩm Dịch chớp mắt, nhìn về túi thơm bên hông Tần Tố, vẫn là cái túi nàng đưa.

"Là cái này." Tần Tố cũng không thừa nước đục thả câu, lấy từ trong tay áo ra một hộp gỗ được bọc vải. Mở ra, bên trong là một món đồ nhỏ tinh xảo. "Trước kia ta nói sẽ tặng nàng một cây trâm, nhưng cảm thấy mấy thứ đó chẳng hợp ý. Vừa hay lần này đến Giang Nam, trông thấy món này, cảm thấy cũng không tệ."

Một cây trâm ngọc xanh biếc, toàn bộ được tạc từ một khối ngọc hoàn chỉnh, không một tỳ vết, vô cùng hiếm thấy. Trâm được mài nhẵn thành hình vòng cung, đuôi trâm chạm rỗng thành đôi bướm đậu trên hoa, lại kết thêm chuỗi bảo châu màu xanh lục, độc đáo vô cùng.

Một cây trâm tinh mỹ đến mức chỉ có thể ngộ nhưng không thể cầu, Thẩm Dịch nhận lấy, nâng trong lòng bàn tay mà yêu thích không rời mắt: "Tử Tầm đã dụng tâm rồi."

"Không tính là dụng tâm. Chỉ là vừa nhìn thấy, liền cảm thấy vật này An Bình chắc chắn sẽ thích."

Tần Tố vốn chẳng hiểu phong hoa tuyết nguyệt, chỉ cần thấy thứ gì hợp mắt, liền nghĩ đến Thẩm Dịch, lúc nào cũng đem người để ở trong lòng mà thôi.

"Quả thật ta rất thích. Chỉ là... ta lại chưa chuẩn bị lễ vật hồi đáp Tử Tầm."

Cây trâm làm nàng yêu thích không buông tay, nhưng khi nghĩ đến việc mình không chuẩn bị gì để đáp lễ, lòng Thẩm Dịch lại chùng xuống. Mấy hôm trước không nghĩ tới, mấy ngày gần đây nằm bệnh càng quên bẵng.

Thấy Thẩm Dịch tự trách, Tần Tố đưa tay xoa nhẹ đỉnh đầu nàng: "An Bình vốn là món quà tốt nhất mà trời cao ban cho ta rồi, ta còn cần gì khác?"

"Tử Tầm lại ở đâu học được mấy câu chẳng đứng đắn thế?" Thẩm Dịch đưa tay gỡ bàn tay Tần Tố khỏi đầu mình, nhẹ chạm vào chóp mũi Tần Tố, nghiêm trang nhưng không che nổi sắc hồng trên gò má.

"Chỉ đối với An Bình mới nói vậy, thế thì không tính là không đứng đắn. Đây gọi là... khó cầm lòng nổi. Gần đây ta cũng có đọc sách đó."

Tần Tố vừa cười vừa đứng dậy: "Đêm đã khuya, An Bình sớm nghỉ ngơi đi, ta cũng nên hồi cung."

Thấy Tần Tố sắp rời đi, trong lòng Thẩm Dịch dâng lên đôi chút không nỡ. Nàng đưa tay níu lấy tay áo Tần Tố: "Ban ngày ta ngủ nhiều, giờ không buồn ngủ. Hay Tử Tầm ở lại đây nghỉ một lát rồi hãy đi?"

Có thể ở cạnh Thẩm Dịch thêm một khắc, Tần Tố cầu còn không được. Nhưng ở góc Thẩm Dịch không nhìn thấy, tay Tần Tố khẽ run.

"Để ngày mai ta lại đến thăm An Bình. Còn đêm nay... ta chẳng có cái phúc được ở lại đâu. Bên Thiên Lao còn phải thẩm vấn suốt đêm, ta phải vội qua đó."

"Việc này gấp đến vậy sao?"

Thẩm Dịch nhìn thoáng ra sắc trời bên ngoài, bây giờ cũng sắp đến giờ Sửu. (từ 1 giờ sáng đến 3 giờ sáng)

"Tra sớm một ngày, chúng ta cũng sớm yên lòng, dân chúng Giang Nam cũng có thể sớm nhận được câu trả lời. Càng chậm, biến số càng lớn, không dám trì hoãn."

