Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Một nụ hôn mềm mại lại mang theo chút ngọt thanh, trong phút chốc một cơn sóng trào dâng mãnh liệt như tiếng núi vang biển gầm ập đến phía Lộc Hữu Thanh. Cô nghe thấy tiếng trái tim mình đang đập loạn nhịp, nghe thấy cả những âm thanh chấn động như dãy núi chuyển mình, toàn bộ máu huyết trong cơ thể cũng theo đó mà sôi trào.
Cô không kìm lòng được mà mở mắt ra, hàng mi run rẩy kịch liệt. Trong tầm mắt, gương mặt phóng đại của Nhan Hạc hiện rõ mồn một, một Nhan Hạc đơn thuần ngây thơ, một Nhan Hạc hoàn toàn mù tịt về chuyện hôn môi.
Tất cả đều là Nhan Hạc của cô.
Lộc Hữu Thanh như nghĩ đến điều gì đó, ánh mắt bỗng tối sầm lại. Cô không ngờ Nhan Hạc lại hôn lên môi mình, dù chỉ là hai đôi môi dán chặt vào nhau chứ không hề có bất kỳ động tác nào khác, nhưng bấy nhiêu thôi cũng đủ để khiến trái tim cô hoàn toàn tan chảy, không còn chút phòng bị nào.
Đôi bàn tay đang buông thõng siết chặt lấy vạt áo, Lộc Hữu Thanh chẳng mảy may bận tâm đến vết thương vừa mới được băng bó xong. Cô nhìn sâu vào người trước mặt, giơ tay bao bọc lấy sau gáy nàng, muốn khiến nụ hôn này thêm sâu đậm hơn.
"Cộc —— cộc", ngoài cửa vang lên những tiếng gõ, trong nháy mắt cảm giác mềm mại kia nhanh chóng rút đi, cùng với mùi thuốc sát trùng nhạt nhòa ấy cũng tan biến theo.
Nhan Hạc giơ tay lau đi cánh môi, trong ánh mắt nàng nhìn Lộc Hữu Thanh không hề có chút thẹn thùng nào. Nàng nhìn ra phía cửa sổ, rồi trao cho Lộc Hữu Thanh một ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc.
Lộc Hữu Thanh ngẩn ngơ hồi lâu mới hoàn hồn, nhận ra là chính mình đã gọi bác sĩ tới. Cô mở miệng, nhưng giọng nói phát ra lại khàn đặc mà chính cô cũng không nhận thấy.
"Chắc là bác sĩ đến kiểm tra đấy, mình đi mở cửa."
Cô xoay người đưa lưng về phía Nhan Hạc, mím chặt môi như muốn khắc sâu cảm giác ngọt thanh ấy vào tận đáy lòng, cùng với đó là nhịp tim vẫn còn đang rung động không thôi.
Một lần nữa, cô lại vì Nhan Hạc mà ý thức được rằng mình vẫn còn đang sống.
Nhan Hạc nhìn theo bóng lưng của Lộc Hữu Thanh, nàng cố gắng kìm nén hơi thở dồn dập, mở lòng bàn tay vốn đang nắm chặt ra, cả người không kìm được mà run rẩy.
Nàng ôm lấy ngực mình, con ngươi chấn động kịch liệt. Trong lúc Lộc Hữu Thanh đang trò chuyện với bác sĩ, nàng nhanh chóng ổn định lại cảm xúc của bản thân, không để hai người kia nhận ra điều gì bất thường.
Vừa rồi trong lúc hai người hôn nhau, nàng đã phải cực lực kìm nén ý định muốn đẩy người trước mặt ra. May mà Lộc Hữu Thanh không phát hiện ra điều gì.
