Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Khi Ngụy Mạc trở về trang viên thì trời đã gần tối.
Ngoài cửa sổ hiện lên bóng tuyết mịn lất phất, anh giũ lớp tuyết thừa trên cổ áo xuống, phát hiện Orland đang đứng cách huyền quan không xa, môi hơi cong lên, ánh mắt chăm chú nhìn về phía anh, nhưng sắc mặt lại trắng bệch.
“Sao hôm nay về muộn vậy?” Y tiến lại gần hơn, muốn xin một nụ hôn, vừa nói vừa oán trách, “Em đợi ngài lâu lắm rồi.”
Tính theo thời gian thì hôm nay trùng đực về muộn gần một giờ lẻ bảy phút.
Là xe đưa đón bị hỏng sao?
Ngụy Mạc xách túi đồ ngọt trong tay, bất ngờ không kịp đề phòng đã bị ôm chặt lấy. Anh vừa từ bên ngoài trở về, hơi thở còn lạnh, lông mi cũng ướt tuyết, chỉ dùng mu bàn tay chạm nhẹ vào Orland: “Tăng ca thêm chút thôi… tay tôi lạnh, đừng chạm.”
Nhưng vẫn chậm một bước.
Orland đặt tay anh lên hõm eo ấm áp của mình, hạ giọng nói: “Em làm ấm cho ngài.”
Đây là một vị trí rất vi diệu.
Dưới tay là làn da nóng ấm áp sát, gần như lập tức xua tan hơi lạnh bên ngoài. Trùng cái đang mang thai vì phải cung cấp năng lượng cho trứng trùng nên sẽ chủ động nâng nhiệt độ cơ thể lên.
Giống như rắn phơi nắng, sau khi tăng nhiệt độ cơ thể thì hành động sẽ trở nên nhanh nhạy hơn.
Đương nhiên, năng lượng tiêu hao cũng nhiều hơn, quá trình trao đổi chất cũng sẽ dần tăng tốc.
Đây là mức thân nhiệt cao hơn thân thể bình thường một chút.
Ngụy Mạc bị luồng nhiệt đó bao lấy, đưa tay ôm y vào lòng, hôn lên trán y, hỏi: “Có chỗ nào không thoải mái không?”
Nhiệt độ cơ thể gần ba mươi tám độ, sờ vào giống như một túi sưởi cỡ lớn.
Orland không trả lời, chỉ hơi nôn nóng mím môi, một lúc lâu sau mới nói: “Hơi đau.”
Trứng trùng vẫn đang ấp trong cơ thể, không bao lâu nữa sẽ đến kì kiểm tra chính thức, trùng đực sẽ biết rõ giới tính trứng trùng.
Sự dịu dàng này rồi sẽ biến mất.
Quả trứng này đã đập nát toàn bộ mong đợi của y.
Lúc mang thai Venn, y còn khá trẻ, thời gian cũng không gấp gáp, khám thai chỉ mang tính hình thức.
Ngược lại sau khi sinh nhóc con, biểu hiện của trùng đực trong mắt y lại có phần quá khích.
Coi trọng đến mức này, yếu tố biểu diễn nhiều hơn thực chất.
Kỹ thuật diễn vụng về cùng cách lấy lòng như vậy không nên xuất hiện trước mặt cử tri.
Nhưng sự thật chứng minh, tất cả đều là thật.
Những phán đoán từ trên cao nhìn xuống của y, ngược lại đều là sai.
Ba năm nay, y vì quả trứng á thư này mà chịu không ít uất ức, thường là thắng ít thua nhiều. Đối phương dễ dàng nắm được sở thích của trùng đực, phần yêu thích đó thậm chí khiến y kiêng dè, buộc y phải án binh bất động.
Có lẽ sau khi biết tin này, trùng vui nhất sẽ là Venn.
Đối thủ cạnh tranh của nhóc á thư này chỉ là một trứng trùng cái, thật sự rất đáng ăn mừng.
…
Cuối cùng Ngụy Mạc cũng rảnh tay đặt túi đồ ngọt xuống, xoa xoa bụng dưới của Orland. Vẫn phẳng lì một mảng, thậm chí còn có thể sờ rõ đường nét cơ bụng. Anh nhíu mày hỏi: “Bụng có đau không?”
Orland mơ hồ đáp một tiếng.
Nhưng nơi thật sự đau lại là trái tim.
Chỉ là một trứng trùng cái thôi, y có tư cách gì lấy lòng khoe mẽ ở đây?
Y đã mất đi khả năng mang thai trùng đực để tiến lên vị trí cao hơn.
