Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Văn phòng mới của Sở Kiệt nhanh chóng được dựng xong, tuyển hơn mười nhân viên, địa chỉ nằm sát khu chung cư mà Ngụy Mạc thuê.
Con đường nửa cũ nửa mới, tiền thuê nhà cùng tiền điện nước vừa trả xong đã vét đi hơn phân nửa tiền mặt đang có.
Tòa cao ốc cao tầng, hệ thống tuần hoàn không khí không mấy dễ chịu, khâu vệ sinh làm chưa tốt, thùng rác bị nhét đầy, không nhét nổi nữa thì vứt tạm sang bên cạnh. Ngụy Mạc vừa bước vào văn phòng, hơn mười đôi mắt phát ánh lục ngơ ngác nhìn chằm chằm anh.
Ngay sau đó, tiếng vỗ tay nhiệt liệt suýt nữa hất tung cả mái nhà.
“Chúng ta hãy nhiệt liệt hoan nghênh BOSS đến chỉ đạo!” Sở Kiệt ăn mặc ra dáng người mà chẳng ra người, tay cầm ống bắn kim tuyến, ruy băng sặc sỡ phun tung tóe ra ngoài, vừa nói vừa dẫn đầu vỗ tay.
Tiếng vỗ tay yếu ớt lại được đẩy lên cao.
Call back.
Ngụy Mạc: “…”
Anh đội đầy ruy băng trên vai, cười tủm tỉm hỏi: “Đây là hoan nghênh tôi hay là tiễn tôi đi vậy?”
“Long trọng lắm đúng không?” Sở Kiệt trợn mắt nói dối, “Anh không hiểu đâu, trước kia tôi đi làm thêm dịp hè, công ty nào cũng hô thế này.”
Anh ta từng bưng đồ trong quán ăn, mỗi lần có khách bước vào đều phải gõ chiêng đánh trống, hô “Khách quý đi một người, mời vào trong”.
“Thế nào? Tôi tự tay tuyển từng người, toàn tinh binh cường tướng cả.” Sở Kiệt dẫn anh đi một vòng kiểm tra, vỗ vỗ vai một trùng cái cường tráng, “Vị này trước đây vẽ tranh cấm 18 trên Tinh Võng, trình độ mỹ học nghệ thuật đã đạt cảnh giới cao siêu, là tài nguyên vẽ của tôi.”
Anh ta ghé sát tai Ngụy Mạc, hạ giọng nói: “Là fan họa sĩ của anh đó, dạo trước còn vẽ đồng nhân văn của anh, lượt thích cao lắm.”
Trùng cái ngồi ở chỗ làm việc, cao gần hai mét, trông rất căng thẳng, hai tay nắm chặt, nở một nụ cười hiền lành hướng nội.
“…” Ngụy Mạc nheo mắt, đau đầu liếc Sở Kiệt một cái, “Cậu biết là được rồi, không cần nói với tôi.”
“Không sao, mấy thứ đó cậu cũng không xem được đâu.” Sở Kiệt bổ sung, “Không biết vì sao tác phẩm của anh ta bị khiếu nại rồi gỡ xuống.”
Không chỉ tác phẩm bị gỡ, tài khoản cũng bị khóa.
Anh ta vẫn còn sợ hãi, xét duyệt của Tinh Võng đúng là nghiêm thật.
Vốn định nhắm mắt làm liều, dựa vào mấy trò đực cái cọ sát để kiếm một khoản, giờ thì ngay cả biên cũng không dám đụng.
Sang vị trí làm việc tiếp theo, Sở Kiệt chỉ vào chiếc giường gấp bên cạnh: “Đây là kỹ sư phát triển hiệu ứng của chúng ta, vừa nhập cư trái phép sang đây, để tránh giám sát nên ăn ở luôn trong công ty… Ừ, thông cảm vạn tuế.”
Khóe môi anh ta nhếch lên ba phần, hoàn toàn là bộ mặt nhà tư bản gian ác.
Không có thân phận, tiết kiệm được đủ thứ tiền bảo hiểm.
“Đây là họa sĩ dựng mô hình, trước kia làm lao công ở công ty lớn, lén học nghề nửa năm thì bị kiện, gánh nợ mấy trăm vạn tinh tệ, chỉ có thể tới xưởng nhỏ của chúng ta bán thân.”
“Đây là kỹ sư phát triển hệ thống…”
Đi suốt một vòng, toàn cao thủ tụ hội.
Sở Kiệt xắn tay áo, hứng khởi hỏi: “Tổ chức nhân sự của tôi thế nào?”
Ngụy Mạc thu lại ánh mắt đánh giá, cười nhận xét: “Giống như dựng Lương Sơn Bạc vậy.”
