Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lâm Nhạc cũng đang ăn phần cơm trưa của mình, nghe vậy liền ngẩng đầu lên khỏi hộp cơm nhìn nàng.
"Lộc tổng không nói với cô sao?"
Nhan Hạc lắc đầu: "Tôi chưa từng hỏi qua cô ấy." Nói rồi, Nhan Hạc cúi đầu, trông có vẻ có vài phần thẹn thùng.
"Tôi có chút nhớ cô ấy."
Lâm Nhạc chèo thuyền đến mức khóe miệng sắp vểnh lên tận trời xanh, cô ấy tự nhiên không nghĩ ngợi gì nhiều, vội vàng nuốt miếng cơm trong miệng xuống rồi mở miệng.
"Nghề nghiệp của Lộc tổng thật ra là diễn viên đó, bộ phim điện ảnh mới của cô ấy là《 An Sam 》 đang công chiếu trong thời gian này, cho nên gần đây cô ấy bận rộn đi tuyên truyền ở các thành phố lớn. Nhưng mà hai ngày này Lộc tổng đang tuyên truyền ở rạp chiếu phim tại Thanh Thành, cho nên nếu công việc tiến triển thuận lợi, nói không chừng tối nay cô ấy sẽ trở về."
Cô ấy chớp chớp mắt: "Cô sẽ nhanh chóng gặp được Lộc tổng thôi."
Nhan Hạc cong môi, nhẹ gật đầu với nụ cười có chút e lệ, sau đó như vô tình mà nhắc tới.
"Đúng rồi, cô là trợ lý của Lộc Hữu Thanh, vậy cô có biết công việc của tôi là gì không? Chúng tôi... đã công khai chưa?"
Nghe câu này, biểu cảm của Lâm Nhạc có chút ngây ra, cô ấy chu môi, dường như đang nỗ lực hồi tưởng đáp án cho câu hỏi của Nhan Hạc.
Rất nhanh, dưới ánh mắt mong chờ của Nhan Hạc, cô ấy lắc đầu: "Không biết nữa, tôi cũng mới đến nhậm chức trợ lý cho Lộc tổng vào năm nay thôi, hơn nữa tôi cũng không tiếp xúc nhiều với Nhan tiểu thư. Hai người vẫn chưa công khai, tôi nhớ rõ Lộc tổng trước đây từng nhắc qua là cô không muốn công khai, hình như là muốn chờ đến sau khi kết hôn mới công khai, cho nên trên mạng chắc là không có thông tin gì về cô đâu."
Cô ấy đang nói, bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó: "Về công việc của cô, cô có thể trực tiếp hỏi Lộc tổng mà, cô ấy là vị hôn thê của cô, chắc chắn biết rất rõ."
Nhan Hạc nghe vậy, nở một nụ cười có chút cô đơn. Diện mạo của nàng vốn thuộc kiểu thanh lãnh, chỉ là ngày thường thích tự tìm niềm vui để chọc bản thân cười nên mới có vẻ không cao ngạo lạnh lùng như vậy. Hiện tại, dáng vẻ rũ hàng lông mày xuống của nàng trông khá giống một chú chó nhỏ đi lạc trên đường, khiến người ta nhìn vào không nhịn được mà mủi lòng.
"Tôi không muốn hỏi cô ấy." Nàng nói, "Lộc Hữu Thanh mấy ngày này bận rộn như vậy còn phải chăm sóc tôi, chắc chắn là không hy vọng tôi đi làm sớm như thế, nhưng tôi đối với cô ấy..." Nàng nói, dường như rơi vào cảnh ngộ tiến thoái lưỡng nan, có chút lúng túng mà cắn môi.
"Thấy có chút áy náy với cô ấy, cho nên muốn sớm đi làm để bù đắp sao?" Lâm Nhạc giúp nàng bổ sung nửa câu sau.
