Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
“Đúng rồi,” Huyên Linh khóc một trận, đột nhiên ngẩng đầu hỏi: “Sư tôn, lần này các ngài đến Ma tộc là vì cái gì? Chẳng lẽ thật sự chỉ để giúp ta đoạt vị trí sao?”
Thanh Việt Bạch hơi nhướng mày: “Không phải. Lần này chúng ta đến là vì vật trong Ma Thần Trì.”
Lời y nói mơ hồ, nhưng Huyên Linh nghe xong lại lập tức hiểu ra, sắc mặt thay đổi: “Là muốn lấy chìa khóa đỏ kia sao?”
Hai người cùng nhìn về phía nàng.
Trước kia Huyên Linh từng khuyên y tránh xa Ma tộc, xem ra quả thật nàng biết không ít chuyện… chỉ là nàng xem nhẹ thực lực của Thanh Việt Bạch và Úc Hoài Kỳ khi hành đồng cùng nhau, lại đánh giá quá cao sức mạnh của Ma Vương.
Huyên Linh cười khổ: “Ta biết thứ đó. Từ khi Tiên tộc đưa chìa khóa kia cho phụ vương ta, ông ấy liền càng ngày càng điên, cứ như thể trong chìa khóa có gì đó ảnh hưởng đến ông ấy! Đương nhiên, cha ta vốn cũng chẳng phải người tốt gì.”
“Ngày đó Tiên tộc đến, ta có nghe lén bọn họ nói chuyện, tuy không nghe rõ lắm, nhưng có nghe thấy tên sư tôn. Xưa nay cha ta làm việc đều chẳng có chuyện tốt gì, nên ta mới muốn ngài rời xa Ma tộc.”
Bờ sông phút chốc yên lặng. Bà lão chèo đò liếc nhìn bọn họ, ngáp một cái, trông có vẻ hơi mệt.
Thanh Việt Bạch nhíu mày: “Ngươi quen người của Tiên tộc sao? Ngươi có thấy rõ bộ dạng người nói chuyện với cha ngươi không?”
Huyên Linh ngẩng đầu: “Là Vạn Thời Từ. Trước kia hắn từng đến một lần, sau đó người ta cài bên cạnh cha ta nói cho ta biết, hai ngày nay Vạn Thời Từ lại đến thêm một lần nữa.”
Cái tên này vừa thốt ra, như một giọt dầu rơi vào chảo sôi, hai người bọn họ đều kinh hãi, cùng nhướng mày.
Huyên Linh thầm nghĩ, hai người này thật là ăn ý, một trái một phải, đồng loạt nhướng mày y như nhau.
“Hắn còn sống?” Thanh Việt Bạch phản ứng đầu tiên là quay sang nhìn Úc Hoài Kỳ, “Ca ca, ngươi không giết hắn sao?”
Huyên Linh: “…?”
Nàng ngơ ngác nhìn hai người, chẳng hiểu sao lại đột nhiên xưng hô “ca ca”, chẳng lẽ đây là “tiểu tình thú” trong thoại bản sau khi kết hôn?
Úc Hoài Kỳ đưa tay xoa giữa mày, từ từ kể lại.
Nói thì dài, năm đó sau khi nghe Thanh Việt Bạch nói về “đoạt mệnh”, tuy hắn không hiểu hết, nhưng đó là “di nguyện” của Thanh Việt Bạch, nên hắn vẫn làm theo.
Lúc ấy vì Thanh Việt Bạch “chết”, hắn giận dữ đến cực điểm, liền một mình áp chế Vạn Thời Từ, dùng uy áp đè cho kẻ đệ nhất thiên hạ kia bò lăn ra đất, k** r*n thảm thiết, cảnh tượng có thể nói là tra tấn đến chết.
