Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Khi màn đêm buông xuống, chuẩn bị đi ngủ, Nhan Hạc nhìn Lộc Hữu Thanh vừa bước ra từ phòng tắm, đầu hơi nghiêng để lau mái tóc còn ướt đẫm nước. Đột nhiên, từ sâu tận đáy lòng nàng dâng lên một cảm giác bình yên đến lạ. Nàng giống như con ếch ngồi dưới đáy giếng, chỉ có thể dựa vào từng động tác và lời nói của Lộc Hữu Thanh để chắp vá lại những mảnh ký ức về sự ân ái của hai người trước kia. Trong phút chốc, nàng bỗng cảm thấy có chút căng thẳng trước việc ngày mai sẽ rời khỏi nơi này.
Ngay lúc nàng còn đang mải mê suy nghĩ về chuyện ngày mai, thì tiếng của Lộc Hữu Thanh đã truyền tới: "A Hạc, cậu có thể nói cho mình biết, tại sao chiều nay cậu lại xuống lầu không? Trong lúc mình vắng mặt rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Nghe thấy thế, Nhan Hạc ngước mắt nhìn về phía cô. Lộc Hữu Thanh đã lau khô tóc và đang ngồi bên mép giường, đôi mắt long lanh như mắt nai con đang chăm chú nhìn nàng. Khoảng cách giữa hai người lúc này trông cứ như đang cùng nhau ngồi bên lò sưởi tâm tình đêm khuya vậy.
Nhan Hạc nhớ lại lần đầu tiên mình lén xuống lầu đã bị Lộc Hữu Thanh bắt gặp, việc cô lo lắng cho nàng cũng là điều hết sức bình thường. Vì vậy, nàng đã tóm tắt lại toàn bộ những chuyện xảy ra trong ngày hôm nay cho cô nghe.
"Lúc buổi chiều, vì không thấy cậu đâu nên mình hơi lo lắng và muốn đi tìm cậu. Vừa vặn lúc đó mình lại nghe thấy bên ngoài có ai đó gọi tên mình, ngoài hành lang cũng có những tiếng động rất hỗn loạn. Mình sợ đã xảy ra chuyện gì nên mới thừa dịp lúc mọi người đang nhốn nháo mà đi xuống lầu. Bây giờ nghĩ lại, những người gọi tên mình có lẽ chính là đám người đang bao vây cậu làm ra. Họ đã biết vị trí của cậu thì việc muốn điều tra xem mình ở đâu chắc cũng không khó khăn gì."
Dựa vào những gì đã chứng kiến và trải qua trong hai ngày hôm nay, nàng tự nhiên liên tưởng những kẻ gọi tên mình với đám săn ảnh đang khao khát có được tin tức sốt dẻo.
Lộc Hữu Thanh vốn dĩ đang mỉm cười vì thấy Nhan Hạc lo lắng cho mình, nhưng khi nghe thấy có người gọi tên Nhan Hạc, nụ cười trên môi cô bỗng chốc khựng lại.
"Có người gọi tên cậu sao?" Giọng nói của cô không hề để lộ ra bất kỳ cảm xúc nào.
"Đúng vậy, nhưng chắc là đám săn ảnh đó muốn dẫn dụ mình ra ngoài nên mới làm vậy. Không phải cậu nói bạn bè của mình đều đang ở nước ngoài sao, lúc đó mình cuống quá nên quên mất chuyện này, cũng may là chưa chạm mặt bọn họ." Nhan Hạc vẫn còn chút sợ hãi mà thở phào nhẹ nhõm. May mà vệ sĩ ở cửa đã mời những người gọi tên nàng ra ngoài, nếu không thì ngày mai trên thanh tìm kiếm nóng có khi lại là tiêu đề:
[Lộc Hữu Thanh bí mật hẹn hò với bạn gái bí ẩn tại bệnh viện].