Ngay cả chính Nhan Hạc cũng không biết tại sao khi đối diện với sự thân mật của Lộc Hữu Thanh, nàng lại nảy sinh dao động cảm xúc lớn đến thế. Sự kháng cự theo bản năng này rốt cuộc là sự phòng bị sau khi mất trí nhớ sinh ra, hay là vì một nguyên nhân nào khác, nàng vẫn chưa thể hiểu thấu được.
Nhan Hạc hít một hơi thật sâu, tạm thời gạt bỏ những suy nghĩ đó ra sau đầu, nàng đứng dậy bước ra khỏi phòng bệnh theo tiếng gọi của bác sĩ.
-
Nhan Hạc đi theo bác sĩ để làm các hạng mục kiểm tra, trong suốt quá trình đó Lộc Hữu Thanh luôn túc trực bên cạnh nàng. Những lúc Nhan Hạc cảm thấy sợ hãi và tìm kiếm cảm giác an toàn, cô đều dịu dàng an ủi nàng.
Sau khi kiểm tra xong, bác sĩ trước tiên thông báo rằng tình trạng sức khỏe hiện tại của Nhan Hạc rất tốt, có thể làm thủ tục xuất viện, sau đó cô ấy lại cảm thán trước tình cảm tốt đẹp của hai người.
"Lộc tiểu thư và Nhan tiểu thư, hai người đúng là một đôi trời sinh." Cô ấy không nhịn được mà lên tiếng khen ngợi.
Nhan Hạc ngồi trên ghế, cúi đầu nhìn chằm chằm vào tờ bệnh án bên cạnh, nhưng trong đầu lại cứ quẩn quanh câu nói của bác sĩ, vành tai ẩn sau làn tóc đã ửng lên sắc hồng nhạt.
Lộc Hữu Thanh thì không hề tỏ ra ngượng ngùng, cô mỉm cười nói lời cảm ơn, sau đó dắt tay Nhan Hạc, dịu dàng nói khi bắt gặp ánh mắt nàng đang ngước lên nhìn mình.
"Đi thôi, chúng mình về nghỉ ngơi nào."
Ánh đèn phía trên chiếu rọi, bao phủ lấy người Lộc Hữu Thanh, cô cúi đầu mỉm cười, ngay cả từng sợi tóc cũng như đang goi lên sự dịu dàng.
Trái tim Nhan Hạc đột nhiên run lên một nhịp, nàng không kìm được mà cong môi, gật đầu trước ánh mắt chăm chú của Lộc Hữu Thanh.
Hai người nắm tay nhau đi xa dần, Nhan Hạc dường như vẫn còn nghe thấy tiếng bác sĩ trong văn phòng đằng kia đang tặc lưỡi: "Ngược đãi hội độc thân quá đi mất". Chút dũng khí vừa mới tích góp được bỗng chốc tan biến sạch sành sanh, cả vùng cổ của nàng đều ửng hồng.
Vừa nãy nàng không để ý, nhưng giờ phút này khi cảm nhận được đôi bàn tay đang giao nhau của hai người, cả khuôn mặt nàng cũng nóng bừng lên. Rõ ràng cách đây không lâu nàng còn chủ động hôn lên môi Lộc Hữu Thanh, vậy mà bây giờ chỉ là dắt tay thôi cũng thấy có chút gượng gạo, Nhan Hạc thầm cảm thán trong lòng rằng con người đúng là một sinh vật kỳ lạ.
Đoạn đường hành lang tuy không dài, nhưng Nhan Hạc cứ có cảm giác mơ hồ rằng hai người đã đi rất lâu rồi. Nàng khẽ nhíu mày, quay sang nhìn Lộc Hữu Thanh, lại thấy cô đang nhìn về phía trước với vẻ mặt đầy ý cười, giống như vừa nghĩ đến chuyện gì đó rất thú vị.
Nhận thấy ánh mắt của Nhan Hạc, Lộc Hữu Thanh quay sang nhìn nàng, thu lại nụ cười và nghi hoặc hỏi: "Sao vậy?"