Yêu Vương bung ra toàn bộ chín đuôi, Yêu tướng xé rách Vạn Thời Từ, tim gan phổi đều suýt bị cắn nát, Vạn Thời Từ giả vờ cầu xin, nói có cách cứu Thanh Việt Bạch…
Úc Hoài Kỳ vì thế mà tâm loạn, Vạn Thời Từ thừa cơ chạy trốn. Cái gọi là “biện pháp cứu Thanh Việt Bạch” chỉ là nói dối để đánh lạc hướng, hoàn toàn không có thật.
Những năm này hắn cũng từng tìm cách giết Vạn Thời Từ, nhưng không lần nào thấy tung tích.
Hắn vẫn luôn nghĩ Vạn Thời Từ đã chết.
Ánh mắt Thanh Việt Bạch khẽ động, nhạy bén nhận ra sắc mặt Úc Hoài Kỳ có chút khó coi, liền im lặng nắm chặt tay hắn.
Độ ấm quen thuộc khiến hắn khẽ bình tâm lại, hương hoa nhàn nhạt quen thuộc phảng phất ùa về, sắc mặt Úc Hoài Kỳ cũng dần ổn định.
… Thanh Việt Bạch vẫn còn ở bên hắn, không còn là một thi thể lạnh băng, thế đã là điều may mắn nhất đời này.
“Bảo sao ta nghe người nói hắn khoác áo choàng, thì ra là hủy dung rồi.” Huyên Linh lẩm bẩm. Tuy nàng từng nghe kể lại chuyện năm đó, nhưng chưa từng tận mắt thấy cái gọi là “tra tấn đến chết” ấy ra sao.
Yêu tộc vốn ưa trêu đùa con mồi trước khi giết, đó là thiên tính của bọn họ.
Cá lớn nuốt cá bé là quy luật của thế giới này, chẳng ai thấy có gì sai.
“Tóm lại, sư tôn, ngài đừng đi.” Huyên Linh siết chặt nắm tay, “Ta không muốn lại thấy thi thể của ngài.”
Thanh Việt Bạch khẽ cười, không đáp, chỉ nói: “Ta biết rồi, ngươi trở về đi.”
Hai người bước lên thuyền nhỏ.
Ngân hà dày đặc trải khắp chân trời, gió đêm nhẹ thổi, mang theo hơi ấm. Thanh Việt Bạch suy nghĩ hồi lâu mới nhận ratừ nãy đến giờ Úc Hoài Kỳ vẫn im lặng.
Y nghi hoặc quay đầu: “Ngươi đang nghĩ gì thế?”
Không ngờ, Úc Hoài Kỳ đột nhiên ôm chặt lấy y, thân thể khẽ run, giọng rất nhỏ, ở chỗ Thanh Việt Bạch không nhìn thấy, trong đôi mắt huyết sắc tràn đầy d*c v*ng chiếm hữu mãnh liệt, giọng trầm xuống…
“… Em có thể đừng đi được không, ta đi hủy Thông Thiên Tháp.”
Lời nói vừa dứt, vòng tay ôm càng siết chặt, như muốn đem y hòa tan trong máu thịt. Thanh Việt Bạch nhớ lại cảnh trong rừng lá phong trước kia, khi Úc Hoài Kỳ sợ y vì sinh trứng mà tử vong.
“Làm sao vậy?” Thanh Việt Bạch dịu giọng hỏi, ngón tay v**t v* tóc dài của hắn, “Vì sao không cho ta đi?”
Úc Hoài Kỳ mím môi, không nói gì.
“Có phải chìa khóa kia ảnh hưởng đến ngươi không? Chìa khóa đâu?” Thanh Việt Bạch lại hỏi.
Úc Hoài Kỳ: “Không, ta đã cách ly nó rồi.”
Thanh Việt Bạch nheo mắt, khẽ cười: “Vậy giờ ngươi đang làm gì? Cứ ôm mãi thế này, lát nữa xuống thuyền, bà lão kia lại khen chúng ta ân ái mất.”
Úc Hoài Kỳ vẫn không buông, xuống thuyền rồi vẫn nắm tay y. Thanh Việt Bạch bị ánh sáng trong nước hấp dẫn, liếc xuống…
Trên mặt sông phản chiếu lại cảnh rừng hoa đào khi lịch kiếp ở Thần tộc.
