Sau Khi Mang Thai Con của Long Ngạo Thiên, Ta Giả Chết Bỏ Trốn

Chương 43

Trước Tiếp

Bốn năm cách biệt, Huyên Linh chưa từng nghĩ sẽ còn có thể gặp lại y. Cả người nàng khựng lại, ngay sau đó cả người run rẩy dữ dội, hơi thở bật ra mang theo cả mùi máu tanh.

… Là sư phụ sao? Huyên Linh không dám chắc, sao gương mặt lại khác trước đến vậy?

“Tứ công chúa?” Thị vệ Ma tộc phía sau khẽ nhắc, “Ngài làm sao vậy?”

Huyên Linh hoàn hồn, khẽ liếc về phía họ rồi nói: “Các ngươi lui về trước, chờ ta điều tra rõ tung tích Thanh Việt Bạch, ta sẽ tự bẩm báo phụ vương.”

Mấy tên thị vệ liếc nhìn nhau, đồng thanh hét lên: “Thuộc hạ thề sống chết bảo hộ Tứ công chúa!”

Cả người chúng lập tức tỏa ra ma khí cuồn cuộn. Đám tiểu hồ ly của Yêu tộc sợ ngây người, nơi này nhiều yêu như vậy, bọn ma này còn dám động thủ? Chẳng phải là đang khiêu khích Yêu Vương sao?!

Nghĩ tới đây, cả bọn hóa hình, nhào lên đánh luôn.

Thanh Việt Bạch nhất thời thấy nhức đầu, vừa định rút Sinh Cảnh Chi ra trừ ma, lại chợt nghĩ những người kia là đang tìm “Thanh Việt Bạch”, bèn đành thu lại, không dám manh động.

Nói đi nói lại, hiện giờ y chẳng có thứ vũ khí nào khác, thật khiến người ta đau đầu.

Căn phòng loạn như ong vỡ tổ trong phút chốc.
Những bình chứa ký ức bị xô ngã, vỡ loảng xoảng.
Mệnh Sư khổ sở, vừa lượm lọ vừa che chở đám tiểu hồ ly đang nóng lòng muốn lao vào đánh.

Huyên Linh: “…”

Nàng đứng lặng một lát, trong đầu thoáng rối loạn, chưa biết có nên ra tay hay không.
Ánh mắt nàng lướt qua Thanh Việt Bạch, rồi bỗng cắn răng, giơ tay đánh một luồng ma khí mạnh vào người thị vệ …

Kẻ kia kinh hãi, “Công chúa?!”

Huyên Linh cười ha hả: “Tu luyện thuật pháp có chút sai lầm, ngượng quá, chỉ đánh người nhà thôi…”

Vừa nói dứt, nàng liền tung ra hàng loạt luồng ma khí liên tiếp, đánh thẳng vào đám thị vệ Ma tộc!

Cảnh tượng ấy khiến toàn bộ yêu ma trong phòng hóa đá.

Tiểu hồ ly: “???”

Huyên Linh mặc váy dài màu tím, dung nhan kiều diễm mà quái dị — phần xương trên chân đã lộ ra, tựa như bị thứ gì ăn mòn.

Nàng khẽ lau mồ hôi trán, cười dịu dàng:
“Ta nói ta không tự nguyện đến Yêu tộc b·ắt c·óc Mệnh Sư của các ngươi. Các ngươi tin không?”

“Ngươi lừa con nít à!” đám hồ ly đồng thanh la lớn.

Huyên Linh sờ mặt, cười nhạt: “Rõ thế à? Ta còn tưởng các ngươi ngốc nghếch, hóa ra cũng tinh lắm.”

Thái độ này, giống như là không muốn gây thêm chuyện.

Thanh Việt Bạch khẽ nhíu mày, lại nhận ra Huyên Linh đang nhìn mình, ánh mắt ấy lo lắng, bất an, run rẩy như thuở nhỏ.

Giống hệt khi nàng còn là bé gái mua đường hồ lô bằng linh thạch, hay khi trời đổ mưa to, nàng giúp y đóng cửa sổ, sợ y bị mưa hắt.

