Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Học địa chất thì ai cũng nghèo, học lên tới thạc sĩ thì lại vừa khổ vừa nghèo, không phải đang chui rúc trong rừng thì cũng là trên đường đi chui rúc trong rừng. Bài học quan trọng nhất mà Ngụy Mạc học được từ chuyên ngành này ở kiếp trước chính là thích nghi với môi trường tự nhiên.
Anh từng làm giáo viên, từng tới tiệm bánh ngọt tư nhân học làm bánh, từng hát cố định ở quán bar, đều đã thử qua đủ loại việc làm thêm lặt vặt, còn việc tô tượng thạch cao là anh học được khi quen người bạn gái đầu tiên.
Sau khi hai người chia tay, Ngụy Mạc vẫn giữ thông tin liên lạc của đối phương, mỗi ngày nhìn cô ấy đăng đủ loại người mẫu nam khác nhau trong bảng tin bạn bè, thỉnh thoảng còn gửi tin nhắn riêng kèm liền chín tấm ảnh, hỏi anh: chồng cũ, anh thấy ai đẹp trai nhất?
Dùng mông nghĩ cũng biết đối phương đang làm gì, thậm chí anh không cần mở từng tấm ra xem, tiện tay trả lời một câu “đều đẹp trai”.
Bánh quy gấu dâu: em chụp toàn góc đẹp nhất cho họ rồi đó, mà vẫn không ai đẹp bằng anh [bắn tim.jpg]
Ngụy Mạc: cảm ơn.
Bánh quy gấu dâu: không có gì, chuyện hiển nhiên mà. Hay anh cũng đi làm thêm đi? Mỗi bài nhảy đã 300 tệ, thấy còn đỡ khổ hơn việc cuối tuần anh đi dạy địa lý mệt chết đi sống lại.
Khi đó Ngụy Mạc đang dựng lều ngoài dã ngoại, dưới ánh đèn sạc LED hình vuông, xung quanh toàn là ruồi bay loạn, anh không dám đọc lại tin nhắn đó lần thứ hai, sợ đọc xong sẽ thật sự động lòng.
Phần lớn thời gian, hai người chỉ là mối quan hệ thả like cho nhau, thỉnh thoảng Ngụy Mạc sẽ thả like mấy bài đăng có phần quá phong phú của đối phương. Đó là mối tình đầu của anh, cũng là người bạn gái duy nhất anh từng chính thức hẹn hò tính từ kiếp trước đến kiếp này.
Khi ấy Ngụy Mạc cũng không rõ kiểu ở bên nhau như vậy có phải là bình thường hay không, hay nói đúng hơn là có đúng hay không, trong suốt gần một năm dài đó, anh bị ép phải học không ít “bí quyết yêu đương”.
Cách tạo bất ngờ, cách dùng lời ngọt ngào khen outfit hàng ngày của cô ấy, nắm vững đủ mọi góc chụp ảnh, đi dạo phố thì học cách xách túi và chờ đợi, tiện thể trả tiền.
Hình thức yêu đương của đa số mọi người thường được xây dựng từ mối tình đầu, Ngụy Mạc cũng không ngoại lệ, không có ví dụ nào khác để so sánh, anh rất tự nhiên cho rằng ai cũng yêu như vậy, sau khi chia tay quay lại làm bạn cũng là chuyện đương nhiên.
Nhưng thư quân của anh lại hoàn toàn khác với mối tình đầu, rất khó đem ra so sánh hay quy chụp, cái gọi là phân biệt trùng đực – trùng cái ở đây nghe thực sự có chút huyền ảo, chỉ xét về bề ngoài thì đều là đàn ông.
Ngụy Mạc rất khó thuyết phục bản thân rằng một quý tộc anh tuấn phong độ, vest chỉnh tề như vậy trước mặt mình lại là trùng cái, trước giờ trùng cái trong nhận thức của anh luôn là kiểu nữ vương môi đỏ tóc xoăn gợn sóng như trong game.
Mà trong phần lớn game của loài người, trùng tộc đều là phản diện.