Nhan Hạc gật đầu, băn khoăn nói: "Cô đừng nói với cô ấy nhé, tôi không muốn cô ấy lại lo lắng cho tôi."
Lâm Nhạc tự nhiên vỗ ngực bảo đảm: "Đó là đương nhiên rồi, Nhan tiểu thư cô cứ yên tâm đi, Lâm Nhạc tôi kín miệng nhất đấy."
Khóe miệng đang rũ xuống của Nhan Hạc hơi nhếch lên, nhưng rất nhanh lại bị nàng nén xuống, nàng tiếp tục hỏi thăm.
"Cô là trợ lý của Lộc Hữu Thanh, có thể nói cho tôi nghe một chút về chuyện của cô ấy không? Tôi muốn tìm hiểu về cô ấy nhiều hơn, hoặc là kể về chuyện của tôi và cô ấy cũng được." Nhan Hạc nói.
"Cái này hả." Lâm Nhạc đưa tay xoa cằm, nhíu mày suy tư: "Chuyện của Lộc tiểu thư thì trên phần giới thiệu của trình duyệt thật ra cũng nói gần hết rồi, tôi làm trợ lý chắc chắn không thể can thiệp quá nhiều. Người biết nhiều chuyện về cô ấy hơn chắc là người đại diện Tiết Y của cô ấy đấy."
"Còn về chuyện của cô và cô ấy..." Lâm Nhạc nhớ tới cuộc điện thoại hai ngày trước, đột nhiên không biết phải mở lời thế nào, chỉ có thể nói lấy lệ.
"Tình cảm giữa cô và Lộc tổng thì chúng tôi đều thấy rõ mười mươi, bao gồm cả trước lúc hai người gặp tai nạn xe cộ thì tình cảm cũng vô cùng tốt, đúng vậy, vô cùng tốt luôn." Cô ấy để lộ một nụ cười không chê vào đâu được.
Nhan Hạc cúi đầu, hàng mi dài hơi rung động che khuất ánh mắt của nàng.
"Thì ra là vậy sao, xem ra việc tôi mất trí nhớ đúng là thật đáng tiếc."
"Không thể nói như vậy được, ký ức mất đi rồi nhưng người vẫn còn ở đây mà, cô và Lộc tổng vẫn có thể tạo thêm nhiều hồi ức tốt đẹp khác." Lâm Nhạc an ủi nàng.
Nhan Hạc cúi đầu chậm rãi gật đầu: "Lâm tiểu thư, cảm ơn cô đã nói với tôi nhiều như vậy."
Lâm Nhạc: Cô ấy có nói gì quan trọng đâu nhỉ?
-
Khi không có Lộc Hữu Thanh ở bên cạnh trò chuyện, Nhan Hạc và Lâm Nhạc cũng chẳng thân thiết gì nên không nói được quá nhiều lời. Vừa rồi từ miệng Lâm Nhạc cũng đã dò hỏi được một vài thông tin, nhưng lúc này Nhan Hạc vẫn chưa có manh mối gì rõ ràng.
Nhớ tới công việc của Lộc Hữu Thanh là diễn viên, nàng dứt khoát mở điện thoại lên tìm kiếm những bộ phim điện ảnh và truyền hình mà cô từng đóng. Nàng tìm thấy một bộ phim do Lộc Hữu Thanh đóng vai nữ chính - một vị công chúa mất nước vì đất nước mà báo thù, rồi nhấn vào xem.
Lúc mới bắt đầu xem, tinh thần của Nhan Hạc có chút thả lỏng, thế nhưng sau khi thấy Lộc Hữu Thanh xuất hiện trong phim, ánh mắt của nàng ngay lập tức bị thu hút bởi một thiếu nữ với gương mặt đầy máu, mặc bộ quần áo bẩn thỉu nhưng ánh mắt lại sắc bén và phẫn nộ đến lạ thường. Rõ ràng là cùng một gương mặt giống hệt Lộc Hữu Thanh, nhưng cảm giác mang lại cho Nhan Hạc lại hoàn toàn khác biệt.