Vẻ mặt căng thẳng của Lộc Hữu Thanh cũng dần thả lỏng nhờ vào giọng điệu trêu chọc của Nhan Hạc. Cô đưa tay lên, dùng đầu ngón tay lướt nhẹ qua gò má nàng: "A Hạc thật thông minh, có lẽ đúng là đám người đó muốn quay được video mình lén lút gặp vị hôn thê chăng. Mau nghỉ ngơi đi, ngày mai chúng ta sẽ rời khỏi nơi này, sẽ không phải gặp lại bọn họ nữa đâu."
Nói xong, cô cúi người xuống và đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán Nhan Hạc.
Khi đôi môi mềm mại chạm vào trán mình, sâu trong thâm tâm Nhan Hạc vẫn dâng lên một sự kháng cự nhẹ, nhưng so với những nụ hôn trước đó thì mức độ tiếp nhận đã tốt hơn rất nhiều. Có lẽ việc nàng chủ động hôn Lộc Hữu Thanh trước đó đã giúp nàng tích lũy thêm chút kinh nghiệm. Tuy rằng nàng vẫn còn đôi chút lúng túng trước sự thân mật của Lộc Hữu Thanh, nhưng không còn bị đờ người ra như trước nữa. Nàng khép hờ đôi mắt, ngoan ngoãn đón nhận nụ hôn này.
Lộc Hữu Thanh đứng thẳng người dậy, nhìn dáng vẻ Nhan Hạc đang nhắm mắt với hàng lông mi khẽ run rẩy, cô bỗng thấy lòng mình mềm lại, không kìm được mà cất tiếng hỏi.
"A Hạc có cảm thấy mình rất phiền phức không?"
Nhan Hạc: "?"
Lộc Hữu Thanh lại mỉm cười, cô tắt đèn lớn và bật chiếc đèn ngủ nhỏ ở đầu giường lên, cắt ngang câu trả lời mà Nhan Hạc còn chưa kịp nói: "Là mình nghĩ nhiều quá rồi, A Hạc ngủ sớm một chút nhé."
-
Ngày hôm sau là một ngày nắng đẹp. Có lẽ vì tối qua Lộc Hữu Thanh đã trao đổi với Tiết Y, nên sáng nay khi xuống lầu, Nhan Hạc không còn thấy những kẻ lạ mặt lảng vảng quanh bệnh viện, cũng chẳng thấy bóng dáng đám paparazzi mà nàng đã quan sát được mấy ngày trước.
Ngược lại, chính vẻ mặt nghiêm trọng của nàng đã làm Lộc Hữu Thanh bật cười. Cô đưa tay kéo chiếc mũ trên đầu Nhan Hạc thấp xuống một chút, để đảm bảo rằng trong tầm mắt của nàng lúc này chỉ có thể nhìn thấy mỗi mình cô. Đôi mắt đen thẳm như suối sâu của cô phản chiếu khuôn mặt của Nhan Hạc, dù không trang điểm nhưng vẫn vô cùng xinh đẹp.
Nhưng dù sao đây cũng là lần đầu tiên rời khỏi bệnh viện nơi mình đã ở bấy lâu để ra ngoài, đôi mắt màu hổ phách tuyệt đẹp của Nhan Hạc không ngừng lay động, tò mò quan sát mọi thứ xung quanh. Cho dù Lộc Hữu Thanh đã thu hẹp tầm nhìn của nàng lại, nhưng trong ánh mắt nàng nhìn cô vẫn tràn đầy sự mới mẻ.
Lộc Hữu Thanh bất lực mỉm cười, nắm lấy tay nàng dẫn đến bên cạnh một chiếc xe hơi màu đen: "Được rồi, lần này chúng ta thật sự về nhà thôi."
Nhan Hạc còn chưa kịp nhìn kỹ kiến trúc xung quanh bệnh viện thì đã bị Lộc Hữu Thanh kéo vào trong xe. Người lái xe chính là nữ vệ sĩ từng đứng gác ở cửa phòng bệnh lúc trước. Bên trong xe tỏa ra mùi hương trầm dịu nhẹ, xua tan đi mùi da ghế.
