Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ánh đèn từ một bên hắt xuống, phác họa lên những đường nét hoàn mỹ trên góc nghiêng thanh thoát của Nhan Hạc. Nàng khẽ nhíu mày, dồn hết sự chú ý vào lớp trang điểm trên gương mặt của cô gái trẻ trước mặt. Thậm chí Lộc Hữu Thanh còn có thể tưởng tượng ra được, khi nàng cất lời, giọng nói ấy sẽ dịu dàng đến nhường nào.
Hai bàn tay buông thõng bên người vô thức siết chặt lại, đôi đồng tử đen nhánh của Lộc Hữu Thanh không lộ ra bất kỳ cảm xúc nào, cô cứ thế lặng lẽ nhìn Nhan Hạc đang đứng cách mình hơn mười mét.
Ánh mắt của Phùng Ức Nhiên dõi theo tầm nhìn của Lộc Hữu Thanh, lẽ tự nhiên cũng nhìn thấy dáng vẻ làm việc nghiêm túc của Nhan Hạc. Khổ nỗi cô ấy lại cứ ngỡ Lộc Hữu Thanh đang thưởng thức phong thái làm việc của Nhan Hạc, nên vội vàng không ngớt lời nói tốt cho nàng.
"Nhan Hạc ở công ty chúng tôi chính là một kẻ cuồng công việc có tiếng đấy, hơn nữa làm việc cực kỳ nghiêm túc, không chút cẩu thả. Cậu ấy đối đãi với tất cả khách hàng đều rất khắt khe, giúp họ điều chỉnh tư thế sao cho chuẩn nhất, để chụp ra được những bức ảnh phù hợp nhất với mong muốn của khách hàng." Phùng Ức Nhiên vốn định nói thêm mấy câu đại loại như phụ nữ lúc làm việc là cuốn hút nhất, nhưng bất thình lình thấy Lộc Hữu Thanh quay đầu nhìn về phía mình, đôi mắt cô tựa hồ phủ một tầng ánh sáng lạnh lẽo. Trái tim cô ấy run lên vì sợ hãi, nhưng đến khi tập trung nhìn kỹ lại thì đáy mắt Lộc Hữu Thanh đã trở lại dáng vẻ dịu dàng mà xa cách như lúc trước.
"Vậy sao?" Lộc Hữu Thanh cong môi hỏi cô ấy.
"Đương nhiên rồi." Cô ấy cố kìm nén giọng nói đang run rẩy mà gật đầu, khẽ vỗ về lồng ngực mình, thật kỳ lạ, sao tự dưng lại thấy trống ngực đập liên hồi thế này.
Nhận được câu trả lời khẳng định, Lộc Hữu Thanh lại một lần nữa quay đầu nhìn sang, nhìn Nhan Hạc đang đứng ở đằng kia làm việc, cô cắn môi thở hắt ra một hơi.
Ở phía bên kia, Nhan Hạc đang cầm chiếc máy ảnh nặng nề, liên tục điều chỉnh từng góc độ một. Nàng nhíu mày, có chút bực bội. Vì tìm góc chụp quá lâu nên người mẫu cũng phải đổi tư thế theo nàng, khiến lọn tóc rủ xuống che khuất đôi mắt. Ngặt nỗi, chính động tác này lại là khoảnh khắc mà Nhan Hạc cảm thấy khá ưng ý, thế là nàng đặt máy ảnh xuống, tiến lại gần giúp người mẫu vén lọn tóc ấy ra sau tai.
"Cảm... cảm ơn." Người mẫu lắp bắp nói lời cảm ơn, đôi gò má hơi ửng hồng, không dám nhìn thẳng vào nàng.
Nhan Hạc khẽ mỉm cười, giãn ra một chút khoảng cách với cô gái đó. Ngay khi nàng định lùi về vị trí cũ, đột nhiên cảm thấy bản thân như bị một thứ gì đó lạnh lẽo nhìn chằm chằm. Sống lưng nàng bất giác toát một tầng mồ hôi lạnh. Nàng sững người, vội vàng ngoái đầu nhìn lại phía sau, nhưng chẳng thấy ai khả nghi cả. Ở phía xa, Lộc Hữu Thanh cũng đang bận rộn chụp hình, hoàn toàn không hề phân tâm mà nhìn nàng.
