Sau Khi Mang Thai Con của Long Ngạo Thiên, Ta Giả Chết Bỏ Trốn

Chương 10

Trước Tiếp

Với việc vì sao Thanh Việt Bạch luôn mang mặt nạ, Úc Hoài Kỳ thật sự vô cùng tò mò.

Trong Vô Biên Chi Sâm, chỉ một lần thoáng nhìn cũng đã đủ khiến người ta kinh hồn động phách, hắn chỉ được thấy gương mặt kia hai lần.

Một lần là ở Vô Biên Chi Sâm, lần còn lại là đêm hôm đó.

“Ta có thể nhìn mặt ngài không?”

Dưới ánh trăng, ánh mắt Úc Hoài Kỳ giống như suối nhỏ trong núi năm nào mà Thanh Việt Bạch từng thấy — lấp lánh, trong trẻo, khiến y không kìm được mà buông lỏng cảnh giác.

Thanh Việt Bạch giơ tay tháo mặt nạ xuống, ngẩng đầu nhìn về phía hắn.

Ánh trăng chiếu rọi gương mặt ấy, khiến làn da trắng nõn ánh lên một tầng sáng ngọc, những đường yêu văn đỏ sậm bò qua nửa khuôn mặt lại không khiến người ta thấy quái dị chút nào.

Đôi mắt xanh biếc kia tựa như bảo thạch được điêu khắc tinh xảo nhất trên đời, trong sáng như đôi mắt nai con trong rừng sâu.

Đồng tử Úc Hoài Kỳ co lại, trong đầu như có thứ gì đó lóe lên, nhưng hắn không để tâm, chỉ vô thức thốt ra:
“… Vì thế mà sư tôn mang mặt nạ sao? Xinh đẹp như vậy, vì sao phải che đi?”

Đôi mắt Thanh Việt Bạch khẽ mở to, y khẽ đáp: “Bởi vì nó sẽ khiến người khác sợ.”

Ba năm trước, khi y vừa xuyên đến thế giới này, tỉnh dậy là vào buổi sáng sớm lành lạnh. Ánh sáng xám nhạt mờ ảo, khói bếp mịt mờ trên chợ, y mở mắt ra, bên tai là những tiếng ồn ào:

“Di, sao lại có người nằm ở đây?!”

“Chắc uống say lạc đường rồi, bên cạnh còn có bình rượu kìa.”

“Này, ngươi không sao chứ?”

Có người vỗ vỗ lên vai y.

Thanh Việt Bạch chậm rãi ngồi dậy, mái tóc dài rối che đi nửa khuôn mặt, nhưng chỉ nửa mặt còn lại thôi cũng đã xinh đẹp đến mức khiến người ta ngây người.

Đám người vây quanh lập tức nín thở.

“Đây là đâu vậy?” Thanh Việt Bạch khẽ hất tóc, ngạc nhiên giơ tay — không phải là cánh, mà là bàn tay con người.

Khi tóc tán ra, nửa khuôn mặt còn lại cũng lộ ra.

Không gian thoáng chốc tĩnh lặng, rồi đột nhiên có tiếng trẻ con khóc ré lên …

“Ô oa… quỷ! Y là quỷ!”

Thanh Việt Bạch sững người, chưa kịp hiểu chuyện gì.

Bởi khi còn ở vườn bách thú, chỉ cần y xuất hiện là đã có người khen ngợi, chưa từng có ai tỏ ra sợ hãi như vậy.

“Ta không phải quỷ nha, đừng sợ ta,” y nhìn đứa bé đang khóc nức nở, ngẩn ngơ nói, ngay sau đó bụng y lại réo một tiếng “ục ục”. Đói bụng khiến y thành thật nói thêm: “Ta đói quá.”

Đám người xung quanh lập tức hét ầm lên. Có người ôm con bỏ chạy, có người thì nhặt lá cải và đá ném về phía y!

“Ăn người! Có yêu quái ăn thịt người!!”

… Yêu quái? Ta là yêu quái sao? Vậy chẳng phải ta có pháp lực sao?

