Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Bị Ảnh Hậu Cố Chấp Theo Dõi

Chương 1

Trước Tiếp

Giống như đang chìm giữa biển cả băng giá, cơn đau truyền đến từ sâu trong tâm trí, tựa như có hàng ngàn con kiến đang gặm nhấm ý thức của Nhan Hạc, nàng giống như bị sóng gió cuốn vào nơi sâu thẳm nhất của đại dương.

Trong lúc ý thức còn mông lung, dường như có thứ gì đó đang dần trải rộng ra trong đầu nàng, nhưng khi muốn nhìn lại gần thì chỉ thấy một khoảng không trắng xóa.

Đau quá...... Thật sự rất khó chịu......

Nhan Hạc chậm rãi mở mắt, trong tầm mắt là một mảnh mờ mịt, ánh đèn trắng chói mắt từ trên cao chiếu xuống, đôi mắt đã lâu không cảm nhận được ánh sáng bỗng trào ra những giọt nước mắt sinh lý, nàng theo bản năng định đưa tay lên che lại, nhưng ngay khoảnh khắc nâng tay phải lên, nàng cảm nhận được một cơn đau dữ dội, nàng lập tức nhíu chặt mày, ngừng mọi cử động, mồ hôi lạnh túa ra, nàng hít một hơi thật sâu vì đau.

Nhìn về nơi phát ra cơn đau, nàng thấy cánh tay phải của mình bị băng bó bằng một lớp băng gạc dày đặc, nàng thử cử động một chút, nhưng kết quả nhận lại vẫn là sự đau đớn như cũ.

Nàng bị làm sao thế này? Trên người đau quá.

Nằm thẳng nên không nhìn thấy được bất cứ thứ gì, mùi nước sát trùng lẫn lộn trong không khí cùng sự yên tĩnh bên tai khiến Nhan Hạc cảm thấy hoảng hốt, không còn cách nào khác, nàng đành phải thử dùng bàn tay trái không bị thương để chống cơ thể ngồi dậy, việc đầu rời khỏi gối mang đến một trận đau buốt, bên tai cũng bị ù đi, nàng ngồi yên một lúc để trấn tĩnh, lúc này cơn đau mới dần tan đi, sau đó nàng mới quan sát xung quanh.

Đây là một căn phòng đơn, đồ đạc cần thiết đều có đủ cả, bên cạnh giường nàng nằm đặt các loại thiết bị tinh vi, trong đó có vài máy vẫn đang sáng màn hình, cạnh giường còn có một chiếc tủ kê đầu giường để đồ, nhưng trên đó không bày biện gì cả, rèm cửa sổ trong phòng khép hờ, vài tia sáng nghiêng nghiêng chiếu xuống làm sáng lên căn phòng u tối.

Đây là nơi nào? Những thiết bị này dùng để làm gì?

Ý thức hỗn loạn của Nhan Hạc dần sắp xếp lại được vài suy nghĩ, dựa trên vết thương trên người và bộ quần áo bệnh nhân đang mặc, nàng hẳn là đang ở bệnh viện, nhưng tại sao nàng lại phải vào bệnh viện, và nàng là ai?

Nhan Hạc thử hồi tưởng lại những chuyện đã xảy ra trước đó, nhưng ngoại trừ cơn đau đầu do dùng não quá độ thì trong đầu chỉ có một mảnh trống rỗng.

Dường như nàng đã mất trí nhớ.

Căn phòng yên tĩnh đến mức chỉ có thể nghe thấy tiếng thở hỗn loạn và vô vọng của một mình nàng, ánh đèn trên đỉnh đầu càng làm cho gương mặt gầy gò của Nhan Hạc trông thêm tái nhợt, nàng muốn xuống giường để tắt cái đèn chói mắt này đi, chẳng ngờ ngay giây tiếp theo khi vừa đứng dậy, đùi phải đã truyền đến một cơn đau âm ỉ.

"Ahh ——" nàng rên lên một tiếng vì cơn đau co rút, tay trái lật chăn lên, nhìn thấy đùi phải của mình cũng bị bao phủ bởi một mảng lớn băng vải và băng gạc.

Hơi thở của Nhan Hạc hơi nghẹn lại, nàng rốt cuộc đã bị làm sao? Trước đó đã xảy ra chuyện gì mà lại bị thương nặng như thế này?

