Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Bị Ảnh Hậu Cố Chấp Theo Dõi

Chương 9

Trước Tiếp

Ý thức của Lộc Hữu Thanh dần quay trở lại, chuyện ngày hôm đó vẫn hiện lên rõ mồn một trong trí não, lúc này hồi tưởng lại cứ như vừa mới xảy ra cách đây không lâu. Kết quả cuối cùng dường như là trong nửa tháng Nhan Hạc nghỉ ở nhà, lệnh xử phạt của nhà trường đối với nàng cũng coi như đã được làm sáng tỏ.

Triệu Lỗi vì hành vi bôi nhọ bạn học cùng với đánh nhau ẩu đả trong trường nên bị nhà trường buộc thôi học, nỗi oan ức của Lộc Hữu Thanh cuối cùng cũng được gột rửa.

Lúc ấy trong lòng cô là cảm xúc gì nhỉ? Lộc Hữu Thanh khẽ suy nghĩ, là vui vẻ hay hân hoan sao? Không phải, khi đó trong lòng trong mắt cô đều chỉ có hình bóng của cô gái vì giúp mình mà bị buộc phải về nhà kia. Sự rung động của tuổi thanh xuân ấy khiến cô run rẩy, cho đến tận bây giờ khi nhớ lại, lồng ngực cô vẫn không khỏi phập phồng thổn thức.

Ánh mắt Lộc Hữu Thanh sâu thẳm, kết quả tốt đẹp nhất mà cô nhận được từ chuyện này chính là: vì trong thời gian chờ đợi kết quả xử phạt, lớp học đã tiến hành đổi chỗ ngồi. Lộc Hữu Thanh không có quyền lựa chọn nên bị giáo viên xếp vào dãy cuối cùng, mà Nhan Hạc cũng đang bị phạt nghỉ ở nhà nên cũng chẳng còn vị trí nào để chọn lựa.

Hai người cứ như vậy mà trở thành bạn cùng bàn, tuy là tình cờ nhưng lại như có tâm ý tương thông.

Hồi ức khép lại, Lộc Hữu Thanh ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Những áng mây tản mác cuộn lấy ánh hoàng hôn đang trôi về phía xa, khắp bầu trời bị nắng chiều nhuộm thắm, trông vô cùng đẹp đẽ, tâm trạng của cô cũng trở nên đặc biệt nhẹ nhàng.

Cô đứng dậy, đặt một nụ hôn lên trán Nhan Hạc.

"A Hạc, mộng đẹp nhé." Cô lưu luyến thầm thì.

Đẩy cửa phòng ra, Lâm Nhạc đã đứng ở cạnh cửa không biết từ bao giờ, vẻ mặt trông có vẻ rất sốt ruột, Lộc Hữu Thanh khẽ nhíu mày.

"Có chuyện gì xảy ra sao?"

Lâm Nhạc bối rối đan hai tay vào nhau, vẻ mặt đầy vẻ do dự không biết nên mở lời thế nào.

"A Hạc ngủ rồi, cô muốn đưa đồ gì cho cậu ấy thì cứ giao cho tôi đi." Lộc Hữu Thanh nhớ tới chuyện Nhan Hạc đã nói lúc trước nên lên tiếng.

Lâm Nhạc lúc này mới phản ứng lại: "Không phải chuyện của Nhan tiểu thư." Cô ấy cắn răng nói tiếp, "Ô tiểu thư đã gọi điện thoại cho tôi."

Biểu cảm vốn đang thả lỏng của Lộc Hữu Thanh đột nhiên căng thẳng, ánh mắt nhìn về phía Lâm Nhạc trở nên sâu thẳm: "Cô ta đã nói gì?"

Lâm Nhạc thuật lại: "Cô ấy hỏi Nhan tiểu thư đang ở đâu, tôi nói cô ấy gặp tai nạn xe cộ, hiện tại đang nghỉ ngơi không tiện gặp người lạ, thế là cô ấy liền cúp máy. Đến khi tôi gọi lại thì phát hiện cô ấy đã chặn số của tôi rồi."