Đây là lần đầu tiên Nhan Hạc thực sự ra ngoài kể từ sau khi mất trí nhớ, nàng tò mò nhìn ngắm cảnh vật bên ngoài qua khung cửa sổ, gương mặt lộ rõ vẻ thích thú mà không hề hay biết người phụ nữ bên cạnh đang nhìn mình bằng ánh mắt rực cháy.
Ngay lúc Nhan Hạc đang cố nhìn xem các cửa hàng hai bên đường rốt cuộc bán thứ gì, thì một mùi hương thoang thoảng chậm rãi bao quanh cánh mũi nàng, ngay sau đó là tiếng vải cọ xát phát ra từ cử động của người phụ nữ bên cạnh.
Nhan Hạc quay đầu lại nhìn, đột nhiên bắt gặp đôi mắt của Lộc Hữu Thanh đang ở sát ngay trước mặt. Nàng lập tức đờ người ra, khoảng cách giữa hai người lúc này chỉ tính bằng bàn tay. Trong từng nhịp thở, nàng có thể ngửi thấy mùi nước hoa trên người Lộc Hữu Thanh, và nàng thực sự rất thích mùi hương này.
Nhưng lúc này khoảng cách giữa hai người thực sự quá gần, đặc biệt là trong không gian chật hẹp của xe hơi, sự va chạm ánh mắt này mang lại một sự rung động sâu sắc trong tâm hồn. Nhan Hạc theo bản năng nhìn về phía nữ vệ sĩ đang lái xe phía trước, thật may là người đó dường như không nghe thấy chuyện xảy ra phía sau, chỉ tập trung lái xe.
"A Hạc vẫn giống hệt như trước kia vậy." Giọng nói của Lộc Hữu Thanh trầm thấp, kéo lại sự chú ý của Nhan Hạc.
Nhan Hạc còn chưa kịp quay đầu lại để hỏi ý cô là gì, thì Lộc Hữu Thanh đã ngồi thẳng lại vị trí cũ. Cô đưa tay vuốt lại mái tóc, khôi phục lại dáng vẻ bình tĩnh và ôn hòa thường ngày.
Bàn tay phải đang thả lỏng của nàng bỗng bị nắm lấy. Vì đã lâu không vận động cánh tay và bàn tay, Nhan Hạc không thể phản ứng kịp, chỉ có thể cảm nhận được những đốt ngón tay của Lộc Hữu Thanh đang đan chặt vào tay mình. Nàng không còn sức lực để thoát ra, cảm giác ấm áp từ cánh tay truyền thẳng đến lồng ngực, mang theo một sự tê dại lạ kỳ.
Vì bị Lộc Hữu Thanh dễ dàng chiếm trọn sự chú ý, nên suốt thời gian còn lại, Nhan Hạc không còn nhìn ra ngoài cửa sổ nữa. Nàng nhận ra chiếc xe mình đang ngồi còn rất mới, dù là mùi hương dùng để xua tan mùi lạ hay những chi tiết khác, Nhan Hạc đều tin rằng đây là một chiếc xe mới tinh, hơn nữa chắc hẳn chỉ vừa được mua cách đây không lâu.
Trước những suy đoán của Nhan Hạc, Lộc Hữu Thanh chỉ nở một nụ cười khó đoán: "Bởi vì chiếc xe cũ ở nhà vẫn hay đi, đã bị A Hạc lái đi rồi."
Nhan Hạc ngẩn người, chợt nhận ra Lộc Hữu Thanh nói cũng đúng. Chiếc xe ở nhà đã bị nàng lái đi và gặp tai nạn, vậy thì chiếc xe hiện tại chắc chắn là mới mua rồi.
Thầm nghĩ trong lòng, Nhan Hạc bỗng thấy mình hơi lỡ lời, nhưng nàng lại sực nhớ ra một chuyện quan trọng hơn.
"Tại sao mình lại gặp tai nạn xe hơi vậy?"
