Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Người đàn ông bên cạnh hơi kích động, đưa tay nắm lấy tay mẹ mình, nhìn Lục Chính Diệu rồi nói đầy trách móc: "Là con cầu mẹ con dẫn đi, vì con muốn gặp cha ruột của mình. Chú không cần phải lạnh lùng như vậy! Bây giờ nhìn kỹ thì rõ ràng chúng ta rất giống nhau. Vậy mà chú lại chối bỏ, đúng là không có trách nhiệm!"
"Đừng nhận bừa như thế. Chắc gì cậu đã là con trai tôi." Lục Chính Diệu khoát tay.
Lục Vân Đình tức đến mức mặt mày tái mét: "Chúng ta giống nhau như vậy, vừa nhìn là biết ngay có huyết thống! Chú không thể vô trách nhiệm thế chứ!"
Lục Chính Diệu thản nhiên đáp: "Trên đời này nhiều người giống nhau, chẳng lẽ ai giống tôi cũng là con tôi chắc?"
Lục Vân Đình còn định nói thêm nhưng bị Diệp Tình Nhã ngăn lại bằng cái lắc đầu nhẹ.
Thấy vậy, Lục Vân Đình mới chịu im lặng.
Diệp Tình Nhã lau khóe mắt, nghẹn ngào: "Chính Diệu, em biết anh vẫn giận chuyện năm xưa em nhận tiền để rời đi. Nhưng em cũng chỉ là người bình thường, không thể đắc tội với Lục gia. Khi đó em còn mang thai con của anh, nếu không nhận tiền rời đi, mẹ anh e là sẽ không để em sống yên ổn!"
"Bây giờ con đã lớn, nó muốn biết cha ruột mình là ai nên em mới dẫn nó tới gặp anh. Nếu anh không muốn nhận, em cũng không trách."
Lục Chính Diệu gật đầu: "Được, tôi không nhận. Cô còn gì khác muốn nói không?"
Diệp Tình Nhã lập tức nghẹn lời, không biết phải nói gì thêm.
Bà ta vốn định lùi để tiến, ai ngờ Lục Chính Diệu chẳng hề mắc bẫy.
Nhìn bộ dạng của ông ấy, Tống Thời An cũng hiểu, chuyện này không đến lượt cậu ra tay.
Lục Minh Vũ dắt cậu đến ngồi xuống ghế sofa bên cạnh.
Lục phu nhân thấy hai người họ đến, liền rót cho mỗi người một ly trà.
Lục Minh Vũ thấy sắc mặt mẹ mình không tốt, bèn nhẹ giọng hỏi: "Mẹ, mẹ không tin ba con à?"
"Ông ấy có giải thích, mẹ tin. Nhưng người phụ nữ kia là mối tình đầu của ông ấy, mẹ vẫn hơi nghi ngờ." Lục phu nhân uống cạn một hơi trà.
"Nếu vậy thì hay là để họ đi xét nghiệm ADN?" Lục Minh Vũ gợi ý.
Lục phu nhân đặt chén trà xuống, đáp: "Hai đứa mới cưới hôm qua, hôm nay cô ta đã dẫn theo một đứa lớn tồng ngồng tới cửa, rõ ràng là thấy con thích đàn ông, không có con nối dõi, nên mới muốn chen chân vào giành quyền thừa kế của Lục thị."
Lục Minh Vũ khẽ cười: "Vậy tức là mẹ vẫn tin ba con."
"Diệp Tình Nhã là người từng ở bên ông ấy trước khi cưới mẹ, hai người từng có quan hệ, mẹ không có gì để nói. Nhưng ông ấy không nên để cô ta sinh ra con riêng như vậy." Lục phu nhân nói, giọng đầy lạnh lùng.
Lục Chính Diệu nghe thấy lời bà, giọng mang theo chút ấm ức: "Bà xã, tôi và cô ta thật sự chỉ là tình cảm thuần túy, chưa từng xảy ra chuyện gì cả."
Lục phu nhân liếc mắt nhìn ông một cái, rồi tao nhã đứng dậy: "Ông lăng nhăng thì tự mình mà giải quyết, đừng có chắn đường của Minh Vũ, nếu không đừng trách tôi không khách khí."
Nói xong liền quay người rời đi, không thèm liếc nhìn mẹ con Diệp Tình Nhã lấy một lần.
Diệp Tình Nhã cắn môi, định đuổi theo nhưng bị Lục Chính Diệu cản lại. Bà ta tỏ ra yếu đuối đáng thương, nhỏ giọng nói: "Chính Diệu, em biết phu nhân anh không thích em, nhưng đứa trẻ này thật sự là con ruột của anh mà."
Vợ mình đã bỏ đi, Lục Chính Diệu cũng không còn tâm trạng dây dưa với Diệp Tình Nhã nữa. Sắc mặt ông lập tức lạnh xuống: "Diệp Tình Nhã, năm xưa cô đã nhận tiền rồi thì nên biến mất cho sạch sẽ một chút. Đừng có quay lại đây tống tiền tôi."
"Chính Diệu! Năm đó chúng ta yêu nhau như vậy, nếu không phải vì mẹ anh, người kết hôn với anh đáng lẽ phải là em! Bây giờ con chúng ta đã lớn, em không cầu được bước vào Lục gia, nhưng vì tình cảm năm xưa, anh cho con nhận tổ quy tông đi!" Diệp Tình Nhã vừa nói vừa rơi nước mắt, đầy vẻ đáng thương.