Không thể xuống giường, Nhan Hạc chỉ có thể ngồi dậy, nghiêm túc quan sát căn phòng này, hy vọng có thể tìm thấy chút manh mối nào đó.

Căn phòng vô cùng sạch sẽ, ngoại trừ chiếc giường nàng đang nằm, những nơi còn lại hoàn toàn không thấy dấu vết của bất kỳ ai khác, cứ như thể nơi này từ đầu đến cuối chỉ có một mình nàng ở, nhưng chính bản thân mình là ai thì nàng hoàn toàn không nhớ nổi.

Nhan Hạc bực bội ôm lấy đầu mình, ngón tay chạm vào cảm giác thô ráp của vải sợi, lúc này mới nhận ra đầu mình cũng đang quấn băng gạc, nàng chỉ có thể buông tay ra, cố gắng không chạm vào vết thương.

Ngay khi nàng chuẩn bị kiểm tra kỹ hơn cánh tay bị thương của mình, cửa phòng đột nhiên bị người ta đẩy mở, ngay sau đó nàng nghe thấy một tiếng kêu thốt lên kinh ngạc.

"Nhan tiểu thư! Cô tỉnh rồi!"

Nhan tiểu thư? Đây là tên của nàng sao?

Nhan Hạc ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt nhiệt tình và hưng phấn của người phụ nữ đứng ở cửa, một đôi mắt trong trẻo lộ ra sự nghi hoặc và dò xét.

Lâm Nhạc hiển nhiên là không phát hiện ra sự bất thường của Nhan Hạc, vẫn còn đang tự mình phấn khích, vội vàng đi đến bên cạnh nàng ngó nghiêng nhìn tới nhìn lui.

"Tôi không phải đang nằm mơ chứ! Cô đã hôn mê mấy ngày rồi, Lộc tổng và chúng tôi đều lo lắng đến phát điên, thật tốt quá vì cô đã tỉnh lại, hiện tại cô có chỗ nào không thoải mái không?"

Người phụ nữ cứ tự mình nói chuyện, chẳng hề nhận ra sự khác thường của Nhan Hạc, Nhan Hạc nhất thời cũng không tiêu hóa nổi nhiều lời như vậy, thấy người phụ nữ vẫn còn muốn nói tiếp, nàng chỉ có thể lên tiếng ngắt lời.

"Cái đó......" Nàng mở lời, giọng nói khàn đặc, không nhịn được mà ho khan một tiếng, đợi một lúc mới chậm rãi nói ra từng lời đứt quãng, Lâm Nhạc cũng vừa vặn soạn xong tin nhắn gửi cho Lộc Hữu Thanh, ngẩng đầu chờ nàng nói hết câu.

"Nhan tiểu thư, là tên của tôi sao?"

Nói xong câu đó, Nhan Hạc quả nhiên thấy người phụ nữ đang hưng phấn trước mặt đột nhiên sững sờ, giây tiếp theo chiếc điện thoại từ trong lòng bàn tay cô ấy rơi xuống đất, một tiếng "bộp" vang lên trong căn phòng yên tĩnh.

Nhan Hạc có chút lúng túng, nàng sờ sờ mũi, khi cất lời lần nữa giọng nói đã không còn khàn như lúc đầu: "Xin lỗi, tôi hình như...... bị mất trí nhớ rồi."

Khuôn mặt Lâm Nhạc không thốt nên lời, miệng cứ mấp máy, cô ấy chẳng buồn quan tâm đến chiếc điện thoại rơi trên đất, bước tới ngây người nhìn Nhan Hạc, đối diện với đôi mắt trong trẻo đầy vẻ nghi hoặc hoàn toàn không giống với Nhan Hạc mà cô ấy từng gặp trước đây, lúc này không tin cũng phải tin.

"Nhan tiểu thư, cô......"

"Cô là ai?" Nhan Hạc mở lời trước, ánh mắt tràn đầy sự phòng bị.

"Nhan tiểu thư, cô tên là Nhan Hạc, tôi là Lâm Nhạc, là trợ lý của Lộc tổng." Lâm Nhạc tự nhiên cảm nhận được thái độ của nàng, vội vàng giải thích.

