Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hoàng Hiểu Hồng trợn tròn mắt, vẻ mặt không thể tin nổi. Cô ta run run giơ tay chỉ vào Tống Thời An, giọng cũng run theo: "Cô... cô nói Lục Minh Vũ lại thích một người đàn ông?"
"Thích đàn ông thì sao?" Lục Đình Đình trợn trắng mắt, không chút khách khí: "Chẳng lẽ cô còn hy vọng anh tôi thích cô à?"
Cô kéo mạnh Hoàng Hiểu Hồng một cái, đẩy thẳng về phía cửa: "Chính cô cũng nói anh tôi mắc bệnh sạch sẽ, ghét người khác vào phòng. Vậy thì mau cút ra ngoài đi."
Hoàng Hiểu Hồng còn chưa hoàn hồn, bị kéo loạng choạng mấy bước, theo bản năng phản bác: "Không thể nào. Minh Vũ, sao có thể thích đàn ông được? Chắc chắn các người đang lừa tôi!"
"Cô rảnh rỗi tới mức này à?" Lục Đình Đình cười lạnh: "Cô đến phòng anh tôi không phải là định nhào vào lòng người ta sao? Tôi khuyên cô sớm dẹp cái suy nghĩ đó đi. Anh tôi không phải loại ai cũng lọt vào mắt."
Miệng lưỡi sắc bén, thái độ không khoan nhượng, Đình Đình trực tiếp đuổi người ra ngoài.
Hoàng Hiểu Hồng còn muốn cãi thêm, nhưng một câu tiếp theo đã chặn đứng mọi lời: "Nếu cô còn không chịu đi, tôi sẽ gọi bảo vệ. Đến lúc đó bị lôi ra ngoài, mất mặt không phải là tôi đâu."
Hoàng Hiểu Hồng lập tức im bặt. Cô ta hung hăng lườm Tống Thời An một cái, rồi xoay người bỏ đi.
Căn phòng cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.
Lục Đình Đình tiễn xong phiền phức, sắc mặt lập tức đổi khác, nụ cười rạng rỡ hiện lên.
Cô quay lại gần Tống Thời An, hạ giọng nói: "Anh Thời An, anh cứ tiếp tục ngủ đi. Em canh chừng giúp anh, không ai dám đến quấy rầy nữa đâu."
Tống Thời An vừa bị đánh thức, đầu óc còn hơi mơ màng. Cậu vốn định rời đi, chỉ là không muốn dây dưa tranh cãi.
Thấy mọi chuyện đã được giải quyết ổn thỏa, cậu gật đầu: "Được, cảm ơn em."
"Không có gì đâu~" Lục Đình Đình vẫy tay, ánh mắt vô tình lướt xuống cổ Tống Thời An, nụ cười cong lên, mang theo chút ý vị khó phân biệt.
Cô hạ giọng, ghé sát lại hỏi: "Anh Thời An, tối qua anh em có dữ dội lắm không?"
Cơn buồn ngủ vừa rồi lập tức tan biến. Tống Thời An tỉnh táo hẳn, mặt đỏ bừng, cố gắng đánh trống lảng: "Anh hơi mệt, để anh nghỉ một chút."
"Không cần gấp đâu~" Lục Đình Đình cười híp mắt, hoàn toàn không có ý buông tha: "Em thấy anh đi đường còn hơi khập khiễng. Hôm trước anh em còn dùng điện thoại em đặt mấy bộ đồ, hàng vừa về mấy hôm nay. Không lẽ tối qua hai người đã thử luôn rồi?"
Cô gái nhỏ này thật sự quá mức bát quái.
"Hơn nữa hôm nay anh vừa tới đã bị anh em đuổi lên lầu nghỉ ngơi, chắc chắn tối qua lăn lộn không nhẹ." Cô nhún vai ra vẻ em hiểu mà.
Tống Thời An hoàn toàn cạn lời. Không còn sức để phản bác.
Không lẽ bây giờ lại giải thích rằng bọn họ, chẳng làm gì mấy?
"Đình Đình, tối nay còn tiệc, anh muốn nghỉ thêm một chút." Tống Thời An bất đắc dĩ nói.
Thấy cậu thật sự không chịu nổi, Lục Đình Đình cuối cùng cũng thôi trêu, vẫy tay cười: "Được rồi, dù sao tối nay cũng còn gặp mà."
Tiễn được cô bé phiền phức đi, Tống Thời An lại nằm xuống giường. Tuy không còn buồn ngủ, nhưng cơ thể vẫn mệt, nhắm mắt nghỉ ngơi một lát cũng tốt.
Không biết qua bao lâu, cửa phòng nhẹ nhàng mở ra.
Tống Thời An mở mắt, thấy Lục Minh Vũ ló đầu vào: "Em chưa ngủ à?"
Thấy cậu còn tỉnh, Lục Minh Vũ bước vào, tiện tay đóng cửa.
"Dậy rồi." Tống Thời An chống tay ngồi dậy.
Lục Minh Vũ xoa xoa đầu cậu, ánh mắt mang theo ý cười: "Còn khó chịu không?"
Tống Thời An trừng mắt nhìn anh, giận mà chẳng biết nói gì.
Biết mình tối qua có phần quá đà, Lục Minh Vũ hạ giọng dỗ: "Tôi sai rồi, bà xã à."
Giọng anh khàn khàn thì thầm bên tai, tiếng gọi bà xã trầm thấp, kéo dài khiến Tống Thời An không kìm được mà đỏ bừng mặt.
"Anh đừng gọi bậy bạ." Tống Thời An nhỏ giọng cảnh cáo.