Tần Tố nhẹ nhàng rút tay áo mình khỏi tay Thẩm Dịch, lại giúp Thẩm Dịch đắp lại góc chăn, bàn tay khẽ vuốt mấy sợi tóc rủ xuống bên tóc mai Thẩm Dịch: "Chuyện nơi đây kết thúc, ta mới có được chút rảnh rỗi. Đến lúc đó phải nếm lại chén trà An Bình đích thân pha, lâu lắm rồi ta chưa được uống." 

"Được."

Thẩm Dịch mỉm cười đáp lại, không níu kéo thêm: "Tử Tầm cũng phải sớm nghỉ ngơi, đừng để mệt quá."

"Ta giỏi nhất là lười biếng, An Bình cứ yên tâm."

Giúp Thẩm Dịch tắt đèn, rồi Tần Tố lại trèo qua cửa sổ đi ra, khép cửa sổ lại một cách cẩn thận.

Đợi Tần Tố đi khuất, Thẩm Dịch mới lấy cây trâm ra, ngắm nhìn hồi lâu. Lòng bỗng yên bình lạ thường, nàng ôm lấy từ từ chìm vào giấc ngủ.

Vượt qua bức tường cao của phủ Thừa tướng, Tần Tố đáp xuống con hẻm tối quen thuộc. Vừa chạm đất, thân thể nàng khựng lại, suýt ngã, may được Xích Thủy kịp thời đỡ lấy.

"Điện hạ?"

Nhìn xuống vết máu dính trên tay mình, Xích Thủy cau mày, lập tức dìu Tần Tố lên xe ngựa: "Hôm nay điện hạ không nên đến, vết thương lại rách ra rồi."

"Hồi cung, mang cho bản cung hồ sơ thẩm vấn hôm nay của Đại Lý Tự."

Tần Tố tựa vào vách xe, nhắm mắt dưỡng thần, phân phó Xích Thuỷ.

Xích Thủy biết rõ với vết thương này, tối nay Tần Tố đừng mong ngủ yên. Tìm chút việc khác để phân tâm cũng tốt. Xích Thuỷ đáp lời, điều khiển xe ngựa đưa mọi người hồi cung.

Nói ra cũng thật trớ trêu, khi Tần Tố áp giải phạm nhân từ Giang Nam trở về, nửa đoạn đường đầu còn yên ổn, đến gần kinh thành lại bị phục kích.

Vì đề phòng Giang Nam sinh loạn, phần lớn binh lực Tần Tố mang đi đã giao lại cho Lý Nham giữ Giang Nam. Bên cạnh chỉ còn lại ít người, để đối phương nắm được cơ hội. Hơn nữa đối phương là đến để diệt khẩu, xuống tay tàn độc, chẳng màng sống chết. Tần Tố thì cố kỵ nhiều thứ, tự nhiên khó tránh rơi vào thế hạ phong.

May là người của Tần Tố ai nấy đều võ nghệ cao cường, dù khó thể thoát thân ngay, nhưng vẫn gắng cầm cự đến khi quân doanh gần đó kịp thời tiếp ứng.
Chỉ là bị thương vài chỗ, với người từng quen vào sinh ra tử như Tần Tố, chẳng đáng là gì.

Về đến cung, Tần Tố đi thẳng đến Thanh Trì. Cởi bỏ lớp y phục nhuốm máu, bước vào ôn tuyền. Xích Thủy đứng bên cầm thuốc và băng gạc, chuẩn bị giúp Tần Tố thay thuốc.

Vết thương nằm sau bả vai, một nhát đao dài nửa bàn tay. Máu đã thấm đỏ cả lớp gạc, trông mà rợn người.

Tần Tố nhắm mắt dưỡng thần, Xích Thủy nhìn sắc mặt Tần Tố, cẩn thận tháo lớp gạc cũ, lau sạch máu, một lần nữa bôi thuốc.

Khi thuốc chạm vào vết thương, hơi thở Tần Tố rõ ràng khựng lại một chút. Xích Thủy không khỏi nhẹ tay hơn: "Điện hạ, lúc này không giống ngày xưa. Từ nay người tuyệt đối không thể mạo hiểm như vậy nữa. Đáng lẽ phải do chúng thuộc hạ bảo vệ điện hạ, sao có thể để điện hạ việc gì cũng xông lên trước?"

"Bản cung biết, chỉ là thói quen, nhất thời khó sửa ngay được."

