Sau Khi Thỏa Thuận Ly Hôn Với Thượng Tướng Trùng Tộc

Chương 149

Trước Tiếp

Lời nói còn chưa dứt, cậu ta đã cảm nhận được một luồng ánh nhìn sắc bén.

Orland nhấp một ngụm champagne rồi đặt ly xuống, ý cười lạnh nhạt, ánh mắt như đang nhìn một kẻ hậu bối không hiểu chuyện, vừa ôn hòa lm vừa lạnh lùng: “Cảm ơn sự quan tâm của cậu, nhưng chuyện này không cần làm phiền cậu đâu, Kovic các hạ.”

Y thực sự rất phiền trùng đực này.

Sao hậu duệ của gia tộc Kovic ai cũng chướng mắt như vậy?

Ondi rụt cổ lại, quen thuộc im lặng.

Cậu ta đã sớm không còn cảm giác thất bại vì lần bị từ chối liên hôn trước đó nữa, giờ đây chỉ còn lại nỗi sợ hãi ngày càng nhiều, càng đến gần thì càng cảm nhận rõ sự nguy hiểm của vị trùng cái này.

Ăn xong bánh chanh, cậu ta quay đầu liếc Ngụy Mạc một cái, chớp chớp mắt ra hiệu cậu ta phải đi.

Đối mặt với kiểu trùng đực bị thư quân nắm chặt thế này, đúng là chẳng còn lời nào để nói.

Trên đường trở về trang viên, bầu trời đã hoàn toàn tối đen. Orland nhét huy chương và bức họa vào ngăn dưới cùng của tủ, gấp gọn áo khoác của Ngụy Mạc. Y thích những môi trường quen thuộc, cũng thích bật đèn ngủ, không hiểu sao cảm thấy rất an tâm.

Thói quen này là sau khi kết hôn mới dần dần hình thành, đến bây giờ đã trở thành một phần trong xương cốt.

Lăn lộn cả ngày, Orland không tỏ ra mệt mỏi lắm. Ngụy Mạc ôm y vào lòng, không động đậy, cứ lười biếng ôm như vậy.

“Ngày mai còn đi quân bộ không?” Anh hỏi.

Orland không quá muốn đi, theo phản xạ lắc đầu, rồi lại nói: “Đi.”

Ngụy Mạc cúi xuống hôn cằm y.

Trong thời gian mang thai, trùng cái cần được trấn an, mà d*c v*ng còn nồng liệt hơn bình thường. Orland rất biết vị, tựa vào vai Ngụy Mạc, không kìm được mà đưa môi lưỡi tới, từ nông đến sâu, mang theo d*c v*ng chiếm hữu mãnh liệt.

“Hùng chủ.” Giọng y khàn đặc, chỉ cảm thấy một ngọn lửa đang lan tỏa khắp nơi trong cơ thể, toàn thân như bị thiêu đốt, bức thiết cần được lấp đầy, cần được vét sạch không chừa khe hở, “Ba tháng rồi, có thể mà.”

Y tay dài chân dài, quấn lấy Ngụy Mạc khiến anh không khống chế nổi. Có lẽ là bị nhịn quá tàn nhẫn, khoang sinh sản chưa từng có một khoảng trống dài như vậy. Ngụy Mạc tùy tay sờ được một chiếc cà vạt trên sofa, trói cổ tay y lại, thu nụ cười lại chút: “Mới vừa tháng thứ ba thôi, đừng có đùa.”

Chiếc cà vạt này là của trùng đực, có lẽ lần trước không cẩn thận rơi lại đây. Orland cuối cùng cũng yên tĩnh hơn chút: “… Không sao, em chịu được.”

Sau khi mang thai, điểm tốt duy nhất là không cần bắt hùng chủ phải mang đồ bảo hộ.

Ngoài ra thì toàn là điểm xấu.

Ngụy Mạc thật sự bị y quấn đến không còn cách nào, ạn dùng quang não tìm bài viết cho y xem ngay tại chỗ: “Em xem đi.”