Lộc Hữu Thanh ở bên cạnh nàng thì dịu dàng, giống như làn nước bao bọc lấy mọi thứ của nàng. Còn cô ở trong phim lại thể hiện một cách hoàn mỹ sự phẫn nộ, tuyệt vọng và cả sự quật cường của một vị công chúa mất nước. Nhan Hạc nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực, toàn bộ giác quan đều bị cuốn hút, nàng thẫn thờ nhìn chằm chằm vào màn hình.
Đến khi nàng hoàn hồn nhìn về phía chân trời, mới phát hiện bầu trời bên ngoài đã nhuộm màu ráng chiều. Nàng ngẩn người, tắt chiếc máy tính bảng trước mặt đi, trong lòng dâng lên những đợt sóng lăn tăn.
Đây là một Lộc Hữu Thanh rất khác, là một Lộc Hữu Thanh tỏa ra sức hút cá nhân khi làm việc, hoàn toàn khiến người ta không thể rời mắt. Nhan Hạc bỗng nhiên nhớ tới đoạn video từng lướt thấy trước đó, quay cảnh các người hâm mộ cuồng nhiệt hò hét vì cô tại buổi tuyên truyền phim.
Nàng đột nhiên thấu hiểu tâm trạng của những người hâm mộ đó, nếu nàng có mặt ở hiện trường, nàng nhất định cũng sẽ hò hét vì Lộc Hữu Thanh.
Nàng đột nhiên muốn nói điều gì đó với Lộc Hữu Thanh, vội vàng mở điện thoại nhấn vào khung chat với cô, nhưng khi thực sự muốn gõ nội dung gì đó thì tay lại dừng lại.
Ngoài cửa sổ trời đã tối đen hoàn toàn, trong phòng không bật đèn, chỉ có chút ánh sáng từ hành lang ngoài cửa xuyên qua khe cửa lọt vào. Nhan Hạc cứ như vậy ẩn mình trong bóng tối, trong lòng bỗng dâng lên một loại cảm xúc phức tạp.
Nàng thoát khỏi khung chat, ấn ấn trán rồi thở dài một hơi thật sâu.
Căn phòng tối tăm khiến Nhan Hạc cảm thấy hơi sợ hãi, nàng đứng dậy đang chuẩn bị bật đèn tường thì phát hiện ở một góc chiếc điện thoại bên cạnh đột nhiên hiện lên một chấm đỏ.
Nàng bật đèn lên, cầm điện thoại tò mò nhấn vào xem, là Lộc Hữu Thanh vừa đăng vòng bạn bè.
Trái tim Nhan Hạc đột nhiên run rẩy, nàng cẩn thận nhấn vào, liền bị đôi bàn tay thon dài trắng nõn của người phụ nữ thu hút tầm mắt.
Bối cảnh trong ảnh chắc là ở trên bàn ăn, chủ nhân của đôi tay đang tùy ý cầm một ly rượu, bên cạnh là những món ăn chưa động đũa, trông rất nhàn nhã.
Dòng trạng thái đi kèm là: 【 Đoàn phim liên hoan. 】
Đôi mắt Nhan Hạc hơi sáng lên, giống như vừa mở ra cánh cửa đến lục địa mới, nàng nhấn vào trang cá nhân của Lộc Hữu Thanh, phát hiện vòng bạn bè của cô không hề chặn nàng, trái tim nàng như bị tiếng trống dồn dập gõ trúng.
Chậm rãi lướt xuống dưới, Nhan Hạc phát hiện Lộc Hữu Thanh rất thích chia sẻ cuộc sống của mình lên vòng bạn bè. Mà bài đăng vừa rồi là bài đầu tiên cô đăng kể từ sau khi nàng gặp tai nạn xe cộ. Những bài đăng trước đó là về mấy chuyện nhỏ nhặt thường ngày ở đoàn phim, hoặc là những món đồ thủ công cô tự làm ở nhà.
