Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Cách xưng hô vốn đứng đắn ấy qua miệng Ngụy Mạc thoáng đảo một cái, liền tự mang theo vài phần ý vị tình sắc, Orland đến cả xương cổ cũng bắt đầu tê ngứa, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhỏ đến mức không thể nhận ra.
“Không.” Y ngoan ngoãn, tiến lên trước vài bước, nhẹ giọng nhỏ nhẹ nói, “Hùng chủ, em không nói thêm gì với thư ký của anh.”
Hoàn toàn là dáng vẻ nhẫn nhịn chịu đựng.
Y nắm rất rõ chừng mực, biết trùng đực đã dốc hết tâm huyết cho căn cứ này, nếu thật sự làm lộ chuyện gì ra ngoài, e rằng cả Liên Bang đều sẽ long trời lở đất.
Cho nên y chỉ gõ nhẹ cảnh cáo, tự mình lặn lội đường xa tới đây, mục đích chỉ là gặp anh một lần.
Ngụy Mạc hiểu rõ.
Phòng tuyến anh bố trí từng bước bị xâm lấn, Orland vừa đặt chân vào vùng cấm, anh không cho, y liền tủi thân.
Nhất định phải khiến ánh mắt anh hoàn toàn rơi lên người y thì mới an tâm.
Ai lại yêu đương kiểu như vậy?
Ánh đèn treo tông ấm lan tỏa, anh khẽ thở dài, cuối cùng cũng ngầm cho phép hành vi này, rửa sạch tay, xé bỏ lớp ngụy trang trên mặt, bóng Orland phủ lên sau lưng anh, anh vừa làm vừa nói: “Em không nói nhiều cũng đủ dọa chết cậu ta rồi.”
Orland rũ hàng mi, trong một khoảnh khắc, đáy mắt lướt qua chút âm u.
Y nói: “Để em đi xin lỗi cậu ta.”
“…” Ngụy Mạc nghiêng mặt, lớp dịch dung còn chưa được tẩy sạch, nửa gương mặt thật lộ ra, trắng như ngọc, “Xin lỗi cái gì?”
“Em dọa cậu ta.”
“Không sao.” Ngụy Mạc bật cười, “Anh trai anh dọa cậu ta, coi như cậu ta xui.”
Giọng anh mệt mỏi, tốc độ nói chậm rãi, vô thức mang theo vài phần từ tính, hoàn toàn khác với dáng vẻ nói chuyện với Sở Kiệt khi nãy.
Bàn tay hơi lạnh của Orland đặt lên vai anh, lòng bàn tay gần như không dùng lực, giúp anh xoa bóp bả vai.
Thật ra rất mệt.
Quá trình từ tinh cầu Nakoda quay về tinh cầu Buleika rườm rà vô cùng, đến cả y cũng phải đi mất từng ấy thời gian, trùng đực muốn trở về, còn phải che giấu thân phận giữa đường, lộ trình hàng không kéo dài hơn nữa.
Nhưng khoảng cách đó, Ngụy Mạc chưa từng tính cho y nghe lần nào.
Trong lòng y như bị chạm nhẹ một cái, cuối cùng cũng ý thức được hành vi của mình có phần quá đáng, khiến trùng đực không thể nghỉ ngơi đàng hoàng, còn phải tranh thủ thời gian ứng phó một đống chuyện, liền hạ giọng hỏi: “Hôm nay có phát hiện gì không?”
“Không.” Tiếng nước chảy ngăn cách giọng Ngụy Mạc, “Nhưng có một lỗ hổng, phòng không của căn cứ vẫn cần tiếp tục tăng cường… hai ngày trước tinh cầu Nakoda từng bị Herno thả bom dù.”
Sợ Orland nghĩ nhiều, anh lại giải thích thêm một câu.
Thực ra cũng chính hôm nay, anh mới rốt cuộc nhận ra, quyền khống chế bầu trời dù đắt đến đâu cũng không thể không làm.
Orland coi chỗ này như sân bay nhà mình, tinh hạm nói dừng là dừng, nếu có vài hạm đội cùng quy mô tiến hành phản chế, Melvin sẽ không bị y khống chế dễ dàng như vậy.
