Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lầu cao dựng bằng giấy, sụp đổ chỉ trong chớp mắt.
“Xin lỗi.” Ngụy Mạc hạ mí mắt mỏng xuống, đôi mắt cong cong, không đáp lại, cũng không bị ngữ khí của y dọa đến, chậm rãi thoát khỏi sự khống chế của y, “Chúng ta không thích hợp.”
Rõ ràng vẫn là giọng điệu ôn hòa, ngay cả tư thế cũng hạ rất thấp, nhưng Orland lại nghe ra ý vị không cho phép xen vào trong đó.
Y nhìn chằm chằm Ngụy Mạc, không phát ra một tiếng nào, đôi mắt lại dần dần đỏ lên, cổ họng nghẹn lại, cảm xúc mất kiểm soát âm thầm rơi xuống, xé rách trong lòng.
Dường như y không nên nói câu đó.
Cầu hôn không thành công thì nên lùi lại một bước, giữ cho cục diện duy trì như cũ. Y ép hỏi, nhận được lời từ chối thẳng thừng, tình thế lập tức xoay chuyển.
Tự rước lấy nhục.
“Không thích hợp ở chỗ nào?” Y vẫn không cam lòng, nhất định phải chờ búa rơi xuống, chết cho rõ ràng, “Anh lo danh dự của mình, sợ bao nhiêu năm nỗ lực uổng phí?”
Y không tiến lên, Ngụy Mạc liền không lùi lại nữa, trả lời: “Đúng vậy.”
Anh nói gì thì chính là vậy.
Orland bật cười: “Thật sự lo lắng cái đó sao?”
Nước mắt nóng hổi rơi xuống mu bàn tay Ngụy Mạc, như một sợi lông vũ khẽ lướt qua, gân xanh nơi cổ tay anh đột ngột giật giật.
Biểu cảm đó quá chói mắt, như kẻ không xin được kẹo, sau khi kinh ngạc liền chấp nhận tìm cớ.
“Đây không phải trở ngại.” Orland ôm lấy anh, lặp lại một lần nữa, “Đây không phải trở ngại, anh quá nhát gan, điều này không trách anh, Lyle, anh vẫn chưa rõ em có thể cho anh những gì.”
Hà Thần ném cho anh một chiếc rìu vàng, một chiếc rìu bạc, điều kiện mê người đến thế, muốn có tất cả thì tiền đề là chìm xuống biển.
Ngụy Mạc che môi y, gần như bất lực mà cười.
“Nhất định phải hỏi cho rõ như vậy sao?” Hàng mi đen phủ xuống mí mắt, anh nheo mắt, khiêm nhường khuyên nhủ, “Orland, em thông minh như vậy, chúng ta dừng lại ở đây, được không?”
Anh không muốn phơi bày nội tâm mình quá rõ ràng, cho dù có chậm hiểu đến đâu, cũng nên bắt được tín hiệu.
Lúc này ngay cả ngũ tạng lục phủ cũng đau lên.
Orland chậm rãi siết chặt lòng bàn tay, chỉ cảm thấy đã tê dại, khẽ nói: “Anh không nên cho em một lời giải thích sao?”
Hốc mắt y đỏ bừng, trông hệt như một con thỏ bị vứt bỏ, vô hại lại đáng thương, như thể bị chủ nhân bỏ rơi, không có chỗ nương tựa, đến cả cà rốt cũng không được ăn.
Nhưng Orland không phải thỏ.
Muốn sống tiếp, ai cũng phải nhìn sắc mặt y.
Ngụy Mạc dùng lòng bàn tay lau nước mắt cho y, chậm rãi nói: “Tôi không thể cho ngài một lời giải thích, thượng tướng. Ngài luôn quên mất, chúng ta không phải quan hệ tình lữ… Điều duy nhất tôi có thể làm, là tôn trọng quyền tự chủ sinh sản của ngài. Trứng trùng sinh ra, tôi trả phần chi phí nuôi dưỡng của mình; ngài phá thai, tôi sẽ gửi đồ bổ cho ngài.”