“Sao ngươi lại thành ra như vậy? Bị ai bắt nạt sao?” Thanh Việt Bạch theo bản năng hỏi, rồi lập tức hối hận.

Hắn quên mất là mình đang giấu thân phận!

Vội vàng chữa lại: “Sư tôn ngươi trên trời có linh thiêng, thấy vậy chắc cũng đau lòng lắm……”

Vừa nghe xong, Huyên Linh liền đỏ vành mắt.
Nàng còn tưởng Thanh Việt Bạch sẽ trách tội vì nàng tu ma, hoặc hận nàng phản bội, ai ngờ câu đầu tiên của y lại là lo cho nàng có bị bắt nạt hay không.

“… Không có.” Huyên Linh cúi đầu, vai run run, “Ta xin lỗi, sư tôn.”

Thanh Việt Bạch mím môi, im lặng không nói.
Đến giờ phút này y mới nhận ra mình bị gạt, cái cảm giác ngạc nhiên ban đầu cũng tan đi, lần đầu tiên y thấy mình đúng là dễ dỗ thật.

“Sao sư phụ lại ở đây?” Huyên Linh cất giọng khàn khàn, rồi chợt nhăn mũi, nghi hoặc hỏi:
“Khoan đã… Trên người ngài có gì đó lạ.”

Thanh Việt Bạch hoảng sợ, sao thế giới này toàn người mũi thính thế?!
Y giật mình nhìn nàng, “Ngươi không phải cũng…”

“Ta biết rồi!”
Huyên Linh tụ một luồng ma khí trong lòng bàn tay, rồi ngồi xổm xuống, khẽ vỗ vào cổ chân y.

Một chuỗi tiếng leng keng vang lên…

Trên cổ chân Thanh Việt Bạch xuất hiện một đoạn xiềng xích đen, ẩn bằng ảo thuật, khóa chặt quanh chân. Nhẹ như sợi tóc, mà lại nặng như gông xiềng vô hình.

Thanh Việt Bạch: “…”

Úc! Hoài! Kỳ!

Bảo sao để mở cái lồng sắt kia mà không sợ y chạy!
Thanh Việt Bạch nghiến răng, nắm chặt tay.

Huyên Linh cau mày, định nói gì đó thì đám thị vệ Ma tộc dần tỉnh lại. Nàng đành bỏ dở, xoay người nhìn sang Mệnh Sư:

“Lão già! Vấn đề ta vừa hỏi, ngươi không trả lời, vậy từ nay về sau ngươi cũng khỏi trả lời bất cứ ai! Nghe rõ chưa?!”

Mệnh Sư đang dọn dẹp đống bình vỡ, trấn an đám hồ ly đang nhao nhao đòi đánh, buồn bã đáp:
“Tứ công chúa, chỉ cần ngươi mang người rời khỏi Yêu tộc, ta coi như hôm nay chưa có chuyện gì xảy ra, cũng sẽ thuận theo yêu cầu của ngươi.”

Huyên Linh cười lạnh, móng tay dài khẽ vung, một luồng ma khí cuốn cả nàng lẫn đám thị vệ biến mất khỏi căn phòng.

Trong gió chỉ còn vọng lại giọng nói cực khẽ của nàng:
“Sư tôn, hãy cẩn thận Ma tộc. Máu Ma tộc là màu đen. Lần sau gặp lại… cũng phải coi ta là tử địch.”

Ma tộc vừa đi, đám hồ ly lập tức nổ tung như nồi nước sôi.

“Mệnh Sư! Sao ngài lại để nàng chạy?! Sao không cho chúng ta đánh?!”

Thanh Việt Bạch cau mày, quay sang Mệnh Sư, vẫn thấp thỏm trong lòng:
“Nàng là Tứ công chúa Ma tộc thật sao? Có phải bị phạt đọa tiên rồi không…”

“Là con gái thứ tư của Ma Vương,” Mệnh Sư thở dài, “Nàng rất mạnh, e rằng đã đạt tới Nguyên Anh kỳ. Nếu không, ta cũng chẳng để nàng rời đi dễ dàng như vậy.”

