Sau Khi Nghe Thấy Tiếng Lòng, Bá Tổng Liền Thèm Muốn Tôi

Chương 160: Nhiều thêm một anh trai!

Trước Tiếp

Ngày hôm sau.

Tống Thời An cảm thấy cả người như tan thành từng mảnh, đến đầu ngón tay cũng ê ẩm.

Còn mệt hơn cả lần đầu tiên với Lục Minh Vũ nữa.

Mệt đến nỗi tay chân rã rời, đến nâng cũng không muốn nâng.

Cậu tỉnh dậy liếc nhìn đồng hồ, đã giữa trưa. Chẳng trách vừa rồi cảm thấy đói như vậy.

Thể lực của Lục Minh Vũ đúng là tốt khủng khiếp.

Rất phù hợp với hình tượng cẩu công eo mạnh thường được miêu tả trong tiểu thuyết.

Cậu vùi đầu vào gối, chẳng còn chút tâm tư nào.

'Sột soạt'

Cánh cửa khẽ vang lên một tiếng, khiến Tống Thời An lập tức nhìn về phía đó.

Lục Minh Vũ nhận ra cậu đã tỉnh, cười hỏi: "Em tỉnh rồi à? Cơm trưa nấu xong rồi, lát nữa xuống ăn nhé?"

"Không ăn đâu..." Tống Thời An yếu ớt đáp.

Giờ phút này, cậu giống như bị ai đó hút cạn sinh khí, cả người toát ra khí tức chán đời.

Lục Minh Vũ đi tới kéo rèm cửa ra.

Ngoài trời nắng rực rỡ, ánh sáng chói chang đột ngột chiếu vào làm Tống Thời An không chịu nổi, lập tức quay đầu né tránh.

Lục Minh Vũ ngồi xuống mép giường, nhìn cậu như thể vừa sống sót sau trận thiên tai, không nhịn được bật cười, rồi ôm lấy cậu từ trên giường: "Dậy ăn chút gì đi, em đã ngủ từ khuya đến giờ rồi, chẳng lẽ không đói bụng?"

Tống Thời An dỗi: "Không đói!"

Thấy người yêu còn đang giận, Lục Minh Vũ dỗ dành đầy nhẫn nại: "Được rồi, chuyện tối qua là lỗi của anh. Tôi xin lỗi. Lần sau nhất định nghe lời em, không cãi."

Mà thật ra cũng không thể trách anh được.

Chỉ là ánh mắt anh quá tốt, vừa nhìn đã biết bộ đồ đó cực kỳ hợp với Tống Thời An.

Quả nhiên, ngay khi Tống Thời An mặc vào, anh liền không kiềm được nữa.

Tống Thời An nhớ tới thảm họa đêm qua, viền mắt đỏ lên.

Cậu cảm thấy bản thân còn sống đến giờ thật không dễ dàng chút nào.

Nếu cứ tiếp tục thế này, e rằng mình sẽ tiêu hao tuổi xuân mà chết sớm mất.

"Em mệt muốn chết, tối qua suýt nữa bị rút gân, anh có biết không!" Tống Thời An trừng mắt nhìn Lục Minh Vũ.

Lục Minh Vũ lập tức gật đầu nhận lỗi: "Giờ tôi biết rồi. Lần sau trước khi làm, tôi giúp em kéo giãn trước, yên tâm."

Tống Thời An: "?" Đây là vấn đề kéo giãn sao!?

"Là tại anh lăn lộn quá đà! Không phải kéo giãn hay không!" Tống Thời An tức giận chỉ vào anh.

Lục Minh Vũ cười nhẹ, đưa tay xoa lên eo cậu, giọng dỗ dành: "Được rồi được rồi, là lỗi của tôi."

Thái độ thành khẩn của anh khiến Tống Thời An bớt giận hẳn.

"Em đói rồi, muốn ăn cơm." Tống Thời An nói, không cố tỏ ra kiên cường làm gì nữa.

Dù sao, đói bụng cũng là thật.

