Sau Khi Thỏa Thuận Ly Hôn Với Thượng Tướng Trùng Tộc

Chương 174: PN sur la plage (23)

Trước Tiếp

Sau sự kiện đó, Orland thủ đoạn cao minh, âm thầm triệt tiêu toàn bộ ảnh hưởng, mọi thứ như quay lại về điểm ban đầu.

Biến hóa duy nhất là mối liên hệ giữa hai bên trở nên chặt chẽ hơn. Anh khiến Orland xác nhận được rằng y yêu anh, những rễ cảm xúc giãy giụa bò ra từ hang động vắng vẻ, hoang tàn, bị ép buộc quấn chặt lên người anh.

Khóa ngầm đã gắn lên rồi, còn bên ngoài có dùng chip khống chế hay không thì cũng không còn quan trọng.

Ngụy Mạc nghỉ ngơi ở trang viên một khoảng thời gian.

Lệnh cấm trước kia đối với anh không có nhiều tác dụng, Orland cũng không còn đề phòng anh như trước. Thư phòng mở cửa với anh, cho phép tự do ra vào, két sắt cũng để anh tùy ý mở, tìm đọc. Ngược lại, anh giao cho Orland mật mã phòng của mình.

Giống như dùng một đống sắt vụn đổi lấy một cân vàng ròng.

Giá trị hai bên vốn không thể ngang bằng, nhưng trong lúc yêu đương, chuyện gì cũng có thể xảy ra.

Joseph dần dần không còn coi anh là khách nữa. Ban đầu dù chỉ là chọn một loài hoa, cũng phải báo cáo Orland rồi mới quyết định, bây giờ rất nhiều chuyện kiểu như vậy, ai quyết, quyết định bởi ai, đều dựa vào việc ai về trang viên trước.

Những hợp tác từng bị gián đoạn cũng lần lượt được nối lại, bắt đầu triển khai lại.

Sau khi vết thương lành hẳn, Ngụy Mạc bỗng nhiên trở nên bận rộn.

Anh gần như không có bao nhiêu thời gian để ở bên Orland yêu đương. Anh bị điều khỏi tòa án, chuyển sang làm việc tại viện giám sát, bề ngoài là giáng chức nhưng thực chất là thăng chức, thay thượng nghị viện giám sát công việc thường ngày của quân bộ.

Là do có đối thủ nhúng tay vào, Orland cần trùng trong nhà lấp thêm hào bảo vệ bên ngoài.

Chức danh chánh án tòa án Liên Bang vẫn để trống.

Chánh án quản lý bốn bên tòa án, hơn hai mươi vị thẩm phán, địa vị tôn quý. Một khi được tuyển chọn, coi như đặt một chân vào đỉnh tháp quyền lực của Liên Bang.

Cạnh tranh cực kỳ khốc liệt.

Tiệc tối và xã giao không thể tránh khỏi, ngoài ra còn khảo hạch hết vòng này đến vòng khác, chất vấn, bỏ phiếu. Ngụy Mạc hoàn toàn là trùng ngoài ngành, bên ngoài tỏ ra bình thản ung dung, nhưng mỗi ngày đều phải học đến hai ba giờ sáng mới miễn cưỡng nhét được một lượng lớn kiến thức còn thiếu vào đầu.

Trời đã tối đen.

Đèn trước cửa dinh thự của Ngụy Mạc không phải đèn thông minh, mà là loại đèn dây tóc ngu ngốc. Cứ đến 7 giờ tối thì sáng lên, sáng sớm 6 giờ lại bị Ngụy Mạc tự tay tắt đi.

Ánh đèn màu vàng nhạt, quá mức nguyên thủy và cổ xưa, Orland không nhịn được ngẩng đầu, cẩn thận quan sát vài giây.

Lyle loay hoay với một đống trái phiếu và cổ phiếu của anh, rốt cuộc có loay hoay đến mức phá sản thật không?

Y không phải lần đầu tới nơi này. Quả nhiên, trùng đực ngồi trên tấm thảm trong phòng chơi game, lưng dựa vào tường, mấy chồng sách bị chất lên một cách lộn xộn, máy in đang phun mực. Ngụy Mạc nghe thấy cửa mở, theo thói quen khép lại tập hồ sơ giấy sẽ dùng vào ngày mai.