Nhan Hạc bị nụ cười của cô làm cho xao động, nàng lắc đầu rồi thu lại tầm mắt. Đột nhiên nàng cảm thấy bàn tay đang nắm của hai người khẽ cử động, ngay sau đó, các đốt ngón tay của Lộc Hữu Thanh đã len vào kẽ tay của Nhan Hạc, mười ngón tay đan chặt lấy nhau, mang theo một sự mạnh mẽ không cho phép bị khước từ.
Tim Nhan Hạc bỗng thắt lại, nàng buông bàn tay đang đan chặt với Lộc Hữu Thanh ra để đẩy cửa phòng bệnh, sau đó lảng tránh sang chuyện khác bằng cách cảm thán: "Ngày mai cuối cùng cũng được rời khỏi đây rồi."
Lộc Hữu Thanh theo sau nàng vào phòng, cô rũ mắt nhìn bàn tay vừa mới nắm tay Nhan Hạc khi nãy. Ngay lúc cô muốn nắm chặt hơn thì lại bị nàng khéo léo thoát ra, ánh mắt Lộc Hữu Thanh bỗng trầm xuống.
Nhan Hạc giục Lộc Hữu Thanh mau chóng nghỉ ngơi, để sáng mai thức dậy là có thể lập tức rời khỏi nơi này.
"Đúng rồi, những người đó ngày mai liệu có còn canh chừng ở đây nữa không?" Nhan Hạc có chút lo lắng, sợ Lộc Hữu Thanh lại một lần nữa rơi vào cảnh bị đám người đó vây quanh.
Lộc Hữu Thanh cởi áo khoác đặt lên ghế, nghe vậy thì trầm tư một hồi rồi nói: "Chắc là không đâu, Tiết tỷ sẽ có biện pháp xử lý. Cho dù ngày mai họ vẫn còn ở đó, chúng ta cũng có thể rời đi bằng lối khác, chuyện hôm nay chỉ là ngoài ý muốn thôi."
Cô không nói rõ cái ngoài ý muốn đó là gì, dường như việc suy nghĩ xem làm sao để cắt miếng bánh kem này ra một cách hoàn hảo mà không làm ảnh hưởng đến nét chữ tinh xảo trên đó còn quan trọng hơn cả cái gọi là ngoài ý muốn mà cô vừa nhắc tới.
Cô không nói nhưng Nhan Hạc lại biết điều mà cô vừa nhẹ nhàng lướt qua ấy là gì. Cổ họng nàng như bị thứ gì đó chặn lại, Nhan Hạc không biết phải mở lời thế nào, lo lắng, sợ hãi, may mắn, và cả áy náy, có lẽ tất cả đều có đủ.
Bàn tay trái đang thả lỏng khẽ cuộn lại, Nhan Hạc lại rơi vào trạng thái hụt hẫng, cho đến khi giọng nói dịu dàng của Lộc Hữu Thanh vang lên phía trên nàng.
"Được rồi, A Hạc lại đây ăn bánh kem nào."
Lộc Hữu Thanh đưa cho Nhan Hạc một miếng bánh kem được cắt vô cùng hoàn hảo. Nhan Hạc đưa tay đón lấy, ánh mắt dừng lại trên hai chữ "vui vẻ" viết trên mặt bánh. Nàng ngẩng đầu nhìn Lộc Hữu Thanh, thấy cô cũng đã bắt đầu cắt bánh cho chính mình.
Nàng liếc nhìn một cái, miếng bánh kem của Lộc Hữu Thanh có chữ "Nhan Hạc".
"Sao thế A Hạc, hương vị bánh kem không hợp ý cậu à?" Lộc Hữu Thanh thấy Nhan Hạc chỉ nhìn chằm chằm miếng bánh mà không ăn, cô lo lắng nàng không thích vị này. Tuy rằng cô làm đúng loại hương vị mà Nhan Hạc thích nhất, nhưng sau khi mất trí nhớ, có lẽ khẩu vị của nàng cũng thay đổi, biết đâu bây giờ A Hạc lại không thích nữa thì sao.