Trước đó Tần Mạc cũng đã nhắc nhở nàng, chính nàng cũng hiểu. Nhưng khi thực sự đối diện cảnh tâm phúc liều chết, Tần Tố làm sao có thể núp ở phía sau khoanh tay đứng nhìn.

Ngón tay gõ nhẹ lên mép hồ, Tần Tố mở mắt: "Xích Thủy, chuyện này, không được để bất kỳ ai biết, bao gồm cả phụ hoàng."

Lúc về đến kinh thành, Tần Tố đã xử lý tốt vết thương, không nói cho ai, giờ nàng càng không muốn để lộ.

"Điện hạ còn có toan tính khác sao?"

Xích Thủy nghĩ một thoáng: "Lần này bọn cường đạo rõ ràng có kẻ đến từ dị vực, điện hạ lo sẽ sinh thêm biến cố?"

"Bản cung chẳng tốt bụng đến vậy." Tần Tố xoa xoa trán. "Bản cung đã thẩm tra Quận thủ Giang Nam. Đám ngoại vực dùng thủ đoạn cực đoan như thế để phục kích người do bản cung áp giải, là vì trong tay Quận thủ Giang Nam còn giữ vật trọng yếu của chúng. Bản cung định tự phái người lần theo manh mối, thu vật ấy vào tay mình. Nếu để phụ hoàng biết bản cung bị thương, nhất định sẽ điều tra đến nơi đến chốn. Một khi điều tra, món đồ ấy sẽ chẳng còn là của bản cung nữa."

Dựa theo ký ức kiếp trước, Tần Tố quyết định cố gắng khiến Vĩnh Nhạc Đế thoái vị trong vòng hai năm. Một là bản thân nàng không thể đợi lâu, chậm ắt sinh biến; hai là kiếp trước Vĩnh Nhạc Đế cũng qua đời sau hai năm, hẳn có liên quan đến ám toán. Chỉ cần Vĩnh Nhạc Đế thoái vị thành Thái thượng hoàng, đến lúc ấy chẳng ai rảnh rỗi mà đi hại một lão nhân nhàn tản, cũng có thể sớm trừ đi họa sát thân của Vĩnh Nhạc Đế.

Muốn khiến Vĩnh Nhạc Đế thoái vị nhường ngôi, Tần Tố dĩ nhiên có tư tâm. Nàng lấy gì để ép Vĩnh Nhạc Đế thoái vị? Chẳng lẽ một khóc hai nháo ba thắt cổ sao?

Trong lòng Tần Tố so với ai đều rõ ràng, loại vật đưa đến tận cửa mà lại không tiện thấy ánh sáng thế này, nàng tự nhiên sẽ không khách khí.

Sau khi nói xong với Xích Thủy, thuốc của Tần Tố cũng đã được thay. Nàng đứng dậy thay y phục, trở về tẩm cung. Nhìn tập hồ sơ Đại Lý Tự gửi đến, nàng nói: "Xem ra cũng cạy ra được không ít, người của Ngự sử đài thẩm vấn qua chưa? Quận thủ Giang Nam nói còn có một người khác liên quan tới hoàng thất, đã biết là ai chưa?"

Quận thủ Giang Nam tuy là chủ mưu, nhưng không dám hỏi thăm quá nhiều về mạng lưới quan hệ trong kinh. Hắn chỉ biết từ đường dây của hắn, từ quan viên lớn nhỏ ở quan phủ Giang Nam, đến trọng thần kinh thành, thậm chí cả người trong hoàng gia đều có dính líu.

Muốn biết kẻ đứng đầu thực sự là ai, vẫn phải điều tra thêm.

Tần Tố dĩ nhiên có thể dùng "chân ngôn phấn", nhưng nàng không muốn để người khác biết sự tồn tại của loại dược này. Bản lĩnh thật sự của Hoa Khê là một trong những lá bài tẩy của nàng, chưa đến lúc nguy cấp, không thể để lộ.

"Vẫn chưa thẩm vấn được, có vẻ những kẻ ấy đều e ngại điều gì đó, sống chết cũng không chịu nói. Thêm vào đó quan hệ rối rắm, người của Đại Lý Tự làm việc cũng như giẫm trên băng mỏng, rất khó có tiến triển. Nhưng nếu có thể hỏi như lần trước Nhị hoàng tử điện hạ hỏi cung, e là giờ mọi việc đã sáng tỏ từ lâu."

