Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tống Thời An nhìn dáng vẻ thê thảm của Phó Cảnh Ngôn lúc bị vác đi, cảm thán: "Cô Lâm đó, ngoài gương mặt ra, cảm giác chẳng khác gì đàn ông."
Chiều cao kia, ít nhất cũng phải 1m9. Nhà ai có con gái mà cao dữ vậy chứ?
Nếu không phải có mái tóc dài và gương mặt đẹp đến ngây người, Tống Thời An đã tưởng cô là đàn ông thật rồi.
Lục Minh Vũ chỉ cười cười, không nói gì thêm.
Tống Thời An suy nghĩ một hồi, liền hỏi: "Phó tổng bên kia đính hôn, có cần chuẩn bị quà không?"
Là trợ lý của Lục Minh Vũ, những lễ nghi giao tiếp cơ bản này đều do cậu phụ trách.
"Không cần." Lục Minh Vũ lắc đầu: "Lần này chỉ có trưởng bối hai nhà Phó và Lâm tham dự, không mời người ngoài."
Hai nhà liên hôn mà lại kín tiếng đến vậy sao?
Bên kia.
Lâm Anh vác Phó Cảnh Ngôn đi thẳng xuống bãi đỗ xe ngầm.
Vừa buông tay, Phó Cảnh Ngôn lập tức phủi bụi chuẩn bị đánh trả, nhưng tay đã bị Lâm Anh giữ lại.
"Lâm Anh, cô bị thần kinh à? Hay là có bệnh? Tôi đã nói là không thích cô, vậy cô cứ khăng khăng dính lấy tôi làm gì?!" Phó Cảnh Ngôn giận dữ hét.
Sắc mặt Lâm Anh u ám, lạnh giọng: "Tôi mặc kệ cậu có thích hay không, đính hôn lần này, cậu phải có mặt."
"Cô điên rồi à? Tôi đã nói rõ là không có tình cảm với cô, vậy mà cô còn mặt dày đòi ở bên tôi?!" Phó Cảnh Ngôn tức đến bật cười.
Lâm Anh tiến sát lại, thân hình cao lớn từ trên nhìn xuống, tay đưa lên nắm cằm hắn: "Phó Cảnh Ngôn, chính miệng cậu đã đồng ý chuyện hôn sự này trước mặt ông tôi, giờ đổi ý, có phải đã muộn rồi không?"
Phó Cảnh Ngôn lập tức chột dạ: "Tôi... tôi thấy ông cụ nhà cô sức khỏe không tốt, nên mới không nỡ từ chối..."
"Là cậu đồng ý. Vậy nên, dù cậu có muốn hay không, lễ đính hôn này vẫn phải tiến hành." Giọng Lâm Anh lạnh lùng, mang theo sát khí do nhiều năm trong quân ngũ rèn luyện ra.
"Tôi thà chết cũng không muốn ở bên loại nữ nhân vũ phu như cô! Cô lúc nào cũng ra tay, trên người tôi vẫn còn đau đấy!" Phó Cảnh Ngôn uất ức.
Thấy hắn ra vẻ đáng thương, giọng Lâm Anh mềm đi một chút: "Chỉ cần trong khoảng thời gian này cậu không dính dáng đến cô gái nào, tôi sẽ không ra tay nữa."
Thật ra hắn cũng chẳng muốn động tay, nhưng cái mồm của Phó Cảnh Ngôn quá tiện, lại còn dám đem chuyện dây dưa với gái đến tai ông nội cô.
Tính tình lại không đổi, Lâm Anh dứt khoát lôi hắn ra võ quán huấn luyện vài chiêu.
Cái thân nhỏ của Phó Cảnh Ngôn, bị vài cú quật ngã, liền ngoan ngoãn nghe lời.
"Tôi vì cô mà kiêng nữ sắc? Mơ đi!" Phó Cảnh Ngôn bực bội phản đối.
"Chỉ một tháng thôi. Sau đó cậu muốn làm gì, tôi cũng không quản." Ánh mắt Lâm Anh cụp xuống, mang theo một tia bi thương.
Ông nội hắn nhiều nhất chỉ còn sống được một tháng nữa, bác sĩ đã nói vậy.
"Không được." Phó Cảnh Ngôn từ chối ngay, "Một tháng lâu quá, không đụng nữ nhân thì tôi chịu không nổi!"
Gã đào hoa từ trong xương tủy, hoàn toàn không muốn thỏa hiệp.
Lâm Anh ánh mắt trầm xuống, gằn giọng: "Vậy cậu muốn sao?"
Bị hắn nhìn chằm chằm như thế, Phó Cảnh Ngôn lại thấy hơi chột dạ, ho khan che miệng, lầm bầm nhỏ: "Trừ phi cô để tôi lên giường với cô."
Giọng hắn vừa nhỏ vừa nhanh, Lâm Anh chỉ nghe loáng thoáng.
Ánh mắt cô tối đi, giọng đè thấp: "Cậu lặp lại lần nữa?"
Phó Cảnh Ngôn bỗng như lấy được can đảm, nhìn thẳng cô, cười hì hì nói: "Cô không cho tôi gần nữ nhân khác, vậy thì chính cô bồi tôi đi."