Có thể gom được nhiều trùng giỏi như thế, trong nhà chắc mời cao nhân chỉ điểm rồi.
Ít nhất đám trùng này cũng rất phục Sở Kiệt.
“Phòng làm việc bên kia để lại cho anh.” Sở Kiệt nói, “Dù sao tôi cũng treo cờ hiệu của anh mà làm, anh thỉnh thoảng giúp tôi ra mặt chống đỡ là được, bọn họ tin anh hơn, tôi chỉ là thằng truyền lời.”
Phải nói là đúng vậy, Lyle chỉ cần đứng ở đây, giống như một khối nam châm sắt, cả căn phòng tối lập tức bừng sáng.
Số watt bóng đèn cũng như bị chỉnh cao hơn.
Ngụy Mạc rất có ý thức của nhà đầu tư: “Còn thiếu tiền không?”
“Tạm thời thì không.” Sở Kiệt hơi ngượng ngùng, “Doanh thu của Hồ nháo phòng bếp đủ dùng, tiền về trên sổ rất nhanh.”
Ai bỏ tiền thì người đó là ông chủ.
Đồng hương chia cho anh ta nhiều cổ phần như vậy là vì nghĩa khí, nếu không với ý tưởng hay thế này, đều là người xuyên tới, chỉ cần ném tiền là mời được đội sản xuất, vừa có vốn vừa có tuyên truyền, chẳng cần chờ anh ta tới làm.
Anh ta không coi mọi thứ là đương nhiên.
Văn phòng độc lập duy nhất của công ty để lại cho Ngụy Mạc, dù nhìn thế nào cũng giống nửa năm chưa có ai dùng.
Sở Kiệt lạnh lùng liếc thấy trên ngón áp út tay trái của Ngụy Mạc có một chiếc nhẫn kim cương cực lớn, ánh sáng lấp lánh chói đến mức làm anh ta hoa cả mắt, liền hỏi: “Có chuyện vui à?”
Ngụy Mạc lười biếng “ừ” một tiếng.
Sở Kiệt cười hì hì chìa tay ra: “Kẹo mừng đâu?”
Trùng tộc kết hôn mà không phát kẹo mừng thì không được.
Ngụy Mạc cũng phối hợp, tay không bắt lấy một nắm không khí đưa cho anh ta: “Chỉ người thông minh mới ăn được.”
Sở Kiệt: “…”
Coi anh ta là đồ ngốc mà dỗ à.
Rẽ qua một khúc cua là chỗ làm việc của Sở Kiệt, các loại bản nháp vứt khắp nơi. Ngụy Mạc đi một bước phải giẫm ít nhất ba tờ giấy, anh cúi người nhặt hết chúng lên: “Ít nhất cũng bày cho gọn gàng.”
Nhìn kỹ, bản nháp toàn vẽ thiếu nữ tóc đen dài thẳng xinh đẹp kiểu moe, Ngụy Mạc không nhịn được nhìn thêm hai mắt: “Cậu vẽ à?”
“Nhân lúc tôi còn nhớ được thì vẽ ra, không thì ngày nào cũng nhìn một đống trùng vạm vỡ là tôi phát điên rồi.” Sở Kiệt thở dài, dùng giọng điệu sống không còn gì luyến tiếc nói, “Rửa mắt chút.”
Là thẳng nam duy nhất của Liên Bang, không có trùng nào hiểu được nỗi bi thương của anh ta.
Thế giới này không bình thường!
…
Toàn bộ quân bộ đều phát hiện dạo này tâm trạng của thượng tướng Bubbs rất tốt.
Quân đoàn trưởng tiền nhiệm của quân đoàn thứ nhất- Lý Dịch đưa ra kháng cáo, lý do là Tây Mạc dùng bạo lực tra tấn ép cung, mũi nhọn chỉ thẳng vào Orland.
Ngoài ra còn có việc Leah Kovic xin nghỉ dài hạn với quân bộ, các cuộc họp thường kỳ hằng tuần đều chuyển sang hình thức tham gia trực tuyến.
Hội nghị tuyển cử khép lại, tốc độ mở rộng ra bên ngoài của quân đoàn thứ tư dần dần chậm lại, Liên Bang rơi vào một trạng thái yên lặng trước cơn bão, mưa núi sắp đến, gió đầy lầu.
Trong mắt trùng bên ngoài, Orland như đang ở giữa cơn bão tố lốc xoáy, nhưng mọi thứ đối với y vẫn như thường.
Sau khi đã có bảo đảm, y không còn vội vàng phục hôn nữa, thúc ép quá mức ngược lại sẽ khiến y trông rẻ mạt.