Orland chỉ liếc qua một cái, rũ mắt xuống, nhỏ giọng giải thích: “Bọn họ không có thể chất tốt như em.”

Trùng cái cấp SS không đến mức yếu ớt như vậy.

Ngụy Mạc: “…”

Anh tức đến bật cười, vỗ vỗ mông đầy đặn của y ấn y xuống bàn ăn: “Bò cho tử tế.”

Tay bị trói, chỉ có thể dùng khuỷu tay chống đỡ, y đau đến ngây người. Một lúc sau cảm thấy cánh tay đỏ lên một mảng, đầu óc cũng choáng váng, không tự chủ được mà muốn đổ xuống, đầu gối mềm nhũn.

Ngụy Mạc một tay vớt y vào lòng.

Môi đã bị cắn đến đỏ ửng, lòng bàn tay toàn mồ hôi. Sau khi mang thai, vòng eo của Orland như rộng hơn chút, lúc không dùng lực sờ vào cảm giác rất tốt.

Ngụy Mạc vòng tay qua sau cổ y, vỗ vỗ lưng y trấn an, rồi sờ ra được một nắm ánh sáng lấp lánh… vảy phấn?

Anh nhướng mày.

Trong lòng bàn tay, dưới ánh đèn, những đốm sáng lấp lánh. Orland quay đầu lại, đồng tử co rút vì giật mình, như bịt tai trộm chuông mà dùng hai tay che mắt Ngụy Mạc.

Ngụy Mạc thầm nghĩ, giống hệt thỏ rụng lông.

Anh hỏi: “Là phấn cánh xương sao?”

Orland không nói gì.

Qua một lúc lâu mới khẽ “Vâng” một tiếng.

Trong thời gian mang thai, trùng cái rơi chút phấn là hiện tượng bình thường, chỉ là màu hồng nhạt của y càng tươi hơn, nên trông rõ ràng hơn.

Trong chốc lát y bỗng thấy bất an khó tả, sợ ảnh hưởng hứng thú của trùng đực: “… Sẽ không rơi nhiều đâu, ngài đừng có ghét bỏ em.”

Ngụy Mạc cảm thấy câu này hoàn toàn chẳng liên quan logic gì, ôn giọng nói: “Không ghét.”

“Nhân tiện.” Anh nhếch khóe môi, bất ngờ nói, “Anh còn chưa từng thấy dáng vẻ trùng hóa của em.”

Trùng cái bình thường sẽ không dễ dàng trùng hóa, nhất là trùng cái cấp bậc cao, trừ khi cần chuyển sang hình thái chiến đấu, hoặc là ra chiến trường.

Vết thương ở cánh xương cũng không dễ lành.

Ngụy Mạc nghĩ, có lẽ anh đã đưa ra một đề nghị hơi quá.

Đôi mắt như ngọc bích của Orland hơi ngẩn ra, hoa văn trùng uốn lượn lan từ cổ xuống dưới. Qua hồi lâu, y mới theo phản xạ lắc đầu.

“Ngài sẽ bị dọa.” Y kết luận như vậy.

Y trông thật sự không muốn, sắc mặt cũng tái đi, dường như tỉnh táo hơn rất nhiều. Ngụy Mạc không ép buộc, giúp y cởi trói cổ tay: “Đi tắm đi.”

Thái độ ôn hòa, nhưng Orland lại nghĩ rất nhiều. Thấy anh hoàn toàn không có ý định dỗ dành mình, hốc mắt y đỏ lên.

“Cho ngài xem.” Y nói, “Lát nữa quay lại sẽ cho ngài xem.”

Y càng lúc càng không có cách nào từ chối bất kỳ yêu cầu nào của hùng chủ.

“Lớn lắm sao?”

“… Sẽ có hơi lớn.” Orland lấy hết can đảm hỏi, “Cho ngài xem cốt cánh của em, có thưởng gì không?”

Ngụy Mạc cười nhìn y: “Em muốn cái gì?”

