Sau Khi Thỏa Thuận Ly Hôn Với Thượng Tướng Trùng Tộc

Chương 189: PN về tuần trăng mật ( 2)

Trước Tiếp

Tháng mười, trên cánh đồng hoang mạc mênh mông, cát vàng dần dần bay hơi. Vị trí của tinh cầu Nakoda khá tốt, xung quanh hầu như không có bao nhiêu tiểu hành tinh tạo hố, pháo đài thép được xây dựng xong đủ sức đối phó với nhiều đợt tập kích hơn.

Sở Kiệt tới vừa đúng lúc. Khu ổ chuột trên tinh cầu Nakoda vừa bị tàn đảng oanh tạc, anh ta cũng bị thương nặng, nhưng đội ngũ bác sĩ đã được đào tạo, các phương tiện đã hoàn thiện, Ngụy Mạc dứt khoát dời toàn bộ nạn dân tới khu vực quanh pháo đài.

Có thể che đậy thùng thuốc nổ đã rất không dễ, nơi này vốn là điểm giao thoa giữa cũ và mới. Trùng cái có đủ loại quan điểm khác nhau đối với trùng đực, đặc biệt sau khi dược phẩm mới được đưa ra thị trường, mâu thuẫn giữa phái bảo thủ và phái cấp tiến thường xuyên phát sinh. Có “Steve Jobs” ở đây, bề ngoài vẫn còn duy trì được hòa bình.

Sở Kiệt ở lại đây hai ngày, đi khắp các ngõ ngách, tiện thể kiểm tra nhiệt độ nước, phác họa đại khái bức tranh ghép của thế giới này trong đầu.

Anh ta đúng là chui vào ổ phản tặc.

Đồng thời, anh ta cũng dần dần nếm ra mùi vị, hiểu vì sao khi anh ta nói muốn gặp Steve Jobs, biểu cảm của mọi trùng đều khó tả đến vậy.

Gống như P4 muốn tìm P9 để ôn chuyện cũ, mà hai bên còn khác giới.

Melvin dẫn anh ta tới trước một phòng ngủ, đưa cho anh ta một thẻ phòng, giọng điệu trêu chọc nói: “Ở đây được chứ?”

Anh ta thuộc số ít phái bình quyền. Sở Kiệt lăn lộn với anh ta hai ngày, giả ngu giả ngốc, một hồi đào tim móc ruột, hai bên dần dần thân quen như khuê mật.

Sở Kiệt liếc nhìn căn phòng bên cạnh rõ ràng chiếm diện tích lớn hơn nhiều, hỏi: “Có thể đổi sang phòng lớn hơn không?”

Ánh mắt Melvin dời qua, khó hiểu hỏi: “Hả?”

“Đó là phòng của Steve Jobs. Thỉnh thoảng ngài ấy sẽ ở đây vài hôm. Tôi không biết lúc ngài quen ngài ấy thì ngài ấy đang bao nhiêu tuổi, nhưng nhắc ngài một câu, ngài ấy đã kết hôn sinh con rồi.” Anh ta dừng lại, đẩy gọng kính, hỏi với vẻ cổ quái, “… Ngài muốn ngủ chung giường với ngài ấy sao?”

Kết hôn sinh con.

Sở Kiệt bị tin tức này nện cho choáng váng, trước mắt như có sao bay, biểu cảm trong chốc lát khó mà diễn tả.

Kết hôn thì còn có thể hiểu, sinh con…

Sinh kiểu gì? Chẳng lẽ đồng hương của anh ta xuyên tới thế giới này là tự động có luôn t* c*ng?

Không đúng, anh ta không thể kỳ thị nhóm thiểu số giới tính.

Trong nháy mắt, anh ta đối với “Steve Jobs” sinh ra cảm giác ngưỡng mộ như núi cao.

Đại trượng phu co được dãn được, nhẫn được điều người thường không nhẫn nổi, đồng hương của anh ta thật sự quá thích nghi với hoàn cảnh.