Chim nhỏ đứng trên bàn của Úc Hoài Kỳ, giẫm mực, Úc Hoài Kỳ dựa đầu, thần sắc sủng nịch mà bất đắc dĩ, nhìn nó dẫm ra từng dấu lá trúc trên giấy trắng.
Khi ấy y từng nghe nói, con sông này phản chiếu thứ mà lòng người quyến luyến nhất… Chẳng lẽ cảnh này là cảnh hắn quyến luyến nhất sao?
Thanh Việt Bạch: “…”
Khoan đã, Úc Hoài Kỳ cũng nhớ lại rồi sao? Lúc nào? Khi soi Vạn Vật Kính à? Nhưng sao lại không nói với y?
Úc Hoài Kỳ còn chưa biết bí mật của hắn đã bị phát hiện. Sau khi hai người rời thuyền, Thanh Việt Bạch bỗng thở dài: “Úc Hoài Kỳ, có phải ngươi giấu ta chuyện gì không?”
Úc Hoài Kỳ khựng lại.
Thanh Việt Bạch cũng chẳng quanh co: “Vạn Vật Kính, ngươi cũng nhớ lại trong đó phải không? Cái gương đó thần kỳ đến thế sao?”
Úc Hoài Kỳ thở dài, nhìn y bất đắc dĩ: “Sao em phát hiện?”
Thanh Việt Bạch chống nạnh, đắc ý: “Bởi vì ta thông minh! Mau nói, vì sao không nói với ta là ngươi cũng nhớ lại?”
Chưa kịp đáp, Thanh Việt Bạch đã bị hắn bế ngang lên, thân hình Úc Hoài Kỳ lóe đi một cái.
Chớp mắt, hai người đã đến Yêu tộc.
Bóng đêm dần sâu, mưa nhỏ lất phất phía chân trời Yêu tộc. Thanh Việt Bạch thấy đầu mình choáng váng, trong mơ hồ nghe thấy mùi đàn hương lạnh trong cung Hoài Trạch.
“Không đi xem con sao? Sao lại quay về đây?” Thanh Việt Bạch vẫn còn choáng, bị ném lên chiếc giường lớn mềm mại như lồng chim.
Úc Hoài Kỳ nắm chặt cổ tay y, sắc máu trong mắt xao động.
“Cùm cụp.”
Tiếng xiềng xích thanh thúy vang lên, cổ tay y bị khóa lại. Thanh Việt Bạch bỗng tỉnh táo, trừng hắn: “… Ngươi làm gì vậy? Mau thả ta ra!”
Úc Hoài Kỳ đột nhiên cúi đầu chặn môi y, bàn tay to nắm lấy sau cổ, nụ hôn mạnh mẽ, gấp gáp, giữa răng còn lẫn mùi máu …
Hơi thở ấm ướt quấn lấy nhau, nụ hôn ấy mang theo không cam lòng, cả oán hận, vị nước mắt hòa trong hương máu.
Ban đầu Thanh Việt Bạch còn giận, nhưng khi nếm thấy mùi nước mắt ấy, y sững người, lửa giận trong lòng tan biến, trái tim co rút đau thắt, không còn giãy giụa nữa.
… Úc Hoài Kỳ khóc? Úc Hoài Kỳ khóc sao?!
“Em không thể đi.” Một lúc lâu sau, Úc Hoài Kỳ nhìn y, dưới ánh nến mờ, đôi mắt màu máu lộ vẻ đau thương cùng mãnh liệt, phảng phất sợ bị bỏ rơi.
Thanh Việt Bạch hơi hoảng.
“Ta sẽ đi hủy Thông Thiên Tháp, em ở đây chờ là được.” Úc Hoài Kỳ cúi đầu nhìn xiềng xích trên cổ tay y, thấp giọng nói: “Đừng cố thoát, lần này ta khóa thật. Nếu em cứ nhất quyết gỡ ra…”
Hắn dừng một chút, “Một khi nó bị cởi, xiềng xích này sẽ xuyên qua xương cổ tay ta dù cách ngàn dặm, lúc ấy tay này của ta coi như phế.”
