Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Vị hôn thê sao!?
Bị ánh mắt dịu dàng của người phụ nữ ấy nhìn chằm chằm, Nhan Hạc sững sờ cả người tại chỗ, nàng cũng chẳng nghe rõ câu tiếp theo người phụ nữ kia nói gì, nàng đột ngột lùi về phía sau, mãi cho đến khi lưng dán chặt vào ván đầu giường mới dừng lại. Lực đạo quá lớn dường như đã xé rách vết thương trên cánh tay phải, Nhan Hạc tức khắc đau đến mức hít một hơi lạnh.
Biểu cảm mỉm cười vốn có trên mặt Lộc Hữu Thanh đột nhiên biến mất, cô lo lắng tiến lên đỡ lấy Nhan Hạc, giọng điệu lập tức chuyển thành lo âu: "Cậu sao thế, là vết thương vẫn còn đau à? Mình đi gọi bác sĩ!"
Cô nói xong liền định đứng dậy, nhưng lại bị Nhan Hạc kéo ống tay áo giữ lại.
Cơ thể Lộc Hữu Thanh thoáng khựng lại một chút mà khó ai nhận ra được, nhưng rất nhanh cô đã khôi phục lại dáng vẻ trước đó. Khi xoay người lại, cô nhìn thấy biểu cảm kinh hãi của Nhan Hạc cùng những giọt mồ hôi lạnh đang rịn ra trên trán nàng.
Nhan Hạc chẳng còn tâm trí đâu mà lo đến vết đau ở tay phải, nàng nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Lộc Hữu Thanh, muốn tìm ra sơ hở nào đó từ biểu cảm của người phụ nữ này.
Thế nhưng chẳng có gì cả, bất kể là biểu cảm hay sự lo lắng cho vết thương của nàng vừa rồi, tất cả đều thể hiện rõ sự coi trọng mà người phụ nữ này dành cho nàng.
"Cô nói là, tôi là... vị hôn thê của cô." Vừa mới tỉnh lại lại nhận được cú sốc quá lớn khiến lời nói của Nhan Hạc vẫn còn chút lắp bắp. Vì không xác định được quan hệ giữa hai người, khi lặp lại những lời này, trên mặt nàng thoáng hiện lên vẻ thẹn thùng không rõ rệt, nàng cố gắng không để bản thân tỏ ra rụt rè.
Nhan Hạc vẫn còn đang kinh ngạc, Lộc Hữu Thanh lại ngồi xuống một bên, bóng dáng cao gầy của cô tức khắc che khuất tầm mắt Nhan Hạc, ngay sau đó có thứ gì đó phủ lên trán nàng.
Nhan Hạc hoàn hồn, lúc này mới phát hiện Lộc Hữu Thanh đang lau mồ hôi lạnh trên trán mình. Người phụ nữ này thực sự rất đẹp, Nhan Hạc đã mất đi ký ức không thể nghĩ ra từ ngữ nào để hình dung vẻ đẹp này, nàng chỉ có thể dùng nhịp tim đập loạn để thay thế.
Giờ phút này hai người lại ở gần nhau đến thế, Nhan Hạc dường như có thể ngửi thấy hương thơm thanh khiết trên người cô, mùi hương rất dễ chịu, rất thoải mái, nhưng theo sau đó còn có cả sự rung động từ trái tim mà chính nàng cũng không thể phớt lờ...
"A Hạc hình như không tin mình thì phải." Ngay lúc Nhan Hạc đang phân tâm, người phụ nữ ấy lên tiếng, giọng nói có chút buồn bã, lực chạm vào trán nàng cũng mạnh thêm một chút.
Nhan Hạc tức khắc cảm thấy hoảng loạn, nàng theo bản năng thốt lên: "Không phải, tôi không có ý đó." Nói xong, nàng nhân cơ hội giơ tay giật lấy tờ khăn giấy từ trong tay Lộc Hữu Thanh, quay đầu đi để bản thân tránh xa những hương thơm kia một chút.
"Tôi chỉ là... tôi mất trí nhớ rồi, tôi không quen biết cô, cô... cô thực sự là vị hôn thê của tôi sao?" Lúc này Nhan Hạc vẫn là dáng vẻ chưa hiểu sự đời, nghĩ gì nói nấy, nàng không ngờ mình vậy mà đã đính hôn rồi.