"Có lẽ cô ấy không gọi được vào điện thoại của Nhan tiểu thư, lại không có số di động của cô nên mới tìm đến tôi." Lâm Nhạc nói.

Đôi lông mày của Lộc Hữu Thanh nhíu chặt, trong đôi đồng tử đen sẫm ẩn giấu một nỗi u uất không thể tan biến.

"Tôi biết rồi." Lộc Hữu Thanh đưa tay day nhẹ trán, sự bực bội vừa mới dịu đi đôi chút lại một lần nữa trào dâng trong đầu.

Cô xoay người, dặn dò hai vệ sĩ đứng ở hai bên đại môn: "Nhớ kỹ công việc tôi đã giao cho các anh."

Hai người vệ sĩ nghiêm túc gật đầu, sau đó tiếp tục đứng ở cửa làm những bức tượng sư tử đá không chút sơ hở.

Lộc Hữu Thanh bực bội đi ra ngoài, Lâm Nhạc đi sát bên cạnh cô: "Nếu Ô tiểu thư tìm đến Nhan tiểu thư thì phải làm sao đây?"

Bước chân Lộc Hữu Thanh khựng lại, dường như vừa nhớ ra chuyện gì đó, cô khẽ thở dài một tiếng thật sâu.

"Hiện tại cô ta đang ở nước ngoài để trốn tránh Lê Vấn Thu, chắc là sẽ không về nhanh như vậy đâu." Nói rồi, cô sải bước nhanh về phía trước, bỏ lại Lâm Nhạc ở phía sau, dường như không muốn nghe thêm bất kỳ câu hỏi nào nữa.

Lâm Nhạc đứng tại chỗ, nhìn theo bóng lưng của Lộc Hữu Thanh mà cảm thấy có vài phần cô độc. Cô ấy nuốt ngược câu hỏi cuối cùng vào trong bụng, không đành lòng hỏi thêm nữa.

Nếu cô ấy thật sự trở về, cô định sẽ làm thế nào đây?

-

Cuối cùng Lộc Hữu Thanh vẫn phải đi công tác. Trước khi đi, cô đưa cho Nhan Hạc một chiếc điện thoại mới, Nhan Hạc đã lưu phương thức liên lạc của cô vào máy.

"Có chuyện gì thì cứ tìm mình, đừng sợ làm phiền, nếu không thấy tin nhắn của cậu mình sẽ nhớ cậu lắm đấy." Lộc Hữu Thanh dặn dò.

Nhan Hạc rất muốn vặn hỏi lại rằng chẳng lẽ nàng gửi tin nhắn đi thì Lộc Hữu Thanh sẽ không nhớ nàng sao.

Vì sợ Nhan Hạc xảy ra sơ suất gì, lần này Lộc Hữu Thanh rời đi mà không mang theo Lâm Nhạc. Công việc cô giao cho Lâm Nhạc chính là chăm sóc tốt cho Nhan Hạc, sau khi cô về tiền lương sẽ được tăng gấp đôi.

Lâm Nhạc đương nhiên là rất sẵn lòng ở lại bệnh viện, cô ấy thậm chí còn hận không thể dính chặt lấy Nhan Hạc, nhìn chằm chằm nàng không rời mắt.

Đối với việc này, Nhan Hạc vô cùng lịch sự mà chủ động xin phương thức liên lạc của cô ấy, nói rằng nếu có chuyện gì sẽ phiền đến cô ấy, lúc đó mới khiến Lâm Nhạc từ bỏ ý định kia.

Cô ấy ngồi trên ghế dạy Nhan Hạc cách sử dụng điện thoại. Cũng may Nhan Hạc chỉ là mất trí nhớ chứ không phải mất đi khả năng tự chăm sóc bản thân, ký ức về việc dùng điện thoại vẫn còn đó nên nàng nhanh chóng làm quen với các ứng dụng cơ bản.