Muốn cái gì?

Y có rất nhiều thứ muốn.

Muốn để hùng chủ của y không lúc nào rời khỏi sự theo dõi của y, muốn mỗi bữa cơm của đối phương đều do chính tay y nấu, chỉ có thể cười với y, cũng chỉ có thể chấp nhận sự thân cận của y, muốn độc chiếm, muốn trở thành duy nhất.

Chỉ yêu y.

Quan hệ hôn nhân khiến y cảm thấy an toàn, không còn thứ gì kiên cố hơn một nhà tù như vậy. Bọn họ có thể cùng chia sẻ tất cả, cho dù y nửa đường chết đi, hùng chủ của y cũng có thể kế thừa toàn bộ những gì y có. Y có thể cùng đối phương dùng chung một tòa giáo đường, được chôn dưới cùng một bia mộ, vĩnh viễn chìm vào giấc ngủ bên cạnh đối phương.

Sống ở bên nhau, chết cũng quay về cùng một chỗ.

Ngay cả lịch sử cũng sẽ ca ngợi cuộc hôn nhân của bọn họ, kể lại tất cả sự ân ái của họ, tên huý của y và đối phương gắn bó không thể tách rời.

Nghĩ quá nhiều, quá linh tinh, ngay cả y cũng hiểu rằng mọi thứ chưa chắc đều có thể đạt được.

Những vọng tưởng này chưa bao giờ là chờ đợi mà có, cần phải từng bước dùng hành động vững chắc để thực hiện.

Y còn có rất nhiều thời gian dài dằng dặc để mài mòn.

Lời nói nghẹn lại trong cổ họng, Orland nhẹ giọng nói: “Em muốn một cái ôm.”

Xét theo vẻ mặt khó khăn của Orland, đây hiển nhiên không phải một giao dịch ngang bằng.

Ngụy Mạc nghiêng người ôm lấy y.

Tinh hạm “đinh” một tiếng, hạ xuống trang viên.

Trong màn đêm đen kịt, hồng ngoại, anh thảo và dạ lan hương đều đã nở hoa, từng mảng cỏ lớn tỏa ra mùi hương ngọt ngào nồng đậm. Nơi từng đắp người tuyết đã bị từng khóm hoa lấp đầy, xuân về hoa nở.

Tiếng gió gào thét bên tai.

Toàn bộ đèn sưởi trên sườn núi đều tự động sáng lên.

Orland đứng dậy, cứ như vậy mở cánh xương ra.

Cánh màu tím lam hoàn toàn bung mở, vô cùng to lớn, xương cánh và mạch máu dày đặc bị bao phủ dưới sắc màu đậm, giống như hai chiếc quạt khổng lồ hoàn chỉnh, tựa một mẫu tiêu bản bướm được bảo quản hoàn hảo. Ánh kim loại sáng rực đến cực điểm, giàu tính khuynh hướng cảm xúc, làm nổi bật gương mặt tái nhợt của y, như một khối noãn ngọc.

Không ai có thể nhìn ra, đây là một đôi cánh xương dùng cho chiến tranh.

Ngụy Mạc tập trung nhìn y, không lâu sau Orland nhanh chóng thu hết lại.

“Ngài đừng sờ.” Y khẽ nói, “Một số gai xương của em có độc.”

Đó là thiên phú được nuôi dưỡng nhân tạo từ rất sớm.

Y thu lại hơi thở nóng rực, cẩn thận quan sát biểu cảm của trùng đực, trái tim trầm xuống từng chút từng chút.

Không nhìn ra vui giận rrên mặt hùng chủ của y.

Ngụy Mạc rất chấn độn

Đây là đôi cánh xương lớn nhất, rực rỡ nhất mà anh từng thấy.

Phần lớn cánh xương trùng cái đều không có màu sắc đẹp để mà nói tới.

Anh nhớ hồi trung học học sinh vật, từng bỏ hơn ba trăm mua một mẫu tiêu bản bướm lam lấp lánh để trang trí bàn học, màu sắc mặt sau gần như tương xứng với Orland.