Vẫn còn một vài sự nghi ngờ khác nữa, nhưng Nhan Hạc không dám nói ra. Nếu nàng thực sự là vị hôn thê của Lộc Hữu Thanh, tại sao phản ứng bản năng của nàng khi đối mặt với Lộc Hữu Thanh lại kỳ lạ đến thế.
Nghe thấy sự nghi ngờ thẳng thừng như vậy của Nhan Hạc, Lộc Hữu Thanh không hề tức giận mà ngược lại còn "phì" một tiếng rồi bật cười.
Suy nghĩ của Nhan Hạc bị cắt ngang, nàng nghi hoặc ngẩng đầu lên, bắt gặp đôi mắt đang cười đến mức ứa lệ của người phụ nữ kia. Lộc Hữu Thanh nắm lấy bàn tay trái không bị thương của nàng, Nhan Hạc vùng vẫy một chút nhưng không thoát ra được, đành để mặc cho cô nắm lấy.
Lộc Hữu Thanh ghé sát vào Nhan Hạc, dắt tay nàng áp lên gò má mình, cảm giác lành lạnh khi chạm vào khiến Nhan Hạc có chút không thích nghi được, động tác của nàng trở nên cứng đờ.
"Cô làm gì thế?" Nàng căng thẳng hỏi.
"Đừng căng thẳng như vậy mà." Lộc Hữu Thanh cong môi, kể từ lúc nhìn thấy cô, Nhan Hạc dường như luôn ở trong trạng thái căng thẳng. Đôi môi đỏ mọng khép mở: "Cậu thực sự quên mình là ai rồi sao? Thật khiến người ta đau lòng quá đi."
Cô vừa nói vừa cong môi nghiêng đầu hôn lên đầu ngón tay Nhan Hạc, thần sắc đầy vẻ quyến luyến, nhưng đôi mắt lại nhìn chằm chằm vào Nhan Hạc như đang chờ đợi phản ứng của nàng.
Cả người Nhan Hạc đột nhiên sững lại, nhịp thở cũng đình trệ theo động tác của Lộc Hữu Thanh, chỉ có cảm giác mềm mại nơi đầu ngón tay là đang nhảy loạn trong tâm trí nàng. Nàng đột ngột rụt tay lại, giọng nói cũng trở nên bối rối.
"Cô cô cô... làm gì thế!" Nhan Hạc hoảng hốt đối diện với dáng vẻ vẫn đang mỉm cười của người phụ nữ kia, nàng cau chặt mày, hai tai ẩn dưới làn tóc hơi nóng lên.
"Bởi vì đây là điều mà A Hạc quen thuộc nhất, mình cứ ngỡ cậu sẽ nhớ ra cơ, xem ra thất bại rồi." Lộc Hữu Thanh ngẩng đầu, nhẹ nhàng xoa đỉnh đầu Nhan Hạc, ánh mắt sâu thẳm: "Xem ra A Hạc chẳng nhận ra mình một chút nào cả."
Đầu óc Nhan Hạc rối bời, nàng luôn cảm thấy lời nói của người phụ nữ này có ẩn ý khác. "Tôi mất trí nhớ rồi." Nàng nghiến răng lặp lại một lần nữa.
Có tiếng gõ cửa vang lên, là Lâm Nhạc dẫn bác sĩ tới. Lộc Hữu Thanh khẽ nhíu mày, lên tiếng cho bọn họ vào.
Lâm Nhạc tự biết mình vào trong cũng chỉ làm kỳ đà cản mũi, nên tự giác đứng ở ngoài cửa.
Bác sĩ nhìn về phía Lộc Hữu Thanh, rồi lại nhìn sang Nhan Hạc, đi tới bắt đầu kiểm tra tình trạng cơ thể của nàng.
Suốt quá trình đó, Lộc Hữu Thanh đều đứng bên cửa sổ. Rèm cửa đã được kéo ra hết cỡ, ánh mặt trời tràn vào phòng, chiếu sáng hơn nửa căn phòng. Cô đứng ngược sáng, những sợi tóc dài hơi xoăn tỏa ra ánh hào quang. Cô đã cởi áo khoác ngoài, chiếc váy dài phác họa nên đường cong cơ thể, làn da trắng ngần lộ ra dưới ánh sáng lại càng trắng.
Cô cứ đứng trước cửa sổ như vậy, cúi đầu không nói một lời. Đứng ngược sáng khiến người ta không nhìn rõ biểu cảm của cô, nhưng Nhan Hạc lại có thể cảm nhận được tầm mắt của cô từ đầu đến cuối vẫn luôn dừng trên người mình, giống như đang bị một sinh v*t t* l*n nào đó quan sát kỹ lưỡng, cảm giác này khiến nàng có chút nghi hoặc và lúng túng.
