Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Gió tuyết bị chắn lại bên ngoài rèm.
“Chuyến đi lần này là hành trình cá nhân.” Orland ăn mặc chỉnh tề trong bộ vest, lưng khẽ tựa vào ghế, thân hình gọn gàng rắn rỏi được bọc trong bộ vest thẳng như cây tùng, ánh mắt mang theo chút ý cười như có như không.
Dường như tâm trạng của ngài Bubbs không tệ.
Vị thiếu tướng mới được điều tới thở phào nhẹ nhõm phần nào, ở cái miếu nhỏ này lại gặp được đại Phật, áp lực đè nặng tới mức khiến anh ta gần như không thở nổi, lần trước gặp đối phương vẫn là năm năm trước, khi anh ta lập công lớn hạng đặc biệt, đối phương đích thân tới trao huân chương cho anh ta.
Đó là ngày vinh quang nhất trong cuộc đời anh ta.
Không ngờ còn có may mắn được diện kiến lần nữa, ngài Bubbs lễ hiền đãi sĩ, sẵn lòng trò chuyện cùng anh ta, anh ta cũng chỉ đành cắn răng tiếp tục trò chuyện: “Ngài trấn giữ ở hậu phương, toàn bộ Quân đoàn số một đều như được rạng rỡ theo.”
Orland cười nhạt: “Quá khen rồi.”
Ngụy Mạc không hứng thú với kiểu xã giao này, nghe nhiều rồi cũng có thể phân biệt được trong giọng nói đâu là qua loa lấy lệ, đâu là chân tình thực ý.
Giống như kiếp trước theo thầy hướng dẫn đi dự mấy hội nghị học thuật nào đó, tuy cả hội trường đều tràn ngập bầu không khí nâng đỡ, tâng bốc lẫn nhau, chỉ số EQ bị thổi phồng nghiêm trọng, nhưng có thành quả học thuật hay không, địa vị trong giới ra sao, có phải người dẫn đầu trong ngành hay không, nhìn một cái là nhận ra ngay.
Là sinh viên đi cùng, anh cũng sẽ được khen là “sinh viên ưu tú của giáo sư nào đó”, nhưng kiểu khen này không thể so với khi thầy của anh được ca ngợi một cách đầy đủ trọn vẹn, phần lớn chỉ mang ý nghĩa chào đón mang tính lễ nghi, kỹ xảo thì nhiều mà nhiệt tình chân thật lại ít.
Mà mỗi lần đứng cạnh Orland xuất hiện ở vài dịp công khai, anh đều có cảm giác như đang tham dự một hội nghị học thuật do thầy mình chủ trì và thúc đẩy.
Rất kỳ diệu.
Thiếu tướng hỏi: “Ngài có dự định nghỉ lại trên tinh cầu Thor vài ngày không?”
“Chuyện này còn phải xem sắp xếp công việc của hùng chủ tôi.” Orland nói xong, quay mặt sang, “…Ngài thấy sao?”
Dưới bàn, ngón út của y nhẹ nhàng vuốt qua ngón áp út của Ngụy Mạc, mang theo cảm giác tê ngứa rất nhẹ.
Ngụy Mạc thu lại những suy nghĩ lang thang, mỉm cười tiếp lời: “Tôi chắc sẽ ở lại khoảng hai đến ba ngày.”
Anh nhún vai: “ Nếu chuyến đi này không tìm được hai đồng nghiệp mất liên lạc của tôi trong thời gian ngắn, e là chỉ có thể xám xịt dẫn đội quay về thủ đô.”
Thông thường mà nói, thời gian vàng của một vụ mất tích là trong vòng bốn mươi tám tiếng.
Còn sau khi vượt qua giai đoạn tìm kiếm ngắn hạn đó, rất dễ rơi vào cảnh như ruồi mất đầu, mà toàn bộ chứng cứ của vụ nổ kiêm mất tích này cũng chỉ là những suy đoán mơ hồ về quân phản loạn và hải tặc tinh tế, mà giả thuyết này lại do chính Ngụy Mạc đưa ra.
Lỡ như đám phản loạn đó thấy tinh cầu Thor binh lực hùng hậu, võ đức dồi dào, bèn quay đầu bỏ chạy, thì cũng chẳng còn cách nào khác.
Anh không phải người của quân đoàn, không thể can thiệp vào hướng điều tra của quân đoàn, huống chi mục đích chính của đối phương là ngăn chặn hành tinh do đế quốc tiếp quản này tiếp tục bị xâm phạm, tìm trùng chỉ là tiện tay.
Ngụy Mạc cũng không thể ở lại đây quá lâu.
Không cần nói tới việc anh còn công việc chính, không kiêm chức thám tử Conan, huống chi anh còn cả đống chuyện riêng rối tinh rối mù chờ xử lý, ly hôn nói thì đơn giản, nhưng quá trình tuyệt đối không hề nhẹ nhàng.
Ngoài Orland ra, còn có cả một đám trùng cái lớn tuổi trong gia tộc Bubbs có thể sẽ đứng ra khuyên giải, gia tộc cổ xưa đứng trên đỉnh kim tự tháp này nổi tiếng là phong kiến, bảo thủ, có một bộ nguyên tắc xử sự riêng, chuyện thỏa thuân ly hôn là không được cho phép, chẳng khác nào nói chuyện hướng tới cộng hòa khi đứng trước Đường Thái Tông, hay phổ cập cho Lưu Bang tác hại xã hội của việc bỏ rơi con cái.