Lộc Hữu Thanh có chút buồn rầu, biết thế cô đã hỏi ý kiến của A Hạc trước.
Thấy Lộc Hữu Thanh càng nghĩ càng xa, Nhan Hạc vội vàng lên tiếng: "Không phải đâu, mình thích hương vị này mà, mình chỉ đang nghĩ..."
Nàng ngập ngừng một chút rồi nói tiếp: "Lộc Hữu Thanh, cảm ơn cậu." Nàng cầm nĩa cắt một miếng bánh có chữ vui vẻ đưa vào miệng, lớp kem ngọt lịm tan ra, mang theo vị ngọt ngào thấm vào tận tim.
Sau khi mất trí nhớ, nàng đối với bất cứ chuyện gì cũng đều có sự phòng bị, đối diện với lòng tốt của Lộc Hữu Thanh nàng luôn có sự e dè, thậm chí là theo bản năng muốn kháng cự. Thế nhưng dù nàng có né tránh hay chống đối, Lộc Hữu Thanh vẫn luôn bao bọc lấy nàng bằng sự dịu dàng như dòng nước chảy, chẳng hề để tâm đến những hành động của nàng.
Càng nghĩ như vậy, Nhan Hạc lại càng thấy áy náy và cảm động.
Trong lòng Nhan Hạc dâng lên niềm xúc động mãnh liệt, miếng bánh kem trước mặt dường như cũng mang một sức nặng khác thường. Vì quá xúc động mà nàng không nhận ra sắc mặt của Lộc Hữu Thanh bỗng chốc trầm xuống ngay sau khi nàng thốt ra lời "cảm ơn".
Lộc Hữu Thanh vẫn giữ vẻ mặt bình thản ăn xong miếng bánh, cô đặt chiếc đĩa giấy xuống, nhìn về phía Nhan Hạc. Trong đầu cô lúc này toàn là những hình ảnh về dáng vẻ xa cách của Nhan Hạc đối với mình trước kia.
"A Hạc, cậu đừng nói lời cảm ơn với mình."
Nhan Hạc "Hử?" một tiếng rồi ngẩng đầu nhìn cô, miệng vẫn còn đang nhai bánh, nơi khóe môi còn dính chút kem chưa tan.
Lộc Hữu Thanh cúi người, giơ tay lau đi vệt kem nơi khóe miệng nàng, rồi lặp lại lời mình vừa nói một lần nữa. "Mình là vị hôn thê của cậu, mình thích A Hạc, nếu cậu cứ nói cảm ơn với mình thì mình sẽ buồn lắm đấy." Đuôi mắt cô rũ xuống, hàng mi dài run rẩy ra vẻ vô cùng đau lòng.
Nhan Hạc theo bản năng định mở lời xin lỗi, nhưng rồi chợt nhận ra Lộc Hữu Thanh cũng chẳng thích nàng xin lỗi nên vội vàng ngậm miệng lại. Trong lúc bối rối cuống cuồng, nàng giơ tay ôm chầm lấy Lộc Hữu Thanh.
"Mình biết rồi, mình sẽ cố gắng sửa."
Được nàng ôm vào lòng, những cảm xúc mãnh liệt trong Lộc Hữu Thanh lúc này mới từ từ tan biến. "Mình tin A Hạc mà."
Cô tựa đầu vào ngực Nhan Hạc, cảm nhận nhịp tim đập mạnh mẽ của nàng, mượn điều đó để bình ổn lại tâm trí mình.
"Sau này, cậu đừng nói những lời đó nữa nhé." Cô nhân cơ hội nói ra ý đồ của mình.
"Được."
"Cũng đừng nói lời xin lỗi."
"Được."
"Cũng không được gọi thẳng tên mình, phải gọi mình là vợ."
"......"