Nàng nhấn vào khung chat với Lộc Hữu Thanh, nhìn thấy hai người chỉ có hai dòng tin nhắn: 【Tôi là Lộc Hữu Thanh】 và 【Bạn đã thêm Lộc Hữu Thanh, giờ hãy bắt đầu trò chuyện thôi nào.】, nàng cứ thấy có chút đơn điệu.

Nàng suy nghĩ một chút rồi gửi đi một câu: 【Chào cậu.】

Bên kia trả lời rất nhanh.

【Sao đối với mình lại xa lạ như vậy?】 Kèm theo đó, đối phương còn gửi thêm một biểu tượng cảm xúc đang khóc thút thít.

Nhan Hạc vội vàng trả lời: 【Không phải, tôi chỉ là đang chào hỏi thôi. Hiện tại cậu đang bận sao?】

Lộc Hữu Thanh nhìn về phía đạo diễn và các nhân viên công tác đang ngồi tán gẫu cùng nhau: 【Công việc vẫn chưa bắt đầu, dùng điện thoại có quen không?】

Nhan Hạc: 【Cũng ổn, có thể gửi tin nhắn cho cậu rồi.】

Nàng vừa mới gửi đi, đối phương liền gửi lại một đoạn tin nhắn thoại. Hơi thở của Nhan Hạc khựng lại, nàng ngước mắt nhìn quanh, thấy Lâm Nhạc đang dán mắt vào điện thoại không biết đang vui vẻ chuyện gì, vì thế nàng mới yên tâm nhấn mở đoạn ghi âm.

"Phải làm sao đây, chỉ vừa mới rời đi mà mình đã bắt đầu thấy nhớ cậu rồi." Giọng nữ ở đầu dây bên kia dịu dàng lưu luyến, âm cuối hơi cao lên mang theo vẻ làm nũng, thông qua loa điện thoại truyền đến tuy có chút biến đổi nhưng lại càng thêm khiến người ta phải xao động.

Tai của Nhan Hạc nóng bừng lên, nàng vội vàng che loa lại, khóe miệng không kìm được mà cong lên.

Đối phương lại gửi thêm một tin nhắn thoại nữa: "Cậu cũng có thể gửi cho mình một tin nhắn thoại được không?" Lần này giọng nói chứa đựng sự khẩn cầu, Nhan Hạc dường như nhìn thấy hình ảnh một con thú nhỏ bị ướt đẫm dưới mưa đang xòe ra cái móng vuốt mềm mại với mình, cào nhẹ vào trái tim nàng.

Nhan Hạc lén nhìn về phía Lâm Nhạc, Lâm Nhạc vô cùng hiểu chuyện mà đứng dậy rời đi, còn không quên đóng cửa lại một cách dứt khoát.

Nhan Hạc: "..." Đôi khi quá mức thấu hiểu lại khiến nàng có chút lúng túng, nàng suy nghĩ một lát rồi nhấn giữ nút ghi âm.

Lộc Hữu Thanh thấy Nhan Hạc thực sự gửi tin nhắn thoại cho mình, cô còn chưa kịp nghe đã vội vàng nhấn giữ để lưu vào mục yêu thích, sau đó mới bấm vào để nghe.

"Lộc Hữu Thanh, phải làm việc cho thật tốt đấy." Một giọng nói có chút thanh lãnh xen lẫn sự ngượng ngùng truyền ra từ loa điện thoại, Lộc Hữu Thanh không nhịn được mà bật cười, cô nhấn nút gửi tin nhắn thoại.

"Biết rồi, mình sẽ làm việc thật tốt mà." Vừa vặn lúc này có nhân viên công tác đi tới tìm cô, cô nói tiếp.

"Nhân viên tới tìm mình rồi, mình đi làm việc trước đây nha."