Thanh Việt Bạch vui mừng, nâng tay lên định thử một chút…

‘Lạch cạch.’

Một lá cải rơi trúng vai y.

Y cúi đầu nhìn lá cải treo trên người, cầm lấy, có chút nghi hoặc: “Đây là các ngươi cúng cho ta sao?”

Khi còn ở vườn bách thú, nếu không biểu diễn thì sẽ không có đồ ăn, vì vậy y vô cùng quý trọng thức ăn.

Thế là y bỏ lá cải vào miệng, cắn một miếng, thấy đắng ngắt liền “phì” một tiếng phun ra.

“Ta không ăn thứ này!”

Y nhìn đám người phía trước, định bước đến gần họ, nhưng càng bước tới, bọn họ càng lùi xa, còn ném thêm nhiều lá cải đắng hơn về phía y.

Thanh Việt Bạch ngơ ngác nhìn bọn họ, bỗng dâng lên tủi thân trong lòng: “Sao các ngươi lại ném ta?”

“Ngươi là yêu quái!” Có người hét to từ xa, “Ngươi nhìn yêu văn trên mặt ngươi kìa!”

“… A.” Thanh Việt Bạch cúi đầu ngốc nghếch, hốc mắt nóng lên.

Trong cổ họng y như có gì nghẹn lại, nuốt xuống thì thấy vị mặn…

Đó là vị nước mắt.

Đó là cảm xúc đầu tiên y học được khi đến thế giới này- bi thương.

Sau đó, y lang thang thêm mấy ngày ở nhân gian, cho đến khi được Pháp Lạc Đàm tìm đến, vội vàng ôm mang đi.

Nhìn thấy trên người y dính đầy lá cải, sắc mặt Pháp Lạc Đàm cực kỳ khó coi, nhưng hắn vẫn quay sang xin lỗi người của gia tộc địa phương:
“Xin lỗi, sư đệ ta đã hơi ngốc từ nhỏ, uống say sẽ loạn tính, làm phiền các vị rồi.”

Người phụ trách của thế gia kia hừ lạnh: “Một con yêu…”

Lời còn chưa dứt, một luồng pháp lực lóe sáng, đầu hắn đã rơi xuống đất.

Thanh Việt Bạch nghe thấy mùi tanh nồng của máu, ngẩng đầu lên, ngơ ngác hỏi: “Hắn làm sao vậy?”

Ánh mắt lạnh lẽo của Pháp Lạc Đàm khi nhìn thấy y lập tức mềm lại, giọng dịu dàng: “Không có gì, sư huynh không thích hắn thôi.”

“Đi nào, bảo bối, chúng ta về nhà.”

Thanh Việt Bạch còn chưa hiểu gì đã bị hắn ôm đi.

Sau khi trở về môn phái, y được ăn bữa cơm no đầu tiên trong đời.

Là Pháp Lạc Đàm tự tay làm bánh hoa lê cho y.

Nhỏ nhỏ như đóa hoa lê, một chén lớn, vị ngọt tan nơi đầu lưỡi.

Đó là cảm xúc thứ hai y học được khi đến thế giới này- ngọt ngào.

Và từ ngày ấy, y mãi khắc ghi yêu văn trên mặt mình.

Chỉ cần yêu văn kia vừa khuếch tán ra, Thanh Việt Bạch liền lập tức đeo mặt nạ.

Ba năm sau, khi y nhìn đồ đệ đứng trước mặt mình, lại lần nữa dấy lên cảm giác mông lung trong lòng. Giọng nói mang theo chút do dự:
“… Xinh đẹp thật sao?”

Y chỉ biết nguyên thân khổng tước của mình rất đẹp.
Thì ra, gương mặt người này… cũng xinh đẹp thật sao?

“Xinh đẹp.” Úc Hoài Kỳ không chút chần chừ nói, “Lần đầu tiên ta nhìn thấy ngài liền…”

Hắn dừng lại giữa chừng, dường như vừa phát hiện điều gì đó, ánh mắt khẽ dừng trên cặp mắt xanh biếc kia, rồi thoáng lướt qua đường yêu văn đỏ:
“Sư tôn, trước đây có người nói với ngài nó xấu sao?”

