Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lời này giống như một ống phóng hỏa tiễn rỗng bất ngờ nện thẳng xuống.
Ngụy Mạc không ngờ y lại hỏi như vậy, bị chấn động một lúc, mới hỏi: “Em muốn tôi trả lời thế nào?”
Hôm nay sắc mặt Orland quả thực không ổn.
Cảm giác bứt rứt mơ hồ không ngừng kéo giật thần kinh, lúc này bị nhìn gần như vậy, y hoảng hốt trong lòng, hàng mi bỗng run lên, không cho Ngụy Mạc cơ hội xoa dịu cảm xúc của mình: “Không sao, em đều có thể chấp nhận.”
Gương mặt y trắng mịn, nhìn gần như một pho tượng ngọc. Nếu không phải phần lớn Trùng tộc trong Liên Bang đều dựa vào khí tức mà bỏ qua diện mạo, thì chỉ riêng vẻ ngoài này thôi, y đã là đối tượng lý tưởng để trùng đực theo đuổi bạn đời.
Ngụy Mạc ngả người xuống sô pha, nhìn y một lúc lâu rồi bật cười: “Dĩ nhiên không phải vì em mang thai.”
Một phần là vậy.
Anh chưa từng gặp thứ gọi là tình yêu tồn tại trong trạng thái chân không.
Ngay từ đầu, sự kết hợp của bọn họ chỉ là cân nhắc lợi hại, lợi ích đặt lên trước. Orland đã nói rất rõ ngay lần gặp đầu tiên, về sau mới dần mài ra được vài phần chân tình, rồi lừa anh xoay vòng trong đó.
Thời thế đổi thay, giống như Isaac Newton lúc tuổi già quay sang nghiên cứu thần học, Orland vậy mà cũng bắt đầu mưu cầu thứ gọi là tình yêu thuần túy.
Mang thai lần hai là lựa chọn của Orland, nhưng đến lúc này lại thành anh phải làm bài.
Vừa muốn anh phục tùng, vừa muốn anh tự nguyện dâng hiến, đào càng lúc càng sâu, sau khi lật lại bản án thì không chừa cho anh dù chỉ một khe hở.
Nếu câu hỏi này được hỏi trước khi mang thai, có lẽ là thật lòng, là để chừa cho anh một con đường lui. Còn hiện giờ, nó chỉ là một mệnh đề giả.
Orland chỉ cần nghe được câu trả lời “không phải”, cho dù mâu thuẫn với hành vi trước sau của anh.
Cuối cùng anh vẫn không nỡ nói thêm gì nữa.
Nếu anh không hiểu rõ gia thế bối cảnh của Orland, nếu anh không tin rằng Orland yêu mình, nếu anh vẫn còn đủ năng lực phân biệt để bị lý trí và tư duy khống chế, thì anh đã sớm thoát thân khỏi vũng lầy này rồi.
Giống như lúc ly hôn đã từng làm.
Nhưng đã muộn.
Vậy thì nói vài lời dễ nghe coi như trả lại việc Orland tự hạ thấp bản thân.
Dỗ y vui không phải chuyện khó.
Orland ngẩng đầu lên, cẩn thận phân biệt thật giả trong lời anh. Mấy năm nay y bị Ngụy Mạc lừa không ít, gần như theo bản năng đã tin, trên mặt cuối cùng cũng hiện ra chút nụ cười chân thật. Y đặt tay Ngụy Mạc lên bụng nhỏ của mình: “Nó rất ngoan, không ồn ào, không quấy phá.”
So với Venn thì mức uy h**p nhỏ hơn một chút.
Cơ thể y nóng bỏng, Ngụy Mạc đưa tay bóp nhẹ vành tai y, buồn cười nói: “Muốn quấy thì còn sớm lắm.”
Mới hai tháng thôi.
Orland mặc cho anh trêu chọc, chỉ cảm thấy nơi bị v**t v* dần dần dâng lên cảm giác ngứa ngáy, mặt và tai đỏ bừng một mảng. Y muốn quay mặt đi, nhưng lại luyến tiếc không nỡ: “Nếu vẫn chỉ là trứng trùng cái thì sao?”