Đợi đến khi kiểm tra chính thức xong, sự dịu dàng này sẽ cùng nhau biến mất sao?
Thần sắc y hoảng hốt, hít sâu hơi thở của Ngụy Mạc, kể lại như đang tự sự: “Em đợi ngài rất lâu rồi.”
Ngụy Mạc ôm y, kiên nhẫn hỏi: “Đau ở đâu?”
Hai tháng, hẳn là chưa đến mức.
Trong tay là nhiệt độ nóng bỏng, anh biết rõ đây là thân nhiệt bình thường, cố nhịn cảm giác muốn tìm thuốc hạ sốt cho Orland. Ngay giây sau, Orland đã ngậm lấy phần thịt mềm phía trên xương bả vai anh, dùng răng mài nhẹ.
Dính người đến mức muốn mạng.
“Có phải ngài đi gặp lén trùng cái khác không?” Orland hỏi.
Câu này mang theo chút ý chất vấn.
Về chủ đề này, Orland hỏi mãi không dứt, chẳng có chút logic nào, dù sao trong suy nghĩ của y, đoán thế nào cũng là thật.
Ngụy Mạc lười phản bác, thản nhiên nói: “Ừ, lén gặp em.”
Xét theo nghĩa nghiêm túc, bọn họ không còn quan hệ pháp luật, nói lén gặp cũng không hẳn là sai.
Lông mi Orland run nhẹ, bị anh ôm trong ngực, dáng vẻ rất ngoan ngoãn, không hề có ý muốn tránh ra.
Y thích, thậm chí khao khát kiểu tiếp xúc thân mật ở cự ly gần này.
Ngụy Mạc ôm y, như ôm một khối noãn ngọc. Lần mang thai trước không đúng lúc, Orland không có cơ hội bộc lộ sự yếu ớt, có lẽ cũng khinh thường làm vậy, vội vàng lao ra tiền tuyến, chỉ huy bố trí, vững vàng từng bước tiến về ghế trong thượng nghị viện.
Ngược lại là anh non kinh nghiệm, xem nhẹ tố chất thân thể của trùng cái cấp SS, mấy tháng liền sống trong kinh hồn táng đảm.
Giờ thì tình thế đã đảo ngược.
Anh thưởng thức vòng eo nóng bỏng trong tay, bỗng dâng lên chút hứng thú nghiền ngẫm, ghé sát bên tai Orland nói: “Ở đây chỉ có mình ngài sao, thưa nghị viên trưởng?”
Cơ thể Orland vì những v**t v* như vậy mà nhanh chóng cứng đờ lại.
Y không rõ trùng đực định làm gì, bị đè ở huyền quan, tựa lên tủ giày, trong không gian chật hẹp nhất của cả trang viên mà không thể nhúc nhích, theo bản năng liền lắc đầu.
Venn còn ở đây.
Ngay sau đó, bàn tay kia sờ từ dưới lên trên, có thứ gì đó đột nhiên bị nhéo một cái không nặng không nhẹ.
Cơ bắp mềm mại, cảm giác sờ vào không khác nhau là mấy.
Orland chợt cong người lên, cột sống va vào tủ phát ra tiếng chạm khẽ trầm thấp, y nắm chặt lòng bàn tay, chỉ cảm thấy giọng nói mình cũng khàn đi.
“Hùng chủ…” Y không chịu nổi, muốn rút tay về, lại bị Ngụy Mạc giữ chặt, chỉ đành hạ giọng cầu xin.
“Ai là hùng chủ của em?” Ngụy Mạc nhướng mắt, liếc nhìn một vòng xung quanh, không thấy bóng dáng nào khác, liền nhướng mày, “Gã làm bụng em lớn thế này, sao giờ lại không thấy đâu?”
Hơi thở bên tai dần trở nên dồn dập.
Orland mím môi, chỉ cảm thấy cả tai đều nóng rực, trong chốc lát không biết phải phản ứng thế nào, khép chặt hai chân, cơ thể rụt về sau, lại sợ Ngụy Mạc không vui, đành nghiêng người trở lại.
Y vừa cảm thấy tủi nhục, vừa cảm thấy mình nhỏ bé, cảm giác tê dại da đầu không ngừng lan ra, khẽ nói: “Không phải… không có…”
Hai gương mặt đối diện nhau, Ngụy Mạc thản nhiên quan sát y, đôi mắt nhạt màu dính thêm nửa phần ý cười, hỏi: “Không phải cái gì?”
Orland nắm lấy tay áo cổ tay anh, nói: “Bên phải… cũng muốn.”
