Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tộc hồ yêu, sau khi trưởng thành, mỗi năm đều sẽ trải qua kỳ đ*ng d*c một lần, kéo dài suốt ba tháng.
Úc Hoài Kỳ đã thành niên từ lâu, hắn sớm đã học cách đè nén d*c v*ng trong lòng, suốt gần một trăm năm qua, hoàn toàn không có bất kỳ cảm giác nào với chuyện này.
Hắn luôn tự cho rằng bản thân sẽ không bị d*c v*ng khống chế, nhưng hôm nay…
Sắc mặt Úc Hoài Kỳ trầm xuống, cúi đầu nhìn chín chiếc đuôi phía sau đang không chịu an phận, cuối cùng vẫn giơ tay thi triển một đạo chú quyết, truyền âm về Yêu tộc…
“Tùng Nhị, mang Đoạn Tình Lộ đến.”
Một lát sau, xuất hiện một khe nứt đen giữa không trung trên Hoài Trạch Xá, một con sóc nhỏ nhảy ra từ bên trong, trong miệng ngậm một bình ngọc nhỏ.
“Điện hạ! Đây là Đoạn Tình Lộ mà ngài muốn!”
Úc Hoài Kỳ nhận lấy bình, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch, sắc mặt vẫn u ám như cũ.
Thấy đuôi của hắn dần thu lại, Tùng Nhị nhướng mày, tò mò hỏi: “Điện hạ, sao đang yên đang lành ngài lại uống thứ này? Có tiểu yêu nào dám lắc lư trước mặt ngài sao?… Không đúng, Tiên tộc làm gì có yêu chứ?”
Úc Hoài Kỳ không đáp, gương mặt tuấn tú phủ một tầng âm trầm.
Tùng Nhị đã quen với sắc mặt này của hắn, im lặng cúi xuống nhặt bình ngọc.
Nó nhớ rất rõ, rất lâu rồi Thái tử điện hạ không ph*t t*nh. Tộc Hồ ly có thể lực vượt xa những loài yêu khác, d*c v*ng cũng theo thực lực mà tăng lên. Bởi vậy, một con hồ ly bình thường có thể có rất nhiều bạn lữ.
Nhưng Cửu Vĩ Thiên Hồ lại khác. Vì kỳ ph*t t*nh của bọn họ quá dài, gần như không một chủng tộc nào chịu nổi.
Do đó, tộc Cửu Vĩ bọn họ nổi tiếng là khó tìm bạn đời nhất trong toàn Yêu giới. Sau đó vì vậy mà có một vị tiền bối trong tộc nghiên cứu ra “Đoạn Tình Lộ”.
“… Ta cũng muốn biết,” Úc Hoài Kỳ trầm giọng nói, “Vì sao lại xuất hiện yêu trong Tiên tộc.”
Tùng Nhị liếc hắn, hỏi: “Điện hạ, chuyện Hỏa Linh Châu thế nào rồi?”
Úc Hoài Kỳ thở dài, đem toàn bộ chuyện đêm qua kể lại.
“Phải do chính y tự nguyện mở ra mới được? Trên đời còn có loại vật như thế?” Tùng Nhị kinh ngạc tột độ, nghĩ nghĩ rồi hỏi: “Vậy điện hạ định làm sao bây giờ?”
Trong căn phòng Hoài Trạch Xá, không khí trầm xuống.
Úc Hoài Kỳ xoay xoay bình ngọc Đoạn Tình Lộ trong tay, đột nhiên hỏi: “Nếu y thích ta, có phải ta có thể khiến y tự nguyện mở túi trữ linh, tặng Hỏa Linh Châu cho ta, coi như lễ vật tân hôn?”
Tùng Nhị lập tức chấn động, suýt thì nhảy dựng lên. Cái gì! Tại sao lại thành kết hôn rồi?!
“Điện… điện… điện hạ, việc này không ổn đâu,” nó giật mình, “Người kia là Thanh Việt Bạch đấy! Ngài có biết trong dân gian có bao nhiêu thoại bản viết về y không? Vạn nhất… ngài lừa lừa thế nào đó, lại rơi vào tay y thì sao?!”
