Sau Khi Thỏa Thuận Ly Hôn Với Thượng Tướng Trùng Tộc

Chương 135

Trước Tiếp

Mặc dù lời này có phần bất kính…

Nhưng việc thư phụ của Orland vẫn còn sống, nghe nói còn khá là hoạt bát, điều này đúng là khiến Ngụy Mạc bất ngờ.

“Tên ông ấy là gì?” Anh hỏi, “Tôi chưa từng nghe em nhắc tới.”

Thời kỳ mang thai khiến cơ thể trùng cái trở nên cực kỳ nhạy cảm, gần như chỉ cần chạm nhẹ là đã có phản ứng. Rõ ràng đã tỉnh táo, Orland lại vẫn bám chặt lấy cánh tay Ngụy Mạc, cổ đầy những vệt đỏ mờ ám. Quần áo bị xé rách từ tối qua bị vo thành một cục ném trên thảm, hai chân mở quá rộng, gần như không khép lại được, chỉ cần bị véo một cái, xoắn một cái là cả người đã như mất hồn, giống như trai nhả châu, trong mắt tràn ra chút mờ mịt, trả lời: “… Ông ấy tên là Kenthel, ngài không cần quá để ý tới ông ấy.”

Chỉ là một trùng cái già bị vứt bỏ mà thôi, mấy năm nay vì tinh thần lực luôn trong trạng thái hỗn loạn, trên mặt đã xuất hiện không ít nếp nhăn.

Ngụy Mạc hỏi: “Quan hệ với ông ấy không tốt sao?”

Orland lắc đầu, khóe môi tràn ra tiếng thở gấp.

“Không có, quan hệ của em với ông ấy cũng bình thường.” Y nói ngắn gọn, “Chỉ là ngài chưa từng gặp ông ấy, cho nên em nghĩ…”

Câu nói còn chưa dứt thì giọng y đã đứt quãng.

Ngụy Mạc không nhanh không chậm hỏi: “Nghĩ cái gì?”

Tối qua, ngoại trừ khoang sinh sản không bị xuyên thủng, thì những thứ nên có đều đã có cả. Lúc mới kết hôn, Ngụy Mạc còn lâu mới đối xử với y lạnh lùng như bây giờ, có thể nói là nâng niu che chở trong lòng, cho dù trên giường cũng đầy những lời dỗ dành và hoa ngôn xảo ngữ, y muốn gì thì anh cho nấy. Nhưng sau khi mọi thứ trở nên quen thuộc, thái độ ban đầu ấy cũng không còn nữa.

Orland bị anh trêu chọc giày vò một lúc, lưng cong lên, trên mặt lại nhiễm thêm một tầng đỏ, cuối cùng cảm thấy tủi thân, một lúc sau mới nói: “Ngài đừng phạt em được không?”

Y vẫn còn sợ hãi lần cấm đoán hỗn loạn kia, khó khăn lắm mới đợi được thái độ của Ngụy Mạc dịu đi một chút, cảm giác ấm ức bị đè nén lại lặng lẽ trồi lên.

Bất kỳ phương thuốc nào cũng vậy, lần đầu dùng là hiệu quả nhất, lần thứ hai, thứ ba dùng lại thì tác dụng sẽ giảm dần.

Hùng chủ của y không còn để tâm đến y như lần mang thai đầu tiên.

Ngụy Mạc nghe xong, một lúc lâu sau mới bật cười: “Bị mài tróc một lớp da là chịu không nổi rồi à?”

Orland cúi mắt: “Em sợ ngài không ở bên cạnh em.”

Không phải là không chịu nổi, chỉ là một khi bị bỏ mặc, nỗi sợ sẽ vô hình phóng đại lên rất nhiều lần.

Y cảm thấy mình lang thang không nơi nương tựa, trùng cái không biết mệt mỏi cầu hoan không được khuyến khích, nhất là khi bản thân trùng đực không có bao nhiêu hứng thú.

Y đột nhiên hỏi không đầu không đuôi: “Ngài có phải chán ghét em không?”

Có đôi lúc Ngụy Mạc thật sự không hiểu Orland đang nghĩ gì trong lòng.

“Nếu tôi thật sự chán ghét em,” làn da dưới tay quá mức nhạy cảm, anh chỉ chạm nhẹ một chút là y đã run lên một cái. Ngụy Mạc kiềm chế cảm xúc, nói lý với Orland, “Thì đã không phải là cách này.”

Có quá nhiều cách để cá chết lưới rách, rõ ràng và dứt khoát hơn cục diện hiện tại rất nhiều.

Lời nói đến đây thì nên dừng lại. Orland nghe xong thì chậm rãi nở nụ cười, trong mắt lóe lên chút ánh sáng, tiến sát má Ngụy Mạc, hôn nhẹ lên gò má anh, vẫn chưa chịu buông tha: “Trong mắt ngài, em là cái gì?”

Ngụy Mạc đáp qua loa: “Khoai lang phỏng tay.”

Đây là lời thật.

Orland lặp lại: “Khoai lang phỏng tay?”

Từ này không có trong vốn từ của y, y không hiểu ý nghĩa, chỉ cảm thấy hai chữ “phỏng tay” nghe như lời chê bai, khiến tim y không khỏi trầm xuống.

Ngụy Mạc nghĩ thầm, cảm giác cầm cả tòa cao ốc sắp đổ trong tay.

“Không sao, cũng khá là dùng được, ít nhất còn sưởi ấm tay.” Anh tùy tiện trấn an một câu, ra hiệu cho Orland xuống giường mặc quần áo, “Thư phụ của em đang ở đâu?”

Orland luyến tiếc rời khỏi người anh, chậm rãi nói: “Ở trong ngục giam.”

Y không hề có ý che giấu điều xấu này cho Kenthel.