Lục Minh Vũ bế Tống Thời An từ trên giường lên: "Được rồi, tôi đi rửa mặt trước, rửa xong rồi chúng ta xuống ăn cơm."

Giọng điệu và thái độ kia chẳng khác nào đang dỗ một đứa trẻ.

Tống Thời An cũng không khách sáo gì, cứ thế để cho Lục Minh Vũ hầu hạ mình.

Xuống lầu ăn cơm xong, thân thể cậu mới thấy dễ chịu hơn một chút.

Sau khi ăn xong, hai người ngồi trên sofa, Lục Minh Vũ ôm máy tính xử lý công việc.

Tống Thời An dựa lưng vào gối mềm, cầm điện thoại lướt xem mấy tin tức giải trí.

Không ngờ hôm nay phần lớn các tin tức đều là về mình và Lục Minh Vũ.

Một số phóng viên còn viết tin như thể văn ngôn tiểu thuyết:【 Người cầm quyền Tập đoàn Lục thị, Lục Minh Vũ tổ chức hôn lễ cùng một người đàn ông vào hôm qua. Rốt cuộc nam nhân kia có mị lực cỡ nào?】

Phần lớn cư dân mạng đều gửi lời chúc phúc cho hai người, chỉ có một bộ phận nhỏ là nghi ngờ Tống Thời An.

Tống Thời An dứt khoát xem như không thấy.

Dù sao thì tâm thái cậu hiện tại cũng rất tốt.

Tiếp tục lướt xuống, bỗng nhiên cậu thấy một dòng tin giật tít:

#Con riêng Lục gia tự mình xuất hiện#

# Tin nóng: Lục Chính Diệu, người cầm quyền đời trước của Lục gia chính là cha ruột của hắn!#

Phía sau tin tức toàn là chữ "SỐC!" in đậm đỏ rực.

Tống Thời An suýt nữa không phản ứng kịp.

Từ khi nữ chính bị loại khỏi cuộc chơi, cậu và Lục Minh Vũ bên nhau đến giờ, cậu gần như đã quên phần cốt truyện phía sau.

Không ngờ nữ chính biến mất rồi, mà cốt truyện vẫn cứ tiếp tục như thường.

Dù sao cũng là một quyển tiểu thuyết tổng tài hàng trăm vạn chữ, đương nhiên sẽ có đủ loại hiểu lầm và drama kéo dài mãi không dứt.

Cậu len lén liếc nhìn Lục Minh Vũ đang bận rộn, nhưng lời đến miệng rồi lại nuốt xuống.

【Làm sao để nói với Lục Minh Vũ rằng, anh còn có một người anh trai đây?】

【Tuy rằng không phải anh em ruột, nhưng hai người quá giống nhau, người ngoài chắc chắn sẽ không tin. Hơn nữa cái gọi là con riêng này sẽ gây rất nhiều phiền phức cho Lục Minh Vũ.】

【Càng rối rắm là người phụ nữ kia, mối tình đầu của Lục Chính Diệu rất có thủ đoạn, về sau còn gây sóng gió khiến cả nhà Lục gia không được yên.】

Lục Minh Vũ đang chăm chú xử lý công việc, bỗng nhiên dừng tay, quay đầu nhìn về phía Tống Thời An.

Đúng lúc ánh mắt hai người chạm nhau, Tống Thời An có chút lúng túng, hỏi thử: "Anh hôm nay có xem tin tức trên mạng không?"

"Không." Lục Minh Vũ trả lời dứt khoát.

Cũng đúng thôi, anh bận như vậy, đâu có rảnh mà lướt web xem mấy thứ tin nhảm nhí.

Tống Thời An khẽ ho một tiếng, đầu óc xoay nhanh, nghĩ cách làm sao nói khéo việc này cho đối phương nghe.

Lục Minh Vũ gấp laptop lại, thản nhiên nói: "Có chuyện thì cứ nói thẳng đi, giữa hai ta, không cần vòng vo."

Tống Thời An cũng không khách khí, nói luôn: "Anh có thêm một người anh trai."

Lục Minh Vũ: "......"

