Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tống Thời An lắp bắp: "Cái... cái này không hay lắm đâu..."
Lục Minh Vũ cúi mắt, tay đưa lên dừng lại ở nút áo sơ mi của cậu, ngón tay nhẹ nhàng gỡ từng nút một.
"Không phải em nói muốn tặng tôi quà sinh nhật sao?" Giọng nói trầm khàn của Lục Minh Vũ vang lên sát bên tai, hơi thở nóng rực phả ra khiến tai Tống Thời An lập tức đỏ ửng.
Lúc nào thì cậu nói câu đó chứ?! Toàn là bịa đặt thôi!
"Em... em có mua quà sinh nhật." Tống Thời An lục lọi trong túi, lấy ra một chiếc nhẫn đơn giản.
Đây là một đôi nhẫn, kiểu dáng giản dị, không mang ý nghĩa gì đặc biệt.
Chỉ là lúc cậu đi dạo phố tình cờ thấy được, cảm thấy rất hợp, liền mua làm quà sinh nhật tặng Lục Minh Vũ.
Lục Minh Vũ cụp mắt nhìn, nhẹ nhàng đeo nhẫn vào ngón áp út, vừa khít, rất vừa vặn.
Sau đó lại lấy chiếc còn lại, đeo vào ngón áp út của Tống Thời An.
"Tôi rất thích." Lục Minh Vũ khẽ nói.
Tống Thời An lập tức thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt liếc sang chiếc hộp vải dệt bên cạnh: "Còn bộ quần áo này..."
"Để ta giúp em thay." Lục Minh Vũ cầm lấy bộ quần áo trong hộp — chất liệu sa mỏng, nhẹ đến mức gần như không có trọng lượng.
"Không... không cần!" Tống Thời An vội vàng từ chối.
"Vậy em thay cho tôi xem cũng được mà." Lục Minh Vũ lui một bước.
Tống Thời An đỏ bừng cả mặt, ý cậu không phải như vậy!
Lục Minh Vũ vươn tay, từng chiếc từng chiếc cởi nút áo của cậu ra.
Khi tháo hết nút áo xong, Lục Minh Vũ dừng tay, ngẩng đầu lên nhìn cậu, ánh mắt long lanh như sắp khóc nếu cậu dám từ chối.
Biểu cảm này khiến người ta không đành lòng từ chối.
Cho dù biết Lục Minh Vũ đang diễn trò, Tống Thời An cũng không thể nói ra lời cự tuyệt. Thôi vậy, dù gì hai người họ nên làm cũng đã làm rồi. Cũng không còn gì để ngượng nữa.
Tống Thời An tự an ủi mình như thế.
Cậu cầm lấy bộ quần áo mỏng tang trong tay Lục Minh Vũ: "Em vào nhà vệ sinh thay." Nói xong liền cầm quần áo đi vào nhà tắm.
Trong nhà tắm.
Tống Thời An nhìn bộ đồ trong tay, mặt đỏ bừng như sắp nhỏ máu. Cái thiết kế kỳ quái thế này, mặc kiểu gì mới đúng đây, chẳng có trước sau rõ ràng gì cả. Cậu cắn môi, dứt khoát c** s*ch rồi mặc bừa lên người.
Trong phòng ngủ.
Lục Minh Vũ nửa nằm trên giường, nhắm mắt nghỉ ngơi.
"Rắc." Tiếng cửa mở rất nhỏ vang lên, khiến Lục Minh Vũ lập tức mở mắt.
Ánh mắt anh lập tức dán chặt vào cửa phòng tắm nơi Tống Thời An vừa bước ra.
Lúc này, Tống Thời An quấn khăn tắm, toàn thân không được tự nhiên.
Cái bộ đồ này, có phải con người thiết kế ra không vậy? Cái gì cũng không che được!
Lục Minh Vũ bước xuống giường, đi tới trước mặt Tống Thời An.
Một tay bế ngang người cậu lên như công chúa, ném thẳng lên giường.
Động tác quá mạnh khiến khăn tắm trên người cậu hơi bung ra, để lộ bộ đồ bên trong. Bộ đồ bằng lụa sa màu đen trong suốt, nổi bật trên làn da trắng mịn, càng thêm quyến rũ.
Quả nhiên, Tống Thời An mặc vào, cực kỳ đẹp.
Tống Thời An xấu hổ vô cùng, đây là lần đầu cậu mặc loại quần áo này, định đưa tay che bớt đi. Nhưng lại bị Lục Minh Vũ nắm chặt cổ tay.
"Bảo bối, đêm nay em rất đẹp." Ánh mắt Lục Minh Vũ trầm xuống, yết hầu chuyển động lên xuống.
Nhìn dáng vẻ đó của Lục Minh Vũ, Tống Thời An biết rõ, đêm nay mình chắc chắn sẽ rất vất vả.
Cậu run môi, khẽ khuyên một câu: "Minh Vũ, tối nay anh uống rượu rồi, tiết chế một chút nhé."
Sự thật chứng minh đàn ông sau khi uống rượu, hoàn toàn không hiểu hai chữ tiết chế là gì.
Huống hồ, bộ quần áo kia chất liệu cũng chẳng ra sao, chưa được mấy lượt đã thành một đống rách rưới.
Hai người tối qua từ giường lăn lộn đến sô pha, rồi từ sô pha lại sang phòng tắm.
Về sau, Tống Thời An gần như cả người đều treo trên người Lục Minh Vũ.
Loại đàn ông dã tính bùng nổ như vậy, thật sự không dễ phục vụ.
Ngày hôm sau là tiệc sinh nhật chính thức của Lục Minh Vũ, tổ chức tại nhà cũ của Lục gia.
