Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Bị Ảnh Hậu Cố Chấp Theo Dõi

Chương 90

Trước Tiếp

Giọng nói mềm mại rơi vào căn phòng yên tĩnh, giống như có người vén màn khu rừng sâu thẳm, bước vào nơi sâu nhất trong lòng rồi châm lên một mồi lửa, sau đó thiêu đốt toàn thân.

Tấm rèm lụa nhẹ nhàng đung đưa theo gió phác họa nên dáng người thướt tha của người phụ nữ, cô đang che trước ngực, nghiêng mình trò chuyện cùng Nhan Hạc, những sợi tóc rũ xuống in bóng trên rèm, tựa như nụ hôn của thần Venus.

Cô đưa tay ra như muốn thử chạm vào Nhan Hạc, làn da trắng ngần cứ thế hiện ra trước mắt nàng, lúc ẩn lúc hiện trước mặt, mang theo hương thơm thanh mát vây quanh chóp mũi Nhan Hạc, tựa như một hồ rượu nồng nàn, khiến đôi mắt nàng phủ thêm một lớp sương mờ nhạt.

Nàng mở miệng, giọng nói khàn đặc: "Lộc Hữu Thanh."

Nghe thấy nàng đáp lại, động tác của Lộc Hữu Thanh khựng lại, cô hơi quay đầu, ánh mắt hai người nhìn nhau qua lớp rèm, mờ ảo, say đắm, bóng hình từng xuất hiện vô số lần trong mơ cuối cùng cũng thực sự đứng trước mặt đối phương.

Nhan Hạc bước tới, đưa tay vén tấm rèm vướng víu lên, gương mặt tuyệt sắc của người trước mắt cuối cùng cũng thu trọn vào tầm mắt nàng, tấm lưng vì khóa kéo váy chưa kéo lên mà lộ ra một mảng da thịt trơn nhẵn lớn, vì cái lạnh mà cơ thể cô khẽ run rẩy, cô nhìn Nhan Hạc, đôi mắt rưng rưng nước.

Nhan Hạc nhìn sâu vào người yêu đã lâu không gặp, lớp sương mù nơi hốc mắt ngày càng đậm, đôi môi mỏng mấp máy, có quá nhiều điều muốn nói nhưng không biết bắt đầu từ đâu, lồng ngực tràn ngập cảm xúc vừa chua xót vừa ngọt ngào, nàng mím môi định nói rằng mình rất nhớ cô, nhưng lại bị ngón trỏ của Lộc Hữu Thanh đặt lên môi ngăn lại.

"Giúp mình kéo khóa lên trước đã." Lộc Hữu Thanh nở nụ cười nhẹ, ánh đèn trong phòng chiếu xuống người cô, càng tôn lên làn da trắng như tuyết, đầu ngón tay cô hơi lạnh, trong lúc cử động, mùi nước hoa nhạt trên người cô lại một lần nữa tràn ngập cánh mũi Nhan Hạc, khiến nàng không nhịn được mà hít hà thêm vài cái.

"Được." Nhan Hạc khẽ mở môi, hơi thở ấm áp phả lên đầu ngón tay Lộc Hữu Thanh, thần sắc vốn đang nắm chắc phần thắng của cô đột nhiên khựng lại, sau đó cô thản nhiên hạ tay xuống, ngón trỏ cuộn lại cọ xát trong lòng bàn tay.

Nhan Hạc đi đến phía sau Lộc Hữu Thanh, đưa tay nắm lấy khóa kéo chiếc váy, nhưng khi chạm vào khóa kéo, nàng cũng chạm vào tấm lưng trơn nhẵn của cô, cảm giác hơi lạnh truyền đến khiến cả hai đều ngẩn người, đã quá lâu không gặp mặt, giữa hai người nảy sinh một chút cảm giác xa lạ khó tả, sự xa lạ này trộn lẫn với tình ý nồng nàn đang dâng trào khiến họ không tự chủ được mà đắm chìm vào đó.

Nhan Hạc ngượng ngùng hắng giọng, dịu dàng nói: "Mình bắt đầu đây." Nàng vừa nói vừa nắm lấy khóa kéo chậm rãi kéo lên, nghiêm túc như đang đóng lại một món quà tinh xảo, chỉ là nàng quá căng thẳng, khóa kéo lại quá nhỏ, nhiều lần nàng bị tuột tay khiến nó trượt xuống, buộc nàng phải kéo lại từ đầu.