Hắn không nỡ làm Thanh Việt Bạch bị thương, nên chỉ có thể tự làm đau chính mình.
“Ngươi điên rồi sao?! Vì sao lại làm vậy!” Thanh Việt Bạch kinh ngạc, chớp chớp mắt, “Là Huyên Linh nói gì khiến ngươi bị ảnh hưởng sao? Ngươi…”
“Em không thể chết được!” Úc Hoài Kỳ cắt ngang, giọng nghẹn, hơi thở dồn dập, “… Đừng hòng lại bỏ ta. Ta sẽ không để em có nửa phần khả năng chết.”
Thanh Việt Bạch tức đến bật cười, giơ tay muốn đánh hắn: “Sau đó thì sao? Ngươi định dùng chính bản thân để uy h**p ta à?!”
Úc Hoài Kỳ chậm rãi gật đầu: “Nếu em có tình ý với ta…”
“Vô nghĩa!” Thanh Việt Bạch ngắt lời, trái tim đập loạn, đôi mắt xanh biếc trừng hắn, “Ta đương nhiên thích ngươi! Không thích ngươi thì ta ngủ cùng ngươi làm gì?! Vì sao ta phải giữ lại đứa nhỏ?!”
Úc Hoài Kỳ ngẩn ra.
Cả người hắn như bị máu dồn lên đầu, lúc này Thanh Việt Bạch dần bình tĩnh lại, y nhắm mắt, nói nhỏ: “Ta có thể không đi. Nhưng ngươi phải để ta thấy được Thông Thiên Tháp, thấy được ngươi ở đó an toàn, ta không muốn…”
Giọng y nghẹn lại, “Không muốn con sinh ra rồi lại chẳng thấy mặt cha nó.”
Như bị sét đánh giữa trời quang, Úc Hoài Kỳ khẽ run, thật lâu không nói được gì.
“… Quan trọng hơn là ta không muốn ngươi gặp chuyện.” Thanh Việt Bạch giơ tay sờ mặt hắn, rõ ràng rất giận, nhưng trong lòng lại như có thứ gì mềm mại chảy qua, chua xót không nói nên lời.
“Còn về xiềng xích này, đợi ngươi trở về rồi tính sổ!”
Úc Hoài Kỳ hé môi, lại thấy Thanh Việt Bạch nói xong liền chui vào chăn, không biết là tức hay xấu hổ.
Hắn đưa tay chạm lên môi mình, lẩm bẩm: “… Ta bảo đảm, sẽ trở về.”
Trong chăn Thanh Việt Bạch cứng người, nghĩ thầm: Ngươi nói được thì phải làm được!
…
Thanh Việt Bạch không đi, cũng không tháo xiềng xích, nhưng vì tức giận nên làm vỡ không ít đồ trong cung.
Để y yên tâm, Úc Hoài Kỳ cho mở một chiếc tâm kính, hai người có thể nhìn thấy hành động của nhau.
Nghe giọng y truyền qua tâm kính, Úc Hoài Kỳ vốn đang nôn nóng cũng dịu lại, thậm chí còn bật cười: “Cái đó không quý, em làm vỡ bình hoa bên bàn ta kìa, cái đó mới quý.”
Thanh Việt Bạch: “…”
Y tức giận vỗ mạnh lên tâm kính, tắt liên lạc ngay.
Thứ này đúng là chẳng khác gì cái trò nói chuyện bằng video.
Thanh Việt Bạch chưa từng xem kỹ thư phòng trong cung Hoài Trạch. Lần trước đến chỉ thấy đầy thoại bản, sau đó bị Úc Hoài Kỳ ôm về ngủ.
Trong thư phòng vẫn còn phảng phất mùi đàn hương. Y đi tới, quả nhiên thấy bình hoa kia.