Tất cả những gì anh từng học trước đây gần như không còn tác dụng, vậy mà sau khi gặp đối phương, anh mới lần đầu nếm trải được cảm giác thật sự động lòng.
Nếu Orland là nữ giới, Ngụy Mạc cảm thấy mình sẽ lún sâu hơn nữa, nhưng cố tình không phải, cũng may là không phải. Lý trí của anh kéo những cảm xúc thừa thãi, lệch quỹ đạo lại, rồi tự mình tiêu hóa, từng bước dò dẫm, cuối cùng mới tìm được một khoảng cách an toàn phù hợp cho cả hai.
…
Con gấu thạch cao phiên bản tí hon này vẫn luôn được đặt trong tinh hạm.
So với sử dụng thông đạo truyền thống, tinh hạm cỡ nhỏ có thể đạt tới tốc độ rất nhanh, nguồn năng lượng sử dụng cũng vô cùng đắt đỏ, khi du hành giữa các vì sao gần như được gọi là một cái lò đốt tiền.
Đồng thời, yêu cầu đối với thể chất và trình độ điều khiển của trùng điều khiển cũng rất cao, chỉ có quý tộc mới chi trả nổi chi phí xa xỉ như vậy.
Khi Orland tới được tinh cầu Thor thì trời đã gần tối.
Gió cát mù mịt, nhiệt độ xuống âm độ, gần như chỉ nhìn thấy những tầng mây đen bị cuốn theo gió, không còn bất kỳ sinh vật sống nào tồn tại, đợt viện trợ đầu tiên đã tới nơi, trùng tiếp nhận vị trí của Carlo cũng là một thiếu tướng, mặt vuông tai lớn, thần sắc nghiêm cẩn, nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi.
Bốn năm mươi tuổi đối với trùng tộc vẫn đang ở giai đoạn tráng niên sung sức, thậm chí còn có thể gọi là thanh niên, tuy tốc độ thăng chức không bằng những quân thư trẻ hơn, nhưng vì kinh nghiệm dồi dào, vẫn được phái đi chấp hành những nhiệm vụ quan trọng.
Ngụy Mạc được mời vào căn phòng mới dựng, là phòng đơn, diện tích trong phòng rất nhỏ, chỉ có giường, máy lọc nước uống và một cái bàn, hơi lạnh vẫn có thể thấm vào từ bên ngoài.
Nhưng điều kiện như vậy đã là rất ưu đãi đối với một hành tinh hoang.
Hai kiếp thường xuyên đi công tác bên ngoài, lần tới này Ngụy Mạc đã sáng suốt mang theo quần áo chống lạnh, anh mặc áo khoác vào, rót cho mình một cốc nước, rồi bắt đầu làm báo cáo khảo sát.
Lãnh đạo bên viện nghiên cứu thì còn dễ nói, những dù sao tinh cầu Thor cũng liên quan tới quân bộ, một vụ nổ không phải nói miệng là có thì nhất định có, cần phán đoán chuyên môn và bằng chứng vững chắc.
Giống như cảnh sát phải phát hiện thi thể mới có thể lập án, nhà hàng phải trả tiền mới được ăn cơm vậy, đều là chuyện đương nhiên.
Lý Dịch đã điều trùng tới, Ngụy Mạc không thể để đối phương xuất binh không nguyên nhân, lỡ như cuối cùng chẳng có chuyện gì xảy ra, lại điều động nhiều nhân lực vật lực như vậy, riêng chi phí đi công tác đã là con số trên trời, cuối cùng chỉ nhẹ nhàng kết luận một câu “phòng ngừa từ trước” cho xong thì đúng là quá buồn cười.
May mà vụ nổ thứ hai xảy ra vào buổi chiều đã chứng thực phán đoán của anh, áp lực vô hình giảm đi rất nhiều.