Xích Thủy vừa trở về đã bị Tần Tố phái đến Đại Lý Tự. Nhìn những thủ đoạn yếu ớt của bọn họ, nàng chỉ cảm thấy không nỡ nhìn tiếp. Đại Lý Tự đúng là bgayf một đi xuống.

"Vừa nhìn trước ngó sau như thế, Đại Lý Tự chẳng bằng đổi tên thành Mã Thí Sở* cho xong." Tần Tố nhìn đống hồ sơ, không bằng những gì nàng tự thẩm tra được, đặt xuống bàn rồi vỗ nhẹ. "Vệ Tử Khang giờ chẳng phải đang ở Đại Lý Tự sao?"

*Sở nịnh hót

"Vâng." Xích Thủy dâng trà cho Tần Tố. "Vệ Trạng nguyên đang giữ chức Tự chính Đại Lý Tự, lục phẩm. Sợ là không gánh nổi vụ án lớn như thế này."

Án này đã chấn động toàn quốc, Trưởng công chúa Tần Tố đích thân bắt người, Vĩnh Nhạc Đế lấy bảo kiếm làm áp trận, Tần Mạc – Nhị hoàng tử điện hạ – trong kinh phối hợp, điều động hơn ngàn quân sĩ. Người bị bắt không chỉ là đám quan lại Giang Nam, mà cả Ngự sử đài, thậm chí đã bắt vào một vị đại thần Tòng nhị phẩm.

Phải biết rằng, Đại Lý Tự Khanh cũng chỉ là Chính tam phẩm, đối với đại án này, trong lòng còn thấp thỏm, huống hồ Vệ Tử Khang chỉ là lục phẩm.

"Hắn dĩ nhiên không gánh nổi, nhưng chức Tự chính vốn là người trực tiếp thẩm án, trong đó cũng có thể làm được nhiều chuyện." Tần Tố nhấp ngụm trà. "Nếu vụ án này làm tốt, thăng làm Tự thừa Đại Lý Tự cũng chỉ là một câu nói."

"Bản cung nhớ Đại Lý Tự Khanh đi lại rất thân với Ngũ hoàng tử?" Tần Tố cau mày suy nghĩ.

"Đại Lý Tự Nhanh và Hứa Chiêu Nghi từng là huynh muội kết nghĩa, cũng đủ nhận một tiếng 'cậu' từ Ngũ hoàng tử, quan hệ tự nhiên rất gần." Xích Thủy đáp.

"Ngày mai bản cung đến thương lượng với Nhị hoàng huynh một phen."

Tần Tố luôn thấy như mình đã quên mất chuyện gì, nhưng mấy hôm nay quá mệt mỏi, nhất thời cũng nghĩ không ra.

Chớp mắt đã sang ngày hôm sau, Tần Tố nằm sấp trên tháp ngủ một đêm, chỉ cảm thấy lưng đau mỏi nhừ, ngay cả đứng dậy cũng khó.

"Đi mời Nhị hoàng huynh đến Chính Dương cung, bản cung không đi nổi nữa."

Thật sự không muốn động đậy, Tần Tố nghiêng người trên tháp, ngáp một cái.

Chẳng bao lâu, Tần Mạc ngồi trong "bộ liễn" được người khiêng vào Chính Dương cung, dừng lại đối diện với Tần Tố đang nằm trong viện.

Hai người y như nhau, mỗi người nằm nghiêng trên một chiếc tháp, dáng vẻ đều chưa tỉnh ngủ.

"Sao huynh không bảo người khiêng cả giường qua đây cho rồi?"

Tần Tố nhìn chiếc bộ liễn được đặc chế kia của Tần Mạc, rộng chẳng hơn cái tháp bao nhiêu, không khỏi nhức đầu đưa tay đỡ trán. Theo đà này mà phát triển tiếp, e rằng không qua được mấy lần nữa, Tần Mạc sẽ lại bị Vĩnh Nhạc Đế hạ lệnh cấm dùng bộ liễn trong cung, y như kiếp trước.

"Đường trong cung quá hẹp, đi không lọt."

Tần Mạc nửa nằm trong bộ liễn, nhắm mắt dưỡng thần: "Tìm ta có việc gì?"

"Huynh với Ngũ hoàng huynh quan hệ rất tốt?"

Tần Tố chẳng buồn vòng vo.