“Orland.” Ngụy Mạc nói, “Giúp anh xem thử, bọn họ còn có thể hỏi những vấn đề gì nữa?”

Ngày mai anh phải tham gia buổi biểu quyết của thượng nghị viện.

Orland là một trong các giám khảo.

Giờ đây dường như trùng đực sai khiến y ngày càng không có gánh nặng tâm lý, hận không thể 24 giờ đều chôn mình trong đống giấy tờ, đến một nụ cười cũng keo kiệt không muốn cho.

Orland ngồi xuống, nhận lấy tài liệu, trong lòng không hài lòng nghĩ.

“Đã rất hoàn hảo rồi.” Y xem kỹ hồ sơ trong tay, an ủi nói, “Đối thủ ngày mai của anh là trùng đủ tư cách cho có, cái gã thấp lùn mũi ưng nói chuyện còn hay lắp bắp… Không cần lo.”

Đây là lần đầu tiên y học cách dỗ trùng đực vui vẻ, mấy chữ cuối nói ra rất không tự nhiên.

Ngụy Mạc ngẩng đầu nhìn y, bất ngờ bật cười.

“Anh biết.” Anh nói, “Trùng đủ tư cách trong đó là tiến sĩ luật học, còn anh thì tiểu học cũng chưa học qua, đương nhiên phải chuẩn bị sẵn sàng ra trận.”

Nếu đổi sang đơn vị của đời trước, thì đây chẳng khác nào tranh cử viện trưởng của pháp viện tối cao, trong khi anh không phải chuyên ngành luật, ngay cả kỳ thi tư pháp cũng chưa từng qua.

Ánh mắt xanh lam nhạt của Orland chạm vào anh, mang ý tứ thăm dò hỏi: “Anh rất thích vị trí chánh án này sao?”

Hiện tại y không giữ chip, tiến thoái có phần vụng về, biểu hiện cụ thể chính là không hiểu sao lại trở nên rất dính trùng.

Giống như đồng đô la trong thời kỳ đầu còn chưa tách khỏi vàng vậy.

Trước đó mười ngày nửa tháng không liên lạc cũng coi như mỗi trùng đều mạnh khỏe, muốn đến cửa còn phải chủ động hẹn trước, xem lãnh đạo có bận hay không. Thời thế đổi thay, giờ thì ngược lại, Orland có rảnh hay không rảnh thì cứ cách hai canh giờ lại bỗng dưng gọi một cuộc gọi tới, hỏi anh đang làm gì.

“Quả thật là thích.” Ngụy Mạc khép sách lại, nửa thật nửa đùa nói, “Chẳng phải là vì để xứng với em sao?”

Orland xưa nay đều thích nghe trùng đực nói những lời ngọt ngào như vậy, nhìn anh chăm chú, vui vẻ cong mắt lên.

“Vậy thì anh phải đối xử với em tốt hơn một chút.” Y nói, “Lyle, em có thể cho anh tất cả.”

“Được thôi.” Nợ nhiều không lo, rận nhiều không ngứa, Ngụy Mạc ôm y vào lòng, cười nói, “Đợi anh vượt qua mấy ngày này, tranh cử thành công, em muốn làm gì, anh đều bồi em.”

Orland rũ mắt, ở trong vòng tay trùng đực, bỗng nhiên nói: “Lyle, chúng ta kết hôn đi.”

Không khí lặng đi trong khoảnh khắc.

Ngụy Mạc nghiêng mặt đi, hoàn toàn không kịp đề phòng, cả người cứng đờ một lúc, trong mắt thoáng qua một tia kinh ngạc.

Không có đạo lý gì chỉ có trùng đực mới được phép đánh úp bất ngờ.

Orland siết nhẹ lòng bàn tay, bắt được khoảnh khắc cứng đờ ấy, tuy không quá ngoài dự đoán nhưng vẫn cảm thấy đau lòng. Khóe môi y vẫn giữ nụ cười, hỏi anh: “Rất ngoài ý muốn sao?”

Trong thư phòng, bản hiệp nghị kia được đặt ở chỗ dễ thấy, Lyle ra vào vài lần, không thể nào không nhìn thấy.