Ngụy Mạc nói: “Có lẽ sẽ quấy mạnh hơn một chút.”
Tinh lực của nhóc con trùng cái dư thừa hơn trùng đực rất nhiều.
Anh nói nhẹ như mây gió, dường như không để tâm, Orland khẽ buông tay, gân xanh dần lặn xuống, lặng lẽ thở phào trong lòng.
Không phát hiện sao?
Có phải là không để ý thật không?
Ngay sau đó, cảm giác áy náy che trời lấp đất ập tới.
Nếu không phải y không đủ cố gắng, hùng chủ của y đã sớm ôm một bé con trùng đực trong tay.
Ở độ tuổi của hùng chủ y bây giờ, số trùng nhóc con của Ottoff Bubbs đã vượt quá hai chữ số, Talossa Sith cũng không chịu kém cạnh.
Những trùng đực này gốc rễ sâu dày, thư hầu đông đảo, hậu duệ lan tràn, quan hệ chằng chịt đến mức muốn dọn dẹp sạch một lần chẳng khác nào quét sạch cả một ổ mối.
Ngay cả những trùng đực như vậy còn không thiếu hậu đại, hùng chủ của y nên có đãi ngộ tốt hơn.
Nhưng lời đã nói rõ, y không dám nhắc thêm yêu cầu sinh thêm lần nữa.
Y vùi đầu vào hõm vai cổ của Ngụy Mạc, đứng yên một lúc. Ngụy Mạc không chịu nổi dáng vẻ bồn chồn của y, xoay người y lại, bóp cằm y, cười như không cười hỏi: “Rốt cuộc là em chột dạ cái gì?”
Dính sát đến mức này.
Orland theo bản năng biện giải cho mình: “Không có chột dạ.”
“Có.”
Orland vẫn cố chấp: “Không có.”
Ngụy Mạc quan sát y kỹ một lượt, nheo mắt lại, trong đầu như bị điện giật, chợt nhớ tới bóng dáng vội vã của Joseph rời trang viên vào sáng nay , lão quản gia khó được lúc không trực ban, bước chân nhanh nhẹn hơn hẳn.
Venn không bị đưa về nhà chính, đủ thấy có phân biệt thân phận, không thể chăm sóc tất cả.
Anh bỗng hỏi: “Em đi kiểm tra rồi?”
Orland lập tức im lặng.
Ngụy Mạc nhìn chằm chằm y, hỏi tiếp: “Trứng trùng cái?”
Đôi mắt Orland không nhịn được run lên.
Đến rồi, tất cả những nghi vấn chưa được giải đáp đều được tháo gỡ trong nháy mắt.
Ngụy Mạc kéo y vào trong lòng, hiếm khi trầm mặc một lát, qua một lúc mới hỏi: “Dùng biện pháp gì?”
Có thể biết được giới tính ở giai đoạn này, hiển nhiên không phải là kiểm tra thai kỳ thông thường.
Giới tính của Venn phải đến đầu tháng thứ tư mới xác nhận được.
“Thí nghiệm gen.” Orland bổ sung thêm một câu, “Nó rất khỏe mạnh, không có vấn đề lớn gì.”
“Không có vấn đề lớn.” Ngụy Mạc lặp lại một lần, khóe môi lại nhếch lên một chút ý cười, “Có đau không?”
“…Đau.” Có hơi đau.
Ngụy Mạc thu lại ánh nhìn.
“Em cũng biết đau.” Anh sờ qua cánh tay Orland, “Trùng cái hay trùng đực đều tốt, chuyện này em còn rõ hơn tôi, thực ra chẳng có khác biệt gì, làm được những việc giống nhau.”
Hơi thở Orland chậm hẳn lại, y nắm lấy tay anh, hỏi: “Ngài không thích trùng đực sao?”
Ngụy Mạc cười, cố tình xuyên tạc ý của y: “Vậy tôi nên tìm một trùng đực để kết hôn…”
Lời còn chưa dứt, Orland đã ôm chặt lấy anh.
