Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ngụy Mạc nhíu mày, đi vào khoang điều khiển của phi hành khí, hủy bỏ tuyến đường đã thiết lập sẵn, đổi hướng đến sang trang viên của Orland.
Trạng thái của Orland không ổn lắm.
“Ngài bị bệnh à?”
“Không có.”
“Thật sự không có?”
Bên kia không có tiếng trả lời.
“Trùng gọi điện cho tôi là ngài.” Ngụy Mạc không muốn ép hỏi y, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được, hỏi thêm một câu, “Không nói lời nào cũng là ngài, còn muốn tôi phải dỗ ngài sao?”
Nói xong, anh chợt ý thức được mình đã nói quá lời.
Anh đâu phải là không có suy đoán.
Nếu trứng trùng đó không bị xử lý, tính theo thời gian mang thai, hẳn là sẽ sinh vào cuối tháng bảy.
Ngoài phần giấy tờ phẫu thuật đình chỉ thai kỳ kia, anh không nhận được thêm tin tức nào khác. Lần gặp trước đã cách nhau nửa năm, mà khi đó còn mới mang thai chưa lâu.
Tổn thương đã gây ra rồi, anh đương nhiên không thể đi xác minh xem trứng trùng có biến thành một vũng máu hay không, hoặc lén chụp ảnh, ghi hình trong phòng phẫu thuật. Ở phương diện này, Orland công bố tin tức gì thì anh chỉ có thể tin tin tức đó.
Giống như con mèo của Schrodinger, anh không quan sát được, nói có là có, nói không là không.
Đôi mắt xinh đẹp của Orland chậm rãi rũ xuống, y im lặng nghe hết, khóe môi nhếch lên: “Em không bị bệnh.”
Y chỉ là đang mang thai đứa bé của bọn họ.
“Em biết anh không muốn gặp em, vậy nên em không xuất hiện.” Y lẩm bẩm nói, “Nhưng cũng có lúc em không nhịn được.”
Gần tới lúc mặt trời lặn, ngoài cửa sổ khoang điều khiển, từng mảng ráng đỏ xẹt qua đường chân trời, giống như khung xương cánh của trùng cái.
Ngụy Mạc nghe tiếng hít thở của y, trong một lúc khá lâu, suy nghĩ cũng bị xoắn thành một mớ hỗn loạn, nhưng giọng nói vẫn giữ được trầm ổn: “Tôi không phải là không muốn gặp ngài.”
Orland nói: “Anh gạt em.”
“Tôi sẽ không lừa ngài.” Anh giống như đang dỗ một đứa trẻ, nhẹ giọng chậm rãi nói, “Bây giờ tôi có thể tới tìm ngài…Ngài đang ở trang viên sao?”
“…”
Ở trang viên.
Orland không giỏi nói dối khi đối mặt trực tiếp. Y có sự theo đuổi logic cực cao, khi y trầm mặc, tức là có chuyện gì đó không muốn để anh biết, nhưng lại không thể lập tức nghĩ ra một lý do hợp lý để đối phó.
Orland đột nhiên trở nên cảnh giác, chậm rãi nói: “Anh không được tới.”
Anh tới rồi sẽ lại muốn bắt y xử lý trứng trùng.
“Không được.” Ngụy Mạc không nghe y, “Chẳng phải ngài muốn gặp tôi sao?”
Tình cảm đúng là kiểu Diệp Công thích rồng.
Anh mở chế độ tuần tra định tốc, chờ đến khi mảnh ánh sáng cuối cùng của mặt trời sắp rơi xuống, mới tới bên ngoài khu rừng dài dằng dặc. Ngụy Mạc hạ cửa kính, nhìn thấy một trùng máy quen thuộc duỗi dài cánh tay, chặn anh lại không cho đi qua.
Trùng máy phát ra tiếng tích tích, đèn sáng lên, hiện ra một gương mặt tươi cười, phát ra giọng của quản gia Joseph: “Thưa tiên sinh, hôm nay gia chủ hơi không khỏe, mời ngài về trước.”
Đúng là tự lộ tẩy.
Ngụy Mạc không nhanh không chậm đỗ xe, bước xuống từ phi hành khí, tay xách mấy củ khoai tây chưa gọt vỏ, cùng một cuộn lớn rau xà lách, nửa cân thịt bò. Anh mặc áo gió mỏng màu xanh đen, trong màn đêm vóc người thon dài lộ rõ, đứng cách trùng máy hai mét, mỉm cười với nó: “Không về được, phi hành khí hết năng lượng rồi, có thể cho tôi mượn chỗ ngồi để nạp thêm chút nhiên liệu không?”
Đôi mắt trùng máy bắt đầu xoay tròn.
Một lát sau, Joseph đáp lại: “Bãi đỗ có rất nhiều phi hành khí, ngài thích mẫu nào, tôi sẽ cho trùng lái ra cho ngài.”
Ngụy Mạc dựa vào phi hành khí, ngẩng đầu đáp lại một tiếng, mở quang não, gọi lại cuộc gọi vừa rồi.
Đợi một lúc, Orland cuối cùng cũng nghe máy.
“Mở cửa.” Ngụy Mạc trầm mặc khá lâu, đè nén cơn tức không rõ nguyên nhân trong lòng xuống, hạ quyết tâm nói, “Nếu không thì tôi sẽ vĩnh viễn không tới nữa, Orland.”
Lời này đúng là một kiểu uy h**p không biết sống chết.