Trái tim Nhan Hạc hơi run lên, dường như thông qua vòng bạn bè của Lộc Hữu Thanh, nàng đã nhận thức được một Lộc Hữu Thanh từng yêu đương với mình khi chưa mất trí nhớ, nỗi sợ hãi vô danh trong lòng cũng được an ủi phần nào.
Vòng bạn bè của Lộc Hữu Thanh rất nhiều, Nhan Hạc lướt một hồi lâu mới thấy đáy. Nhìn ngày tháng thì trước kia cơ bản mỗi ngày cô đều đăng một bài. Nhan Hạc phát hiện trong những bài đăng trước đây, nhiều nhất là ảnh chụp làm bánh mì và đồ thủ công tại nhà, hơn nữa ảnh lộ mặt cũng không nhiều, đa số là giống như buổi liên hoan hôm nay, chỉ lộ ra một bàn tay.
Lộc Hữu Thanh, dường như rất thích tự tay làm đồ vật.
Lộc Hữu Thanh: 【 Bánh kem dâu tây mới ra lò, cô ấy nói ăn rất ngon. 】
【 Đoàn phim tăng ca. 】
【 Hôm nay làm bánh bông lan Chiffon thất bại rồi. 】
【 Làm chút kẹo hạnh nhân, không biết cô ấy có thích hay không nữa. 】
Cô ấy? Là đang chỉ Nhan Hạc sao?
Nhan Hạc nhịn không được xem từng bài một, ý đồ tìm kiếm bằng chứng yêu nhau giữa mình và Lộc Hữu Thanh từ trong đó. Nàng nhìn những bức ảnh, thầm trấn tĩnh nhịp tim của mình. Hơn mười phút vừa rồi, giống như nàng đã nhìn thấy một khía cạnh khác của cô, ngoài một Lộc Hữu Thanh dịu dàng trước mặt nàng.
Một Lộc Hữu Thanh dịu dàng, một Lộc Hữu Thanh sắc sảo lạnh lùng, và một Lộc Hữu Thanh biết làm bánh mì.
Tất cả những điều đó đều là Lộc Hữu Thanh, là người yêu mà nàng từng quen biết nhưng hiện tại lại thấy lạ lẫm.
Tâm trạng Nhan Hạc phức tạp, đầu ngón tay v**t v* màn hình, nhìn cảnh tượng trong ảnh mà ngẩn người, sau đó vô tình chạm nhầm, nhấn thích bài đăng này.
Nhan Hạc: "!"
Xong rồi!
Nàng hoảng loạn muốn hủy bỏ lượt thích, ngón tay sắp chạm vào nút hủy bỏ thì lại dừng lại. Nàng bắt đầu lo lắng nếu mình hủy bỏ mà Lộc Hữu Thanh vẫn nhìn thấy được, chờ cô trở về nhất định sẽ trưng ra vẻ mặt cười xấu xa mà hỏi nàng tại sao lại hủy bỏ lượt thích.
Chi bằng đừng hủy bỏ, dù sao Lộc Hữu Thanh đăng những bài này chắc chắn sẽ có người nhấn thích, nhiều người như vậy, nói không chừng cô không phát hiện ra nàng đâu.
Nhan Hạc tự an ủi mình như vậy, chậm rãi thoát khỏi ứng dụng rồi định cứ như thế mà thôi, nhưng ngồi trên giường mà lòng nàng chẳng thể nào bình tĩnh lại được.
Đấu tranh tư tưởng suốt nửa giờ, cuối cùng nàng vẫn nhấn vào ứng dụng trò chuyện để chuẩn bị hủy bỏ lượt thích.