Thời gian kéo dài, hơi thở của Nhan Hạc phả lên lưng Lộc Hữu Thanh, dù có kiềm chế thế nào thì cơ thể đang run rẩy vẫn không tự chủ được mà ửng lên một lớp hồng nhạt, đây là một loại tra tấn đối với cả hai, Nhan Hạc cúi đầu, vành tai đã đỏ bừng từ lâu, sự trắng ngần trước mắt cứ thế lọt vào đồng tử nàng hết lần này đến lần khác, nàng đột nhiên rất muốn để lại dấu vết của mình trên làn da trơn nhẵn ấy.

Nhưng suy nghĩ này vừa xuất hiện đã bị nàng lập tức gạt đi, vừa mới gặp lại đã như vậy sẽ làm Lộc Hữu Thanh sợ hãi, hơn nữa quan hệ hiện tại của hai người vẫn chưa rõ ràng, chưa ai nói ra tâm ý, nàng cũng không biết thái độ của cô thế nào.

Nàng chợt nhớ tới thời cấp ba, khi nàng và Lộc Hữu Thanh vẫn chưa xác định quan hệ, những lần thử lòng âm thầm đó cũng mang lại cảm xúc thế này, thật là, đã lâu lắm rồi nàng không được trải nghiệm lại.

Đoạn khóa kéo dài mấy chục centimet cuối cùng cũng được kéo đến đỉnh, Nhan Hạc cảm thấy cả người nhẹ nhõm, không nhịn được mà thở phào một hơi: "Xong rồi." Nàng nói xong liền tiện tay lau mồ hôi rịn ra trên trán, lò sưởi trong phòng này bật hơi cao quá rồi.

Lộc Hữu Thanh quay đầu nhìn nàng, đôi mắt như nước mùa thu trong vắt thâm tình quyến luyến nhìn nàng, hàng mi khẽ rung, thần sắc tràn đầy tình yêu cùng sự gắn bó dành cho người trước mặt, hơi thở của Nhan Hạc đột nhiên nghẹn lại, nàng ngơ ngẩn nhìn người phụ nữ tuyệt sắc thong thả chỉnh lại mái tóc và quần áo, sau đó nắm lấy tay nàng đặt lên trước ngực mình, nàng cảm nhận được nhịp tim đập dồn dập.

Lộc Hữu Thanh nói: "Nó đang đập vì cậu đấy."

Trái tim đang đập rộn ràng thông qua mạch máu nơi lòng bàn tay lan tỏa vào lòng nàng, nhịp tim của Nhan Hạc càng thêm mãnh liệt, nàng dường như nghe thấy tiếng đập như trống dồn ngay sát bên tai, người yêu trong mộng bao lần giờ đang đứng trước mặt, nàng rốt cuộc không kìm nén được sự rung động, dùng nụ hôn khóa chặt lấy môi cô, Lộc Hữu Thanh cũng ôm lấy nàng, nồng nhiệt đáp lại.

Trong phòng chỉ còn lại tiếng th* d*c nóng bỏng, hai người cùng nhau di chuyển đến bên ghế sofa, Lộc Hữu Thanh kéo theo Nhan Hạc cùng ngã xuống, chiếc sofa mềm mại lún xuống, nàng giống như chìm trong đống bông gòn, thoải mái đến mức da đầu tê dại.

Đã quá lâu không có sự tiếp xúc thân mật thế này với Nhan Hạc, chỉ một nụ hôn bình thường thôi cũng đủ khiến Lộc Hữu Thanh mất hết sức lực, cô mềm mại không xương dựa vào lòng nàng, toàn thân ửng lên sắc hồng đ*ng t*nh nhạt nhòa.

Tấm lưng đột nhiên cảm thấy mát lạnh khiến ý thức đang chìm đắm của cô tỉnh táo đôi chút, cô chợt nhận ra Nhan Hạc lại kéo chiếc khóa nàng vừa kéo lên xuống, cô mở mắt định ngăn cản nhưng tay đã bị một bàn tay khác nắm lấy rồi đặt ở phía trên đầu, cô chỉ có thể phát ra tiếng "ưm ưm" bất mãn từ trong cổ họng.