Úc Hoài Kỳ liếc qua, ánh mắt lạnh như băng, ném bình ngọc trở lại cho nó, khẽ cười, nhưng không nói gì thêm.
Rơi vào tay y? Sao có thể?
Tùng Nhị nhìn hắn, lẩm bẩm: “Hơn nữa, điện hạ, làm sao ngài xác định túi trữ linh đó thật sự chứa Hỏa Linh Châu? Nếu không phải thì sao? Chi bằng ngài đến xem thử Tàng Bảo Các ở phái Thiên Nhất ? Hoặc vào Tàng Kinh Các tìm xem, biết đâu còn cách nào khác mở được túi trữ linh?”
Úc Hoài Kỳ hơi cau mày, khuôn mặt tuấn tú hiện lên vẻ suy tư.
…
Gần đây Thanh Việt Bạch cảm thấy đệ tử mới nhận của mình có gì đó kỳ lạ.
Từ sau lần cấm chú hôm nọ, y liền gọi Ngư Chu đến, truyền dạy cho hắn vài pháp quyết tu phù. Hắn học còn chăm chỉ hơn cả người thường.
Chính sự nghiêm túc đó lại khiến Thanh Việt Bạch hơi áy náy.
Y bắt đầu suy nghĩ, có nên đưa Ngư Chu đến gặp Lâm Bạch Vân hoặc Tiết Vân Thanh, để họ dạy hắn thì tốt hơn không. Vì thế, chọn lúc chiều tà, y gọi Ngư Chu tới.
Trăng tròn treo giữa màn đêm đen thẳm, trong biển hoa ngoài Bạch Ngọc Cung bày sẵn vài chiếc bàn ghế.
“Ngươi có muốn bái thêm hai sư tôn không?” Thanh Việt Bạch thu tay áo lại, nhìn người ngồi đối diện là Ngư Chu, chớp chớp mắt hỏi.
“Ngư Chu” dừng một chút, hắn không đeo mặt nạ, gương mặt hiền hậu, thành thật, bởi vậy vẻ nghi hoặc lại càng rõ ràng hơn.
“Sư tôn, vì sao ngài luôn muốn đưa ta cho người khác?”
Dưới chiếc mặt nạ, Thanh Việt Bạch thoáng hiện vẻ u buồn.
Y không thể nói thẳng — bởi vì ngươi là thánh linh căn, tương lai tất sẽ vượt trội hơn người, mà ta không muốn làm sư phụ của kẻ ‘hơn người’ đó.
“Bởi vì ngươi có thiên phú tốt, ta không muốn trì hoãn ngươi.” Thanh Việt Bạch cố tìm một lý do nghe cho thuận tai.
“Ngư Chu” khựng lại, ánh mắt phức tạp: “Nhưng Tiết tôn chủ và ngài không hòa hợp, vì sao ngài vẫn nguyện ý giao ta cho ngài ấy? Giúp ngài ấy được thêm tiếng tốt?”
Thanh Việt Bạch hơi sững, không ngờ đến tầng này, ánh mắt khẽ dao động.
“Ta nghe Huyên Linh nói, ngài thích ăn dế mèn.” Úc Hoài Kỳ thấy y do dự, liền tranh thủ thời cơ, đặt một hộp đồ ăn lên bàn, lấy một mâm ngọc từ bên trong ra.
Trên mâm đầy dế mèn chiên giòn, hương ớt cay nồng tỏa ra.
“Sư tôn, ta còn biết nướng dế mèn,” Úc Hoài Kỳ nheo mắt nói: “Nếu ta đi bái bọn họ làm thầy, về sau không thể nướng dế cho ngài ăn.”
Thanh Việt Bạch rũ mắt liếc mâm dế mèn một cái, ánh mắt chợt đổi, “Khoan đã, ngươi chộp được mấy con dế này ở đâu?”
Úc Hoài Kỳ nhướng mày, ánh mắt đắc ý, “Ta phát hiện sau núi có hai cây màu trắng, trên đó có loại dế mèn màu trắng, liền leo lên bắt về nướng cho ngài ăn… Làm sao vậy, sư tôn?”
Thanh Việt Bạch:”……”
Thanh Việt Bạch đập bàn bật dậy, giận đến mức chiếc mặt nạ cũng run lên hai cái, “Đó là dế làm thuốc! Ta định đưa cho Lâm Bạch Vân luyện đan!!! Ta nuôi hơn hai năm!”