Thế nhưng ngay khi ngón tay nàng vừa chạm vào ảnh đại diện của Lộc Hữu Thanh trong khung chat, nàng đột nhiên thấy ảnh đại diện của cô rung rinh, ngay sau đó khung chat hiện ra một dòng chữ.
【 Bạn đã vỗ vỗ Lộc Hữu Thanh. 】
Nhan Hạc: "......"
Nàng còn đang luống cuống tay chân chuẩn bị hủy bỏ thì thấy Lộc Hữu Thanh đã gửi cho nàng một tin nhắn.
【 Sao thế? 】
Nhan Hạc:......
Sao cậu ấy lại trả lời nhanh như vậy, không phải đang liên hoan với đoàn phim sao? Nhan Hạc nghĩ ngợi lung tung, đang định dùng cái cớ gì đó để trả lời qua loa cho xong chuyện thì tiếng chuông điện thoại vang lên.
Lộc Hữu Thanh không nhận được hồi đáp, vì lo lắng nên đã trực tiếp gọi video cho nàng.
Nhan Hạc nuốt nước miếng vì căng thẳng, vuốt màn hình để kết nối.
"Alo?"
"A Hạc, cậu đã thật lâu không gửi tin nhắn cho mình rồi." Giọng nói của người phụ nữ ở đầu dây bên kia mềm mại đến lạ lùng, ẩn chứa vài phần oán trách, giống như vừa ăn một miếng kẹo bông gòn, khiến sự căng thẳng trên người Nhan Hạc bỗng chốc tan biến.
"Tôi không có." Nàng giải thích, "Cả buổi chiều tôi đều xem phim của cậu nên quên gửi tin nhắn thôi." Dù sao nàng cũng tuyệt đối không nhắc tới chuyện bị câu "vợ ơi" của Lộc Hữu Thanh làm cho hoảng sợ.
"Vậy sao?" Lộc Hữu Thanh nở nụ cười, âm cuối mang theo ý cười, "Nhưng mà vẫn không thể tha thứ cho cậu được." Cô tiếp tục nói, "Cả buổi chiều mình đều nghĩ về cậu, rất muốn gặp cậu."
Giống như một hồ nước xuân tưới vào lòng Nhan Hạc, giọng nói của Lộc Hữu Thanh quá mức quyến rũ, cách một lớp màn hình điện thoại mà nàng dường như có thể thấy được biểu cảm của cô, khiến vành tai nàng ửng hồng.
"Cậu đang ở đâu thế, buổi tối có về không?" Bị giọng nói của Lộc Hữu Thanh làm cho dao động, Nhan Hạc không kìm lòng được mà hỏi ra câu này. Tim nàng run lên, vội vàng bịt miệng lại, lời này nói ra khiến nàng trông cứ như một người vợ nhỏ đang khổ sở chờ vợ mình về nhà vậy.
Quả nhiên, từ micro bên kia truyền đến tiếng cười nhẹ của người phụ nữ, khiến gương mặt Nhan Hạc dần dần đỏ bừng lên.
"Mình nhớ cậu lắm, rất nhớ cậu..." Hiếm khi Lộc Hữu Thanh không nói thêm lời trêu chọc nào khác, chỉ liên tục lặp lại mấy chữ "nhớ cậu", giọng nói càng lúc càng chậm rãi, ngữ khí càng thêm nhu hòa, bất tri bất giác đã trở nên mập mờ, thế mà cô còn chưa nhận ra, vẫn luôn miệng nói "rất nhớ A Hạc".
Giống như kẹo bông gòn tan chảy dính dính, Nhan Hạc nghe đến mức đỏ cả tai, định mở miệng bảo cô đừng nói như vậy nữa, lại nghe thấy trong micro có tiếng còi xe và tiếng gió thổi vù vù. Nàng đột nhiên nhớ tới bài đăng trên vòng bạn bè hôm nay của Lộc Hữu Thanh.
"Lộc Hữu Thanh, cậu đang ở đâu?"