"Muội nghe đâu ra lời đồn vớ vẩn ấy? Trong cái hoàng cung này còn có ai chịu thân cận với ta, đường đường Nhị hoàng tử?" Căn cứ vào tính tình Tần Mạc, câu này không hề khoa trương.

Tần Tố cảm thấy nói cũng có lý: "Vậy muội thì sao?"

"Muội tính là người sao?" Tần Mạc không dừng một nhịp, lập tức đáp trả.

Tần Tố: ...

Nuốt lại lời th* t*c ra đến miệng, nàng quay về chính sự: "Ta muốn Đại Lý Tự."

"Sao muội không nói thẳng là muốn cả Đại Ung cho rồi? Không sợ tham quá bị nghẹn chết à?" Tần Mạc liếc nàng một cái.

"Ta khẩu vị lớn." Tần Tố cười, chẳng hề để ý thái độ của hắn. "Ta không chỉ muốn Đại Lý Tự, ta còn muốn Giang Nam. Vị trí Quận thủ Giang Nam kế nhiệm, ta muốn tiến cử Lý Nham,  mà huynh cũng muốn."

Tần Tố khẽ cười, cũng không thèm để ý thái độ của Tần Mạc. Thận trọng tất nhiên là tốt, nhưng nếu có thể nhảy cả một bước lớn, cũng không cần cẩn thận như vậy, nàng hà tất phải nhường miếng thịt mỡ đã tự tay khoanh sẵn cho kẻ khác?

"Muội thật là..." Tần Mạc xoa thái dương. "Lý Nham thì không khó, nhưng Đại Lý Tự Khanh, muội muốn đổi thành ai?"

"Vệ Tử Khang."

Tần Tố không hề giấu giếm. Một câu của nàng khiến Tần Mạc đang nhắm mắt dưỡng thần liền mở mắt.

"Muội điên rồi à? Vệ Tử Khang được nhập sĩ làm Lục phẩm Tự chính đã là nể mặt hắn thi đậu Tam nguyên rồi. Muội lại muốn hắn một bước từ Lục phẩm nhảy lên Chính tam phẩm Đại Lý Tự Khanh? Nằm mơ giữa ban ngày."

Tần Mạc lắc đầu, rõ ràng không tán đồng.

"Còn phải xem bản thân hắn." Tần Tố bình thản. "Mệnh có thì ắt sẽ có, mệnh không thì cưỡng cầu vô ích. Nếu hắn không phải miếng gỗ đó thì ta cũng chẳng còn gì để nói. Nhưng cứ nhìn qua vụ án Giang Nam lần này trước đã, thế nào?"

Nàng đặt tập hồ sơ đang cầm vào lòng Tần Mạc, nàng không nói thẳng hết mọi ý định, giữ lại một khe hở cho đối phương.

Xem vài dòng, Tần Mạc gấp lại đưa trả: "Tính toán ngay cả Nhị hoàng huynh của muội rồi? Giỏi thật đấy."

"Nhị hoàng huynh dạy tốt."

Tần Tố cũng nhắm mắt dưỡng thần theo, xem như hai người đã đạt thành nhất trí.

Thực ra mục đích ban đầu của Tần Tố chỉ là muốn Tần Mạc nghĩ cách để Vệ Tử Khang chen chân vào tổ thẩm tra đại án Giang Nam. Nếu nói thằng, Tần Mạc chắc chắn sẽ kiếm cớ thoái thác. Nhưng nếu ngay từ đầu đánh lạc hướng sự chú ý của hắn, thì việc nhỏ này lại dễ gật đầu hơn nhiều.

Tần Tố trước nay ở trong quân đội, chưa từng để ý triều chính. Nay muốn nhúng tay, cũng chỉ có thể từ đầu xé ra một khe nhỏ mà từng chút từng chút tiến vào. Mà để xé được khe ấy, tất nhiên phải nhờ Tần Mạc, kẻ đã sớm cắm rễ trong triều giúp nàng.

Nói chuyện qua loa với Tần Mạc một hồi, Tần Tố đứng dậy: "Nhị hoàng huynh, ta phải xuất cung."

"Đi gặp Thẩm tiểu thư của muội?"

Tần Mạc không mở mắt cũng đoán được.

"Hiểu ta nhất, vẫn là Nhị hoàng huynh." Tần Tố duỗi lưng, ngáp dài một cái. Bị Tần Mạc lây bệnh, dạo này nàng cũng lười biếng không ít.