Nhưng ngoài bình hoa ra, có một thứ khác khiến y chú ý, một bức họa cuộn tròn, bị phủ bởi tấm lụa trắng.
Tim y đập mạnh, tò mò nổi lên, liền giơ tay vén tấm lụa ra.
Trên bức họa là cảnh hai người vào xuân năm đó, khi y và Úc Hoài Kỳ ở bên nhau- đúng là cảnh phản chiếu trong con sông mà y từng thấy.
Thanh Việt Bạch cau mày, cúi đầu xem dòng chữ nhỏ ghi tên và ngày tháng ở góc, đôi mắt lập tức mở to.
Ngày 12 tháng 7, năm thứ 567.
Là hai năm trước.
Thanh Việt Bạch: “???”
Hai năm trước hắn đã vẽ sao?! Không được, phải đi tìm Úc Hoài Kỳ!
…
Sau khi tách khỏi Thanh Việt Bạch không lâu, Úc Hoài Kỳ thu xếp ổn thỏa hậu viện, rồi đến Tiên Minh. Vốn định bàn bạc kỹ hơn, nhưng hắn lại nhận được truyền âm của Úc Bình Khánh — giọng thiếu niên khóc đến mức như sắp chết.
“Đây là cháu ngươi à?” Pháp Lạc Đàm nhàn nhạt hỏi, “Bao nhiêu tuổi rồi?”
Không có Thanh Việt Bạch ở bên, hai người đều chẳng thèm giữ mặt mũi cho nhau.
Úc Hoài Kỳ liếc hắn một cái: “Sao ngươi không hỏi Tiểu Việt đi đâu rồi?”
Ánh mắt Pháp Lạc Đàm khẽ động: “Ngươi còn chưa biết sao? Ta và đệ ấy lời có hồn thần thề, có thể cảm nhận sinh tử của đệ ấy bất cứ lúc nào… Giống như bốn năm trước vậy.”
Úc Hoài Kỳ lập tức dừng lại.
“Đệ ấy chỉ cần sống là được.” Pháp Lạc Đàm bình thản nhìn hắn, “Ta cũng chẳng quan tâm đệ ấy có đến Tiên Minh hay không. Chìa khóa kia đâu?”
“Đã hủy.” Úc Hoài Kỳ đáp, “Thông Thiên Tháp không thể mở.”
Pháp Lạc Đàm trầm mặc một lúc, nheo mắt nhìn Úc Hoài Kỳ, “Ta rất tò mò, ngươi có từng nghĩ rằng, thực ra người Tiểu Việt thích không phải là ngươi không?”
Úc Hoài Kỳ khẽ nhếch môi, nhìn xuống từ trên cao, “Không thích ta, chẳng lẽ lại thích ngươi sao? Em ấy từng nói rõ rồi, chỉ xem ngươi như ca ca.”
“Cho dù ở Thiên Cung, em ấy cũng chưa từng có ý gì khác với ngươi. Ngươi nghĩ em ấy vẫn là phượng hoàng nhỏ ngây ngốc để ngươi tùy tiện lừa gạt năm đó sao?”
Lời vừa rơi xuống, con ngươi vàng kim của Pháp Lạc Đàm co rút mạnh, “Ngươi… làm sao ngươi cũng có đoạn ký ức đó?!”
Úc Hoài Kỳ khẽ cười, “Chỉ đổi một đôi mắt khác màu, liền không nhận ra Long tộc rồi sao?”
Năm ấy, khi hắn còn ở Long tộc, hắn mang dáng vẻ thiếu niên mười tám, mười chín tuổi; giờ trở thành Yêu tộc, dáng người dừng lại ở khoảng hai mươi sáu tuổi, thêm vài phần trầm ổn, ít đi nét non nớt.
Pháp Lạc Đàm nhất thời quả thật không nhận ra.
Dù sao không phải ai cũng sẽ ghi nhớ khuôn mặt của kẻ mình không ưa.