Nhưng so với mềm mỏng nói hết lời, có đôi khi một chút uy h**p ngược lại lại có tác dụng, chưa được bao lâu, trùng máy đã vụng về dịch người sang một bên, nhường ra một lối đi.
Ngụy Mạc cho phi hành khí đỗ ngay trước cửa, Joseph điều khiển trùng máy đi kiểm tra, mới phát hiện đúng là hết nhiên liệu thật.
Bước ra khỏi khu rừng dài dằng dặc, trước mắt là một khu hoa viên mới tinh. Gần tới mùa hạ, không ít các loại nụ hoa đã lớn lên kha khá, trông vô cùng phong phú. Ánh đèn mờ nhạt chiếu xuống, hoa phi quỳnh lặng lẽ, lọt vào tầm mắt toàn là một màu xanh thẫm.
Trùng máy tung tăng nhảy nhót theo sau anh, camera nghiêng qua, ghi lại toàn bộ hành tung dọc đường của anh.
Ánh đèn bao phủ.
Trong thế giới này, đa số tình cảm đều giống nhau, tuân theo trật tự xã hội, có hay mất đi cũng chỉ như chuồn chuồn lướt nước, không phải ai là không thể thiếu với ai.
Đó là một chuyện tốt, giống như một loài cây có thể thích nghi với nhiều kiểu khí hậu hơn, một loài động vật có thể ăn cỏ mà sống, nhu cầu càng đơn giản, càng nông cạn thì càng dễ sinh tồn.
Cửa huyền quan mở rộng, Orland khoác một chiếc áo ngoài, ngồi ở một góc sofa. Ngụy Mạc nhìn thấy y, lập tức hiểu ra tất cả.
Y gầy đi rất nhiều so với trước, cằm gần như không còn thịt, chỉ có bụng dưới trông có chút nặng nề. Mặc đồ ở nhà mà vẫn cực kỳ xinh đẹp, cổ trắng xanh một mảng, có thể thấy rõ dấu vết tiêm thuốc.
Vốn dĩ đã trắng, lúc này nhìn càng khiến trùng ta giật mình.
Ngụy Mạc ngồi xuống bên cạnh y, ngay khoảnh khắc tiếp theo đã bị giữ chặt lấy. Orland nhớ kỹ che mắt anh trước, lực dùng rất mạnh, siết chặt anh không buông.
“Anh đừng nhìn.” Y nói.
Mặt y nóng lên, dựa sát vào người anh, hơi ấm chậm rãi truyền sang, cảm giác chân thực đến rõ ràng. Vai Ngụy Mạc ướt ẩm, trong chốc lát anh không biết nên đánh giá hành động che giấu vụng về này thế nào, chỉ chậm rãi đặt tay lên lưng Orland, vững vàng, chậm rãi ôm lấy y.
Từ lúc anh bước vào nơi này, đã hiểu rõ rất nhiều tình huống không thể tránh được nữa, có những chuyện vượt ngoài dự tính đã xảy ra, mà anh không thể né tránh, chỉ có thể đối mặt.
“Giờ làm sao đây?” Anh cũng không định do dự quá lâu, “Anh đã thấy rồi.”
Không gian yên tĩnh rất lâu.
Răng Orland run lên, không phân biệt được đây là mơ hay thực. Tinh thần lực chậm rãi tỏa ra, rồi dần dần trở nên xao động bất an, không tiếng động bao lấy tinh thần lực của Ngụy Mạc.
Mãi đến khi Ngụy Mạc chậm rãi buông y ra, y mới như tỉnh mộng.
“Gần tám tháng rồi.” Các đốt ngón tay Orland căng đến trắng bệch, chậm rãi nói ra từng chữ từng chữ, “Không phá được.”
Ngụy Mạc hỏi: “Con khỏe không?”
“Cũng ổn.”
“Vậy thì sinh ra đi.” Ngụy Mạc nói, “Em đã nghĩ xong tên cho con chưa?”
Anh không thể có những tưởng tượng dài lâu.
Anh từng muốn kéo Orland xuống bùn lầy, tròng xiềng xích lên y, lợi dụng y, rất dễ dàng hoàn thành một số việc.
Kế hoạch bị ngắt giữa chừng, những quả mìn chôn từ trước lần lượt nổ tung, đến bây giờ không cắt đứt được, càng gỡ càng rối.
Ngụy Mạc không còn dư tinh lực để phân rõ vị trí đúng sai.
Sống được một năm thì là một năm, trứng trùng đến rồi, anh còn sống thì sẽ chống đỡ cho trứng trùng sống tiếp; anh chết đi, đó là nghĩa vụ của thư phụ đối với trứng trùng.
Bàn tay Orland che dưới hàng mi anh chậm rãi trượt xuống, rơi lên sống mũi anh, nghe thấy tiếng tim đập không ngừng, môi mím lại, thần sắc mang theo chút mờ mịt.
“…Em không biết.” Y hỏi gì đáp nấy, suy nghĩ đã ngừng lại, máy móc hỏi, “Không phải thông thường tên của trứng trùng là do hùng phụ đặt sao?”
Chỉ có nhóc con không được sủng ái mới do thư phụ đặt tên, chỉ làm đăng ký thân phận đơn giản.
Ngụy Mạc không biết quy củ này.
“Đến lúc đó rồi tính.” Anh nhíu mày, “Em cũng nghĩ đi.”