"Ta còn tưởng muội muốn hỏi chuyện hôm cung yến mừng thọ của phụ hoàng, chuyện xảy ra ở Vị Ương cung." Tần Mạc mở miệng.

Tần Tố quả nhiên dừng bước, quay sang nhìn hắn: "Chẳng lẽ lại liên quan đến Nhị hoàng huynh và Tấn Hoàng Quý phi nương nương?"

"Nghĩ gì vậy? Chúng ta đến mức phải đi tìm cái phiền phức ấy sao?"

Tần Mạc miễn cưỡng chống đầu dậy, cũng ngáp một cái. "Khi ấy có người trông thấy 'Đức Nhân hoàng hậu' mặc cung phục, còn cả cung nữ hầu cận bên người bà, Thải Ngôn cô cô. Khoảng cách không xa, mà người nhìn thấy lại chính là nữ quan Chanh Nhan bên cạnh muội, hẳn không nhìn lầm. Muội có lẽ nên xem thử di vật của Đức Nhân Hoàng hậu có bị ai động vào không?"

"Lần này muội đoán xem, là kẻ thông minh, hay kẻ ngu xuẩn?" Tần Mạc cuối cùng nhắc nhở Tần Tố một câu.

Tần Tố bóp bóp sau cổ, ánh mắt lạnh hẳn xuống: "Bất kể là ai, dám động vào đồ của mẫu hậu ta, đều phải trả giá. Xích Thủy, ngươi ở lại trong cung, kiểm tra toàn bộ Vị Ương cung, một dấu vết nhỏ cũng không được bỏ qua. Nếu thật có người động vào, bản cung sẽ lật cả hoàng cung này lên."

"Tần Tố, muội không sợ lật ra thứ... không nên lật sao?" Tần Mạc đưa tay che miệng, ho khẽ.

"Có thể là thứ gì không nên lật?" Tần Tố luôn có cảm giác trong lời Tần Mạc có ẩn ý.

"Trong cung, thứ không thể thấy ánh sáng nhiều lắm."

Tần Mạc lại khẽ ho hai tiếng, ám vệ trong tối lập tức xuất hiện, nâng bộ liễn lên. "Hoàng muội còn bận đi gặp Thẩm tiểu thư, ta không ở đây vướng mắt nữa."

Xích Thủy cũng hơi lưỡng lự. Trong cung đúng là có quá nhiều chuyện không thể nói rõ ràng, Điện hạ nếu một mực truy đến cùng, e lại dây dưa ra những vụ rối ren không liên quan.

"...Khoan đã. Ngươi lặng lẽ đến Vị Ương cung một chuyến, bố trí người canh chừng, xem còn động tĩnh gì không." Bị Tần Mạc nói vậy, Tần Tố cũng đổi ý. Dù sao mọi chuyện vẫn nên điều tra rõ rồi tính.

Xích Thủy lĩnh mệnh rời đi, Tần Tố dẫn người xuất cung tới phủ Thừa tướng.

Đêm qua Tần Tố đã nói mình sẽ đến, Thẩm Dịch từ lúc mở mắt buổi sáng đã bận rộn chuẩn bị.

Nàng chuẩn bị sẵn những món quà vặt Tần Tố thích ăn, rồi mang ra những bài thơ nàng viết lúc Tần Tố rời kinh, sau đó là bộ trà cụ hoàn chỉnh để pha trà. Mọi thứ chuẩn bị xong, Thẩm Dịch ngồi yên trong sân đợi.

Đợi mãi đến khi Minh Hà từ ngoài cửa chạy vào: "Tiểu thư, Trưởng công chúa điện hạ đến rồi!"

Đôi mắt Thẩm Dịch lập tức sáng bừng, nàng soi lại mình trong gương đồng lần nữa: "Mau mời vào."

Tần Tố vừa bước vào sân đã thấy cảnh tượng ấy: Thẩm Dịch ngồi trên chiếc ghế trong sân, trước mặt là đầy đủ trà cụ, dáng vẻ an tĩnh, mềm mại.

Tần Tố bước vào với nụ cười: "Ta chẳng lẽ lại là linh đan diệu dược của An Bình thật sao?"