Sau khi tu thành Thần tướng, hắn hợp nhất ký ức từ tiền kiếp, nhưng bản thân hắn có quá nhiều “Pháp Lạc Đàm” khác nhau- không chỉ là chưởng môn phái Thiên Nhất, người thu nhận Thanh Việt Bạch về môn, ma còn là vị chủ nhân Thần cung năm xưa.
Chính hắn cũng không rõ, trong trí nhớ của mình, vị chủ nhân Thần cung kia… rốt cuộc có thật lòng thích Thanh Việt Bạch không.
Hắn nhớ rõ khoảnh khắc biết được Thanh Việt Bạch định nhảy xuống Luân Hồi Trì, tim hắn chấn động, lập tức chạy đến…
“Đệ điên rồi sao? Bỏ làm chủ nhân Thần cung, lại muốn xuống phàm giới chơi?”
Bên cạnh Luân Hồi Trì, Thanh Việt Bạch mặc áo trắng, búi ngọc quan cao, nghe vậy ngẩng đầu cười nhạt, “Pháp Lạc Đàm, ta đi rồi, Thần cung này sẽ không có chủ nhân. Họ sẽ đẩy ngươi lên làm chủ, chẳng phải ngươi nên vui hay sao? Đây không phải điều ngươi luôn mong ước à? Ma tộc cũng chẳng còn…”
Pháp Lạc Đàm run rẩy dữ dội, bàn tay nắm lấy cánh tay y siết chặt. Hắn nhìn đôi mắt xanh biếc kia, không ngừng tự hỏi trong đầu.
… Đúng vậy, đây chẳng phải điều ngươi muốn sao?
Đệ ấy và Úc Hoài Kỳ cầm sắt hòa minh, chẳng dính nửa phần quyền lực, đây chẳng phải kết cục ngươi mong sao?
Nhưng sao tim ngươi lại đau đến thế?
“… Vậy đệ thật sự cam tâm giao hết thảy thứ này cho ta sao?” Pháp Lạc Đàm vẫn không tin, ánh mắt nghi hoặc nhìn Thanh Việt Bạch, “Nửa phần quyền lực cũng không muốn?”
Hắn không tin trên đời có người không ham quyền lực, không say mê cảm giác nắm giữ thiên hạ trong tay.
Thanh Việt Bạch nghe vậy, khẽ cười nhạt, vừa định đáp thì thấy một tia sáng vàng kim lóe lên từ phương xa- là Úc Hoài Kỳ đến.
Đôi mắt xanh của y sáng lên rõ rệt, khóe môi nở nụ cười, chạy về phía Úc Hoài Kỳ, giọng trong trẻo đầy vui mừng, “Ca ca!”
Úc Hoài Kỳ cũng cười, dang tay ôm lấy y.
Hắn và Thanh Việt Bạch chênh lệch vóc dáng khá lớn, khi cúi đầu hôn, hoàn toàn không mang dáng vẻ uy nghi, hiếu chiến của Long tộc ngày thường, mà chỉ có sự dịu dàng bao bọc.
Các thần quan canh giữ bên Luân Hồi Trì nhìn nhau, thì thầm: “Di ~ chọc ~”
Úc Hoài Kỳ coi như không nghe thấy, chỉ cúi đầu khẽ hôn lên má Thanh Việt Bạch: “Chờ lâu rồi à?”
“Cũng không có,” Thanh Việt Bạch buông tay, Sinh Cảnh Chi trên đầu xuyên qua tóc dài, nở ra một đóa hoa trắng nhỏ ướt mềm, “Nhưng này, đợi chúng ta đi rồi, ngươi không được để ta chờ lâu quá. Nhất định phải nhanh đến tìm ta.”
Úc Hoài Kỳ cười, “Đương nhiên, ta sẽ đem tất cả bảo vật kiếm được, cất lại tặng cho em.”
Thanh Việt Bạch hừ khẽ, “Vậy… đi thôi!”