Nàng hơi căng thẳng nuốt nước miếng, ngón trỏ tay trái theo bản năng xoa xoa, nơi vừa bị Lộc Hữu Thanh hôn qua dường như vẫn còn vương lại vệt son môi của cô, cảm giác dính dính ấy giống như cũng ám vào cả hơi thở của nàng.
Nhan Hạc cúi đầu, vành tai càng đỏ hơn.
Bác sĩ kiểm tra xong, cài bút vào túi áo. Cô ấy nói sơ qua về tình trạng của Nhan Hạc, cơ thể nàng không có gì đáng ngại, chỉ cần ở lại bệnh viện quan sát thêm một thời gian là có thể xuất viện. Còn về việc mất trí nhớ, hiện tại xem ra đúng là do chấn thương vùng đầu trong vụ tai nạn xe hơi gây ra.
"Vậy... vậy khi nào tôi mới có thể khôi phục ký ức?" Nhan Hạc run rẩy lên tiếng. Việc mất đi toàn bộ ký ức đối với bất kỳ ai cũng là một đòn giáng không nhẹ. Trước đó vì mải chìm trong cú sốc Lộc Hữu Thanh là vị hôn thê của mình nên nàng chưa nhận ra, giờ đây khi đã phản ứng lại, Nhan Hạc rơi vào sự bất an sâu sắc, mọi thứ xung quanh đều khiến nàng thấy xa lạ.
"Không xác định được, mỗi bệnh nhân có thời gian khôi phục khác nhau. Có thể là một tháng, nửa năm, thậm chí là nhiều năm cũng không chừng. Nhưng nếu tĩnh dưỡng tốt thì chắc chắn sẽ khôi phục được thôi." Bác sĩ nói: "Hơn nữa, chẳng phải đã có Lộc tiểu thư ở đây sao? Có người yêu ở bên cạnh bầu bạn, ký ức của cô nhất định sẽ sớm khôi phục thôi."
Bác sĩ an ủi nàng xong, lại dặn dò Lộc Hữu Thanh một số điều cần lưu ý rồi rời đi. Trong phòng chỉ còn lại hai người Lộc Hữu Thanh và Nhan Hạc.
Lộc Hữu Thanh rót cho Nhan Hạc một chút nước rồi đưa cho nàng. Nhan Hạc cũng không khách sáo, đón lấy rồi uống cạn. Nàng nghĩ, dù sao cũng là vị hôn thê, bây giờ không tiếp xúc thì sau này chắc chắn cũng phải tiếp xúc, chi bằng bắt đầu thích nghi dần từ bây giờ.
Đợi nàng uống xong, Lộc Hữu Thanh rất tự nhiên cầm lấy cái ly từ tay nàng, lại rút khăn giấy lau khóe miệng cho nàng.
Gần quá rồi.
Nhan Hạc giơ tay lấy tờ khăn giấy từ tay cô: "Tôi tự làm là được rồi."
Thần sắc Lộc Hữu Thanh thoáng chút đau thương, cô hờn dỗi lên tiếng: "Trước kia A Hạc chưa bao giờ làm thế này cả, giờ không có ký ức là cậu định vứt bỏ luôn cả mình sao?" Cô vừa nói, hốc mắt đã đỏ hoe ngay lập tức, cứ như thể Nhan Hạc thực sự đã làm chuyện gì đó phụ bạc vậy.
Nhan Hạc ngây cả người, thấy Lộc Hữu Thanh sắp rơi nước mắt đến nơi, nàng vội vàng giải thích: "Tôi không có, tôi không có ý đó! Tôi chỉ là vì mất trí nhớ nên nhất thời chưa thích nghi được thôi."
Lộc Hữu Thanh giơ tay, dùng mu bàn tay lau khóe mắt. Khi ngước mắt lên, thần sắc cô lại tràn đầy tình ý như trước, giống như chỉ cần một câu nói của Nhan Hạc là nội tâm hỗn loạn của cô sẽ được chữa lành như lúc ban đầu. Cô mỉm cười nói.
"Được, mình tin A Hạc."
"Còn những người nhà khác của tôi đâu, bọn họ có đến không?" Nhan Hạc vẫn cảm thấy rất thiếu an toàn. Dù đã xác định người phụ nữ trước mặt là bạn gái mình, nhưng nỗi sợ hãi về khoảng trống ký ức sau khi mất trí nhớ vẫn như đám mây đen bám riết không rời, bao phủ lấy đỉnh đầu nàng.