Dùng tư thế hạ mình cầu xin yêu chiều là cách làm ngu xuẩn.
Khi Tây Mạc gõ cửa bước vào, thấy thượng tướng đang cong mày mỉm cười, cẩn thận chọn nôi trẻ con.
“Cậu có kinh nghiệm.” Orland mỉm cười hỏi, “Cậu thấy chọn mẫu nào thì tốt?”
Y đã bắt đầu lộ bụng, đường eo cần phải chỉnh sửa đôi chút, mới không trông quá căng.
Tây Mạc lần lượt xem qua, không đưa ra ý kiến rõ ràng, thận trọng nói: “Kiểu dáng đều rất đẹp, mẫu một có màu sắc nhìn không tệ, mẫu hai có thiết kế chống lật tốt hơn, mẫu ba thì trông mang tính trẻ con hơn.”
Orland không nghe kỹ, tùy ý rũ mắt xuống: “Để tôi hỏi hùng chủ của tôi.”
Y đã hai tiếng chưa gửi tin cho đối phương, cuối cùng cũng tìm được một chủ đề coi như phù hợp.
Trước đây Venn từng ngã mấy lần là vì kích cỡ nôi không đủ thích hợp.
Lịch sử sao có thể lặp lại? Đương nhiên phải chuẩn bị chu toàn mọi thứ.
Tây Mạc trầm mặc một lát: “… Ngài nên hỏi muộn chút.” Chuyện còn chưa tới đâu.
“Ngày xét xử của Lý Dịch định vào hôm nào?” Orland hỏi.
“Ngày 7 tháng sau.”
Orland nở một nụ cười rất nhẹ: “Với cậu ta thì không quá cát lợi.”
Tây Mạc nhìn y một lúc, rồi chậm rãi lộ ra nụ cười: “Quân bộ có thể mượn cớ này để hoàn toàn độc lập ra ngoài.”
Sự thật Lý Dịch phản bội đã chắc chắn.
Một khi phiên tòa này bất lợi cho quân bộ, thì bất kỳ cuộc cải tổ tự thân nào cũng sẽ có danh nghĩa để xuất binh.
Ít nhất trên mặt trận dư luận cũng rất khó còn tranh cãi.
Mà khi cổng xả đã mở, thì sẽ không thể đóng lại.
Tây Mạc thăm dò hỏi: “Ngài đối với quân đoàn trưởng Kovic…”
“Tôi trước giờ vẫn rất tin tưởng anh ta.” Orland thu lại chút ý cười, chậm rãi nói, “Nhưng tính nết của anh ta vẫn cần mài giũa thêm.”
Ý là vẫn cần một khoảng thời gian hòa hoãn.
Tây Mạc không nói thêm gì nữa.
Phó quan lặng lẽ đẩy cửa vào, đưa cho Orland một tập văn kiện. Tây Mạc đứng dậy, làm một động tác chào quân đội tiêu chuẩn, rồi cùng phó quan rời khỏi văn phòng.
…
Văn kiện được đặt trên bàn, Orland mở từng tờ một, là mấy bản nháp vụng về.
Tóc dài, ngực đầy đặn, váy dài, điểm chung là khung xương mảnh mai, tỷ lệ vai và eo hoàn toàn khác biệt.
Y hơi nhíu mày nghi hoặc, nhớ lại bộ trang phục kỳ quái này.
Đây là hình tượng “nữ nhân” trong đầu Sở Kiệt khi bị thôi miên trước đó sao?
Dường như đây mới là “khác phái” trong mắt bọn họ.
Y dời ánh mắt đi, không hiểu vì sao trong lòng lại dâng lên một cảm giác bài xích mơ hồ.
Ngoài ra, còn có một bản ghi chép mua nhẫn kim cương khác.
Đúng là Sở Kiệt đã nhắc nhở Ngụy Mạc.
Anh mang theo một túi kẹo, đã liên lạc với phó quan của Orland từ trước, đến gần giờ tan tầm thì tiện đường ghé quân bộ.
Orland gửi cho anh một đống tin nhắn, lúc thì hỏi sữa bột, lúc thì hỏi nôi, hận không thể biến cả trang viên thành công viên giải trí gia đình kiểu Disney. Ban đầu Ngụy Mạc còn có thể nghiêm túc trả lời đôi câu, nhưng gửi nhiều quá, giống như dán quảng cáo nhỏ vậy, anh dứt khoát giả vờ không nhìn thấy.
Đi thang máy riêng của tầng cao lên trên, băng qua hành lang là một văn phòng cực lớn. Kính một chiều nhìn xuống không sót gì, bóng dáng bên dưới như những con kiến không ngừng di chuyển, rất dễ khiến trùng ta nảy sinh ảo giác rằng mọi thứ đều đang nằm trong tầm kiểm soát.