Nhan Hạc cong môi, dời nụ hôn xuống cổ, xuống vai cô, rồi đến sau tai - những nơi không dễ bị người khác nhìn thấy, người phụ nữ trong lòng mềm mại dựa vào nàng, muốn phản kháng nàng, nàng nhẹ nhàng thổi hơi vào tai cô, Lộc Hữu Thanh liền không còn bất cứ động tác nào nữa.

Nhan Hạc quá quen thuộc cơ thể cô, thời gian dài không gặp mặt, ngay cả Lộc Hữu Thanh cũng không ngờ mình lại vì một cái thổi hơi đơn giản của nàng mà đ*ng t*nh đến mức này, cô theo bản năng cọ hai chân vào nhau, nhưng lại bị Nhan Hạc giữ chặt đùi không cho cử động, cứ thế cố ý trêu chọc không cho cô giải tỏa.

Nhan Hạc âu yếm m*t nhẹ vành tai cô, từng chút một hôn lên da thịt, khống chế lực đạo để không để lại dấu vết trên làn da mỏng manh, ngay khi nàng chuẩn bị tiến thêm bước nữa, giây tiếp theo, cửa xe nhà di động đột nhiên vang lên một tràng tiếng gõ.

Động tác của Nhan Hạc đột nhiên khựng lại, nàng không vui nhíu mày, cúi đầu nhìn người phụ nữ trong lòng, Lộc Hữu Thanh thở hổn hển, ánh mắt mê ly chưa kịp định thần đã trừng mắt nhìn nàng trước một bước, hốc mắt ướt át, trong mắt lấp lánh ánh nước, bị nàng bắt nạt quá mức, Nhan Hạc chột dạ dời tầm mắt đi.

Lộc Hữu Thanh ngồi dậy hắng giọng, lúc mở miệng nói chuyện giọng vẫn còn khàn đặc vì đ*ng t*nh, chỉ là cách một lớp cửa dày, người bên ngoài nghe không rõ lắm.

"Ai đó?"

"Chào Lộc lão sư, tôi là phó đạo diễn của tổ chương trình, muốn cùng cô bàn bạc một chút về quy trình quay phim lần này."

Nhan Hạc nhìn về phía Lộc Hữu Thanh, trong mắt cô cũng lộ ra vài phần không vui, nhưng vẫn phải trả lời: "Chờ một lát." Nói xong, cô chỉnh lại quần áo bị Nhan Hạc làm lộn xộn, xoay người tức giận nói: "Cậu làm cái gì vậy, tự mình chỉnh đốn lại đi."

Nhan Hạc lúc này mới nhìn thấy trên lưng Lộc Hữu Thanh có vài dấu hôn do mình để lại, tim nàng thắt lại, đôi gò má ửng đỏ, vội vàng kéo khóa áo lên.

Lộc Hữu Thanh đứng dậy, không thèm liếc nhìn nàng mà rời đi, cô kéo rèm lại để thay một bộ áo trong sạch sẽ, rồi ném cho Nhan Hạc một bộ quần áo, hai người đều thay xong mới đi mở cửa.

Phó đạo diễn đợi bên ngoài hai mươi phút vẫn không thấy ai mở cửa, hắn chờ đến mức sốt ruột, vừa định tiếp tục gõ cửa thì cửa phòng mở ra, hắn vội vàng che giấu vẻ mặt bực bội, nở nụ cười nịnh nọt, nhưng khi nhìn rõ dáng vẻ người trước mặt, nụ cười gượng gạo trên mặt hắn liền đông cứng lại.

Người mở cửa cho hắn, sao lại là nhiếp ảnh gia của tổ chương trình thế này.

"Cô......" Hắn ngẩn người, hai nhân viên công tác đi theo sau hắn cũng bị cảnh tượng này làm cho kinh ngạc.

Nhan Hạc thản nhiên liếc nhìn hắn một cái, nhận ra mình đã từng gặp người này, lúc trước khi quay phim, một số người trong ban tổ chức không thích những nhiếp ảnh gia từ công ty khác đến như nàng, cho rằng họ chỉ đến để lấy kinh nghiệm, và người trước mặt này chính là một trong số đó.

Sắc mặt Nhan Hạc càng thêm lạnh lùng, chút áy náy vì để người ta đợi lâu vừa rồi đã tan thành mây khói, phía sau vang lên tiếng bước chân, Nhan Hạc nghiêng người để Lộc Hữu Thanh xuất hiện.