Kết quả người này vớ được là quăng lên lửa nướng?!
Úc Hoài Kỳ: “…”
Thanh Việt Bạch bất đắc dĩ đỡ trán, thực sự cạn lời với hắn, để bảo vệ bầy dế trắng ở Bạch Ngọc, trên cây còn mọc chi chít gai nhọn, cũng không biết người này làm sao mà bắt được!
Khác gì ăn sạch cả vườn nuôi của nhà ta đâu chứ!!!
“Ngươi ngươi ngươi,” Thanh Việt Bạch đứng bật dậy, sắc mặt dưới lớp mặt nạ hết xanh lại trắng, cuối cùng chỉ nói: “Lần sau người đừng động vào đồ trên núi nữa! Bây giờ cút ra ngoài cho ta!!”
Y nói xong liền bưng mâm ngọc đứng dậy, định mang đi cho Lâm Bạch Vân xem có cứu vãn được gì không, nào ngờ vừa đứng lên, tay áo đã bị kéo lại…
“Sư tôn, thật xin lỗi, lần này là ta không biết,” đồ đệ nhỏ khô khan nói: “Lần sau ta sẽ hỏi ngài trước rồi mới nướng cho ngài, ngài có thể đừng ném ta cho Tôn Chủ Vân Thanh với Tôn Chủ Bạch Vân được không…”
Thanh Việt Bạch cứng người, cúi xuống nhìn, thấy tay Ngư Chu bị thương.
Đại khái là lúc leo cây bị gai đâm rách, máu còn đang rịn ra.
… Vì ham ăn của y, người này lại chịu trả giá đến thế?
Nhưng thì đã sao?! Đó là bầy dế y nuôi hai năm trời!
Thanh Việt Bạch vẫn gắng gượng nói cứng: “Ra ngoài! Không được chạm vào đồ trên núi nữa!”
Úc Hoài Kỳ nhíu mày, không ngờ ý tốt của mình lại hóa hỏng chuyện, hắn nghĩ một chút, bỗng ôm chặt lấy Thanh Việt Bạch: “Sư tôn, lần sau ta bảo đảm sẽ không vậy nữa.”
“Sư tôn có thể đừng đuổi ta đi được không?”
Lần này ôm vừa gấp vừa chặt, thiếu niên cao lớn trực tiếp áp sát từ phía sau, giọng trầm thấp: “Sư tôn, ta chỉ muốn ở bên cạnh ngài, ta không muốn đi theo bọn họ.”
Rõ ràng chỉ là một thiếu niên, lại không hiểu sao khiến người ta có cảm giác áp bách quái lạ.
Thanh Việt Bạch cứng đờ, cơn giận vừa rồi lập tức bay lên mây, trên đầu chầm chậm hiện ba dấu chấm hỏi: Đồ đệ có thể ôm sư tôn như vậy sao?
Người trước mặt gần trong gang tấc, mùi hương lạ lùng kia theo đó tràn vào khoang mũi, Úc Hoài Kỳ cũng khựng lại, tai khẽ giật giật một cách kỳ dị.
Mùi hương này là sao đây? Úc Hoài Kỳ khô miệng khô lưỡi, không kìm được cúi đầu, ghé vào vai kia hít hít, “… Sư tôn, ngài thơm quá, có phải hương liệu trong Bạch Ngọc Cung quá nồng nên nhiễm vào người ngài không?”
Ánh trăng rải lên hai người, biển hoa xào xạc trong gió.
Khi hắn nói, hơi thở nóng rực gần như phả thẳng lên cổ, lúc này Thanh Việt Bạch mới bừng tỉnh, vội đẩy hắn ra, lắp bắp: “Hương gì cơ? Ta không dùng hương! Còn, còn nữa, ngươi đừng dựa sát ta như vậy, sư đồ là phải có khuôn phép của sư đồ!”
Úc Hoài Kỳ nhướng mày, nghi hoặc phát ra từ nội tâm: “Ngài không dùng hương liệu?”
Vậy mùi hương này là thế nào?
Lẽ nào là do tâm thần hắn rối loạn?