Lyle hiển nhiên không phải kiểu trùng chỉ vì có thêm chút quyền lực và địa vị là đã thỏa mãn.

Y vốn chờ trùng đực chủ động mở miệng, mình từ từ đồng ý, nhưng đợi suốt một tháng, Lyle như không hề có động tĩnh, không có ý định chủ động nâng cấp mối quan hệ này.

Hùng sủng và hùng chủ là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.

Trong hiệp nghị, chỉ cần y nảy sinh ý nghĩ, có thể chấm dứt quan hệ bất cứ lúc nào, đoạn tình cảm này giống như bèo trôi; còn hôn nhân thì chủ yếu bảo đảm quyền lợi cho trùng đực.

Vì để thử phản ứng của y, anh dù có chết cũng cam tâm tình nguyện, vậy mà lại không muốn kết hôn với y?

Vì sao?

Quả thật rất ngoài ý muốn.

Ngụy Mạc chậm rãi thả lỏng cơ thể, hờ hững vuốt tóc y, nghĩ thầm.

“Anh chưa từng nghĩ đến chuyện này.” Anh nói.

Kết hôn?

Anh quả thật từng có ý niệm như vậy, giấc mộng kia như chính là ẩn dụ cho tình cảm trong lòng anh.

Anh giống như khao khát có một gia đình đến mức hơi điên rồi, thậm chí còn ảo tưởng mình có một đứa trẻ.

Nhưng đó không phải thứ anh có thể mong đợi.

Cái đầu của anh có thể rơi bất cứ lúc nào, vô luận là liên hệ với quân phản loạn hay mối quan hệ không chính thức với Orland, “gia đình” đều không thuộc về anh. Giả sử thật sự có thư quân, anh không thể bảo đảm mình có thể đặt đủ tâm lực vào gia đình.

Anh thậm chí không thể bảo đảm mình có thể sống sót.

Còn Orland thì sao?

Orland không nằm trong lựa chọn của anh.

“Anh nên suy nghĩ lại.” Orland rũ mắt nhìn anh, giọng điệu ôn hòa nhưng không cho phép từ chối, “Lyle, chúng ta không thể duy trì mối liên hệ bí mật như thế này cả đời. Anh thích em, em cũng vậy, rốt cuộc có khó khăn gì khiến anh do dự?”

Lọn tóc y trượt khỏi đầu ngón tay anh, Ngụy Mạc hỏi: “Giả như thân phận của anh bị lộ, em định tự bảo vệ mình thế nào?”

Sau khi náo loạn một phen với Herno, anh không những không thoát khỏi quân phản loạn mà quyền lực ở đó còn tăng thêm chút ít, chia đi một phần binh lực của đối phương.

Trong quân phản loạn không cho phép trùng đực nắm quyền.

Nhưng anh là trùng cái, tên là Steve Jobs.

“Sẽ không bị bại lộ.” Orland nắm lấy tay anh, ánh mắt sâu thẳm và chăm chú, tốc độ nói nhanh hơn, “Lyle, anh kết hôn với em, những chuyện vặt vãnh này đều không cần suy nghĩ.”

“Anh là trùng am hiểu pháp luật, luật hôn nhân ngay trong tầm tay anh.” Y chuẩn xác rút ra bộ luật mình cần từ chồng sách đã xếp sẵn, giọng điệu chậm rãi nhưng vô cùng rõ ràng, “Tình yêu, anh biết kết hôn với em có ý nghĩa gì. Tài phú và quyền lực của em đều chia sẻ với anh. Anh không cần phải đối mặt với những trùng mình không thích bằng vẻ hòa nhã giả tạo, có thể tùy ý làm những việc mình thích. Em đứng ở đâu, anh liền có thể hưởng thụ phong cảnh ngang tầm. Dù có ly hôn – tuy rằng chúng ta sẽ không đi đến bước đó – anh cũng có thể được chia một phần lớn tài sản của em.”

Điều khoản thật sự quá mê trùng.

Sắc mặt Ngụy Mạc không gợn sóng, không lộ ra vẻ kinh hỉ, cũng không có phản cảm.

Anh đang tự hỏi vì sao mình lại chậm chạp như vậy.