Nhan Hạc vốn đang nghiêm túc lắng nghe, không ngờ ở cuối đoạn ghi âm, ngay lúc nàng tưởng rằng đã kết thúc thì đột nhiên nghe thấy một tiếng "vợ ơi", thanh âm ấy mềm mại như thể không xương, chứa đựng chút ít dặn dò, giống như một vũ công đang nhảy múa trên mặt hồ tâm hồn của Nhan Hạc.

Nhan Hạc: "!"

Nàng vùi đầu vào gối, sắc đỏ lan từ cổ lên tận gò má, đôi tai nàng đỏ bừng như muốn nổ tung.

Lộc Hữu Thanh thật là phạm quy mà.

Nàng nhắm mắt lại, bình tĩnh suốt mười mấy phút mới hoàn toàn xua tan được vẻ thẹn thùng trên mặt. Sợ bản thân nhìn thấy khung chat của Lộc Hữu Thanh sẽ lại nhớ đến cách xưng hô kia, nàng vội vàng thoát ra ngoài.

Nhìn bầu trời ngoài cửa sổ một hồi lâu, lúc này nàng mới thực sự bình tĩnh lại, nhưng cũng không dám nhấn vào phần mềm trò chuyện nữa. Chỉ là trong đầu nàng vẫn không ngừng vang lên lời nói vừa rồi của Lộc Hữu Thanh, đặc biệt là cách gọi kia. Càng cố không nghĩ đến thì trong đầu lại càng hiện lên tiếng "vợ ơi" đầy kiều diễm ấy, âm cuối như mang theo một sợi dây câu dẫn, tấu lên khúc nhạc động lòng người.

Nhan Hạc rót một ly nước rồi uống cạn, cố gắng dời sự chú ý sang phong cảnh ngoài cửa sổ, nhưng đột nhiên bị một tia sáng chợt lóe qua làm chói mắt.

Nàng nheo mắt lại, theo bản năng giơ tay lên che chắn. Đến khi buông tay nhìn về hướng tia sáng vừa phát ra thì lại phát hiện chỗ đó chẳng có gì cả.

Thật kỳ lạ, nàng nhíu mày, vừa rồi là cái gì làm lóa mắt nàng vậy?

Nhan Hạc nén lại sự nghi hoặc, dành thêm vài phần tâm tư để chú ý đến khoảng sân trống dưới lầu. Suốt cả buổi chiều, nàng phát hiện có mấy người hành tung khá lén lút, luôn canh lúc nhân viên không chú ý mà đi ngang qua đây, sau đó cầm máy ảnh chụp lung tung khắp nơi.

Trực giác mách bảo Nhan Hạc rằng những người này không phải là người tốt lành gì, nàng giơ tay kéo rèm cửa lại để ngăn chặn khả năng bị người bên ngoài chụp trộm.

Cầm điện thoại lên, Nhan Hạc theo bản năng định nhấn vào phần mềm trò chuyện, cũng may nàng kịp thời phát hiện mà dừng lại. Nghĩ đến tin nhắn thoại cuối cùng mà Lộc Hữu Thanh gửi cho mình, nàng liền dập tắt ý định nhắn tin cho cô.

Nàng chợt nhớ ra, lúc Lộc Hữu Thanh gửi tin nhắn thoại, bên cạnh dường như còn có tiếng của những người khác. Do dự một hồi lâu, cuối cùng sự tò mò về công việc của Lộc Hữu Thanh vẫn chiếm ưu thế, nàng mở phần mềm, tìm đến giao diện trò chuyện với Lộc Hữu Thanh, đỏ mặt nghe lại đoạn ghi âm một lần nữa.

Đúng là có tiếng của người khác thật, có người ở bên cạnh dường như đang nói chuyện với Lộc Hữu Thanh, đại loại như là "sắp bắt đầu rồi", "lên sân khấu" gì đó, nhưng vì khoảng cách quá xa nên Nhan Hạc nghe không rõ lắm.

Hình như công việc của vị hôn thê này không đơn thuần là làm việc ở công ty.