Hồi mới kết hôn, thời điểm đó Orland còn chưa đạt tới địa vị như hôm nay, bị ràng buộc không ít, khi đó hùng phụ của y còn phái một trùng cái lớn tuổi tới chỉ để giám sát việc thư quân có giữ đúng lễ nghi nên có với hùng chủ hay không.
Ngụy Mạc nhớ chuyện này rất rõ.
Lúc đó anh còn tưởng thư quân của mình tính tình ngang ngược, nổi tiếng sắc bén, sau này mới nhận ra, có lẽ giai đoạn mới quen kia mới là sự ngụy trang bất đắc dĩ, không phá không lập của đối phương.
Đợi tới khi đối phương thật sự ngồi vững ở vị trí gia chủ gia tộc Bubbs, Ngụy Mạc đã rất hiếm khi thấy y có hành vi đi ngược chuẩn mực, phong cách làm việc bề ngoài ngày càng khiêm tốn, ôn hòa.
Những kẻ từng dám chống đối y khi xưa, cỏ trên mộ giờ vừa khéo mọc đủ bốn năm rưỡi.
Và trong cả chuỗi chuyện này, điều quan trọng nhất là…
Anh phải giải thích với Venn thế nào?
Giọng Ngụy Mạc mang theo chút khôi hài, nhưng vị thiếu tướng vẫn nghiêm mặt nói: “Đồng nghiệp của Lyle các hạ chắc chắn cũng là những nghiên cứu viên ưu tú, xin hãy tin tưởng chúng tôi, nhất định sẽ cho cácngài một câu trả lời thỏa đáng.”
“Cảm ơn rất nhiều.” Ngụy Mạc tự nhiên rút tay đang đan dưới gầm bàn ra, đứng dậy, bắt tay thiếu tướng một cái.
Thiếu tướng có chút được sủng ái mà kinh ngạc.
Anh ta rất hiếm khi gặp trùng đực có thái độ tốt như vậy, đa số trùng đực đều vênh váo tự đắc, nhìn trùng khác bằng nửa con mắt.
Hai trùng vừa chạm đã buông, thiếu tướng chợt nhớ ra một chuyện: “Ngài Bubbs, có cần sắp xếp phòng nghỉ cho ngài không?”
“Không cần phiền phức.” Orland ôn hòa nói, “Tôi ở chung một phòng với hùng chủ là được.”
Nụ cười trên mặt Ngụy Mạc biến mất, anh liếc nhìn y một cái, rồi lập tức dời ánh mắt đi.
Anh chỉ khựng lại một chút, không nói gì.
·
Trên đường quay về, những bông tuyết bất ngờ rơi từng mảng lớn phủ xuống vai Ngụy Mạc, bốn phía tối đen một màu, anh móc một chiếc khẩu trang trong túi ra, đưa cho Orland: “Đeo vào đi, tuyết ở đây không giống ở thủ đô.”
Thấy ánh mắt đối phương dời sang tay mình, Ngụy Mạc bổ sung một câu: “Cái mới, sạch.”
Orland cong cong khóe mắt: “Vâng.”
Trong một khoảng thời gian ngắn, hai trùng đều không nói gì thêm.
Một lúc sau, vẫn là Ngụy Mạc hỏi: “Venn đâu rồi?”
“Để quản gia ở nhà chính chăm sóc một thời gian.” Orland đáp, giọng trầm thấp chậm rãi, “Chẳng phải em đã nói với ngài là tinh cầu Thor rất nguy hiểm rồi sao?”
Trong giọng nói của y gần như không nghe ra ý trách cứ.
Nhưng Ngụy Mạc ít nhiều vẫn cảm nhận được đối phương không mấy vui.
Những trùng ở vị trí cao thường biểu đạt cảm xúc một cách uyển chuyển vòng vo, cần tốn chút thời gian mới lĩnh hội được.
“Tình huống chiều nay quá đột ngột, hai đồng nghiệp của tôi mất tích trong lúc làm việc.” Ngụy Mạc mỉm cười khoác vai đối phương, “Quên trả lời tin nhắn của em, xin lỗi… đây là trách nhiệm của tôi, nếu không tới thì cũng quá không có tình đồng nghiệp.”
“Quân đoàn số một không đáng tin tới vậy.” Orland nói, “Ngài hẳn biết, từ sau khi quân đoàn trưởng tiền nhiệm phản bội đào tẩu, mức độ tín nhiệm của Liên bang đối với quân đoàn này đã giảm rõ rệt, thủ lĩnh thế lực phản loạn mà ngài suy đoán rất có khả năng chính là vị quân đoàn trưởng tiền nhiệm đó, hiện giờ trong quân đoàn còn bao nhiêu thuộc hạn cũ của gã, không ai biết được.”
Ngụy Mạc nói: “Là tôi suy nghĩ chưa chu toàn.”
Vị quân đoàn trưởng phản bội đó cũng có một vị trí trong cốt truyện.
Hình như là một trong hậu cung của nhân vật chính, thứ tự còn thuộc hàng đầu.
Hậu cung của nhân vật chính không theo cái gọi là phân chia thư quân, thư hầu này nọ, làm Ngụy Mạc phải tự mình sắp xếp chỗ ngồi cho đám “vợ” của đối phương.
Anh ôm lấy Orland, giúp y phủi đi những bông tuyết trên tóc, cụp mắt xuống, mỉm cười nói: “Cho nên, cảm ơn em đã tới.”