Gần đây hẳn Orland đã ám chỉ anh, nhưng anh bận quá nhiều việc, lơ là quan sát cảm nhận của y, nên không đọc ra tầng ý nghĩa ẩn sau lời nói.

Anh không làm tốt dự án, chỉ dựa vào phát huy tại chỗ.

Biểu hiện tệ đến mức không chịu nổi.

Orland đặt tay trùng đực lên bụng mình: “Huống chi, anh có từng nghĩ tới chưa… nếu chúng ta có trứng trùng thì phải làm sao?”

Ngụy Mạc: “…”

Trứng trùng từ đâu ra?

Mỗi lần làm đều mang bảo hộ. Mang thai ngoài ý muốn sao?

Anh giữ vẻ mặt cực kỳ nhẫn nại nghe hết, ôm trùng cái chặt hơn một chút, cho đến khi Orland dừng lời, anh cúi xuống đặt lên môi đối phương một nụ hôn.

Yết hầu Orland khẽ động, thanh âm bị nuốt trọn trong nụ hôn đó.

“Anh biết rồi.” Ngụy Mạc khẽ thở dài, nói.

Nhưng không có nghĩa là đồng ý.

Tim Orland khẽ giật, y ngẩng mắt lên, nhìn anh chăm chú.

Lời đã nói rõ ràng như vậy, y vẫn cố chấp hỏi: “Ý anh là gì?”

“Tôi tự biết mình, Orland.” Ngụy Mạc đặt mình vào vị trí của y, bày ra tư thế suy nghĩ vì y đủ đường, “Tôi không xứng với em, em đáng có được thứ tốt hơn.”

Thế nào gọi là đáng có được thứ tốt hơn?

Orland liếc anh, lòng chợt trĩu xuống, giọng điệu lạnh đi: “Anh định đẩy em ra?”

Trên diễn đàn từng nói, tiếp xúc đủ lâu rồi, hoặc là kết hôn, hoặc là trùng cái sẽ bị bỏ rơi.

Lyle không đến mức bỏ rơi y.

“Em có từng nghĩ tới chưa?” Ngụy Mạc mím môi, bình tĩnh nói, “Trong mắt người ngoài, tôi từng có thư quân, vậy họ sẽ đặt em ở vị trí nào?”

Orland hơi sững lại, như bị đánh một gậy nặng vào đầu, lập tức tỉnh táo hơn.

“Thư quân thứ hai? Vợ kế?” Ngụy Mạc rũ mắt, vừa nói ra mấy từ đó thì đã bị Orland che miệng lại.

Y vòng tay ôm chặt eo Ngụy Mạc, vùi mặt vào vai trùng đực, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ của đối phương, đập đều và rõ ràng, bỗng nhiên dâng lên bất mãn, cắn anh một cái.

Ngụy Mạc đau đến nhíu mày, rũ mắt xuống, không nói gì.

Sau khi chip bị lấy ra, khoản tiền bồi thường đã được thanh toán đủ, anh dường như ngày càng không nỡ lợi dụng đối phương.

Cho dù lẽ ra trùng cái này phải là kẻ thù của anh.

Bánh xe quay tới đỉnh cao rồi cũng sẽ bắt đầu rơi xuống, tình yêu hư ảo cũng vậy.

Đã đến lúc để Orland kịp thời rút lui.

“Không cần anh nhắc nhở em.” Orland trầm giọng nói trong vòng tay anh.

Y chưa từng cảm thấy từ “Venniki” lại khiến mình chán ghét đến vậy, nó chắn ngang trước mắt y, lấy giả làm thật, trở thành chướng ngại chân chính.

Đó là dối trá.

Nhưng trong mắt công chúng, đó lại là sự thật.

“Như vậy là đủ rồi.” Ngụy Mạc khẽ nói, “Orland, tôi không cần những thứ này. Em không phải trùng cái truyền thống, tôi không nghĩ em cần một danh phận để chống đỡ cho tình yêu, đúng không?”

Tác giả có lời muốn nói:

Yêu đương mấy năm, hoặc là chia tay, hoặc là kết hôn.

Tiểu Orland: Đồng ý.

Ừm.

Trước Tiếp