Trước kia vì ngại chi phí, chuyện này vẫn luôn bị trì hoãn, một phần là vì Liên Bang không còn truy kích quân phản loạn nữa, trải rộng ra chỉ khiến chi phí tăng vô ích; mặt khác, thật sự là không có gì để ăn.
Mọi mặt đều cần tài nguyên, mà tài nguyên thì không thể tự nhiên sinh ra.
Hiện giờ cuối cùng cũng dư ra được chút lương thực.
… Đương nhiên, muốn đạt đến cấp bậc tinh hạm ngang với gia tộc Bubbs, e rằng vẫn còn một quãng đường rất dài phải đi.
Orland khẽ “ừ” một tiếng, y rất thích nghe trùng đực nói về những việc anh phải làm, dù những chuyện đó không cho phép y vì tình riêng mà xen vào, nhưng y vẫn thích nghe.
Ánh mắt dừng lại trên nghiêng mặt anh, tầm nhìn đầy lưu luyến.
Y suy nghĩ rất lâu, ấp ủ một hồi, mới tìm được khe hở để nói: “Thật ra em nhỏ hơn anh mấy tháng.”
Trong hôn nhân truyền thống, trùng cái lớn tuổi hơn trùng đực, không được xem là tốt lắm.
Trong đời nhà Winston, thư hầu nhỏ tuổi nhất kém trùng đực tới bốn mươi mốt tuổi, đến cả thư quân trùng đực cưới khi còn niên thiếu cũng nhỏ hơn trùng đực tròn bảy tuổi.
Ngụy Mạc quay mặt lại, đối diện ánh mắt y.
Khoảng cách giữa hai trùng quá gần, phòng rửa mặt lại chật hẹp, anh nhìn đôi mắt Orland bằng ánh nhìn khó đoán, nhìn đến khi Orland bắt đầu hoảng hốt, một lúc lâu sau mới nhịn không được bật cười.
Anh thỉnh thoảng mới ý thức được Orland không có khiếu hài hước, lời anh nói, y đều sẽ tin là thật, dường như chỉ một cơn gió lay cỏ động cũng đủ khiến y giật mình.
Lúc mới quen biết, hình như không phải như vậy.
Cho dù không hiểu vì sao y lại coi trọng tuổi tác đến vậy, chính xác tới mức tính theo tháng, Ngụy Mạc cũng không trêu chọc thêm nữa, nâng cằm y lên, buộc Orland nhìn thẳng vào mắt anh, đè y xuống, chậm rãi hôn lên vành tai y.
Orland bị ép vào mặt gạch men bóng loáng, không có ý thức phản kháng, ngược lại còn thuận theo mà vòng tay ôm lấy vòng eo săn chắc của Ngụy Mạc, siết chặt, cảm nhận rõ được trùng đực ở ngay trong lồng ngực mình, dán sát vào nhau, đôi mắt mới cong lên phản chiếu một nụ cười.
Ngụy Mạc khẽ nhíu mày: “Quần áo chưa thay.”
Đêm nay Orland cực kỳ nhạy cảm, liếc nhìn một cái đã có vài phần thất thần: “Không bẩn.”
Y nói không bẩn thì là không bẩn, Ngụy Mạc mang cả người đầy những vi sinh vật còn sót lại không biết từ thời đại nào, bị y đè thế này, rõ ràng là không cho đi nếu không nhóm lửa, đành miễn cưỡng tiếp tục hôn.
“Ngay ở đây?” Anh mơ hồ hạ giọng nói.
Biết rõ mà còn hỏi.
Gân xanh ở cổ Orland nổi lên, khó mà nói là kh*** c*m hay khó chịu, y vô thức túm lấy quần áo anh, đáy mắt phủ một tầng dục sắc, vô thức đáp: “… Ừ.”
…
Xong xuôi, hai trùng đều đi tắm rồi mới lên giường. Nệm không tính là tốt, Ngụy Mạc sợ y lạ chỗ, ôm y ngủ.