"Mấy ngày trước cô gặp tai nạn xe cộ, cứ hôn mê suốt, đến tận bây giờ mới tỉnh lại, cô có ấn tượng gì không?" Cô ấy hỏi dò.

Nhan Hạc miễn cưỡng tiếp nhận những lời cô ấy nói, nàng thử nhớ lại một chút, sau đó lắc đầu.

"Không phải chứ! Cô thật sự mất đi ký ức rồi sao?"

"Tôi không nhớ được gì cả." Ngữ khí của Nhan Hạc không có cảm xúc gì đặc biệt, sau đó lại hỏi Lâm Nhạc.

"Lộc tổng...... là ai? Tôi có quen biết cô ấy không?"

Giọng nói của Lâm Nhạc khựng lại, sắc mặt phức tạp, có chút rối rắm mà cắn môi.

Phải giải thích thế nào với Nhan Hạc về mối quan hệ giữa nàng và Lộc Hữu Thanh đây, cô ấy chỉ là một trợ lý nhỏ bé, hoàn toàn không hiểu rõ những chuyện xảy ra giữa hai người này, nhớ lại chuyện đang râm ran trong giới gần đây, cô ấy tức khắc cảm thấy đau đầu.

Lâm Nhạc lùi lại nhặt điện thoại lên, mở album ảnh rồi đưa điện thoại cho Nhan Hạc, nói lảng sang chuyện khác.

"Lộc tổng là...... ờ...... Cô ấy hiện đang trên đường tới đây, mấy ngày cô hôn mê, ngày ba bữa cô ấy đều tự mình nấu cơm, chờ cô tỉnh lại để cùng ăn với cô. Đây là một số bức ảnh tôi chụp cho hai người trước đây, cô có thể xem thử, xem có nhớ ra được gì không."

Nhan Hạc rũ mắt, ánh mắt dừng lại trên hai người phụ nữ lạ lẫm đứng giữa màn hình, cô gái bên trái trông thanh lãnh, nhưng động tác lại rất tự nhiên nắm lấy tay người phụ nữ bên cạnh, cô gái bên phải nụ cười quyến rũ lại ôn nhu, nhìn cô gái bên trái bằng ánh mắt tràn đầy tình ý, gần như ngay lập tức, Nhan Hạc nghe thấy tiếng tim mình đập liên hồi.

"Người này là cô, còn đây là Lộc tổng." Lâm Nhạc nói, sau đó nhấc chân rời khỏi phòng.

"Tôi đi tìm bác sĩ trước, Nhan tiểu thư cô cứ xem ảnh đi, Lộc tổng chắc là sắp về đến nơi rồi."

Nhan Hạc không nghe rõ Lâm Nhạc đang nói gì, toàn bộ cảm giác của nàng đều bị người phụ nữ trong màn hình thu hút, đôi mắt của người phụ nữ ấy giống như một dòng suối sâu thẳm, dễ dàng cướp đi sự chú ý của nàng.

Đợi đến khi nàng phản ứng lại, dường như có cảm giác gì đó mà ngước mắt nhìn về phía cửa, liền rơi thẳng vào trong dòng suối ôn nhu ấy.

Người phụ nữ trong ảnh, giờ phút này đang đứng ở cạnh cửa, không biết đã đứng đó bao lâu, trong đôi mắt đen láy chứa đầy sương mù, dường như giây tiếp theo sẽ rơi lệ.

Không biết vì sao, tim Nhan Hạc đột nhiên thắt lại, nàng thậm chí đã nghĩ trong một phần nghìn giây đó rằng, dung nhan người phụ nữ trong máy ảnh đã là khuynh thành, nhưng nếu thực sự đứng ở ngoài đời thực, so với người trước mặt thì không bằng một phần mười vẻ đẹp ấy.

Bị người phụ nữ nhìn bằng ánh mắt yếu đuối đáng thương như vậy, Nhan Hạc có chút lúng túng mà rũ tầm mắt xuống, nhịp tim bắt đầu tăng tốc, nàng ngây ngô mở miệng.

"Cô......"