Y nói xong, lại chợt nhớ ra điều vừa định nói với Pháp Lạc Đàm, liền quay đầu nhìn hắn.
“Làm chủ nhân Thần cung cũng được, dưỡng dục con nối dõi cũng được, sinh – lão – bệnh – tử, thân nhân, bằng hữu, ái nhân… tất cả chỉ là những điều ta muốn trải nghiệm mà thôi. Ta sẽ không vì đạt được một thứ mà tự ràng buộc bản thân, như vậy quá nhàm chán.”
Pháp Lạc Đàm khựng lại, nhìn y chăm chú, phảng phất có thứ gì đó trong đầu mình bị đánh vỡ tan.
“Được rồi, giờ ta muốn có được tình thương của mẹ, muốn cảm nhận thêm những cảm xúc khác, nên ta phải đi rồi.”
Thanh Việt Bạch cười tươi, kéo tay Úc Hoài Kỳ.
Một luồng ánh sáng lóe lên Luân Hồi Trì trong chớp mắt, hai bóng người rơi xuống.
Pháp Lạc Đàm đột nhiên thở gấp, ánh mắt hắn dừng trên thân ảnh mặc y phục màu trắng tựa tiên trong mộng kia, vầng trăng soi sáng giữa mây, rồi chậm rãi bước lên một bước…
Các thần quan đang tán chuyện rôm rả, đến khi thấy Pháp Lạc Đàm động thì mới giật mình.
“Khoan đã, ngài ấy định làm gì vậy?” Có thần quan cảnh giác nói.
“Không lẽ là…”
Pháp Lạc Đàm cũng nhảy xuống theo.
“Ê! Không phải ngài nói quyền lực là quan trọng nhất sao!” Một thần quan thất thanh la lên, “Ngài đi rồi, chúng ta theo ai bây giờ a?!”
“Hai vị thần… Không, ba vị thần cùng nhau nhảy? Năm nay Luân Hồi Trì thật có phúc phần, song thần đuổi theo một phượng hoàng, ha ha ha…”
Thanh Việt Bạch, Úc Hoài Kỳ, Pháp Lạc Đàm — chuyện cũ giữa ba người này đã sớm bị chúng thần xem như đề tài tán gẫu bao năm, ai ngờ hôm nay thật sự được chứng kiến, cả đám thần quan đều vui mừng hớn hở.
Tư Mệnh thấy thế cũng sững người, ngây ra một lát, rồi giật mình hét: “Ai da Má nó! Đại ca, ngươi muốn đi xuống thì nói trước một tiếng chứ! Giờ mọi thứ trong sổ mệnh phàm nhân đều loạn hết rồi…”
Chúng thần quan: “…”
Tư Mệnh nhìn quanh, rồi bất ngờ cầm bút vẽ loạn mấy nét “bá bá bá”. Ngay sau đó, y liền đá mạnh, một cước đá luôn vị đại phu của Lạc Đàm Cung đang đứng cạnh ao Luân Hồi xuống nước.
“Ngươi làm gì vậy hả! Sao ngươi đá cả đại phu Bạch Vân xuống à?! Làm vậy là nghịch thiên đó! Cẩn thận bị sét đánh chết đấy!”
Tư Mệnh hoảng hốt kêu: “Cái gì?! Ta đá hắn sao?! Ta tưởng gió thổi hắn rơi xuống mà!”
Chúng thần: “…”
…
Suy nghĩ lướt qua trong giây lát, Pháp Lạc Đàm nheo mắt, nhìn Úc Hoài Kỳ nói: “A, Long tộc chuyển sinh thành hồ ly, ngươi thấy đây là chuyện vẻ vang chắc?”
Úc Hoài Kỳ hỏi ngược lại: “Vậy ngươi chuyển sinh thành sư huynh của em ấy, gần nước hưởng lộc, có được em ấy thích chưa?”
Pháp Lạc Đàm nghiến răng, nhìn hắn như muốn xé cái miệng kia ra.