Có thứ gì đó đã được đoán trước, tách ra từ trong cơ thể, như một con dao, chậm rãi đâm vào tim.
Răng Orland run lên, y bất ngờ đẩy Ngụy Mạc ra, cảm xúc biến đổi quá nhanh, đến cả biểu cảm tối thiểu cũng không giữ nổi.
Giờ y trông như thế nào?
Chật vật, hoảng hốt, kinh ngạc, từng bước ép sát, ngay cả bản thân y cũng cảm thấy gương mặt mình đáng ghét.
Y chưa từng ngã thảm đến vậy, dự án còn chưa triển khai, đầu óc trống rỗng, xử lý hỗn loạn.
Cố tình lúc này lại là đang ở ngay trước mặt trùng đực.
Giả như mở một chiếc hộp, bên trong là một con thằn lằn, thì tốt nhất đừng mở, giữ nguyên trạng, đè xuống không nói mới là cách tối ưu.
Vậy mà vì sao y lại phải truy hỏi đến cùng?
“Không phải quan hệ tình lữ?” Mấy chữ này được y nhẩm lại trong miệng một lần, Orland nâng giọng, châm chọc nói, “Anh đã từng nói yêu em.”
Câu nói này y đã nghe vô số lần, nhắm mắt lại cũng có thể nhớ ra giọng điệu dịu dàng ấy.
Tựa như thể y là trùng yêu duy nhất của đối phương.
“Đó là sai lầm của ngài.” Ngụy Mạc cười cười, bị đẩy ra cũng hoàn toàn không tỏ ra tức giận, đứng dậy, giọng nhạt nhẽo nói, “Ngài không nên tin lời nói dối của một con chuột già.”
Anh không thực hiện lời hứa, miệng đầy dối trá, phẩm hạnh thấp kém, khi dao kề cổ, vì mạng sống thì lời gì cũng nói ra được.
Ngụy Mạc định đẩy cửa đi ra ngoài, lại bị Orland bất chợt nắm lấy cổ tay.
“Anh đi đâu?”Sắc mặt trùng cái tái nhợt, hỏi từng chữ từng chữ.
Ngụy Mạc nói: “Đi rót một cốc nước cho ngài, để ngài bình tĩnh lại.”
…
Trứng trùng.
Ngụy Mạc đẩy cửa ra, mơ mơ hồ hồ bước tới quầy tiếp tân lấy nước, động tác máy móc lặp đi lặp lại, nước tràn khỏi miệng cốc, đến khi bị bỏng anh mới giật mình nhận ra.
Anh từng gặp trẻ con ở khu ổ chuột, sau khi nở vỏ, xám xịt một cục, hiếm khi có trứng đặc biệt xinh đẹp, đói khát là gam màu chủ đạo, dường như vĩnh viễn không lớn lên, giống trẻ con, sẽ khóc, sẽ quấy, ai cho kẹo thì mắt liền cong lên.
Trứng trùng trong bụng Orland sẽ trông như thế nào?
Nhóc con đó không có hùng phụ, sau này sẽ lớn lên ra sao, có hận anh không?
Sẽ.
Giống như khi còn nhỏ anh khát khao Phương Ứng Hải và Ngụy Nhược Lâm quan tâm, để lại vết rạn, cho đến mười mấy năm sau trở thành tiếc nuối vĩnh viễn.
Anh từng nghĩ mình có thể không lặp lại vết xe đổ.
Ngụy Mạc để nước ấm xối qua da mình, khóa van nước lại, mu bàn tay rất nhanh đỏ lên một mảng.
Cảm giác nóng rát đau đớn.
Anh rũ mắt, nghĩ: phản ứng đầu tiên của anh vậy mà lại là hy vọng Orland xóa bỏ trứng trùng này.