Đón ánh mắt kỳ lạ của Melvin, anh ta im lặng một chút, cố gắng tỏ ra như không có chuyện gì: “Không sao, ở đây là được rồi… Tôi không phải tới phá hoại gia đình anh ta.”

Cũng không phải tới gia nhập gia đình đó.

Chưa kịp đợi đồng hương, lại đợi tới một vị khách không mời mà đến.

Ban đêm, toàn bộ pháo đài bỗng chốc đèn đuốc sáng trưng, tiếng cảnh báo vang dội không dứt. Sở Kiệt bò dậy từ trong chăn, lén lút men tới trước một tấm kính chống đạn, thò đầu ra ngoài nhìn.

Trên đỉnh pháo đài có một chiếc tinh hạm cực kỳ khổng lồ dừng lại, che kín bầu trời, lặng lẽ thả neo trên đường chân trời xám đen. Một vật thể nặng nề như vậy lơ lửng giữa không trung mà hoàn toàn không bị rơi xuống.

Một bóng dáng cao lớn thon dài từng bước một đi xuống từ tinh hạm.

Melvin đón lên.

Sở Kiệt nheo mắt. Thị lực của Trùng tộc quả thật tốt, khoảng cách xa như vậy mà vẫn nhìn rõ ràng.

Trùng kia cao gần một mét chín, đường nét gương mặt sâu và sắc, khí chất lạnh nhạt nhưng tự phụ. Từng bước tiến tới đều mang theo cảm giác áp bức mạnh mẽ và lực xung kích thị giác, chỉ cần đứng đó thôi cũng biết là nhân vật lớn.

Là Steve Jobs sao?

Anh ta vô thức đoán như vậy.

Ngẩn ra một lúc, anh ta lại nghĩ: không đúng, khoảng cách này có hơi xa.

Ngay cả quốc tịch cũng khác, nhiều nhất chỉ có thể coi là đồng bào cùng một hành tinh.

Hai chân Melvin mềm nhũn, trên mặt vẫn nở nụ cười, chủ động vươn tay: “Buổi tối tốt lành, nghị viên trưởng…Sao ngài lại đột nhiên tới đây?”

Sau khi quan hệ giữa quân qhản loạn và Liên Bang dần đi vào bình thường, không còn cách biệt như trước, giữa chính khách và trùng lãnh đạo cũng không phải chưa từng có tiếp xúc hay phỏng vấn.

Nhưng những lần đó đều phải bàn bạc qua lại suốt ba năm, thời gian và địa điểm đều được thương lượng nhiều lần để đảm bảo giao tiếp suôn sẻ và hành động hiệu quả. Một cuộc “đột kích” như thế này, dù thế nào cũng không thể xem là thiện ý.

Huống chi còn là trùng nắm quyền tối cao của Liên Bang tự mình tới thăm.

Trong chốc lát Melvin như gặp đại địch.

Orland cụp mắt xuống, đánh giá trùng cái trước mặt một lượt từ trên xuống dưới. Nể mặt Ngụy Mạc, y thong thả vươn tay.

Thuộc hạ cũ của Herno.

Ngụy Mạc không so đo hiềm khích trước kia, còn y thì vẫn có chút để tâm.

“Không cần làm lớn chuyện như vậy, lần này tôi tới vì việc riêng.” Giọng điệu y coi như ôn hòa, khẽ cười, “Tôi tới ôn chuyện với Steve Jobs… Anh ấy không có mặt ở căn cứ sao?”

Dạo gần đây, trùng tới tìm Steve Jobs ôn chuyện đặc biệt nhiều.

Hùng chủ của anh một trùng, đồng hương một trùng, giờ đến cả nghị viên trưởng cũng chen vào.

Một trùng cái nửa đêm đi tìm một trùng cái khác rốt cuộc là muốn làm gì?