Chỉ nhéo một bên, không công bằng.
Ngụy Mạc không làm theo ngay: “Nói rõ hơn chút, bên phải nào?”
Orland tựa đầu lên tủ huyền quan, mờ mịt nhìn anh.
Rất lâu sau, đầu óc mới chậm rãi hoạt động lại, nhưng vẫn khó mà sắp xếp lời: “Chính là… chỗ này…”
…
Trùng cái đã mang thai rất dễ bị trêu đến ướt đẫm, Ngụy Mạc đo huyết áp cho y, thấy không có vấn đề gì mới yên tâm.
Nhưng thần sắc Orland rõ ràng không ổn.
Y trông mệt mỏi, dựa trong lòng Ngụy Mạc, từng miếng từng miếng ăn hết bánh kem, mắt hơi đỏ, như thể thật sự coi mình là một con chim hoàng yến bị nuôi nhốt, nửa bước cũng không chịu rời đi.
Càng có được, càng sợ mất đi.
Ngụy Mạc còn định lên lầu hai xem Venn, nhưng lần thứ ba bị y túm chặt cánh tay lại.
Tiến cũng khó.
Anh hơi đau đầu hỏi: “Lại sao nữa?”
“Công việc gì mà kéo dài lâu vậy?” Orland nói, “Cơm em nấu cho ngài mà đều nguội hết rồi.”
Đấy.
Lại quay về chủ đề ban đầu.
Ngụy Mạc nói: “Xếp hàng mua bánh kem, tốn chút thời gian.”
Cửa tiệm này là cửa hàng nổi tiếng trên mạng, Ondi từng giới thiệu.
Đã qua được khâu kiểm tra chất lượng của Ondi thì đều có chút bản lĩnh, cho nên anh cũng ngu ngơ chạy theo trào lưu, đi xếp hàng một lần.
Còn có một chuyện nữa, anh tạm thời chưa định nói cho Orland biết.
Bản thảo thiết kế nhẫn trước đó đã hủy lại bắt đầu làm tiếp, nhà thiết kế kia cố ý gọi điện xác nhận đi xác nhận lại xem lần này có hủy giữa chừng nữa không.
Tiền đặt cọc lại tăng thêm.
Anh trao đổi với nhà thiết kế không ít chi tiết, dựa theo sở thích của Orland, thay đổi cách điểm xuyết kim cương vụn.
Trùng cái trong lòng khẽ nhíu mày lại, tin lời anh, “Sau này em làm bánh kem cho ngài.”
Không có cái nào anh mua về ngon bằng.
Ngụy Mạc liếc y một cái, thầm nghĩ đây là cái tật xấu gì vậy.
“Mua về cho em ăn.” Anh thở dài, “Sức hấp dẫn của sản xuất công nghiệp nằm ở chỗ giải phóng đôi tay, thưa nghị viên trưởng.”
Cái gì cũng tự làm thì tiền bạc sớm muộn cũng toi.
Orland rũ mắt xuống, không biết có nghe lọt tai hay không.
Ngụy Mạc không mong y lập tức ngộ đạo thành Phật, yêu cầu của anh đối với Orland đã hạ thấp hết lần này đến lần khác, ngoài những vấn đề mang tính nguyên tắc, những thứ khác đều có thể thương lượng.
Chỉ cần ngoan hơn một chút, chịu giao tiếp, chịu trao đổi, đã là tiến bộ nhìn thấy bằng mắt thường.
Anh xoay mặt Orland lại hỏi: “Sao trông em không vui thế?”
Mặt y nóng, chỉ là không ửng đỏ ra ngoài, nếu không chạm vào thì trông hoàn toàn bình thường.
Sau khi Orland điều chỉnh thân nhiệt, trùng đực rất thích sờ y, những đầu ngón tay hơi lạnh của đối phương mang theo ý trấn an lướt qua làn da y, khơi lên cảm giác ngứa ngáy rất nhỏ.
Thần sắc bao dung ấy như thể quay về ngày trước.
Y đã rất lâu, rất lâu rồi không thấy vẻ mặt như vậy, nhưng lại từng vô số lần đứng bên cạnh Venn mà nhìn thấy. Vẻ nhẹ nhõm, không gánh nặng, lười nhác đó đã quá lâu rồi không dành cho y.
Hốc mắt y bỗng nóng lên không hiểu vì sao, hận không thể nói thẳng tất cả ngay lập tức.
Y khẽ hỏi: “Ngài… có phải vì rm mang thai nên mới bắt đầu lại tiếp nhận em, đúng không?”