Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lục Minh Vũ gật đầu: "Ừ. Lần trước Trần Thiến đến gây sự, tôi đã cho người điều tra. Biết được cha ruột của đứa bé là ai."
"Phòng ngừa bất trắc, tôi cho người giám sát luôn."
Đúng là biết lo xa tính trước.
Giải quyết xong phiền phức, hai người trở về Hải Thành.
Không ngờ, vừa về đến nơi đã nghe tin Phó Cảnh Ngôn sắp cưới.
Chuyện này đến quá bất ngờ. Trước đó Phó Cảnh Ngôn còn một bộ mặt thà chết chứ không chịu khuất phục, giờ thì ngay cả ngày cưới cũng đã ấn định.
Bên ngoài bàn tán ầm ĩ, nói Phó Cảnh Ngôn vì một người con gái mà đã thu hồi tâm tính, quay đầu là bờ.
Mãi cho đến khi Phó Cảnh Ngôn chạy đến trụ sở tập đoàn Lục thị.
Vừa vào cửa, anh ta đã khóc ròng: "Minh Vũ à, cậu cuối cùng cũng về rồi! Tôi tiêu đời rồi, hu hu hu!"
Nhìn thấy anh ta muốn nhào tới ôm, Lục Minh Vũ lập tức giơ tay đẩy ra: "Có gì thì nói, đừng có sáp lại gần."
Phó Cảnh Ngôn mặt đầy thê thảm: "Dạo này cậu chắc cũng nghe mấy tin đồn rồi chứ?"
Lục Minh Vũ gật đầu: "Nghe rồi. Không ngờ cậu hành động nhanh như vậy. Tôi mới rời Hải Thành có hai ngày, cậu đã sắp kết hôn."
Phó Cảnh Ngôn gãi đầu đầy bực bội: "Cậu tưởng tôi muốn chắc?!"
Lục Minh Vũ bật cười: "Cậu không muốn mà vẫn có người ép được cậu sao?"
Sắc mặt Phó Cảnh Ngôn càng thêm khó coi: "Tôi là bị ép thật đấy."
Lục Minh Vũ tò mò: "Ai có thể ép được cậu chứ? Là ông già nhà cậu à?"
Phó Cảnh Ngôn lắc đầu, vẻ mặt khó nói nên lời.
Lục Minh Vũ càng thêm tò mò. Ngoài lão gia nhà họ Phó, còn ai có thể khiến hắn phải chịu khuất phục?
Phó Cảnh Ngôn thở dài thật sâu, rồi mở miệng kể: "Lão gia nhà tôi hồi trẻ từng nhập ngũ, có một người huynh đệ thân thiết, hai người họ khi ấy đã hứa hẹn gả con cái cho nhau. Nhưng ba tôi và bên đó lại đều là con trai, nên chuyện coi như bỏ ngỏ."
"Sau này đến đời cháu, bên đó sinh được một đứa con gái, thế là gán luôn cái hôn ước ấy lên đầu tôi."
Lục Minh Vũ nhướn mày: "Cậu đâu giống kiểu người chịu để bị ép buộc như vậy."
Phó Cảnh Ngôn vừa nói, vừa đưa tay bắt đầu cởi áo.
Lục Minh Vũ giật mình: "Này này, đang nói chuyện đàng hoàng, cậu c** đ* làm gì?!"
Phó Cảnh Ngôn cởi mấy chiếc nút áo sơ mi, để lộ bờ vai của mình. Cả một mảng bầm tím rõ ràng, ngay cả trước ngực cũng đầy vết thương.
Lục Minh Vũ sững sờ: "Những vết thương này là sao vậy? Nhà cậu ép cưới đến mức dùng bạo lực hả?"
"Không phải..." Phó Cảnh Ngôn đáp: "Là con gái kia đánh đấy."
Lục Minh Vũ nhịn không được, phụt cười thành tiếng. Mới vừa bật cười, đã bị Phó Cảnh Ngôn trừng cho một cái đầy u oán.
Lục Minh Vũ ho nhẹ, nghiêm túc lại: "Còn chưa thành đôi mà đã ra tay đánh người rồi?"
"Không chỉ là đánh đơn thuần đâu..." Phó Cảnh Ngôn rầu rĩ: "Cô ta nói, nếu tôi không chịu đồng ý cưới, thì ngày nào cũng sẽ đến 'dạy dỗ' tôi một trận. Tôi vừa nghe xong, thấy thật sự không ổn, liền lập tức bỏ trốn."
"Nhưng đứa em gái tôi, cái loại ăn cây táo, rào cây sung lại còn đi méc với cô ta! Thế là nửa đêm cô ta mò tới, vật tôi ngã lăn quay, tôi trốn đi đâu cũng bị truy ra, y như gắn GPS vậy!"
Lục Minh Vũ nhíu mày: "Người cậu trước giờ chưa từng gặp phải cô ta à? Sao cô ta cứ phải bám lấy cậu?"
Phó Cảnh Ngôn thở dài một hơi: "Lâm gia lão gia tử tuổi đã cao, hồi trẻ từng bị thương nặng trên chiến trường, bây giờ sắp không qua khỏi. Cụ chỉ muốn được thấy cháu gái lấy chồng, sinh con, mà hôn sự này lại do hai bên trưởng bối định sẵn từ trước."
"Cô ta vì ông nội, nên kiên quyết muốn tôi hợp tác. Mà ban đầu tôi lại cứng mồm từ chối, nên mới thành ra cớ sự thế này." Nghĩ tới lúc trước mình mạnh miệng bao nhiêu, Phó Cảnh Ngôn chỉ muốn tát vào miệng mình một cái.
Phải chi khi đó cứ gật đầu đại cho xong, có khi lại nhẹ nhàng hơn nhiều.