Ánh mắt đang nhìn ra ngoài cửa sổ của Lộc Hữu Thanh bỗng khựng lại, ngay sau đó cô quay đầu nhìn sâu vào mắt Nhan Hạc. Cô mở môi, đôi môi mỏng khẽ mấp máy, chậm rãi kể lại những gì đã nghe được từ phía cảnh sát giao thông lúc đó.
"Lúc đó là ở cột đèn giao thông, cậu đang di chuyển bình thường, nhưng chủ xe tải đâm vào cậu do lái xe trong tình trạng mệt mỏi nên đã không nhìn thấy đèn đỏ, rồi tông thẳng vào cậu ngay giao lộ."
Lộc Hữu Thanh dường như không muốn nói thêm gì nữa, cô chỉ kể ngắn gọn một câu rồi quay mặt đi nhìn ra ngoài cửa sổ. Cô hơi cúi đầu, ngón tay gõ nhẹ lên ghế ngồi rồi nhắm mắt lại.
Hình ảnh Nhan Hạc nằm giữa vũng máu trong vụ tai nạn năm ấy lại hiện lên trong tâm trí cô. Sự tuyệt vọng và đau thương suýt chút nữa đã một lần nữa nhấn chìm tâm trí Lộc Hữu Thanh, cũng may là Nhan Hạc vẫn tiếp tục trò chuyện mới giúp cô ngăn lại những suy nghĩ tiêu cực đang bủa vây.
"Hóa ra là vậy." Nhan Hạc gật đầu, nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của Lộc Hữu Thanh, nàng cũng nhận ra chắc hẳn lúc đó cô đã rất đau lòng, nên không muốn bàn thêm về đề tài này nữa. Mặc dù nàng vẫn rất muốn biết tại sao lúc đó mình lại lái xe rời đi, và tại sao Lộc Hữu Thanh lại không ở cùng một xe với nàng.
Ngay khi nàng định tạm thời gác lại ý định hỏi tiếp, thì Lộc Hữu Thanh lại đột ngột lên tiếng.
"Mình thật sự đã rất sợ hãi."
"Cái gì cơ?" Giọng của Lộc Hữu Thanh rất thấp và có chút nghẹn ngào, Nhan Hạc còn chưa kịp nghe rõ thì Lộc Hữu Thanh đã tựa vào vai nàng. Cô đưa tay lên, dùng đầu ngón tay móc vào cổ áo của Nhan Hạc, cất giọng như đang oán trách.
"Cho nên, cậu không được phép tự ý rời đi mà không có sự đồng ý của mình, cũng không được phép không nói cho mình biết cậu đi đâu. Mình thực sự rất sợ cậu sẽ lại xảy ra chuyện." Hiện trường vụ tai nạn lúc đó đã từng là cơn ác mộng đeo bám Lộc Hữu Thanh suốt một thời gian dài, cũng may là sau đó Nhan Hạc đã tỉnh lại.
Lộc Hữu Thanh đưa tay ôm lấy vòng eo của Nhan Hạc, cả người cô như chú chim nhỏ nép vào lòng nàng, dùng vạt áo của nàng để lau nước mắt. Cô ngẩng đầu nhìn Nhan Hạc với đôi vành mắt đỏ hoe, dáng vẻ như thể nếu Nhan Hạc không đồng ý thì cô sẽ không bỏ qua vậy.
Hóa ra lúc đó mình đã lái xe rời đi mà không nói với Lộc Hữu Thanh một tiếng, hèn chi sau khi nàng tỉnh lại, Lộc Hữu Thanh luôn không muốn cho nàng ra ngoài. Nhan Hạc thầm nghĩ trong lòng, nàng đưa tay lên dịu dàng lau đi những giọt nước mắt nơi khóe mắt cô, chậm rãi nói.
"Mình hứa với cậu."
Nhận được câu trả lời vừa ý, lúc này Lộc Hữu Thanh mới nín khóc mỉm cười. Cô cúi người nhẹ nhàng ôm lấy Nhan Hạc, đôi mắt còn vương màn sương mờ hơi sáng lên, khóe môi khẽ nhếch.
"Được, mình tin A Hạc, cậu không được nói dối đâu đấy."