Lâm Anh mím môi không nói.
Thấy Lâm Anh không trả lời, Phó Cảnh Ngôn nhún vai: "Tôi nói rồi đấy, là cô không chịu, trách ai được."
Nói xong liền định bỏ đi, nhưng đã bị Lâm Anh kéo lại: "Được. Tôi đồng ý. Trong vòng một tháng này, cậu phải ngoan ngoãn, không được dính tới bất kỳ cô gái nào khác."
Ánh mắt Phó Cảnh Ngôn lập tức sáng rực. Từ khi thành niên đến giờ, đủ loại nữ nhân hắn đều đã thử qua.
Chỉ còn mỗi kiểu như Lâm Anh là chưa từng.
Nhớ tới mấy trận bị cô quật ngã trước đó, hắn lại nghĩ nếu có thể "đè" được cô trên giường, cái cảm giác chinh phục đó chắc tuyệt lắm!
Phó Cảnh Ngôn lập tức vòng tay ôm eo hắn: "Đi, giờ mình đi mở phòng!"
Tay còn không an phận sờ sờ eo hắn một cái.
Chậc ~ eo gì mà cứng ngắc
Không chút mùi đàn bà nào luôn!
Chỉ là vừa áp sát mới nhận ra, Lâm Anh quá cao! So với hắn cao mét tám còn cao hơn nửa cái đầu!
Ăn cái gì mà lớn thế này!?
Lâm Anh cố nhịn, không phát tác.
Trong lòng không ngừng tự nhủ, nhịn thêm tháng này nữa là xong, cái cuộc sống ăn chơi trác táng này cũng không còn liên quan gì đến mình.
"Hôm nay không được, tôi còn phải về trong đại viện." Lâm Anh kéo tay anh ta ra.
Phó Cảnh Ngôn hơi thất vọng, nhưng dù sao vẫn còn một tháng, tương lai còn dài mà.
Dựa vào thủ đoạn dụ dỗ phụ nữ của anh ta, anh ta không tin một tháng mà không leo được lên giường Lâm Anh!
"Vậy được rồi, cô đi trước đi, tôi về nhà." Phó Cảnh Ngôn phất tay.
Mới vừa bước ra ngoài một bước đã bị Lâm Anh ngăn lại: "Tôi về với cậu."
"Tôi về đại viện, cô theo làm gì?" Phó Cảnh Ngôn khó hiểu.
Lâm Anh nói: "Chuyện lần trước cậu với cô gái kia, ông nội tôi biết rồi, ông giận không chịu nổi, cậu về giải thích một chút."
Phó Cảnh Ngôn nhún vai, mặt mũi thản nhiên: "Có gì phải giải thích, chuyện đó là thật mà."
Lời vừa dứt, liền thấy mặt Lâm Anh trầm xuống, Phó Cảnh Ngôn lập tức im re: "Phó Cảnh Ngôn, tôi không có sức đâu mà vòng vo với cậu nữa. Ông nội tôi chỉ còn sống được tháng này, tháng này cậu phối hợp với tôi đàng hoàng. Một tháng sau, cậu muốn gì tôi đều bù đắp cho."
Lão gia Lâm gia và lão gia Phó gia trước đây vốn thân thiết.
Nhưng đến đời cha anh ta, Lâm gia tiếp tục theo con đường quân ngũ, Phó gia lại dần chuyển hướng thương trường.
Sau này Phó gia càng ngày càng phát đạt, hai nhà cũng dần ít qua lại, sợ bị dị nghị là quan doanh cấu kết.
Ông nội Lâm thời trẻ liều mạng quá, đến già mắc đủ thứ bệnh, nay bệnh nặng như núi đổ, bác sĩ nói chỉ còn sống được khoảng một tháng nữa.
Nhớ lại lời căn dặn của ông nội mình, Phó Cảnh Ngôn đành nhượng bộ: "Tôi biết rồi, tôi về cùng cô." Nói xong liền lên xe.
Tan tầm, hai người cùng nhau từ trụ sở tập đoàn Lục thị về nhà cũ Lục gia.
Về đến nơi thì phát hiện trong nhà chỉ còn Lục lão phu nhân và Lục Đình Đình.
Lục phu nhân và Lục Chính Diệu đã xuất ngoại vào ngày hôm sau khi hai người họ rời khỏi Hải Thành.
Lục Minh Vũ và Tống Thời An trước tiên đến thăm Lục lão phu nhân, "Bà nội, bây giờ bà thấy sức khỏe sao rồi ạ?"
Lục lão phu nhân thấy họ về, cười hiền hậu: "Tốt hơn nhiều rồi. Cậu bác sĩ Bạch mà cháu mời đến lần trước kê cho bà ít thuốc, bà mới uống có một ngày mà thấy khỏe ra nhiều."
Lục Minh Vũ nghe vậy cũng yên tâm hơn phần nào
"Vậy cà nội nhớ nghe lời bác sĩ, uống thuốc đều đều để mau khỏe lại nhé." Lục Minh Vũ dặn dò.
Lục lão phu nhân cười: "Được được, bà biết rồi." Nói rồi bà nhìn hai người, hỏi: "Hai đứa định bao giờ làm hôn lễ?"