Nhan Hạc hoang mang chớp mắt, chẳng lẽ chỉ là ảo giác của nàng thôi sao.
Nàng lại lùi về sau, nhưng vẫn chưa cam lòng mà nhìn về phía Lộc Hữu Thanh thêm lần nữa. Lần này, tầm mắt của nàng dừng lại quá lâu, Lộc Hữu Thanh dường như đã nhận ra có người đang nhìn mình nên quay đầu nhìn về hướng này. Sau đó, ánh mắt của cô lướt qua người nàng, không hề dừng lại dù chỉ một giây.
Nhan Hạc: "?"
-
Sau khi công việc buổi chiều kết thúc, Nhan Hạc cuối cùng cũng đặt chiếc máy ảnh cứ nâng lên hạ xuống suốt cả buổi trời sang một bên. Nàng x** n*n bờ vai đang đau nhức của mình, rồi cùng một Phùng Ức Nhiên đang líu lo không ngừng đi tìm ban tổ chức.
"Cậu có biết Lộc Hữu Thanh đẹp đến mức nào không, trời đất ơi thật sự là quá đẹp luôn, nói là thiên thần hạ phàm cũng chẳng ngoa tí nào! Trên đời này thật sự có người xinh đẹp đến vậy sao, người như cô ấy đúng là sinh ra để làm ngôi sao, đi đến đâu cũng là tâm điểm nổi bật nhất." Phùng Ức Nhiên phấn khích đến mức hai má đỏ bừng, đôi mắt sáng rực lên.
Nhan Hạc nhìn cô ấy, định tỏ ra lạnh lùng một chút nhưng cuối cùng vẫn không kìm được mà cong môi: "Vậy sao."
"Tất nhiên rồi, mình cầm máy ảnh cứ thế mà ngắm nhìn mỹ nữ suốt cả một buổi trưa. Hơn nữa mỗi lần cô ấy nói chuyện đều rất đỗi dịu dàng, tuy giọng điệu vẫn có chút xa cách nhưng thật sự rất cuốn hút. Ở hiện trường đông người như thế này, mình thấy nhan sắc của hai cậu là xếp hạng nhất hạng nhì trong lòng mình luôn đấy." Phùng Ức Nhiên vừa nói vừa đột nhiên nhớ ra một chuyện.
"Đúng rồi, có phải cậu quen biết Lộc Hữu Thanh không?"
Bước chân của Nhan Hạc khựng lại, nàng quay đầu nhìn cô ấy: "Sao cậu biết?"
"Cậu thật sự quen biết Lộc Hữu Thanh sao!" Phùng Ức Nhiên hào hứng nói, "Cũng đúng thôi, mỹ nữ thì thường quen biết nhau mà, chính miệng cô ấy nói là có quen cậu đấy."
Quen biết?
Nhan Hạc không kìm được mà lặp đi lặp lại từ này trong đầu, mối quan hệ giữa hai người họ, đâu chỉ đơn thuần là quen biết.
Nhưng lời Phùng Ức Nhiên nói lại khiến nàng không tự chủ được mà tự hỏi, mối quan hệ hiện tại giữa mình và Lộc Hữu Thanh rốt cuộc là gì? Người yêu? Bạn gái cũ? Hay là người lạ? Nhan Hạc cảm thấy đều không đúng, chín tháng trời không gặp mặt, hiện tại nàng thật sự không rõ ràng về mối quan hệ của mình và Lộc Hữu Thanh. Tuy rằng Lộc Hữu Thanh đã nắm tay nàng, nhưng thái độ của cô đối với nàng trước mặt mọi người cũng chỉ giữ ở mức khoảng cách bình thường trong mắt người ngoài.