Thanh Việt Bạch lắc đầu, “Không, họ chỉ nói trông giống quỷ, nhưng cũng không nói là xấu.”

Úc Hoài Kỳ thả lỏng lại, khẽ nói:
“Không có thì tốt rồi. Nó thật sự rất đẹp, sư tôn, sau này ngài không cần đeo mặt… thôi, nếu ngài muốn đek thì cứ đeo.”

Thanh Việt Bạch giơ tay gãi gãi má, làn da hơi nóng lên, nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Thôi thì cứ đeo, dọa trẻ con lại không hay.”

Úc Hoài Kỳ không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn y.

“Được rồi, ngươi nghiêm túc tu luyện đi,” Thanh Việt Bạch cầm lấy mâm ngọc, rũ mắt, giọng khẽ như gió:
“Muốn đi đại hội Vân Kính, phải đạt tới Trúc Cơ mới được.”

Úc Hoài Kỳ gật đầu.

Thanh Việt Bạch xoay người định rời đi, lại nghe hắn gọi:
“Sư tôn, về sau ở trước mặt ta, ngài có thể không đeo mặt nạ được không? Ta thật sự thấy nó rất đẹp.”

“…Được.”

Đó là lần đầu tiên Thanh Việt Bạch trao một lời hứa ngầm với người khác như vậy. Tim y đập loạn nhịp vô cớ, chẳng nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ rời đi.

Chuyện đêm đó, trở thành bí mật không thể nói giữa hai người.

Đêm trước đại hội Vân Kính, trong Bạch Ngọc Cung.

Chỉ cần nghĩ đến việc được xuống núi, Thanh Việt Bạch liền hưng phấn đến mất ngủ, cứ lăn qua lăn lại trên giường. Lăn mãi lăn mãi đến mệt, bụng lại đột nhiên “côô” một tiếng.

“!!!”

Lại đói nữa! Thanh Việt Bạch cau mày ngồi dậy, giơ tay thi pháp quyết, lập tức xuất hiện một luồng ánh sáng trắng kéo chiếc hộp đồ ăn trên bàn bay lại.

Hộp đồ ăn có một ống trúc đựng sương sớm, bên trong còn có một mâm điểm tâm làm từ hoa hòe.

Đây là đồ Ngư Chu mang tới mỗi đêm.

Lần đầu tiên hắn đem đến, Thanh Việt Bạch còn từ chối.
Nhưng hắn lại chỉ đặt hộp thức ăn vào tay y, rồi quay đầu chạy mất.

Sau đó, mỗi ngày đều đưa đến những món khác nhau.

Hôm nay là bánh hoa hòe mật — hoa hòe hòa với mật làm thành, tan ngay khi chạm vào đầu lưỡi, vị ngọt thanh tỏa ra khắp miệng, hệt như hương xuân ngập tràn.

Thanh Việt Bạch: “…!”

Ngon quá!

Y liền uống hết sương đêm và ăn hết sạch điểm tâm, mới mãn nguyện ngủ say.

Cùng lúc đó, trong Hoài Trạch Xá.

“Điện hạ, ngài thật sự không thể tiếp tục hái hoa hòe của Yêu tộc nữa đâu,” Tùng Nhị đứng trên bàn, vẻ mặt như mất hết hy vọng sống, “Vương hậu nói đó là cây hòe để dành cho vợ tương lai của ngài, hiện tại ngài hái hết đem tặng sư tôn, sau này vợ ngài ăn gì?!”

Úc Hoài Kỳ coi như không nghe.

Căn phòng chỉ có hai chiếc bàn, hắn để riêng một bàn làm điểm tâm. Mờ sáng mỗi ngày, hắn đều lặng lẽ bay ra sau núi hứng sương sớm.

Tùng Nhị: “…”

Tùng Nhị chống nạnh, “Điện hạ, còn Hỏa Linh Châu thì sao? Ngài tìm được chưa?!”