“Không được.” Trong lòng y đột nhiên dâng lên cảm giác nguy cơ, trong đầu hiện ra hai bóng dáng, nghiến răng nhấn mạnh lặp lại một lần, “Không được.”
Sao có thể đem chuyện như vậy ra đùa?
Chẳng phải hùng chủ của y cảm thấy giống đực yêu nhau là ghê tởm sao?
…
Mấy ngày gần đây, tin đồn ly hôn không những không lắng xuống mà còn có xu hướng ngày càng nghiêm trọng.
Ondi thu mình như chim cút, gần đây rất ít khi ra ngoài, chỉ đặt mua đồ từ xa. Tinh hạm bị vứt xó trong kho, vòng bạn bè cũng yên ắng hơn nhiều, sợ có trùng cho rằng nguồn tin gốc truyền ra từ cậu ta.
Leah ở tận tinh cầu Occult, đã lâu không quay về nhà chính. Sau khi Ivi rời đi, phần lớn trùng cái còn lại chưa đủ tư cách xuất hiện trước mặt cậu ta, cậu ta vui vẻ được thanh nhàn.
Chỉ là không tránh khỏi cảm thán, giấy cuối cùng cũng không gói được lửa.
Thậm chí tin đồn lan tới cả viện nghiên cứu.
Ngụy Mạc đang làm việc trong bộ phận, Ondi ngồi không yên, nhịn mấy ngày, bước ra khỏi văn phòng rộng rãi của mình, trên cổ còn đeo một chiếc gối chữ U.
Juven chạm mặt cậu ta, lễ phép né sang một bên.
“Ờ.” Ondi nghĩ nửa ngày mới nhớ ra là ai, nghiêm mặt hỏi, “Kinh vĩ tuyến, cậu còn ở đây à?”
Mấy tháng trước vị á thư này còn từng ngồi trong văn phòng của cậu ta.
Kinh vĩ tuyến?
Juven ngại ngùng cười: “Vâng, cảm ơn thầy Lyle và ngài đã bồi dưỡng.”
Cậu ta từng xuất hiện trước mặt Ondi vài lần, nhưng đây là lần đầu tiên vị trùng đực này nhớ ra cậu ta.
“Không tệ, không tệ.” Ondi nói, “Cố gắng tiếp nhé.”
Ngụy Mạc ngẩng đầu lên, tháo cặp kính gọng vàng xuống: “Ngồi cạnh tôi.”
“Còn đeo kính à?” Lỗi thời quá.
“Nhỏ tiếng thôi.” Ngụy Mạc xoay nắp bút, khẽ “suỵt” một tiếng, “Giờ làm việc.”
Ondi không hiểu nổi mạch suy nghĩ của Ngụy Mạc.
Cậu ta ngồi xuống hỏi: “Hai ngày nữa là lễ văn hóa gia đình, tổ đội với tôi không?”
Ngụy Mạc sớm đã quên có chuyện này, lộ ra vẻ chợt nhớ ra.
“Cậu không đi làm khách mời sao?” Anh hỏi.
Những năm trước đều như vậy.
Ondi cảm thấy anh không biết điều, hừ một tiếng qua mũi: “Sợ cậu cô độc.”
Gọi là lễ văn hóa gia đình, thực chất giống một buổi tiệc party, dùng để kết bạn, thúc đẩy giao lưu tình cảm giữa các bạn đời, không ít trùng đực đều sẽ tham gia.
Những trùng cái không có bạn đời cũng có thể gia nhập cuộc vui, tự do tổ đội.
Trùng đực không đến còn có thể hiểu được, dù sao trùng cái cũng không mấy được coi trọng, nhưng thư quân không đến thì lại có phần khó nói.
Mấy năm nay Ngụy Mạc hoặc làm trùng dẫn chương trình, hoặc phụ trách khâu chuẩn bị giai đoạn đầu, chưa từng thấy Orland Bubbs xuất hiện.