Tối qua Tần Tố đến thăm Thẩm Dịch, nàng còn suýt ngã khi tự xuống giường đóng cửa sổ, vậy mà sáng nay đã có thể tự mình ngồi ra sân, khí sắc cũng không còn yếu ớt như tối qua. Thấy vậy, lòng Tần Tố cũng vui theo.

"Quả là kỳ diệu. Nghĩ lại, Tử Tầm hẳn là quý nhân của ta."

Thẩm Dịch mỉm cười đáp lời, trong mắt đều là bóng hình Tần Tố.

Hôm nay y phục của Tần Tố lại vô cùng khiêm nhường, khác hẳn vẻ phô trương thường ngày. Nàng mặc một thân la quần màu đen thêu kim văn, bên ngoài khoác trường sam tay rộng cũng một màu đen. Trên đầu chỉ cài mấy cây trâm vàng, mái tóc dài thả sau lưng, không còn nửa phần xa hoa thường thấy.

Nhưng chính dáng vẻ như thế, lại khiến Tần Tố thêm vài phần trầm ổn, không còn vẻ hoạt bát thường nhật.

Thẩm Dịch vốn yêu thích sự thanh đạm. Hôm nay nàng cũng chỉ vận một bộ la quần trắng, khoác ngoài chiếc áo choàng trắng tinh, mơ hồ lộ ra đường thêu màu bạc trên xiêm áo. Mái tóc đen mượt được búi một nửa bằng cây trâm ngọc mà hôm qua Tần Tố tặng, trắng trong thuần khiết như có tiên khí.

"Quả là vinh hạnh của ta."

Tần Tố ngồi xuống đối diện Thẩm Dịch, nhìn y phục của mình rồi nhìn sang Thẩm Dịch, "Hôm nay thật trùng hợp, ta với An Bình chẳng khác gì tâm ý tương thông. Một đen một trắng, chẳng phải giống như hắc bạch vô..."

Tần Tố kịp thời đưa tay che miệng, khẽ lắc đầu, "Giống như trời sinh một đôi."

Thẩm Dịch bị Tần Tố chọc cười, hiểu rằng Tần Tố vì kiêng kị bệnh của mình nên mới nuốt nửa câu cuối vào trong. "Tử Tầm không cần tránh né, Hoa thần y từng nói rồi, ta ắt có thể sống trường thọ trăm tuổi. Dù sao, ta còn có quý nhân như Tử Tầm."

"Hoa Khê lại đến xem bệnh cho nàng sao?"

Tần Tố cong môi cười, nói thì nói vậy nhưng lòng lại không muốn cho Thẩm Dịch chịu bất kỳ rủi ro nào.

"Vài ngày trước Hoa thần y có đến, nói rằng..." Gương mặt Thẩm Dịch hơi đỏ lên, tựa hồ có chút ngượng ngùng, giọng cũng nhỏ đi nhiều, "Nói là tương tư chi chứng, vô dược khả y, Hoa thần y đúng là thích nói đùa."

Thì ra là vậy. Khó trách Thẩm Dịch thẹn thùng như thế. Tần Tố cũng hơi nóng mặt, chỉ khẽ cười rồi nắm lấy tay nàng: "An Bình hãy dưỡng thân cho tốt. Lần sau ta đi xa nhà, An Bình theo ta cùng đi. Như vậy sẽ chẳng còn bệnh tương tư nào nữa."

"Tử Tầm sao cũng lấy ta ra trêu ghẹo?" Thẩm Dịch rút tay về, khẽ nghiêng người né tránh, làm bộ như giận dỗi. Nhưng trong mắt Tần Tố, chỉ nhìn ra sự thẹn thùng không sao che giấu.

Song chuyện này tuyệt đối không thể vạch trần. Nếu nói rõ ra, e rằng Thẩm Dịch thực sự sẽ thẹn đến phát giận.

"Là lỗi của ta, là lỗi của ta. Đều do Hoa Khê cả ngày chẳng đứng đắn, kéo ta cũng hư theo. Ta tuyệt đối không dám trêu An Bình," Tần Tố chân thành nhận lỗi, rồi lập tức đổi đề tài, "Sáng nay Nhị hoàng huynh có bàn chuyện với ta. Ta nóng lòng muốn đến gặp An Bình nên chưa uống ngụm trà nào, bây giờ miệng đắng lưỡi khô, khó chịu vô cùng."

Quả nhiên Thẩm Dịch là người mềm lòng nhất. "Chờ một chút, để ta đi pha trà."