Tống Thời An vốn không định đi, tối qua bị hành hạ đến kiệt sức, cả người vẫn còn uể oải. Hơn nữa kiểu tiệc này chỉ là xã giao, cậu cảm thấy mình không hợp để xuất hiện ở đó.
Nhưng cuối cùng vẫn bị Lục Minh Vũ ôm nhét vào xe.
Cuối cùng cũng đến nhà cũ của Lục gia.
Ban đầu Lục Minh Vũ nói: "Nếu em thấy mệt thì tôi bế em vào."
Tống Thời An còn muốn giữ thể diện, nếu để người khác thấy mình được Lục Minh Vũ bế vào, thật sự quá mất mặt. Vì vậy, cậu chỉ có thể ngoan ngoãn đi theo phía sau Lục Minh Vũ, bước vào nhà cũ của Lục gia.
Trong nhà đã có không ít người.
Biết Tống Thời An đêm qua vất vả, Lục Minh Vũ dặn cậu lên phòng mình nghỉ ngơi. Tống Thời An chẳng khách sáo chút nào, trực tiếp lên lầu.
Vừa đến phòng Lục Minh Vũ, cậu lập tức nằm vật xuống giường, định ngủ bù một giấc. Đêm qua bị dày vò đến tận khuya, sáng nay dậy lại mệt rã rời, cả người tiều tụy.
Cũng không hiểu bá tổng ăn cái gì mà lớn lên như vậy, đêm qua lăn lộn đến tận khuya, sáng nay vẫn tràn đầy tinh thần, không hề mệt mỏi.
Tống Thời An thực sự quá mệt. Vừa chạm vào giường chưa được bao lâu đã chìm vào giấc ngủ sâu.
Cậu ngủ say đến mức trời đất tối tăm. Bất chợt cảm giác có ai đó đang lay lay người mình.
Tống Thời An cố gắng mở mắt ra, liền thấy khuôn mặt được phóng đại trước mắt, sợ đến giật mình.
"Cô... cô là ai?" Tống Thời An hoảng hốt, lui người về sau.
Kết quả lại đúng lúc đụng phải chỗ tối qua dùng quá sức, đau đến mức suýt rơi nước mắt.
Người phụ nữ trang điểm tinh xảo nhíu mày đánh giá cậu, lạnh giọng hỏi: "Câu này lẽ ra phải là tôi hỏi mới đúng. Anh là ai? Tại sao lại ở trong phòng của Minh Vũ ca?"
Nhìn vẻ mặt chất vấn hùng hổ của người phụ nữ, Tống Thời An cũng đoán ra được đại khái. Chắc lại là một đóa đào hoa mà Lục Minh Vũ gieo bên ngoài.
"Tôi là trợ lý của Lục tổng. Hôm nay quá mệt, nên được cho phép nghỉ tạm trong phòng." Tống Thời An bình tĩnh giải thích.
Hoàng Hiểu Hồng vừa nghe cậu chỉ là trợ lý, ánh mắt liền lộ rõ vẻ khinh thường, vênh váo nói: "Anh có biết anh Minh Vũ rất thích sạch sẽ, ghét người khác chạm vào đồ đạc của mình không? Anh chẳng qua là một trợ lý, có tư cách gì mà ngủ ở đây!"
Tối qua vốn đã không ngủ ngon, giờ lại bị người ta chỉ tay mắng mỏ, huyệt thái dương của Tống Thời An cũng bắt đầu giật giật. Nhưng cậu không muốn tranh cãi, xoay người xuống giường, định rời đi.
Hoàng Hiểu Hồng thấy mình bị làm ngơ, càng thêm tức giận: "Này! Ngủ xong giường của người ta rồi định đi thẳng? Không xin lỗi à?"
Tống Thời An bật cười vì tức giận. Chẳng lẽ không phản bác thì người ta lại nghĩ mình dễ bắt nạt?
"Cô gái à, đây là phòng của Lục tổng, tôi được chính anh ấy cho phép mới vào nghỉ ngơi. Còn cô thì sao? Tự tiện xông vào phòng người khác là có ý gì?" Tống Thời An hỏi ngược lại.
Hoàng Hiểu Hồng lập tức phản bác: "Tôi với Minh Vũ ca có mối quan hệ sâu đậm, tôi vào phòng anh ấy thì sao chứ?!"
Có vẻ chột dạ, cô ta càng nói càng lớn tiếng: "Tôi thấy anh mới là kẻ lén lút, biết đâu lại vào phòng anh Minh Vũ để trộm đồ!"
Lúc này, cửa phòng lại mở ra. Lục Đình Đình bước vào, thấy Hoàng Hiểu Hồng ở đó thì cau mày không vui: "Cô vào phòng anh tôi làm gì?"
"Tôi... tôi thấy có trộm nên..." Hoàng Hiểu Hồng lắp bắp. Đối mặt với Lục Đình Đình, cô ta không còn vênh váo như ban nãy.
"Trộm cái gì mà trộm? Anh Thời An là người anh tôi mời lên đây nghỉ ngơi. Cô tự tiện xông vào làm phiền người ta, còn ra vẻ ta đây? Mau ra ngoài!" Lục Đình Đình ngắt lời.
Hoàng Hiểu Hồng không tin, giọng run rẩy: "Không thể nào! Anh Minh Vũ thích sạch sẽ như vậy, trước giờ chưa từng cho người khác đụng vào đồ đạc của mình..."
"Anh Thời An không phải người khác." Lục Đình Đình ngẩng cằm, lạnh lùng tuyên bố: "Anh ấy là người anh tôi thích. Là chị dâu của tôi!"