Sắc mặt Lục Chính Diệu lộ ra sự mất kiên nhẫn: "Cô đừng nói với tôi là năm đó công nghệ phát triển đến mức chỉ cần ôm hôn là có thể mang thai nhé?"
Diệp Tình Nhã tiếp tục vào vai tiểu bạch hoa, nước mắt đầm đìa: "Năm đó anh uống say, chúng ta từng có một lần, anh quên rồi sao?"
Tống Thời An ngồi bên cạnh ngửi được mùi drama, nghiêng đầu nhìn Lục Minh Vũ, nhỏ giọng bình luận: "Xem ra đúng là cốt truyện cẩu huyết."
"Ừ." Lục Minh Vũ lên tiếng.
Tống Thời An lại hỏi tiếp: "Anh nói xem, hai người đó liệu có thật sự từng xảy ra chuyện gì không?"
Lục Minh Vũ bình thản đáp: "Tôi vẫn tin ba tôi. Nếu ông ấy thật sự làm, chắc chắn sẽ thừa nhận."
Tống Thời An tỏ vẻ hóng chuyện, suýt nữa thì lấy hạt dưa ra nhấm nháp. Cậu gật đầu: "Ừm, vậy thì chắc chắn bà ta đến ăn vạ. Ngày xưa lúc bà ta quen ba anh, Lục thị chưa có danh tiếng, bà ta thấy không có tương lai nên khinh thường. Bây giờ thì khác rồi, Lục thị phát triển mạnh mẽ, bà ta bắt đầu hối hận."
"Hơn nữa hôm qua hôn lễ của hai ta gây náo động lớn như vậy, bà ta nhìn thấy anh cưới đàn ông, nghĩ rằng con trai mình có cơ hội thừa kế nên mới vội vàng kéo đến cửa."
Lục Minh Vũ gật đầu tán thành: "Ừ, em phân tích rất có lý. Em yên tâm, ba tôi không phải kẻ ngu, không dễ bị bà ta dắt mũi đâu."
Tống Thời An gật gù, cười nói: "Em thấy nha, anh ta chắc chắn không phải anh trai của anh. Dựa vào gen nhà anh, không đến nỗi thi đại học còn không đậu."
"Emđã điều tra rồi?" Lục Minh Vũ có chút tò mò.
Tống Thời An gật đầu xác nhận: "Đúng vậy, lúc xem tin tức thì thấy tò mò, liền tiện tay tra một chút. Anh ta thậm chí chưa tốt nghiệp cấp hai, thành tích kém tới mức bị bạn học xa lánh, rồi bị đuổi học luôn. Sau đó dứt khoát không học nữa, suốt ngày lông bông."
"Đến năm 26 tuổi cưới vợ, nhưng không có công việc, tính tình lại cộc cằn, cuối cùng còn đánh vợ mình bỏ đi. Gen nhà Lục gia không thể nào tệ đến thế đâu."
"Ừ, chắc là không biết là con ai, giờ lại muốn gán cho ba ta." Lục Minh Vũ gật đầu đồng tình.
Hai người nói chuyện không hề nhỏ tiếng, trong phòng khách nghe rất rõ ràng.
Đã nói xấu còn nói thẳng mặt.
Lục Vân Đình tức đến đỏ mặt tía tai, siết nắm đấm định lao lên đánh người.
May mà bị Diệp Tình Nhã ngăn lại kịp thời.
"Chính Diệu, anh định để người khác bôi nhọ mẹ con em như vậy sao?!" Diệp Tình Nhã đỏ hoe mắt nhìn Lục Chính Diệu.
"Minh Vũ." Lục Chính Diệu ho nhẹ một tiếng, gọi tên con trai rồi nói "Dù con biết người ta đến là để tống tiền, thì cũng nên để sau lưng hãy nói, đừng nói thẳng như thế."
"Chính Diệu, em..." Diệp Tình Nhã vừa định mở miệng, liền bị Lục Chính Diệu ngắt lời:
"Đủ rồi. Chuyện tôi làm, tôi tự mình nhớ rõ!"
Diệp Tình Nhã vốn tưởng rằng, dẫn con đến Lục gia nhận người, ít nhất cũng sẽ khiến họ mâu thuẫn nội bộ một chút. Không ngờ, cả nhà họ lại chẳng mảy may tin tưởng.
Bà ta cắn răng trong lòng, định mở miệng nói thêm vài lời, thì Lục lão phu nhân đã bước vào.
Bà lướt mắt nhìn Diệp Tình Nhã một cái, rồi đi thẳng về phía trước, không thèm dừng lại.
Thấy bà, sắc mặt Diệp Tình Nhã lập tức trắng bệch vài phần, biết điều im lặng không nói thêm câu nào.
"Nếu người ta đã tìm tới tận cửa, thì cứ sắp xếp để họ ở lại đây đi." Lục lão phu nhân lên tiếng.
"Mẹ." Lục Chính Diệu khẽ gọi.
Lục lão phu nhân tiếp tục nói: "Chuyện gì cũng phải làm rõ. Không thể để người khác có cơ hội bôi nhọ con. Chúng ta tin con trong sạch, nhưng người ngoài thì không. Người ta bịa chuyện chỉ cần một cái miệng là đủ. Nếu giờ để cô ta rời khỏi nhà cũ, ai biết được ra ngoài cô ta còn định đổ bao nhiêu nước bẩn lên đầu con nữa?"
Vẫn là Lục lão phu nhân nhìn rõ mọi chuyện.
Muốn xử lý chuyện nhà, phải đóng cửa lại mà xử.