"An Bình không giận ta nữa rồi?"

Tần Tố chống cằm nhìn Thẩm Dịch.

"Ta khi nào giận chứ?"

Động tác của Thẩm Dịch mềm mại như mây trôi nước chảy, khẽ rủ mi mắt, khóe môi không kiềm được mà cong lên một chút ý cười.

Từ nhỏ Thẩm Dịch chỉ được dạy phải giữ lễ, phải hiểu chuyện, phải trở thành một tiểu thư khuê các đúng mực. Nhưng người như Tần Tố, nuông chiều nàng, thuận theo nàng, cho phép nàng có chút kiêu kỳ lại là người đầu tiên.

Điều đó khiến Thẩm Dịch càng muốn buông thả hơn, càng muốn tùy hứng hơn. Nhưng nàng lại không biết làm thế nào để tùy hứng, trong lòng có ngọn lửa muốn lao đi, mà vẫn không tìm được cách phá vỡ bức tường vô hình kia.

Nhưng chỉ như hiện tại thôi... đối với Thẩm Dịch, đã là đủ rồi.

Tần Tố cũng thích nhìn dáng vẻ ấy của Thẩm Dịch, cảm thấy thế nào cũng nhìn không đủ. Trong thiên địa này, làm sao lại sinh ra được một nữ tử xinh đẹp khéo léo nhường này? Chỉ e rằng tiên nữ trên trời cũng khó sánh kịp.

Đúng lúc Thẩm Dịch đang pha trà, còn Tần Tố thì mải nhìn nàng pha trà, Chanh Nhan từ bên ngoài bước vào: "Điện hạ, Thẩm tiểu thư, Thẩm Thanh công tử đến ạ."

"Thanh nhi?" Thẩm Dịch liếc sang Tần Tố, im lặng hỏi ý Tần Tố.

Tần Tố nhìn Thẩm Dịch cười khẽ: "Đây là viện của An Bình, nàng hỏi ta làm gì?"

Hai má Thẩm Dịch khẽ hồng, e lệ như tơ, "Mời Thanh nhi vào đi."

Chanh Nhan cười, lĩnh mệnh đi ra thông báo.

"Lâu ngày không gặp, cũng chẳng biết cậu em vợ của ta đã cao thêm chút nào chưa nhỉ?"

Nhìn Thẩm Dịch, Tần Tố cố ý trêu nàng.

Quả nhiên, Thẩm Dịch hơi sửng sốt một lát, rồi phản ứng kịp. Dù nàng vốn tính tình hiền hòa, giáo dưỡng đầy đủ, cũng khó kìm nổi muốn đánh Tần Tố, mặt đỏ bừng, quăng chiếc khăn lên người Tần Tố: "Không được hồ ngôn loạn ngữ!"

Thấy thật sự đã đem người chọc giận, Tần Tố lại làm bộ nhỏ nhẹ, cúi thấp, nắm lấy khăn của Thẩm Dịch giả bộ đáng thương, thẳng thắn nhận lỗi: "Ta sai rồi."

Thẩm Dịch khẽ hừ một tiếng, cũng thật sự chẳng biết phải làm sao với Tần Tố, chỉ hờ hững đặt tách trà trước mặt nàng: "Nếu còn dám hồ ngôn loạn ngữ, sẽ không cho người uống trà đâu."

"Không dám nữa, không dám nữa... chắc chắn sẽ không dám nữa."

Tần Tố cười bưng lấy tách trà, liên tục đáp ứng.

Đang trò chuyện, Thẩm Thanh được Chanh Nhan dẫn vào sân, tiến lên trước hai người làm lễ:

"Trưởng công chúa điện hạ, trưởng tỷ ngọ an."

Minh Hà mang ghế đến, để Thẩm Thanh ngồi xuống.

Sau khi tạ lễ, Thẩm Thanh vẫn hơi e dè, liếc nhìn Thẩm Dịch: "Trưởng tỷ sắc mặt sao có chút đỏ thế?"

Chưa nói thì không sao, vừa nghe Thẩm Thanh nhắc, má Thẩm Dịch đỏ thêm, Tần Tố chỉ còn cách mở lời cứu vãn tình thế:

"Hôm nay nắng gắt quá, đã gần tới tháng tư, thời tiết ấm lên, chính giữa trưa nắng chiếu cũng khiến người khó chịu."

Trước Tiếp