Xóa bỏ đi, để có thể yên tâm ngủ ngon.
Ngoài hành lang, bác sĩ á thư thò đầu ra, cười nói: “Lyle các hạ, tôi có hoa ở đây, ngài có cần không?”
Ngụy Mạc đưa cốc nước qua.
“Đưa tới trước cửa cho gia chủ của cậu là được, không cần gõ cửa.” Anh nghe thấy giọng mình nói, “Tôi không vào đâu.”
Quan hệ đã tan vỡ, còn vá víu làm gì?
…
Orland đợi rất lâu mới nghe thấy tiếng bước chân, y mở cửa trước một bước, ngoài cửa là một bác sĩ xa lạ.
Á thư bưng cốc nước, nơm nớp cúi đầu, không dám ngẩng lên nhìn ánh mắt của gia chủ.
“Anh ấy ra ngoài rồi?” Orland chậm rãi hỏi, phong độ vẫn còn đó.
Nhưng rõ ràng không phải tâm trạng tốt.
Áp lực ập tới, bác sĩ gật đầu: “Vâng.”
Đôi mắt xanh thẳm u tĩnh của Orland lặng lẽ nhìn chằm chằm, chậm rãi bóp lấy cổ cậu ta, sát ý tràn ra, mỉm cười nói: “Tôi còn chưa nói rõ là ai, vậy mà cậu đã hiểu nội dung rồi, cậu rất quen với anh ấy sao?”
Bàn tay y từ từ siết chặt, cho đến khi á thư hô hấp không thông, sắc mặt trắng bệch, mới khẽ giọng dịu dàng nói: “Ngay trước mặt tôi mà còn dám liếc mắt đưa tình, có phải hơi quá nôn nóng rồi không?”
“…” Tầm nhìn dần mờ đi, trong hốc mắt á thư dần tràn tơ máu, môi hé ra, không thốt nổi một lời vì sợ hãi.
Orland chăm chú quan sát cậu ta, như đang thưởng thức một chiếc bình hoa sắp vỡ, đến khi đẩy đối phương tới cực hạn, mới thản nhiên buông tay.
“Phịch!” một tiếng, á thư ngã thẳng xuống đất.
Orland bước qua người cậu ta, đi vào trong phòng, thuần thục tự tiêm xong liều thuốc kháng sinh.
Y giống như một trò cười.
Nói rõ ràng đến vậy chỉ sợ anh nghe không hiểu, đặt vào trước kia, Lyle còn không có tư cách đối thoại với y.
Càng không có can đảm như thế.
Là y từng bước dung túng mới khiến cục diện không thể thu dọn đến mức này.
Nhưng cơn đau lại dần dần lan khắp toàn thân, y không muốn phản kháng, chỉ muốn cầu xin được tha thứ.
Orland mím môi, lòng bàn tay căng trắng bệch, trong đầu hỗn loạn rối bời.
Không nên hỏi.
Duy trì hiện trạng thì có gì không tốt?
Hùng phụ của y vốn dĩ đã không thích nhóc con của mình, lúc ban đầu Kenthel sinh ra vài nhóc con thì có được ích lợi gì đâu?
Trùng đực thích tự do, không thích bị trói buộc, y chỉ cần quản tốt đám ong bướm vây quanh trùng đực là đủ, vậy thì kết hôn hay không có gì khác nhau?
Khi Joseph vội vàng bước vào, Orland đang rũ mắt, nét mặt trầm tĩnh, chăm chú nhìn ống thuốc tiêm trước mặt.
“… Gia chủ.” Ông ta thử gọi một tiếng.
“Giúp tôi sắp xếp phẫu thuật bỏ thai.” Orland bình thản nói, “Ngày mai hoặc ngày kia.”
Anh không yêu y.
Nếu đã không muốn, giữ trứng trùng lại để làm gì?