Úc Hoài Kỳ như vừa bừng tỉnh khỏi giấc mộng, dừng ngọn yêu hỏa trong tay…

“Cháy rồi.”

Ngày mai phải đem bánh hoa quế nướng cho Thanh Việt Bạch, vậy mà bị cháy mất một mẻ.

Tùng Nhị một câu “Mong là ngài vẫn nhớ nhiệm vụ, mang Hỏa Linh Châu về Yêu tộc cứu thúc thúc ngài” nghẹn ở cổ, nuốt không trôi, mặt sóc nhỏ vặn vẹo hết cả.

“… Điện hạ, ngài từng nói, ngài sẽ không rơi vào, đúng chứ? Đây chỉ là kế hoạch thôi đúng không?”

Úc Hoài Kỳ gật đầu, mặt không đổi sắc: “Tất nhiên.”

Nói xong, hắn nghiêm mặt, cầm chày cán bột vung mạnh lên.

Sáng sớm hôm sau, Tiết Vân Thanh và Lâm Bạch Vân cùng đến Bạch Ngọc Cung, chuẩn bị giúp y gỡ bỏ cấm chế, lại không ngờ vào cung chờ nửa ngày cũng chẳng thấy bóng người.

“Tiểu tử này lại chạy đâu rồi? Rốt cuộc có muốn giải cấm chế nữa không?” Tiết Vân Thanh bực bội quát, tiện thể đảo mắt tìm quanh trong cung.

Tuy nghe tên Bạch Ngọc Cung sang trọng, nhưng thật ra không quá lớn — chỉ là từ gạch đến mái đều chế bằng bạch ngọc, nên trông quý giá hơn thôi.

Tiết Vân Thanh liếc một vòng đã có thể nhìn rõ bố cục trong phòng, không thấy người, trái lại thấy đâu đâu cũng lộn xộn…

Đệm chăn bừa bãi, chén trà không rửa, lông chim vương khắp nơi……

Gã tức khắc nổi giận: “Người đâu?!”

“Đúng đó, chạy đi đâu rồi?” Lâm Bạch Vân ngồi xuống mép giường, nhìn đống đệm chăn rối bù, bất đắc dĩ nói: “Lại không gấp chăn nữa!”

Nói xong liền kéo đệm chăn lên, ai ngờ một khối màu lục đậm lăn ra từ bên trong…

Một khổng tước nhỏ lông xanh đậm, còn ôm một con thú bông nhỏ hình hoa lê trong ngực, đang khép cánh, ôm chặt món đồ chơi, say sưa ngủ.

Tiết Vân Thanh: “…”
Lâm Bạch Vân: “…”

“Trời đất ơi!” Tiết Vân Thanh trợn mắt, “Đến vậy mà còn không tỉnh?! Cảnh giác kém thế này! Nếu có người lẻn vào ám sát, chẳng phải y bị bắt dễ như chơi sao?!”

Lâm Bạch Vân cười khổ: “Ngươi thông cảm chút đi, từ nhỏ đứa nhỏ này đã lơ mơ ngốc nghếch, ba năm gần đây mới thông minh ra được một chút, đừng mắng nó nữa.”

Miệng nói trách, nhưng tay lại nhẹ nhàng chạm lên chiếc mỏ nhỏ của khổng tước nhỏ, vui vẻ gọi:
“Tiểu~Việt~Bạch~ Giờ Mẹo rồi~ mau dậy thôi~”

Thanh Việt Bạch từ từ tỉnh lại, đôi mắt vẫn ngái ngủ.

Tiết Vân Thanh sốt ruột quát: “Đã giờ Mẹo hai khắc còn chưa dậy! Ngươi là heo sao?! Mau lên mau lên!”

Thanh Việt Bạch bị tiếng quát làm giật mình, lập tức tỉnh hẳn, biến trở lại hình người, chậm rãi khoác áo ngoài, vừa bực vừa ngại, trừng gã một cái…

Ta mới không phải heo đâu, ta là khổng tước!

Trước Tiếp