Cảnh còn người mất, mọi chuyện đã đổi thay, ngộ nhỡ trong chín tháng xa cách này Lộc Hữu Thanh đã gặp gỡ người khác thì sao? Ngộ nhỡ sau khi điều trị, Lộc Hữu Thanh đã suy nghĩ thấu đáo về tình cảm dành cho nàng thì sao? Ngộ nhỡ Lộc Hữu Thanh... không còn yêu nàng nữa? Dẫu biết khả năng này cực kỳ thấp, nhưng sự xa cách quá lâu khiến bộ não của Nhan Hạc không thể ngừng suy diễn theo hướng đó. Nàng thấy mình còn nhát gan hơn cả tưởng tượng. Nhan Hạc vội vàng lắc đầu, xua tan những ý nghĩ đáng sợ ấy đi, cuối cùng sau khi cân nhắc kỹ lưỡng mới trả lời.
"Bọn tôi là bạn học cấp ba."
"Bạn học cấp ba sao?" Giọng điệu của Phùng Ức Nhiên lộ rõ vẻ hụt hẫng, cô ấy bĩu môi, "Hóa ra là bạn học cũ à, mình còn tưởng..."
"Tưởng cái gì?" Nhan Hạc hỏi cô ấy.
"Không có gì đâu, chúng ta mau đến nhà ăn đi, mình đói quá rồi. Buổi tối còn có hoạt động chụp hình nữa, có khi phải thức đêm đấy, không ăn nhiều một chút là không xong đâu." Phùng Ức Nhiên gượng gạo chuyển chủ đề, kéo Nhan Hạc đi về phía nhà ăn của công ty.
Tạm gác lại những chuyện khác về công ty này, ít nhất thì cơm ở nhà ăn nấu vẫn rất ngon. Nhan Hạc bưng khay thức ăn cùng Phùng Ức Nhiên tìm đến chỗ các nhiếp ảnh gia cùng đoàn, vài người ngồi vây quanh một bàn cùng nhau dùng bữa.
Phùng Ức Nhiên rất năng nổ, đã sớm làm quen được với mấy nhiếp ảnh gia này. Vài người rôm rả trò chuyện về những việc vụn vặt gần đây, còn Nhan Hạc chỉ lặng lẽ ngồi một bên ăn cơm, lắng nghe họ tán gẫu.
Đột nhiên có người ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, nàng hơi nhích sang một chút để chỗ ngồi của người nọ được rộng rãi hơn.
"Nhan lão sư." Một giọng nữ trong trẻo đột nhiên gọi nàng một tiếng. Nhan Hạc quay đầu nhìn lại, là cô người mẫu lúc nãy nàng vừa chụp hình, nàng nhớ cô ấy tên là Hạ Vãn.
"Hạ tiểu thư." Nàng lịch sự chào hỏi cô ấy.
"Nhan lão sư, không biết ngày mai cô có thời gian không? Tôi muốn mời cô chụp riêng cho tôi một bộ ảnh để đăng lên mạng xã hội." Hạ Vãn mở lời rất mực lễ độ và chừng mực, nụ cười cũng vô cùng khéo léo.
Nhan Hạc đặt đũa xuống, "Xin lỗi, ngày mai có lẽ tôi không rảnh, ngày kia có thể tôi sẽ không có lịch làm việc."
"Vậy thì hẹn cô ngày kia nhé, tôi rất thích kỹ thuật chụp ảnh của cô, thật vinh dự khi được hợp tác cùng cô." Nhận được câu trả lời chắc chắn, Hạ Vãn mỉm cười, đưa danh thiếp của mình cho nàng rồi bắt tay nàng thật chặt. Sau đó, cô ấy chào hỏi mọi người có mặt ở đó rồi rời đi.
Nhan Hạc quay đầu lại, thấy mấy người vừa đang trò chuyện bỗng nhiên im bặt. Nàng khó hiểu cầm đũa lên, định tiếp tục ăn cơm thì giây tiếp theo lại nghe thấy có người gọi tên mình.