"Người nhà của cậu." Lộc Hữu Thanh lẩm bẩm nhắc lại mấy chữ này, rồi nói: "Mẹ cậu hiện đang ở nước ngoài bàn chuyện làm ăn kết hợp với tĩnh dưỡng. Sức khỏe bà ấy hơi yếu, đi máy bay không tiện lắm, mình đã gửi tin nhắn báo bình an cho bà ấy rồi."
"Bà ấy có nói gì không?" Đôi mắt Nhan Hạc hơi sáng lên, trong giọng nói không tự giác mang theo sự mong đợi.
"Bà ấy nói bảo cậu nghỉ ngơi cho tốt, dưỡng thương cho chóng lành."
Nhan Hạc gật đầu, cũng nỗ lực tìm kiếm trong trí nhớ những ký ức liên quan đến mẹ, nhưng cũng giống như trước đó, chỉ là một khoảng trống không.
"Vậy còn bạn bè của tôi thì sao?" Nàng tiếp tục hỏi.
Lộc Hữu Thanh nghe vậy liền rũ mắt nhìn nàng, đôi đồng tử đen láy u tối, cô chậm rãi mở lời, giọng nói khiến người ta không nghe rõ được ẩn chứa cảm xúc gì.
"Bạn bè của cậu cũng không có ai ở trong nước cả."
"Cái gì cơ?" Giọng Nhan Hạc lộ rõ vẻ kinh ngạc. Vòng bạn bè của nàng rộng lớn đến thế sao, sao lại chẳng có ai ở trong nước thế này.
Tư duy vốn có chút trì trệ của Nhan Hạc lúc này đột nhiên trở nên linh hoạt hẳn lên. Nàng chợt nghĩ đến, nói cách khác, ở trong nước người quen biết có quan hệ thân thiết với nàng chỉ có mỗi Lộc Hữu Thanh.
Có lẽ vì sự thất vọng của nàng quá rõ ràng, Lộc Hữu Thanh cúi người xuống, ánh mắt nhìn Nhan Hạc dịu dàng như nước, giọng nói như băng tan ngày xuân.
"Không sao đâu A Hạc, cậu vẫn còn có mình mà."
Nhan Hạc mất một lúc lâu mới tiêu hóa được sự thật này. Hiện tại bất kể lời Lộc Hữu Thanh nói là đúng hay sai, nàng đều phải tin. Nàng tựa vào đầu giường để dòng suy nghĩ tản mạn, nhìn Lộc Hữu Thanh mà không nói lời nào.
Lộc Hữu Thanh ngồi bên giường, nghi hoặc nhìn nàng: "Sao thế? Nếu mệt thì chúng ta nghỉ ngơi đi, cậu vừa mới tỉnh, không được gượng ép quá đâu."
Nhan Hạc lắc đầu, nói ra điều mình thắc mắc: "Chúng ta quen nhau bao lâu rồi?"
Lộc Hữu Thanh sửng sốt, sau đó cong môi: "Hóa ra A Hạc đang nghĩ chuyện này à." Cô mỉm cười, dưới ánh nhìn mong đợi của Nhan Hạc, cô thong thả kể lại.
"Chúng mình quen nhau từ hồi cấp ba, tính ra thì đã biết nhau bảy năm, ở bên nhau được sáu năm rồi." Không biết là nghĩ đến chuyện gì, ánh mắt Lộc Hữu Thanh nhìn Nhan Hạc dịu dàng đến mức có thể tan chảy thành nước.
"Đầu năm ngoái, mình đã cầu hôn cậu." Cô nói rồi đưa bàn tay trái ra, ở gốc ngón giữa có đeo một chiếc nhẫn bạc trơn, kiểu dáng không hề phô trương, nhưng Nhan Hạc chỉ nhìn qua một cái đã cảm thấy đây chính là kiểu nhẫn mình thích.
Nàng theo bản năng nhìn xuống, nhưng lại không thấy nhẫn trên tay mình, chỉ thấy ở gốc ngón giữa có một vết hằn nhạt màu do đeo nhẫn để lại. Chắc là lúc đi không mang theo rồi, nàng nghĩ thầm như vậy.