Lục Minh Vũ hỏi tiếp: "Cô ta đánh cậu như vậy, lão gia nhà cậu không nói gì à?"
Phó Cảnh Ngôn đáp: "Lão gia nhà tôi còn mừng ra mặt ấy chứ. Còn bảo cuối cùng cũng có người trị được tôi."
"Vậy cậu để mặc cô ta đánh cậu vậy sao, không phản kháng?" Lục Minh Vũ nhướng mày, hỏi tiếp.
Dù sao Phó Cảnh Ngôn cũng là người từng luyện qua võ nghệ, chẳng lẽ lại không đánh lại một cô gái?
Phó Cảnh Ngôn gần như phát điên:
"Tôi có phản kháng chứ! Nhưng mà đánh không lại!! Cô gái kia từ nhỏ lớn lên trong quân đội, cơ bắp còn rắn hơn cả tôi. Hơn nữa mỗi lần ra tay, cô ta còn rất khách sáo, nói là 'muốn cùng tôi luận bàn một chút', tặng kèm cả cái cúi chào kiểu cung lễ nữa!"
"Bất kể tôi có đồng ý hay không, cô ta đều đánh cho tôi một trận ra trò! Người biết võ ra tay rất có chừng mực, mỗi lần đánh đau đến chết đi sống lại, nhưng vào bệnh viện kiểm tra lại chẳng có vấn đề gì, bác sĩ còn nói là giúp tôi thông kinh hoạt lạc!"
Lục Minh Vũ hiếm khi thấy Phó Cảnh Ngôn bị dồn vào thế thảm hại như vậy, liền cảm thấy rất thú vị.
Phó Cảnh Ngôn vốn là kiểu người vô tư, chỉ biết tận hưởng cuộc sống, nay lại bị người ta hành đến như vậy.
"Thùng thùng ~" Tiếng gõ cửa vang lên.
Tống Thời An đẩy cửa bước vào, nói: "Lục tổng, Phó tổng, có một vị tiểu thư họ Lâm đến tìm Phó tổng."
Cửa vừa mở, tầm mắt Tống Thời An liền dừng lại trong giây lát vì cảnh tượng trong phòng quá khó nói.
Phó Cảnh Ngôn đang ngồi trên ghế sô pha, áo sơ mi đã bung hết nút, lộ ra hơn nửa thân trên, Lục Minh Vũ thì ngồi ngay trước mặt. Nhìn kiểu gì cũng thấy giống như Phó Cảnh Ngôn đang câu dẫn Lục Minh Vũ.
Vừa thấy là Tống Thời An, Phó Cảnh Ngôn chẳng hề thu liễm gì, hét lên: "Bảo cô ta là tôi không có ở đây"
Ách......
Tống Thời An còn chưa kịp trả lời, cửa phòng đã bị đẩy hẳn ra.
Một người cao ráo, chân dài bước vào. Người đó có mái tóc dài, ăn mặc đơn giản thoải mái, gương mặt đẹp đến mức kinh diễm.
Ngoại trừ gương mặt ấy, nhìn thế nào cũng không giống phụ nữ chút nào.
Lâm Anh vừa vào cửa đã thấy Phó Cảnh Ngôn ngồi trên ghế, dáng vẻ lôi thôi hở hang, lập tức nhíu mày.
Phó Cảnh Ngôn trông thấy Lâm Anh, phản ứng như gặp phải kẻ địch. Áo sơ mi lập tức được cài lại vội vàng, bật dậy khỏi ghế: "Sao... sao cô vào được đây?!"
Lâm Anh híp mắt, giọng lạnh tanh: "Tuần sau là lễ đính hôn, vậy mà tôi lại thấy cậu đặt vé máy bay xuất ngoại, chuyện gì đây?"
Phó Cảnh Ngôn cứng cổ quát: "Tôi chưa đồng ý! Tôi đi đâu thì liên quan gì đến cô!"
Lâm Anh không buồn nói nhiều, chân dài bước tới.
Phó Cảnh Ngôn sợ đến mức trốn ra phía sau Lục Minh Vũ, cầu cứu: "Chúng ta là anh em mà! Cậu không thể thấy chết mà không cứu chứ!"
Lục Minh Vũ thản nhiên tránh sang bên: "Chuyện nhà các cậu, tôi không tiện xen vào."
"Gì mà chuyện nhà! Đây là ép người quá đáng thì có!" Phó Cảnh Ngôn nổi đóa.
Lâm Anh cúi người, bế bổng Phó Cảnh Ngôn lên như vác bao gạo.
Lâm Anh lịch sự gật đầu với Lục Minh Vũ: "Lục tổng, xin lỗi đã làm phiền. Tôi đưa anh ta về trước."
Lục Minh Vũ mỉm cười gật đầu: "Không sao, không phiền."
Phó Cảnh Ngôn hoảng loạn giãy giụa, hét toáng lên: "Lục Minh Vũ, cứu tôi! Tôi không muốn về với cô ta đâu!"
Lục Minh Vũ chỉ vẫy tay tiễn biệt.
Phó Cảnh Ngôn nhìn mình bị vác đi như bao tải, mà lại là bị một người phụ nữ khiêng đi, cuối cùng cũng chịu cúi đầu: "Cô thả tôi xuống! Tôi tự đi! Tôi thề không chạy nữa!"
Nhưng vô ích, Lâm Anh vẫn cứ khiêng hắn lên vai, ung dung bước ra khỏi trụ sở tập đoàn Lục thị.
Thế là xong, mất mặt đến mức không còn chỗ chui.
Tạm thời, Phó Cảnh Ngôn chắc chắn sẽ không dám bén mảng đến Lục thị nữa.