“Cho ngươi cơ hội mà ngươi không biết quý trọng, chuyển sinh thành huynh đệ thân cận của em ấy cũng vô dụng,” Úc Hoài Kỳ mỉm cười nhạt, “Hết hy vọng rồi thì an phận làm anh vợ đi. Về sau đến ngày lễ tết, ta sẽ chocon đến tìm ngươi đòi tiền mừng tuổi- nhớ cho lì xì to một chút.”
Nói xong, thân hình hắn lóe lên, xoay người rời đi, hướng về Tiên Minh.
Không ngờ tâm kính đột nhiên truyền đến giọng Thanh Việt Bạch: “Ta đều nghe thấy hết…”
Úc Hoài Kỳ: “…”
…
Tiên Minh, mấy canh giờ trước.
“Yêu tâm chỉ đáng làm đồ trang trí bên chén,” Lâm Tông nói, “Chứ không ăn được, yêu quái đều là loài lòng dạ hiểm độc.”
Úc Bình Khánh vốn đang giả bộ, bỗng dừng lại, hành động này thu hút không ít ánh mắt. May mà hắn cũng lanh trí, liền phụ họa: “Minh chủ nói chí phải.”
Vừa dứt lời, cổ tay hắn bị Tiết Vân Thanh túm lấy, trừng mắt, truyền âm hỏi: “Sao ngươi lại ở đây?”
Úc Bình Khánh không ngờ hắn có thể nhận ra mình, lập tức tỉnh táo, giả vờ như không biết gì: “Kiếm Tôn đại nhân nói gì thế? Ta nghe không hiểu.”
Tiết Vân Thanh không muốn vòng vo: “Ta thấy hồ ly nhỏ đen nhà ngươi là không muốn sống nữa rồi. Ngươi có biết ở đây ai cũng có thể đè ngươi xuống đất mà đánh không?”
Úc Bình Khánh thấp giọng cười khiêu khích: “Vậy tới đi, đánh chết ta thử xem, coi thúc thúc ta có giết các ngươi không. Có thể trở thành cầu nối giữa tiên và yêu tộc, ta cầu còn không được ấy.”
Sắc mặt Tiết Vân Thanh tối lại, hắn bất ngờ túm lấy cổ tay thiếu niên, kéo về đại điện.
“Cút về đi,” Tiết Vân Thanh nói lạnh lùng, “Đừng phá hỏng chuyện của ta.”
Úc Bình Khánh kinh ngạc nhướng mày, cảm giác hôm nay người này không giống như trước.
Nhưng nghĩ kỹ, lần trước Tiết Vân Thanh cũng chẳng thực sự ra tay nặng, dường như khi ở ngoài lãnh địa Yêu tộc, hắn chỉ đang diễn cho người khác xem…
“Ngươi đang mưu tính gì?” Úc Bình Khánh hỏi, “Có khi chúng ta có thể hợp tác.”
Tiết Vân Thanh hừ lạnh: “Cái đứa nhóc chưa mọc đủ lông như ngươi cút về chơi bùn đi!”
Vừa nói, hắn kết một kiếm ấn, định đuổi Úc Bình Khánh đi, thì bên trong điện bỗng vang lên giọng Lâm Tông: “Vân Thanh, ngươi ở ngoài làm gì vậy? Mau vào, ta còn muốn mang ngươi đi xem ‘kiệt tác’ của ta.”
Tiết Vân Thanh khựng lại, đành quay về.
Úc Bình Khánh lập tức cúi đầu, lặng lẽ đi theo vào.
“Đứa nhỏ này là ai?” Lâm Tông nheo mắt.
“Đệ tử từ nhỏ đã ngưỡng mộ phong thái Kiếm Tôn,” Úc Bình Khánh lập tức ba hoa, “Nguyện được Kiếm Tôn chỉ dạy.”
Tiết Vân Thanh nghiến răng, lạnh nhạt đáp: “Ừ.”
“Thì ra là người cùng đạo,” Lâm Tông cười sang sảng, “Vậy cùng đi với ta.”