Tống Thời An đưa điện thoại ra trước mặt hắn, chỉ vào tin tức: "Anh trai của anh thật là long trọng ra mắt, kêu ba anh quay về nhận người đó kìa."

Lục Minh Vũ vẫn im lặng. Anh lướt tiếp màn hình, kéo xuống một đoạn, đột nhiên xuất hiện video một cô gái đang nhảy gợi cảm.

Khuôn mặt anh lập tức đen lại: "Bình thường em toàn xem mấy cái này à?"

Không phải! Đại ca! Trọng điểm giờ là cái tin tức kia kìa!

Tống Thời An vội vàng giật lại điện thoại: "Không có, chuyện quan trọng là cái này cơ!"

Lục Minh Vũ không chịu bỏ qua, nhìn cậu đầy nghi ngờ: "Bình thường em có hay xem mấy cô gái nhảy không hả?"

Tống Thời An: "......"

"Em là muốn học nhảy để biểu diễn cho anh xem."

"Vậy à? Thế có cần tôi thuê huấn luyện viên cho em không?" Lục Minh Vũ lập tức đổi giọng, nháy mắt hỏi.

Tống Thời An cảm thấy mệt lòng. Đúng là người này chẳng bao giờ lo chuyện nhà mình.

"Em đang nói đến chuyện của anh trai anh, anh định giải quyết thế nào đây?" Tống Thời An hỏi.

Lục Minh Vũ cụp mắt nhìn màn hình điện thoại, vẻ mặt không hề gợn sóng: "Chuyện này do ba tôi gây ra, tôi phải bận tâm làm gì, cứ để ông ấy tự giải quyết."

"Nhưng mà bà nội Lục vẫn còn ở nhà cũ. Nhỡ bọn họ đến đó làm loạn, khiến bà bị sốc thì sao? Hay là để em quay về xem thử?" Tống Thời An đề nghị.

Trong lòng cậu còn có chút mong chờ.

Từ sau khi ở bên Lục Minh Vũ, cậu đã chuẩn bị tinh thần để đối phó với các thể loại người đến gây sự.

Nhưng những người đó còn không có tới cửa, đã bị Lục Minh Vũ cấp giải quyết.

Nhưng mấy người đó còn chưa kịp ra tay thì đã bị Lục Minh Vũ xử lý xong xuôi, đến cơ hội phát huy cậu cũng không có.

Bây giờ hiếm lắm mới có chuyện hay để hóng, tất nhiên cậu muốn tận mắt chứng kiến.

Lục Minh Vũ bật cười, thấy cậu mong chờ như vậy thì gật đầu: "Được, vậy về nhà cũ xem sao."

Hai người lái xe về nhà cũ của Lục gia.

Vừa bước vào đại sảnh, liền thấy một người phụ nữ mặc váy dài màu nhạt đang ngồi trên sofa khóc lóc, bên cạnh là một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi.

Ngũ quan của người đàn ông đó gần như giống hệt với Lục Chính Diệu như cùng một khuôn đúc ra.
Lục Chính Diệu và phu nhân của ông đang ngồi ở đầu bên kia của sofa, sắc mặt bà ấy vô cùng khó coi.

Diệp Tình Nhã lau nước mắt xong, ánh mắt ngân ngấn lệ nhìn về phía Lục Chính Diệu: "Chính Diệu, ban đầu em đã định giấu bí mật này cả đời, nhưng mà..."

Chưa kịp nói xong, đã bị Lục Chính Diệu ngắt lời: "Cô muốn tiền bao nhiêu thì nói thẳng ra, khỏi vòng vo tam quốc."

Diệp Tình Nhã khựng lại, cắn nhẹ môi: "Em đến không phải vì tiền..."

Lục Chính Diệu gật đầu: "Ừ, nếu không cần tiền thì mời về."

Diệp Tình Nhã: "......"

Lời vừa định nói nghẹn lại, chẳng thốt nên câu nào.

Còn chưa kịp triển khai, đã bị người ta dập tắt.

Trước Tiếp