Về sau, anh cố ý giữ chặt không cho buông, Orland không chịu nổi, khóc một lúc, gần như vừa chạm gối là đã ngủ, ngược lại Ngụy Mạc bị y giày vò một phen, cơn buồn ngủ ban đầu sớm đã tan biến, rất lâu sau mới khép mắt.
Sáng hôm sau tỉnh lại, Orland vẫn còn ngủ, Ngụy Mạc tranh thủ khoảng trống này xử lý công việc một lượt, lúc quay về thì hơi sững lại nhìn toàn bộ tòa nhà của mình.
Chỉ thiếu mỗi việc thay luôn sàn nhà cho anh.
Cũng không biết Joseph lén đổi xong từ khi nào, trang hoàng giống hệt trang viên, còn giữ được căn nhà không dính một hạt bụi.
Anh cân nhắc độ khó của công việc này, tự thấy mình gánh không nổi chức vụ quản gia, đặt bữa sáng đã gói sẵn xuống: “Lấy ở nhà ăn, ăn được chứ?”
Orland nhìn chằm chằm anh.
Ngụy Mạc nói: “Không được thìanh làm trứng chiên cho em.”
Orland mở hộp cơm, hai bát cháo, hai phần thức ăn, một đĩa tương.
“Anh cũng không mở đãi ngộ riêng.” Y bày cháo ra, ngồi hơi nghiêng, môi đỏ hơn tối qua vài phần, khẽ nhíu mày, “Về em sẽ bồi bổ cho anh.”
Bồi bổ làm gì?
Ngụy Mạc chống cằm, hỏi: “Khi nào em về?”
Orland hơi sững người.
Y há miệng, nhất thời không biết nói gì, một lúc sau mới nở nụ cười: “Anh không về sao?”
“Không phải.” Ngụy Mạc ngẩng đầu,“… Em không thể cứ ngốc ở đây bầu bạn với anh được… dạo này công việc của anh vừa xong xuôi, không còn mấy việc giao tiếp nữa, lái một tinh hạm cỡ nhỏ đi dã ngoại sẽ nhàn nhã hơn rất nhiều.”
Anh đã có quyết định này từ sớm.
Không còn dự án phải lo, gọi giáo sư Tyr đi lao động cải tạo quá nhiều lần không phải kế lâu dài, số nghiên cứu viên còn lại hầu như đều là trùng cái, anh cũng không thân, tác chiến theo nhóm thì còn được, ra ngoài riêng lẻ e rằng ảnh hưởng không tốt.
Hiện giờ Orland cũng không tính tiếp tục thăng quan tiến tước, sau khi tiến thêm một bước nữa thì không còn bận rộn như vậy, thế nào cũng có thể đưa cho anh một cái búa, thước đo gì đó.
“Chỉ là điều kiện hơi khắc nghiệt một chút.” Ngụy Mạc nói cũng không chắc lắm, Orland không phải anh, không có lý do gì phải cứng nhắc chịu khổ, “Cũng sẽ không quá gian khổ, chỉ là không thể so với ở nhà. Đợi anh nộp đơn xong, trên đường đi tiện ghé qua một tinh cầu trung chuyển dạo chơi một chuyến… coi như hưởng tuần trăng mật.”
Lời này rõ ràng là vừa dỗ vừa lừa, vậy mà Orland lại nghe đến mức hai lúm đồng tiền bên má lộ rõ.
“Được.” Hơi thở y gấp gáp, gần như lập tức đồng ý, vì hai chữ tuần trăng mật mà nở nụ cười sáng rực, không nhịn được hỏi, “Chỉ hai chúng ta thôi sao?”
Y không quá muốn mang theo nhóc con.
Đứa trẻ sinh ra với y mà nói là để thực hiện giá trị, giống như vàng, có rồi thì chỉ còn việc cất vào két sắt.
Không thể lúc nào cũng mang ra trưng bày.
Orland đưa đĩa sứ qua, kiên quyết không dùng lớp giữ ấm, Ngụy Mạc không còn cách nào khác, đành nhận lấy, bưng bát thức ăn đi vào: “Em muốn mang theo Joseph không?”
Anh không tính Victor vào.
Nhóc con mới hai tuổi, còn quá sớm để rời khỏi sa mạc và biển cát.