"Nhan tiểu thư." Đó là một giọng nói vô cùng quen thuộc.
Nhan Hạc ngoảnh lại, là Lâm Nhạc, nàng mỉm cười: "Chào cô."
Lâm Nhạc tiến lại gần, khẽ gật đầu chào mọi người rồi nhìn nàng nói: "Nhan tiểu thư, Lộc tổng muốn mời cô qua chỗ cô ấy một chuyến." Câu nói này vừa thốt ra, bàn ăn vốn đã yên tĩnh lại càng thêm lặng ngắt như tờ.
Trái tim Nhan Hạc hẫng đi một nhịp, bàn tay đang cầm đũa khẽ run rẩy. Nàng kìm nén sự rộn ràng trong lòng, gương mặt vẫn giữ vẻ lạnh lùng như thể đang giải quyết công việc: "Được." Sau đó nàng đứng dậy, cầm lấy áo khoác của mình rồi rời đi dưới những ánh mắt đang đổ dồn về phía mình, bước chân vẫn giữ vẻ thong dong.
Mãi cho đến khi bóng dáng cao ráo của Nhan Hạc biến mất sau góc ngoặt, Phùng Ức Nhiên mới bừng tỉnh, nhìn mọi người cũng đang ngơ ngác giống mình.
"Mọi người đừng nghĩ nhiều, Nhan Hạc và Lộc Hữu Thanh có quen biết từ trước rồi."
Mọi người vừa hoàn hồn: Chúng tôi cũng có nghĩ gì đâu cơ chứ.
-
Đi theo bước chân của Lâm Nhạc đến trước chiếc xe chuyên dụng của Lộc Hữu Thanh, Lâm Nhạc xoay người nhìn nàng, dáng vẻ như muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
"Nhan tiểu thư, tôi rất cảm kích vì cô đã bằng lòng đến gặp Lộc tổng." Cô ấy chỉ bỏ lại một câu không đầu không đuôi như thế, rồi vội vàng rời đi, để lại Nhan Hạc đang đứng ngơ ngác trước cửa xe.
Nhan Hạc ngẫm nghĩ một hồi về lời cô ấy nói, nàng nhận ra có lẽ Lâm Nhạc không hề biết những chuyện đã xảy ra giữa nàng và Lộc Hữu Thanh, nên mới nghĩ rằng hai người thật sự không có quan hệ gì, vì thế mới thấy vui khi nàng chịu đến gặp Lộc Hữu Thanh.
Nhan Hạc suy nghĩ mông lung, lồng ngực chợt thắt lại vì xót xa. Nàng nắm lấy tay nắm cửa, vặn mở cửa phòng.
Khả năng cách âm của chiếc xe này rất tốt, sau khi đóng cửa lại thì cơ bản không còn nghe thấy tiếng động bên ngoài nữa. Nhan Hạc đứng ở cửa nhìn quanh bên trong nhưng không thấy bóng dáng Lộc Hữu Thanh đâu, nàng thử gọi một tiếng.
"Lộc Hữu Thanh."
Tấm rèm cách đó không xa đột nhiên khẽ động đậy, ngay sau đó nàng nghe thấy một giọng nói mềm mại quen thuộc mà đã lâu rồi nàng không được nghe thấy.
"A Hạc." Giọng nói ấy rất dịu dàng, lại mang theo vài phần hờn dỗi, xen lẫn chút lo lắng bất an mà gọi tên nàng.
Đột nhiên, hốc mắt Nhan Hạc đỏ bừng. Nàng nhấc chân bước tới, muốn nhìn rõ bóng hình người phụ nữ ấy, nhưng chỉ thấy đôi bàn tay ngọc ngà thon dài vươn ra từ sau tấm rèm. Những đường nét khác trên cơ thể cô ẩn hiện sau lớp vải, làn da trắng ngần như ngó sen cứ thế đập vào mắt nàng.
"Mình đang thay quần áo, cậu có thể giúp mình kéo khóa lên được không?"