"Phó đạo, để ông đợi lâu rồi." Lộc Hữu Thanh nói lời lịch sự, nhưng giọng điệu chẳng có chút gì là xin lỗi.

Ánh mắt phó đạo diễn không ngừng đảo qua đảo lại giữa cô và nhiếp ảnh gia của tổ chương trình, cả người ngây dại.

"Ra ngoài nói đi." Chân mày Lộc Hữu Thanh hơi nhíu lại, cô nở một nụ cười ôn hòa nhưng lại khiến người ta thấy hoảng hốt một cách khó hiểu, phó đạo diễn lúc này mới sực tỉnh, lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi, vội vàng dẫn cô rời đi.

Nhan Hạc đi theo sau cô trong khoảng cách một mét, đứng cùng hai nhân viên công tác kia, nàng thản nhiên đi theo sau hai người, ánh mắt dừng trên dáng hình Lộc Hữu Thanh, nhìn bóng lưng cao gầy lạnh lùng của cô mà chậm rãi cong môi, chỉ có nàng mới biết một người lạnh lùng xa cách như vậy, mười mấy phút trước lại giống như một con rắn mềm mại không xương thế nào, trái tim Nhan Hạc đột nhiên bình ổn trở lại, những suy đoán đáng sợ bị nàng quẳng ra sau đầu, Lộc Hữu Thanh chỉ cần đứng đó thôi là đã đủ để vỗ về trái tim nàng một cách êm đềm.

Những ánh mắt tò mò hoặc dò xét thỉnh thoảng lại dừng trên người nàng, Nhan Hạc đều không quan tâm, nàng hiện tại đang vui đến phát điên! Thậm chí nàng còn thân thiện chào hỏi hai nhân viên công tác bên cạnh, nhỏ giọng trò chuyện với họ.

Nhân viên công tác dường như vẫn chưa thoát khỏi cú sốc vừa rồi, nhìn nàng với ánh mắt thẫn thờ, Nhan Hạc hỏi gì họ đều tự nhiên đáp nấy.

Qua cuộc trò chuyện, Nhan Hạc đã hiểu rõ chương trình này rốt cuộc là làm về cái gì, đây là một chương trình về nhiếp ảnh, trong đó những nhiếp ảnh gia như nàng phụ trách chụp ảnh, sau đó đăng lên trang web chính thức của chương trình để cư dân mạng bình chọn, thông qua đó chọn ra quán quân của mỗi kỳ, cuối cùng các quán quân sẽ cạnh tranh cho ngôi vị quán quân chung cuộc.

Một kịch bản rất lỗi thời, tổ chương trình dường như cũng biết điều đó, nên hai kỳ đầu tiên họ đặc biệt mời Lộc Hữu Thanh làm khách mời ngắn hạn để tăng sức nóng cho chương trình, buổi chụp hình hôm nay của Nhan Hạc chính là chụp ảnh quảng bá để đăng lên trang web thu hút sự chú ý, kỳ đầu tiên vẫn chưa chính thức bắt đầu quay.

Công ty của Nhan Hạc nói nàng đi công tác nhiều nhất là nửa tháng, nói cách khác, nàng ở đây được hai kỳ là sẽ bị "đào thải".

Nhan Hạc: "......" Cuối cùng nàng cũng hiểu tại sao phó đạo diễn lại không tôn trọng họ, hóa ra họ chỉ là những NPC ở giai đoạn đầu.

Theo bước chân đi tới văn phòng đạo diễn, Lộc Hữu Thanh bước vào trước, Nhan Hạc theo bản năng định bước vào theo thì bị phó đạo diễn ngăn lại.

"Cô còn muốn vào sao? Cô vào làm gì?" Hắn gắt gỏng nói, ánh mắt nhìn Nhan Hạc không có lấy vài phần tôn trọng, hay nói cách khác, ngoại trừ quán quân đã được định sẵn của chương trình, hắn nhìn bất kỳ thí sinh nào cũng đều không coi ra gì.

Nhưng hắn đứng còn chẳng cao bằng Nhan Hạc, nàng thản nhiên liếc hắn một cái, định xoay người đứng đợi ngoài cửa, đúng lúc này nàng nghe thấy giọng nói lạnh lùng của Lộc Hữu Thanh vang lên.

"Để cậu ấy vào." 

Trước Tiếp