Buổi chiều đã chụp đủ ảnh thực địa, anh đã sớm quen tay viết mấy thứ này, không bao lâu sau, ngoài cửa phòng vang lên tiếng gõ khe khẽ, Ngụy Mạc mở cửa, thấy một quân thư đứng ngoài chào theo điều lệnh, nói: “ Lyle các hạ, ngài cần tới phòng chỉ huy một chuyến.”
Ngụy Mạc nhướng mày: “Chỉ đích danh tôi à?”
Đối phương gật đầu.
Ở nhờ dưới mái hiên nhà trùng khác, thái độ của Ngụy Mạc rất tốt: “Chờ một chút.”
Anh khoác áo dạ lông cừu, tới khi ra ngoài mới phát hiện tinh cầu Thor đang có tuyết rơi. Tuyết bay lả tả, to như lông ngỗng, phủ một lớp trắng nhàn nhạt trên mặt băng vỡ, có nơi đã tích tụ thành tuyết dày, che lấp lớp bột xám đen bẩn thỉu, giẫm lên phát ra tiếng “rắc rắc”, bầu trời đen như mực chỉ còn lại một màu đen thuần.
Mùi thối rữa như đã tan đi rất nhiều.
Nguồn nước và môi trường sinh thái của tinh cầu này bị chiến loạn triền miên lan tới, phá hoại gần như không còn gì, có thể có tuyết rơi, đúng là chuyện khiến người ta kinh ngạc.
Ngụy Mạc vê một mảnh tuyết trong lòng bàn tay, tuyết rất cứng, chẳng bao lâu sau đã tan ra thành một vũng nước đục nhỏ dưới nhiệt độ của bàn tay.
Ánh đèn trong phòng chỉ huy rất sáng, khác với ban ngày, khi quân đoàn nghiêm túc chấp hành nhiệm vụ thì trông ra hình ra dáng hẳn, như thể vừa được cải tạo, sửa sang lại.
Chỉ là tiếng trò chuyện bên trong thì quen thuộc đến quá mức.
Anh đứng ngoài cửa hai giây, cũng không nói rõ được lúc này là cảm giác gì, ngẩng đầu nhìn trùng đang ngồi ở vị trí chủ tọa, đối phương tùy ý ứng phó cuộc trò chuyện của vị thiếu tướng mới này, thái độ lại không hề lạnh nhạt, khi quay đầu nhìn anh thì khẽ mỉm cười.
“Đây là hùng chủ của tôi.” Đối phương giới thiệu, “Hẳn là các cậu đã gặp rồi.”
Thiếu tướng gật đầu, cũng nở nụ cười: “Lyle các hạ là một nghiên cứu viên rất ưu tú.”
Orland đối với điều này không có ý kiến, “ừ” một tiếng.
Ngụy Mạc khẽ thở dài trong lòng.
Thật ra tới giai đoạn này, phối hợp với Orland đóng vai cặp vợ chồng mẫu mực đã không còn là chuyện quá cần thiết nữa, dù sao cũng sắp ly hôn rồi, chỉ là giờ Orland vẫn chưa biết ý đồ trong lòng anh.
Anh cũng chưa nói rõ những điều này.
Mà hiện tại đối phương cũng chưa phải là phản diện cuối trong sách.
Anh bước tới, ngồi xuống bên cạnh Orland, chào hỏi vị thiếu tướng lớn tuổi kia một tiếng, rồi thờ ơ mở quang não, tắt âm thanh, vào game điểm danh một cái, xong lại thoát ra.
Chỉ cần điểm danh thêm một ngày nữa là có thể nhận phần thưởng trở lại, hôm nay bận rộn từ sáng tới tối, suýt nữa thì quên mất chuyện này.
Ngay giây tiếp theo, tay anh bị bàn tay của đối phương giấu dưới gầm bàn nắm lấy.
Trùng cái chịu lạnh tốt hơn trùng đực, bàn tay của đối phương thon dài, trắng mịn, không giống tay của một quân thư được huấn luyện bài bản, Ngụy Mạc cảm nhận được hơi ấm dưới gầm bàn, liền nắm lại tay y.
Thật ra anh không ngờ đối phương lại chạy tới nơi này.