Có thể nói là phóng đại theo tỷ lệ thật.

Một cảm giác nguy hiểm xuất phát từ bản năng khiến tinh thần lực của anh lập tức nâng lên cảnh giác. Anh không hề nghi ngờ rằng, nếu thật sự phải đối diện trực tiếp với Orland, với thể chất của anh, e rằng rất khó trụ nổi quá một hiệp.

Khóe môi Orland miễn cưỡng vẽ ra một nụ cười, vòng tay qua cổ anh, hỏi: “… Có phải hơi kỳ quái không?”

Vẫn nên lên kế hoạch cho tuyến đường chạy trốn trước thì hơn.

Ngụy Mạc thu lại những suy nghĩ lan man, trong lòng tự thêm cho mình một nhiệm vụ mới.

“Kỳ quái chỗ nào?” Anh hôn nhẹ khóe môi Orland, thấp giọng nói, “Rất đẹp.”

Orland vẫn còn do dự vì khoảnh khắc chần chừ của anh: “Thật sao?”

“… Lừa em làm gì.” Ngụy Mạc nhấc mí mắt, cười liếc y một cái, hỏi, “Không yên tâm thì tôi đi công chứng một chuyến, viết cho em một bản cam đoan nhé?”

Câu nói này cuối cùng cũng vuốt phẳng nỗi sợ trong lòng Orland.

Y lẩm bẩm: “Ngài thích là được.”

Đêm xuân vẫn còn se lạnh, y vừa ra quá nhiều mồ hôi, Ngụy Mạc nói: “Đi thôi, về nhà trước.”

Orland đi theo phía sau anh, bóng dáng lay động bị xé vụn dưới ánh đèn thành một mảng đen kịt.

Bóng tối nuốt chửng nửa gương mặt y.

“Hùng chủ.” Y đột nhiên nói.

Ngụy Mạc nắm tay y, không quay đầu lại, chỉ lười biếng “ừ” một tiếng.

Anh nghe thấy Orland dùng giọng điệu mát lạnh nói: “Em sở hữu 231 tinh cầu, trong đó có 132 tinh cầu không thuộc về Liên Bang, còn có rất nhiều tài sản tương đối giá trị. Những thứ này ngài đều có thể thông qua thiết bị lưu trữ đám mây ở nhà chính để kiểm tra từng mục, tất cả đều thuộc về ngài.”

“Em nhớ ngài từng nói, nếu về mặt lý trí vẫn còn để tâm đến ai đó, thì tất nhiên trong lòng đã nảy sinh tình yêu.” Y từng bước một, đi song song với Ngụy Mạc, “Em có thể giả định như vậy không, rằng tương lai của chúng ta còn rất dài?”

Y quay đầu sang.

Cho dù thủ đoạn có bẩn thỉu đê tiện đến đâu, hùng chủ của y cũng quay đầu lại.

Ngụy Mạc quay đầu nhìn y.

Yêu là gì?

Yêu là một khái niệm trừu tượng, cũng là đường cong của nhịp tim.

Ánh mắt Orland giao với anh, cảm xúc bên trong rối rắm phức tạp, rồi lại cong lên thành nụ cười: “Có thể tiếp nhận em một lần nữa không, Ngụy Mạc?”

Y ít nhiều cũng có vài phần nắm chắc thực tế.

Hai bóng trùng dưới ánh đèn chồng lên nhau. Kỳ thực Orland hoàn toàn không hề thản nhiên như vẻ bề ngoài. Ngụy Mạc hiểu rõ, sự hiểu rõ ấy khơi dậy một phần lòng trắc ẩn, cùng rất nhiều cảm xúc khó gọi tên trong anh.

Anh nên sớm thẳng thắn với Orland về chính mình.

Anh cũng đáp lại bằng một nụ cười: “Anh đã sớm tiếp nhận em một lần nữa rồi.”

Trước Tiếp