"Mà vào ngày hôm đó, A Hạc cũng đang chuẩn bị cầu hôn mình đấy." Lời nói của Lộc Hữu Thanh kéo dòng suy nghĩ đang thẩn thờ của Nhan Hạc quay lại. Nhớ lại chuyện này, ý cười nơi khóe môi Lộc Hữu Thanh chẳng thể nào giấu nổi, cho dù ký ức này giờ đây chỉ có mình cô biết, nhưng cô vẫn thấy rất hạnh phúc.
"Lãng mạn thật đấy." Nhan Hạc cảm thán.
Lộc Hữu Thanh bị nàng làm cho bật cười, cô không nhịn được mà đưa tay nhéo nhẹ gò má Nhan Hạc, vừa cười vừa trách: "Sao lại tự khen mình thế kia." Nói rồi, cô kéo chăn đắp cao lên cho nàng.
"Cậu vừa mới tỉnh lại, không được ăn đồ quá đậm đâu, uống chút nước trước đã." Lộc Hữu Thanh đứng dậy đi đến bên bàn, lại rót một ly nước đưa cho Nhan Hạc.
Nhan Hạc một tay nhận lấy ly nước, nhấp một ngụm, vị nước ấm ngọt thanh hòa tan đi vị thuốc đắng chát trong miệng nàng, nàng vội vàng uống cạn ly nước này trong một hơi.
Nhan Hạc từ lúc tỉnh lại đã luôn trong trạng thái rất đói bụng, lúc trước không nhận ra thì thôi, giờ phút này uống hai ly nước vào, dạ dày có thứ gì đó, cái bụng lại lên tiếng trước cả cái miệng, một tràng âm thanh lộc cộc vang lên, gò má Nhan Hạc tức khắc ửng đỏ, sau khi nghe thấy người trước mặt nhịn không được mà cười nhẹ, sự xấu hổ này trực tiếp khiến mặt nàng đỏ bừng lên.
"Cậu đừng cười mà." Nàng âm thầm phản kháng, đầu lại càng cúi thấp xuống hơn.
Lộc Hữu Thanh mỉm cười: "Được, nghe cậu, A Hạc." Nói rồi, cô đưa tay cầm hộp đựng thức ăn ở bên cạnh lại đây, dùng tay thử nhiệt độ, đôi mày hơi nhíu lại.
"Đồ ăn lạnh rồi, mình gọi điện thoại cho Lâm Nhạc bảo cô ấy mang một phần khác lên."
Nhan Hạc vốn dĩ không có ý kiến gì, ánh mắt dừng lại ở hộp thức ăn được bọc kỹ càng bên cạnh Lộc Hữu Thanh, đây rõ ràng không phải loại hộp cơm hộp bình thường, nàng đột nhiên nhớ tới một câu Lâm Nhạc đã nói với mình trước đó.
【 Mấy ngày cô hôn mê, mỗi ngày ba bữa Lộc tổng đều tự mình xuống bếp nấu cơm, chờ cô tỉnh lại để cùng ăn với cô. 】
Chẳng lẽ những thứ này là...
"Những thứ này, là cậu làm sao?" Nhan Hạc mở miệng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào những món ăn đó.
Lộc Hữu Thanh đang gọi điện thoại cho Lâm Nhạc, nghe thấy câu hỏi của Nhan Hạc thì ngẩng đầu lên, mỉm cười nói.
"Là mình làm, A Hạc nhớ ra được điều gì sao?"
Nhan Hạc lắc đầu, tiếp tục rũ mắt xuống, trong lòng dâng lên vài phần phức tạp.
Nàng đã mất đi ký ức, quên sạch mọi thứ và cũng quên luôn cả Lộc Hữu Thanh, nhưng Lộc Hữu Thanh vẫn còn nhớ rõ những ký ức giữa hai người, cô ấy trong khoảng thời gian nàng hôn mê, mỗi ngày đều chuẩn bị đồ ăn chờ nàng tỉnh lại, xem ra trước kia hai người chắc hẳn là rất yêu nhau.
"Tôi ăn những thứ này là được rồi, chỉ hơi lạnh chút thôi, không sao đâu." Nàng nói.
Lộc Hữu Thanh nghe vậy liền quay đầu nhìn về phía nàng, lắc đầu, ánh mắt mang theo vẻ nghiêm túc không cho phép từ chối.
"Không được, cậu vừa mới tỉnh lại không thể ăn đồ lạnh, không tốt cho cơ thể." Nói xong, điện thoại được kết nối, Lộc Hữu Thanh đơn giản dặn dò người ở đầu dây bên kia vài câu, sau đó cúp máy.