Lục Minh Vũ ngồi xuống mép giường, bàn tay to đặt sau lưng cậu, chậm rãi ấn vài cái giúp giãn cơ. Anh bật cười khẽ: "Tối qua là ai cứ dính lấy tôi không buông, còn gọi ông xã hết lần này đến lần khác?"
Tống Thời An hoàn toàn không muốn nhớ lại chuyện tối qua.
Quá mệt, lại bị người này quấn lấy không tha. Chỉ cần cậu mềm lòng gọi một tiếng ông xã, y như rằng anh lại được đà tiến thêm một vòng nữa.
"Tiệc bắt đầu chưa?" Tống Thời An vội vàng chuyển đề tài, rõ ràng không muốn tiếp tục đào sâu chuyện này.
"Ừ, sắp rồi." Lục Minh Vũ dịu giọng nói: "Nếu em không khỏe thì cứ ở lại nghỉ. Lát nữa tôi sẽ mang đồ ăn lên."
Tống Thời An xua tay, vén chăn xuống giường: "Em đi cùng anh. Mới chợp mắt một lát thôi, đỡ hơn nhiều rồi."
"Được, nhưng đừng cố quá." Lục Minh Vũ dặn dò: "Mệt thì quay lại nghỉ ngay."
Tống Thời An chỉnh lại quần áo, theo anh xuống lầu.
Là trợ lý riêng của Lục Minh Vũ, cậu đã quá quen với những buổi tiệc kiểu này.
Tống Thời An đứng bên cạnh Lục Minh Vũ, không ít người lần lượt tiến tới chúc rượu.
Mỗi lần cậu chỉ nhấp môi tượng trưng, nhưng uống lâu vẫn khiến đầu óc hơi lâng lâng.
Hoàng Hiểu Hồng theo cha mình tiến đến. Khi nhìn thấy Tống Thời An đứng sát bên Lục Minh Vũ, trong mắt cô ta thoáng hiện vẻ phẫn hận không che giấu.
Tống Thời An có chút bất đắc dĩ. Cậu rõ ràng chưa từng trêu chọc cô ta, vậy mà không hiểu sao lại bị xem như kẻ đối đầu.
Thế nhưng chỉ cần ánh mắt Hoàng Hiểu Hồng chuyển sang Lục Minh Vũ, vẻ sắc bén kia lập tức tan biến, thay vào đó là sự dịu dàng mềm mại.
"Anh Minh Vũ, đã lâu không gặp anh." Giọng cô ta ngọt đến mức như muốn chảy mật.
Lục Minh Vũ chỉ khẽ gật đầu, nâng ly chạm nhẹ với Hoàng tổng, thái độ khách sáo đúng mực.
Hôm nay nhân vật chính là Lục Minh Vũ. Theo lẽ thường, chúc rượu xong, nói vài câu xã giao là có thể rút lui.
Nhưng Hoàng Hiểu Hồng lại như cố tình không hiểu ý, vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Ánh mắt cô ta chứa đầy ẩn tình, giọng nói dịu xuống: "Anh Minh Vũ, hồi nhỏ chúng ta thường xuyên ở bên nhau. Anh còn từng nói sau này sẽ cưới em mà."
Hoàng tổng đứng bên cạnh cũng cười ha hả phụ họa: "Đúng vậy đó, khi nhỏ hai đứa rất thân, ngày nào cũng quấn lấy nhau."
Lục Minh Vũ nhàn nhạt liếc nhìn hai người, giọng nói lạnh lùng mà dứt khoát: "Vậy chắc Hoàng tiểu thư nhớ nhầm rồi. Hồi nhỏ tôi bận học hành và tiếp xúc với quản lý từ sớm, không có thời gian nói những lời đó."
Sắc mặt Hoàng Hiểu Hồng lập tức đỏ bừng, cứng đờ tại chỗ. Cô ta gượng cười, lúng túng nói: "Có lẽ thời gian lâu quá, em nhớ sai."
Thấy Lục Minh Vũ hoàn toàn không có ý tiếp lời, Hoàng Hiểu Hồng cắn môi, lấy hết can đảm: "Anh Minh Vũ, em có chuyện muốn nói riêng với anh, được không?"
Lục Minh Vũ cau mày, đáp thẳng: "Hoàng tiểu thư, tôi nghĩ chúng ta chưa thân đến mức đó."
Hoàng Hiểu Hồng biết nếu không nói lúc này, e rằng sẽ chẳng còn cơ hội. Cô ta cắn răng, dứt khoát thổ lộ: "Anh Minh Vũ, bao năm nay em vẫn luôn..."
"Người thích tôi không ít." Lục Minh Vũ lạnh lùng cắt ngang: "Chẳng lẽ tôi phải đáp lại từng người một sao?"
Hoàng Hiểu Hồng nghẹn họng, sắc mặt tái đi.
Hoàng tổng thấy tình hình không ổn, vội kéo con gái lại, cười trừ: "Lục tổng, xin lỗi. Con bé nhà tôi chỉ là quá ngưỡng mộ cậu, nhất thời nói năng thiếu suy nghĩ."
Hoàng tổng vừa nói vừa cố kéo con gái rời đi, nhưng Hoàng Hiểu Hồng lại như phát điên.
Cô ta hất tay cha ra, bất chấp tất cả hét lớn: "Lục Minh Vũ. Chẳng lẽ anh thật sự thích đàn ông?"
Giọng nói quá lớn, vang vọng khắp sảnh tiệc, lập tức thu hút ánh nhìn của mọi người xung quanh.
Cả hội trường lập tức xôn xao, từng ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía họ.
Hoàng Hiểu Hồng gần như không dám tin vào tai mình. Cô ta không tin Lục Minh Vũ lại dám, ngay trước mặt bao nhiêu người như vậy, công khai thừa nhận rằng mình thích một người đàn ông.