Y gửi trứng đã thành hình kia đi, làm thành vật trang trí, đưa làm quà cho Lyle, treo cạnh chiếc đèn dây tóc trước cửa, để trùng đực mỗi lần ra vào đều có thể nhìn thấy thi thể trứng trùng, chẳng phải càng tốt sao?
Dù sao cũng đã xé rách mặt mũi rồi.
Y hận trùng đực bạc tình bạc nghĩa đến cực điểm.
Joseph không nhúc nhích.
Orland ôn hòa hỏi: “Có vấn đề gì sao?”
Joseph khó khăn mở miệng: “Gia chủ, pháp luật không cho phép hành vi này.”
Theo luật, quyền sở hữu trứng trùng thuộc về trùng đực.
Có phá thai hay không chủ yếu vẫn phải xem ý kiến của trùng đực.
Orland mỉm cười: “Không sao, là chánh án yêu cầu tôi làm như vậy, anh ấy sẽ cho tôi một trường hợp đặc biệt ngoài pháp luật… Giúp tôi soạn một bộ hồ sơ, bao gồm phí phá thai và các loại đồ bồi bổ sau đó, phải là loại đắt nhất, gửi bưu điện cho Lyle. Nếu anh ấy không ký nhận, thì công bố cho toàn Liên Bang biết.”
Điên rồi.
Joseph nghĩ, đả thương địch một trăm, tự tổn hại một ngàn.
Gia chủ chưa từng lập ra kế hoạch nào có hiệu quả và lợi ích thấp kém như vậy.
“Gia chủ, ngài không thể đem tiền đồ của mình ra đùa giỡn.” Ông ta nghiêm túc khuyên can, “… Khi Lyle các hạ rời đi, thần sắc của ngài ấy cũng chẳng vui vẻ hơn ngài bao nhiêu.”
Orland vùi gương mặt vào trong tay, mặc cho nước mắt làm mờ tầm nhìn, thật lâu không nói gì.
Rốt cuộc y muốn gì?
Muốn Lyle hối hận, muốn anh xin lỗi, muốn anh ôm y vào lòng, dịu dàng dỗ dành.
Tốt nhất là yêu y.
Thậm chí ngay cả khái niệm tình yêu, cũng là do Lyle từng bước gieo trồng, lợi dụng xong rồi, đến nhìn y thêm một cái cũng không chịu.
Lyle ép y giả ngu, y không muốn, cho nên lời nói dối tan vỡ.
Và vì y chọc thủng lời nói dối này, tất cả mọi thứ đều sụp đổ.
“Anh ấy sẽ hối hận.” Hàng mi Orland run rẩy, lạnh lẽo nói, “Không có tôi, anh ấy có thể làm được gì?”
Đối phó Herno thôi cũng đã quá sức.
Trùng đực của y lại ngốc như vậy, không biết quý trọng mạng sống của mình, mỗi ván cờ đều dốc hết vốn liếng, nói bỏ là có thể bỏ lại tất cả.
Có lẽ sẽ bỏ mạng ở đâu đó.
Anh không có thư quân, cũng không có con, càng không có thân thích, chẳng lẽ còn trông cậy vào hiệp hội bảo vệ trùng đực đi biên cương hoang tinh nhặt xác?
Joseph lặng lẽ đứng một lúc. Hơn hai mươi năm trước, ông ta cũng từng nhìn thấy Kenthel Bubbs bước vào một dòng sông khác, rồi bị làn nước nuốt chửng hơi thở.
Ông ta nghĩ nghĩ, cuối cùng vẫn nói: “Lyle các hạ yêu ngài.”
So với Ian Winston thì…
Nếu đã định sẵn phải thỏa hiệp, vậy giằng co còn có ý nghĩa gì?
“Tôi biết.” Orland chậm rãi nói, “Tôi biết, anh ấy chỉ có thể chọn tôi.”
Chỉ là hiện tại, y không định cúi đầu.