"A Hạc." Không đợi Nhan Hạc nói hết câu, người phụ nữ đã nhấc chân bước tới, đặt hộp đồ ăn sang một bên, đứng trước mặt Nhan Hạc, nhìn thấy một thân đầy thương tích của Nhan Hạc, cô không kìm được mà rơi lệ, cô cúi người tránh đi vết thương, nhẹ nhàng ôm lấy Nhan Hạc.

Nhan Hạc cả người sững lại, hương thơm ngào ngạt trên người người phụ nữ bao phủ lấy nàng như một tấm lưới dày đặc, trái tim cũng như bị trói chặt, không nhịn được mà run rẩy.

"Thực xin lỗi A Hạc...... Mình thật sự rất sợ hãi......" Lộc Hữu Thanh dựa vào vai Nhan Hạc mà sụt sùi, nội tâm như bị ngàn đao vạn quả giày vò, một tuần lễ vừa qua đã thiêu rụi mọi cảm xúc của cô, cô không còn chút nóng nảy nào nữa, giờ phút này chỉ có nỗi sợ hãi tột cùng bủa vây, cô đến tận bây giờ vẫn không dám hồi tưởng lại cảnh tượng lúc đó, nghĩ đến cô lại không nhịn được mà nức nở nhỏ lệ, giọng nói vỡ vụn.

"Đừng, đừng làm như vậy nữa có được không."

Khóc thương tâm như thế, nhìn thấy mà thương như thế, giống như một con thuyền trôi dạt giữa dòng nước, toàn bộ sự dựa dẫm đều đặt hết lên người Nhan Hạc, bất cứ ai nhìn thấy cũng sẽ mềm lòng.

Nước mắt thấm ướt áo Nhan Hạc, chóp mũi nàng quanh quẩn hương thơm trên người người phụ nữ, ý thức có chút hoảng hốt, trước mắt dường như hiện lên rất nhiều thứ, nhưng khi nàng muốn nắm bắt lấy thì lại tan biến thành mây khói.

Nhan Hạc tay chân luống cuống, trong khoảnh khắc bị người phụ nữ ôm lấy, trái tim nàng đập loạn, cả người cứng đờ, có đôi phần muốn đẩy ra nhưng lại bị nàng đè xuống, cũng không biết phải nói gì, chỉ có thể ngây ngô lên tiếng.

"Cô là, Lộc tổng sao?"

Người trong lòng đột nhiên sững lại, Nhan Hạc dường như nghe thấy một tiếng thở hắt ra đầy vẻ không thể tin nổi của cô, trong lòng nàng kinh ngạc, nhưng hiện tại nàng đã có thể giải thích một cách khá thành thục.

"Xin lỗi, tôi hình như bị mất trí nhớ rồi, cô là ai?"

Người phụ nữ vẫn duy trì động tác ôm nàng như cũ, nhưng tiếng hít thở bên tai Nhan Hạc dường như đã lặng đi.

Ngay khi Nhan Hạc sắp không nhịn được cảm giác bồn chồn trong lòng, muốn đẩy người phụ nữ ra, thì người trước mặt cuối cùng cũng buông tay.

Cô buông Nhan Hạc ra, duy trì khoảng cách khoảng 20 centimet với Nhan Hạc, hơi cúi đầu, hàng mi dài đen nhánh như lông quạ che khuất ánh nhìn, Nhan Hạc không nhìn rõ cảm xúc trong mắt cô, nàng nghi hoặc nhíu mày. Giây tiếp theo, người phụ nữ ngẩng đầu lên, ở khoảng cách gần như vậy, Nhan Hạc thậm chí có thể nhìn thấy hình bóng phản chiếu của chính mình trong đôi mắt ướt át của cô.

Người phụ nữ mở lời, đôi môi ướt át hơi cong lên, giọng nói vừa mới khóc xong có chút trầm xuống, nhưng vẫn không ngăn được vẻ quyến rũ ôn nhu, từng chữ từng câu, giống như con rắn độc đang dụ dỗ người ta nếm thử trái cấm trong vườn địa đàng, khơi gợi nỗi lòng của Nhan Hạc.

"Mình tên Lộc Hữu Thanh, A Hạc, mình là vị hôn thê của cậu."

"Cậu không nhớ mình sao?"

"Hay là, cậu vẫn còn đang giận mình nên không muốn nhìn thấy mình?"

Trước Tiếp