“Con gái thứ tư của Ma Vương…” Thanh Việt Bạch khép mắt, giọng khàn đi, “Nàng vừa hỏi ngươi điều gì?”

Mệnh Sư ngẫm một lát, ra hiệu đuổi đám hồ ly nhỏ ra ngoài, rồi thấp giọng nói:
“Nàng hỏi, có phải sư tôn nàng vẫn chưa ch·ết, và thần cách… có bị lột bỏ chưa.”

Tim Thanh Việt Bạch chợt cứng lại.
Huyên Linh cũng vì thần cách mà đến sao?
Nàng cũng muốn đoạt thần cách ư?

“Không đúng, ma cũng có thể dùng thần cách tiên sao?” Thanh Việt Bạch phản ứng.

Mệnh Sư lắc đầu: “Đương nhiên không. Thần tộc và Ma tộc là thiên địch, khác Yêu tộc, Yêu tộc còn có thể có yêu thần… Ma thì đừng mơ.”

Vậy ý của Huyên Linh là muốn bảo hộ y.

Thanh Việt Bạch thở phào trong lòng, không uổng công đau lòng nàng.

“Cho, tâm mộng thảo.”

Mệnh Sư đưa tới một chậu hoa nhỏ bằng bàn tay trẻ con.

Lông mi Thanh Việt Bạch run nhẹ, nhận lấy chậu nhỏ, lại cúi đầu nhìn xiềng xích trên cổ chân mình.

Mệnh Sư cũng cúi nhìn, lập tức sững sờ: “Lâu lắm rồi chưa thấy thứ này, đây là khóa đồng tâm…”

“?” Thanh Việt Bạch ngẩng đầu kinh ngạc, y nghe cái gì?

“đ·ồng t·ính luyến ái?”

“…Là khóa đồng tâm, từ nay ngươi cùng hắn đồng sinh cộng tử.” Mệnh Sư thoáng bất đắc dĩ, “Cung chủ, hay để ta mời một đại phu Yêu tộc đến bắt mạch cho ngài?”

Tai Thanh Việt Bạch nóng bừng, xấu hổ gãi mặt, vội vàng từ chối.

Nửa đêm, màn che trong Hoài Trạch cung tung bay, lồng vàng trống không.

Dưới mái hiên treo một cái tổ én. Đêm mưa rơi, gió rít u u, sấm rền vang dội.

Thanh Việt Bạch nằm cách tổ én không xa mà quan sát.

Để tiện quan sát mà không bị phát hiện, y biến mình thành người tí hon lớn bằng bàn tay, như bước ra từ truyện tranh.

Chim sẻ nhỏ: “Ngươi nhìn gì thế?”

Thanh Việt Bạch hạ giọng: “Nhìn tổ én, nhìn con trống kia kìa, xấu ghê.”

“Sao thế được? Có xấu cũng đâu bằng ngươi, trên đầu chỉ còn nửa cái lông vũ tâm.” Chim sẻ nhỏ bĩu môi, quay đầu nhìn, liền cứng họng.

Vì con trống kia thật sự xấu, nhưng bù lại rất có trách nhiệm…

Chim trống: “Nàng ăn món này trước đi, lát nữa ta đi kiếm đồ cho con.”

Chim mái vuốt bụng: “Nhưng… ta sắp sinh rồi, trong nhà còn đồ ăn, trời lạnh thế này, chàng đừng ra ngoài… Ở nhà bầu bạn với ta đi.”

Thanh Việt Bạch cúi nhìn cái võng nhỏ của mình y xé đệm chăn trong lồng vàng, buộc trên mái hiên.

Đung đưa khe khẽ, ban ngày nắng rọi qua kẽ mái sưởi ấm, rất dễ chịu.

Đây là nhà sao?

Mưa càng lúc càng to, chim sẻ nhỏ nhìn mà sốt ruột: “Ôi, mưa lớn kìa, mau về nhà đi! Lồng chim ấm áp thế cơ mà, ngươi nằm đây lạnh lắm!”