Ngụy Mạc đang thay áo sơ mi thì bị câu nói đó chặn lại, hơi nhướng mày: “Phạm tội gì?”

Bố chồng ở tù à.

Khó trách chuyện của gia chủ đời trước lại bị giấu kín như vậy.

Một lớp áo sơ mi vải dệt cọ đến đau, Orland không muốn uống thuốc, giữ lại đầy người dấu vết này, đứng trước gương toàn thân tự chỉnh đốn bản thân cho gọn gàng. Mặc trong ba lớp ngoài ba lớp, bọc kín mít, chỉ để lộ ra một chút chứng cứ ở cổ.

Y nhìn một lúc, đột nhiên nảy sinh chút hứng thú muốn tới thăm gia tộc Kovic.

Mối thù tối qua y vẫn chưa quên, chỉ là bị trùng đực trấn an, y cưỡng ép đè những suy nghĩ tạp nhạp đó xuống. Chỉ là một kẻ thất bại mà thôi, còn chưa đáng để y nổi giận.

Bằng không lại thành ra y không đủ kiềm chế, ngang nhiên ăn chút dấm chua vô cớ.

Y mặc xong quần áo của mình, quỳ xuống đất, định phụng dưỡng trùng đực mang giày.

Ngụy Mạc tiện tay kéo y lên.

“Học bộ này từ đâu ra vậy?” Anh cười như không cười, “Quỳ càng nhiều càng thuần thục.”

Thái độ của anh không nóng không lạnh mà trầm xuống. Orland đã quen từ lâu, có thể phân rõ công tư, lúc nghiêm túc thì nghiêm túc, lúc mềm mỏng thì mềm mỏng, nhưng vào thời điểm này, giọng nói dịu dàng lại gần như không còn tác dụng, rất dễ bị anh gạt bỏ.

Chút kiến thức tin đồn vô căn cứ đó nhiều lắm cũng chỉ chống đỡ được ba hiệp.

Y hỏi: “Ngài không thích sao?”

“Đừng học mấy quy củ bên ngoài.” Đa phần đều là những quy ước ngầm truyền miệng, trong sách, trên Tinh Võng luôn có không ít. Bộ này của Orland chưa chắc là học từ trùng khác, nhìn dáng vẻ vụng về, tám phần là tự mày mò mà ra.

Ngụy Mạc nói: “Sau này đừng quỳ nữa, tôi không có những yêu cầu đó.”

Trên bàn ăn, bầu không khí yên tĩnh.

Venn thấy Orland ngồi bên cạnh, nụ cười trên mặt giảm đi mấy phần, cúi đầu không nói lời nào.

Orland liếc nhóc một cái, đeo bao tay, thong thả bóc tôm.

Thịt tôm được nướng trên than lửa, thớ thịt săn chắc. Y bóc mấy con đưa cho Ngụy Mạc trước, rồi lại bóc mấy con cho Venn.

Y vẫn nhớ lời Joseph nói, dù là cãi nhau với Venn hay giả vờ không thấy, bất kể ngắn hạn hay dài hạn, đối với y đều không có lợi.

Áp lực vô hình sẽ truyền sang trùng đực.

Lùi một bước, là để cho trùng đực thấy.

Venn ngẩng đầu lên, không hiểu ý mà nhìn Orland một cái, vẻ mặt nghiêm túc.

Thư phụ bỏ độc sao?

“Cảm ơn thư phụ.” Nhóc cảnh giác trong lòng, ngoài miệng ngọt ngào nói.

Ngụy Mạc thở dài, không đánh giá cốt khí của một nhóc con ba tuổi.

Anh đưa thịt nướng cho Orland, thấy y nhận lấy, lại xoa xoa đầu nhóc con.

Anh hỏi: “Buổi chiều đi chứ?”

Orland cong mắt: “Được.”

Nhà giam số một của Liên Bang luôn được xem là bí mật trong bí mật.

Ngụy Mạc đi dọc đường nhìn thấy không ít chính khách, quan lớn từng xuất hiện trước công chúng, đều bị giam kín mít. Cửa phòng giam để lộ một khe lớn, phát ra tiếng máy móc đóng mở. Khi đi ngang qua một phòng giam, Orland đưa tay che mắt anh.

“Ngài đừng nhìn.” Y nói.

Ngụy Mạc hỏi: “Đó là một trùng cái đã trùng hóa sao?”

Khi trùng cái hoàn toàn mất kiểm soát, sẽ không thể duy trì hình thái xã hội cơ bản nhất, cánh xương cũng mất đi ánh sáng.

Orland mang theo chút cười lạnh, nói: “Đúng vậy.”

Trùng cái đó vì phản kháng việc bị một quý tộc trùng đực ngược đãi nên bị gia tộc vứt bỏ, giam giữ suốt bốn mươi năm.

Chuyện này đủ để gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh cho không ít trùng cái.

Y không có ý định nói nhiều về những chuyện đó. Nói cho cùng cũng không phải việc cấp bách, chỉ là thêm một cái đầu mà thôi. Ngụy Mạc lại quay đầu nhìn thêm một cái, hơi nhíu mày, từ trường nơi này khiến anh cảm thấy không thoải mái.

Lạnh đến thấm xương.

Kenthel bị tiêm bốn mũi thuốc ổn định, gỡ bỏ rất nhiều gánh nặng. Sau sáu năm, ngoài Orland ra, lần đầu tiên ông ta nhìn thấy một gương mặt khác.

“Hoan nghênh.” Ánh mắt ông ta lướt qua đối phương, sự chán ghét tinh tế lóe lên rồi biến mất, nét mặt mang theo chút mỉa mai nhàn nhạt, “Orland đã gây không ít phiền phức cho cậu nhỉ?”

Trước Tiếp