Nàng khẽ cau mày, đang thầm suy đoán xem công việc của Lộc Hữu Thanh là gì thì chiếc điện thoại trong tay đột nhiên vang lên âm thanh thông báo từ ứng dụng video.

Nhan Hạc kéo thanh thông báo xuống, đó là một đoạn video quảng cáo, nàng đang định xóa đi thì ánh mắt đột nhiên khựng lại khi nhìn thấy một cái tên.

【Đoàn làm phim 《An Sam》 bất ngờ xuất hiện, nữ thần sắc đẹp Lộc Hữu Thanh xuất hiện.】

Lộc Hữu Thanh!

Nhan Hạc như bị ma xui quỷ khiến mà nhấn vào, ngơ ngác xem hết đoạn video đó.

Nội dung video là buổi quảng bá cho bộ phim điện ảnh mang tên 《An Sam》, đoàn làm phim đến rạp chiếu phim để giao lưu cùng người hâm mộ, trong đó có cả vị hôn thê của nàng —— Lộc Hữu Thanh.

Trong video, Lộc Hữu Thanh mặc bộ trang phục áo thun ngắn tay và quần dài đồng bộ của đoàn phim, mái tóc dài như thác nước xõa sau lưng, nhưng vẫn không thể che giấu được vẻ đẹp thoát tục của cô. Tại hiện trường có rất nhiều người hâm mộ đang không ngừng gào thét tên cô, âm thanh nghe đến xé lòng.

Đột nhiên Nhan Hạc cũng muốn gọi tên cô một tiếng. Nàng thoát khỏi ứng dụng, mở trình duyệt lên và tìm kiếm cái tên Lộc Hữu Thanh.

【Lộc Hữu Thanh, nữ, 25 tuổi, ra mắt năm 20 tuổi, từng tham gia diễn xuất trong các tác phẩm điện ảnh như 《Hoàng hôn trên sông》, 《Khê》, 《An Sam》... đạt giải Nữ diễn viên mới xuất sắc nhất tại giải Kim Nguyệt lần thứ 24, giải Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất tại giải Kim Sam.】

Đi kèm với phần giới thiệu là rất nhiều hình ảnh của Lộc Hữu Thanh, từ thảm đỏ, ảnh chụp ở sân bay cho đến ảnh tại phim trường. Nhan Hạc nhìn đến hoa cả mắt, chỉ riêng việc lưu ảnh thôi cũng đã tiêu tốn của nàng không ít thời gian.

Sau khi xem xong phần giới thiệu và hình ảnh của Lộc Hữu Thanh, Nhan Hạc đem đống tư liệu này ghi nhớ vào trong não bộ. Nàng thầm nghĩ, mình là vị hôn thê của Lộc Hữu Thanh, vậy thì công việc của mình là gì nhỉ?

Ngón tay nàng như bị thôi thúc mà nhập tên của mình vào trình duyệt. Tốc độ mạng của bệnh viện rất nhanh, trên màn hình điện thoại sớm đã hiện ra bốn chữ: Không tìm thấy kết quả.

Nhan Hạc: "..."

Nàng rũ mắt suy tư một hồi, nhìn thời gian rồi mở điện thoại ra, nhờ Lâm Nhạc mang giúp mình một phần cơm lên.

Lâm Nhạc chắc là đang ở ngay bên ngoài, sau khi nhận được tin nhắn của nàng thì rất nhanh đã mang thức ăn lên tìm nàng.

Cô ấy mở các hộp cơm ra, bày biện từng thứ một trước mặt Nhan Hạc. Tay phải của Nhan Hạc vẫn còn bị thương không thể dùng đũa, cho nên những món cô ấy mua đều là loại có thể dùng thìa để ăn.

Nhan Hạc vừa lơ đãng xúc thức ăn, vừa tán gẫu với Lâm Nhạc, rồi giả vờ như vô tình mà đột nhiên nhắc tới.

"Lâm tiểu thư, cô có biết Lộc Hữu Thanh đi làm việc ở đâu không?"

Trước Tiếp