Trước giờ Thanh Việt Bạch chưa từng tiếp xúc thân mật với ai như vậy, nhất thời luống cuống, chỉ muốn nhanh chóng thoát thân.
Vì thế, y vung tay, một luồng ánh sáng mang pháp lực lóe lên, rơi vào bên hông Úc Hoài Kỳ.
“Đây là ngọc bội Bạch Ngọc Cung, ta sẽ không đuổi ngươi nữa. Về sau nhớ kỹ, ta là sư tôn của ngươi, chuyện như vừa rồi không được phép làm! Chúng ta phải giữ khoảng cách!”
Trước đó, Thanh Việt Bạch cứ muốn đưa Úc Hoài Kỳ ra ngoài, nên chưa trao ngọc bội tượng trưng mối quan hệ thầy trò này.
Hiện tại, Úc Hoài Kỳ cúi đầu nhìn miếng bạch ngọc ở bên hông. Hắn nghe Huyên Linh nói nàng cũng có một khối ngọc bội như vậy, là vật nhập môn đệ tử nào cũng có.
Có ngọc bội này, hắn có thể tự do ra vào các nơi trong phái Thiên Nhất, bao gồm cả Tàng Bảo Các.
“Vâng, đều nghe sư tôn.” Trong giọng Úc Hoài Kỳ mang ý cười, “Chỉ cần sư tôn không đuổi ta đi là được.”
Cảm nhận nhiệt độ bên tai đã dịu đi không ít, cuối cùng Thanh Việt Bạch mới dám ngẩng đầu nhìn hắn cho rõ.
Không nhìn thì thôi, vừa nhìn, y lại phát hiện đôi mắt này… dường như đã gặp ở đâu rồi?
Thanh Việt Bạch nhíu mày, cố gắng nhớ lại, trong đầu bỗng lóe lên một tia linh quang, đang định nghĩ ra thì lại bị cắt ngang,…
“Sư tôn, vậy… ta có thể nhìn gương mặt dưới mặt nạ của ngài không? Vì sao ngài cứ luôn đeo mặt nạ?”
Thanh Việt Bạch chợt hoàn hồn.
Lại còn muốn đi xa hơn nữa?! Muốn nhìn mặt y?
“Không có gì hay để nhìn,” y từ chối, “Sắc trời đã khuya, ngươi về nghỉ đi. Vài ngày nữa ta phải dẫn sư tỷ của ngươi đi đại hội Vân Kính một chuyến, ngươi ngoan ngoãn ở yên trong môn phái là được.”
Hôm qua, Tiết Vân Thanh đã tìm ra phương pháp loại bỏ cấm chế và báo cho y.
Sắc mặt Úc Hoài Kỳ khẽ đổi, lại tiến lên: “Ta cũng muốn đi!”
Sao không ai nói cho hắn biết chuyện này!
Kiểu nơi nguy hiểm như Đại hội Vân Kính, nếu chỉ mình Thanh Việt Bạch đi, lỡ như y… chết ở đó… Hỏa Linh Châu phải làm sao?
“Tu vi ngươi không đủ, phải mãn Trúc Cơ mới được đi,” Thanh Việt Bạch nhìn hắn, “Trừ phi ngươi có thể đột phá trong mấy ngày này.”
Với Úc Hoài Kỳ mà nói, đó là chuyện dễ như trở bàn tay. Trước kia hắn vốn giả làm ‘Luyện Khí kỳ’, giờ chỉ cần đổi chú ngữ là có thể thành Trúc Cơ kỳ.
“Ta sẽ nỗ lực,” Úc Hoài Kỳ nhìn y, ánh mắt nghiêm túc, “Sư tôn, ta muốn đi cùng ngài.”
Thanh Việt Bạch khựng lại, ngẩng đầu, trong đôi mắt kia phản chiếu bóng hình của chính y.
Không hiểu vì sao, ánh nhìn ấy khiến da mặt y bỗng nóng lên.
“Cho nên, sư tôn, bây giờ ta có thể nhìn gương mặt dưới mặt nạ của ngài không?” Úc Hoài Kỳ lại hỏi lần nữa.
Thanh Việt Bạch: “…”
Sao vẫn nhớ mãi chuyện này vậy!