"Nhưng mà, những thứ này là cậu tự tay làm mà." Nhan Hạc nhìn những món ăn đó, có chút hụt hẫng.
Lộc Hữu Thanh quay đầu lại, tự nhiên cũng nghe thấy tiếng lầm bầm của nàng, trái tim như lún sâu vào trong bông mềm, cô ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, nhìn thẳng vào mắt Nhan Hạc.
"Không sao đâu, những thứ này ngày nào mình cũng làm mà, ngày mai mình lại làm cho A Hạc nhé, cậu đang bị thương nên không được ăn đồ lạnh, hôm nay mình ăn món khác trước được không?" Giọng điệu như đang dỗ dành trẻ con vậy.
Vành tai Nhan Hạc hơi đỏ lên, nàng gật gật đầu, nàng biết Lộc Hữu Thanh có chút không hiểu rõ ý của mình, nhưng nàng cũng ngại không muốn tiếp tục nói thêm nữa.
Vừa hay lúc này Lâm Nhạc đã mang đồ ăn lên tới nơi, Lộc Hữu Thanh cầm phần đồ ăn cũ đi ra ngoài, khi quay lại trên tay đã có thêm những hộp cơm mới.
Tay phải của Nhan Hạc bị thương, bữa cơm này tự nhiên cũng là Lộc Hữu Thanh đút cho nàng ăn, mặc dù nàng rất muốn lấy lý do mình vẫn còn một bàn tay khác có thể tự ăn để từ chối, nhưng Lộc Hữu Thanh vẫn vừa ôn nhu vừa cứng rắn đút cho nàng ăn hết bữa cơm này.
Ăn cơm xong, Lộc Hữu Thanh dọn dẹp mọi thứ, đứng dậy cầm lấy túi nilon đựng những chiếc bát nhựa, nhìn thời tiết ngoài cửa sổ rồi nói.
"Được rồi, mình đi vứt chỗ rác này đi đã, sẽ quay lại ngay thôi."
Sau khi được Nhan Hạc gật đầu, Lộc Hữu Thanh bước chân rời khỏi phòng bệnh, đẩy cửa ra, rồi lại xoay người đóng cửa lại, cô hoàn toàn triệt tiêu khả năng Nhan Hạc có thể nhìn thấy mình.
Hành lang yên tĩnh, không khí lạnh lẽo ở khắp nơi thổi qua da thịt cô, khiến cô rùng mình một cái, Lộc Hữu Thanh tựa vào vách tường, ngăn cách với cô qua một bức tường chính là Nhan Hạc đang chìm vào suy tư.
Lộc Hữu Thanh tựa vào tường, cúi đầu với thần sắc tối tăm, cắn chặt môi không để cảm xúc bộc phát ra ngoài.
Hai tay cô siết chặt thành nắm đấm, móng tay vì dùng sức mà khảm sâu vào lòng bàn tay, nỗi đau đớn khiến cô tạm thời tỉnh táo lại, cô xoay người, tựa đầu vào bức tường lạnh lẽo.
A Hạc thực sự... mất trí nhớ rồi.
Cũng đúng thôi, chẳng phải cô đã thử rồi sao, chỉ riêng những hành động ngày hôm nay của cô, nếu đổi lại là A Hạc lúc trước, nhất định sẽ phản kháng vô cùng mãnh liệt, càng không cần bàn tới việc để mặc cho cô hôn một cái.
Lộc Hữu Thanh đưa tay lên, đầu ngón tay chạm nhẹ vào cánh môi, cảm giác của nụ hôn vừa rồi vẫn còn vương lại trên môi, cô dường như vẫn còn có thể cảm nhận được hơi ấm cơ thể ấy.
Ấm áp, nhưng cũng nóng rực thiêu đốt đi lý trí đang lung lay sắp đổ của cô.
Nghĩ một hồi, cô không biết đã nghĩ tới điều gì mà nở một nụ cười chua chát.
Một A Hạc tin tưởng cô như thế, mỉm cười với cô như thế, đã bao lâu rồi cô không được nhìn thấy đây, những cảnh tượng chỉ có thể xuất hiện trong mơ này, giờ đây lại chân chân thực thực xuất hiện ngay trước mắt cô, nói không kích động hưng phấn là chuyện không thể nào.
Trong mắt Lộc Hữu Thanh hiện lên vài tia sáng nhạt, nếu như, đây là cơ hội mà ông trời ban cho cô.
Nếu như cô và A Hạc còn có thể...