Chẳng lẽ Steve Jobs lại chọc tới Orland Bubbs?

Melvin mí mắt giật liên hồi, trong lòng thấp thỏm. Anh ta thật sự không chắc nghị viên trưởng và Steve Jobs có thù hay không, là tới ôn chuyện hay là tới trả thù.

Nếu là trả thù, vậy Steve Jobs chỉ còn biết tự cầu phúc.

“Thiếu tướng đi công tác.” Anh ta lập tức bịa một lý do tại chỗ, “Sáng mai sẽ về, ngài xem…”

Orland khẽ hạ mắt, lộ ra một nụ cười có thể gọi là ôn hòa: “Không sao, tôi có thể chờ anh ấy.”

Hùng chủ của y lại quên gọi điện cho y.

Thật ra từ buổi chiều đến tối cũng chưa lâu, nhưng trong căn cứ lại có thêm một bệnh nhân đặc biệt, dù sao y cũng phải thay Lyle trấn giữ cửa ải.

Chờ ở đâu?

Melvin hoa cả mắt.

Ở phía xa, cửa khoang tinh hạm đã khép lại. Quả thật không có thêm chính khách Liên Bang nào khác theo sau y, mà chỉ có nhân viên của gia tộc Bubbs. Vị trùng cái này rõ ràng đã tỉ mỉ trang điểm, dáng vẻ đoan trang tự phụ đứng giữa gió cát mênh mông, quay đầu liếc nhìn tao nhã, hoàn toàn không có ý định di chuyển.

Đây là muốn ở lại căn cứ?

Anh ta nở một nụ cười gượng gạo: “… Tôi đi liên hệ thiếu tướng, mời ngài vào trước.”

Orland đúng lúc lộ ra vẻ mặt có chút ngoài ý muốn.

“Không cần quá sốt ruột, tôi đã nói rồi, tôi có thể chờ anh ấy.” Y đã bước ra một chân, theo phép lịch sự hỏi, “Phòng khách của Steve Jobs ở đâu?”

Làm gì có phòng khách.

Khi pháo đài này được xây dựng, mục đích chỉ là đảm bảo an toàn bên trong, không gánh chức năng tiếp đón đối ngoại. Khu vực mở cửa với bên ngoài nằm ở một tinh cầu khác.

“Xin lỗi.” Melvin xoa xoa lòng bàn tay, đây là một động tác anh ta học từ Steve Jobs, cứ hễ lo lắng là không tự chủ mà làm, “Hiện tại căn cứ này vẫn khá đơn sơ, hay là ngài tới phòng riêng chờ ngài ấy?”

Quét mống mắt qua cổng căn cứ, rẽ vào cầu thang chìm xuống, tầm nhìn của trùng bên ngoài lập tức bị ngăn cách hoàn toàn.

Orland bước lên cầu thang trước, không nói đồng ý cũng không nói từ chối.

Melvin quét thẻ giúp y, lễ nghi cực kỳ chu đáo, Steve Jobs rất ít khi để ý mấy thứ này, thậm chí còn cố ý yêu cầu bỏ qua, khiến cho động tác của anh ta có phần vụng về.

Trong lòng cân nhắc một lúc, anh ta mới thử dò hỏi: “Còn chưa biết quan hệ cá nhân giữa ngài và thiếu tướng của chúng tôi là thế nào.”

“Thiếu tướng của các cậu?” Orland quay mặt lại, ánh mắt như có thực chất lướt qua gương mặt Melvin. Melvin hơi nghẹn thở, một lúc sau mới nghe y cười như không cười mà nói, “Tôi quen anh ấy lâu hơn cậu quen anh ấy.”

Tác giả có lời muốn nói:

Tiểu Orland: Không nghe điện thoại [666], đang nổi cơn thịnh nộ nhỏ.

Tiểu Ngụy kẹt trong khe nham thạch: Giáo sư, chỗ này hình như không qua được.

Trước Tiếp