Có lẽkhông hẳn là ảo giác.
Anh gõ cửa.
“Mời vào.”
Ngụy Mạc vặn tay mở cửa, dùng giọng điệu công vụ nghiêm chỉnh nói: “Thượng tướng, tôi tới báo cáo công việc.”
Bên trong bài trí nói quen thì cũng quen, nói không thân thì cũng không thân, dù sao trước kia cũng từng có vài lần gặp gỡ, chỉ là thời gian đã xa, ký ức theo đó mờ nhạt đi.
Orland nghe thấy giọng nói mới ngẩng đầu lên.
Y lập tức đứng dậy, đôi mắt cong lên, vẻ mặt đầy kinh ngạc vui mừng: “Hùng chủ, sao anh lại tới?”
Ngụy Mạc nói: “Đón em tan tầm.”
Anh đặt túi kẹo xuống, Orland không nhịn được nhận lấy chiếc túi tinh xảo, hỏi: “Quà cho em à?”
Khá nặng.
“Lấy đâu ra nhiều quà như vậy.” Ngụy Mạc cười như không cười, “Kẹo mừng để trong hộp vuông là một trong các bước của quy trình kết hôn bên anh. Thấy ai thân thì phát mỗi người một hộp nhỏ, không thân thì dùng hộp đập người ta.”
Orland thầm nghĩ, chờ khi ký ức của hùng chủ nhạt đi chút nữa, sớm muộn gì cũng phải đi đập Leah Kovic một lần.
Giờ thì tạm thời án binh bất động đã.
Y tự cho mình là đang nhẫn nhịn gánh vác, có chút sầu não, hạ giọng hỏi: “Nếu đập không trúng thì sao?”
Leah sẽ trốn.
Ngụy Mạc liếc y một lúc lâu, giọng điệu khó đoán: “Tự nghĩ cách.”
Orland mở gói, tự mình cắn một viên chocolate sữa trước, đôi mắt cong lên, giọng điệu vui vẻ nhảy nhót: “Em biết rồi.”
Mặc kệ thế nào, y thích từ “kết hôn” này.
Gần sáu giờ chiều, ánh hoàng hôn rực rỡ mênh mông trải ra ngoài lớp kính.
Orland sang phòng bếp bên cạnh một chuyến, xách hộp cơm trong tay trái, tay phải đan chặt mười ngón với Ngụy Mạc, vai kề vai, dịu giọng nói: “Hôm nay thời tiết đẹp thật.”
Ngụy Mạc nói: “Ừ.”
Orland không nói thêm.
Y chỉ nói nhiều trên mạng, khi thật sự ở bên trùng đực, trong lòng liền trở nên vững vàng hẳn, giống như ngâm mình trong hũ mật.
Mọi thứ như giường em bé đều bị ném ra sau đầu.
…
Không lâu sau đó, Telac mang một tấm ảnh Orland lúc còn nhỏ về.
Ảnh đã ngả vàng, phía trên viết một chuỗi ngày rất đơn giản, đánh dấu ngày 6 tháng 7, trông giống ảnh Polaroid, chất lượng hình ảnh khá mờ.
“Năm nay Orland Winston ba tuổi, dường như không thích nói chuyện, hỏi Kenthel thì được trả lời là hẳn vẫn bình thường.”
Nét chữ rất tùy ý, mỗi nét ngang sổ phẩy mác đều mang một vòng tròn nhỏ.
Đây là thói quen viết chữ của Ian Winston.
“Tìm thấy trong phòng của hùng phụ.” Telac mệt mỏi nói, “Trời mới biết tủ đồ của ông ta khó mở đến mức nào.”
Giờ thì cả thành đã thành phế tích.
Orland ôn hòa nói: “Vất vả rồi.”
Thần sắc Telac có phần phức tạp: “… Rất khó tưởng tượng, ông ta còn từng chụp ảnh cho anh.”
Khi Telac sinh ra, hùng phụ đã hoàn toàn giống như kẻ điên, không thể giao tiếp.
Rất dễ nổi giận, rồi khiến tất cả thành viên trong gia đình không có ngày yên ổn.
Orland nâng mắt, chậm rãi nhìn anh ta một cái, dịu giọng nói: “Tôi đúng nên cảm ơn ông ta.”
Telac nói: “Điều này cũng đủ chứng minh tình thương của hùng phụ cho anh.”
Orland không nhịn được khẽ cười.
“… Ừ.” Y dùng ngón giữa và ngón áp út kẹp tấm ảnh, lau sạch nét mực phía dưới, từ tốn nói, “Đến lúc phải cai sữa về mặt tinh thần rồi, Telac.”