Thanh Việt Bạch trở mình, xích ở chân leng keng leng keng như xiềng, lại có lục lạc rủ.

“Không về. Kia không phải nhà ta.”

Y cũng chẳng biết vì sao, chỉ là không muốn bị Úc Hoài Kỳ đối đãi như thế. Nếu phải ở mãi trong lồng… y thà tự mình làm tổ còn hơn.

Chim sẻ nhỏ “kỉ” một tiếng, hiểu y vướng bận điều gì, dỗ: “Không con chim hoang nào thích bị người nuôi cả, vì chim chóc có cả đất trời để chinh phục, còn người chỉ có thể giữ một tấc vuông chỗ ở; bắt được một con chim thì muốn nuôi luôn, vì chút ấy mà tự làm khổ mình nửa ch·ết nửa sống cũng chẳng buông tay… Con người có quá ít thứ để nắm.”

Nhắc đến chuyện này, Thanh Việt Bạch lại nghĩ mình chưa kịp ăn hết mỹ vị nhân gian đã bị tóm, càng giận: “Nhưng hắn là hồ ly mà! Sao hồ ly lại thế?! Thái độ như vậy là không đúng! Ta không thích!”

Chim sẻ nhỏ nghĩ rồi cũng thấy y nói có lý, nhưng lại chẳng chỉ ra được “sai” ở đâu…

Bỗng, tổ én ầm ĩ.

“Bảo chàng đừng đi, chàng cứ nằng nặc đòi đi,” chim mái như sắp khóc, “Lúc ấy chàng nói chàng thích ta, sẽ bảo vệ ta cả đời, lúc cầu hôn ta cũng đâu như thế!”

Cầu hôn? Thanh Việt Bạch nheo mắt, hỏi chim sẻ nhỏ: “Cầu hôn là gì?”

Chim sẻ nhỏ nghĩ: “Là ở một nơi trang trọng, nói rõ mình thích ai, rồi hai bên gặp cha mẹ, sau cùng thành hôn, đẻ trứng…”

Nói đến đây, nó nghiêm giọng: “Mà chỗ cầu hôn không được là trên giường, không phải lúc ngươi còn chưa tỉnh ngủ, càng không phải lúc ngươi không vui! Tóm lại rất phức tạp!… Đúng rồi, ngươi và Yêu Vương đã kết hợp rồi, hắn có cầu hôn ngươi không?”

Gió dưới mái hiên quá lớn, Thanh Việt Bạch lạnh run, hắt xì một cái, đôi mắt xanh mờ đi: “Ngươi nói gì?”

“… Ta nói Yêu Vương nhà ngươi về rồi.” Chim sẻ nhỏ bất đắc dĩ.

Úc Hoài Kỳ đã trở lại.

Hắn vẫn thân áo đen vạn năm bất biến, tay trái bưng chén bánh hoa hòe. Vừa bước vào, đã thấy mảnh vỡ bình hoa văng khắp nơi.

Kẻ đập vỡ bình, đem mảnh vỡ xếp thành một phù chú kỳ quái: ( ▼ヘ▼# )!

Úc Hoài Kỳ nhìn không hiểu, mày kiếm khẽ nhíu, ngồi xuống giường trong lồng vàng.

Trên giường lồng vàng có một “cục” chăn quấn.

“Thanh Việt Bạch.” Hắn nói: “Em ngủ cả ngày sao?”

“Cục” chăn rung nhẹ.

Trong mắt đỏ thẫm của Úc Hoài Kỳ thoáng lướt một nụ cười khó hiểu, hắn vươn tay nhấc chăn…

Bang, bị đập một cái.

Úc Hoài Kỳ nheo mắt, đầu ngón tay đeo nhẫn ngọc gõ gõ mép giường, chậm rãi: “Cái bình đó rất quý, bốn nghìn vạn linh thạch.”

Cục chăn cứng đờ, ló đầu ra thật nhanh: “Ngươi gạt người, ta cố ý xem rồi, đâu phải ngọc quý gì…”

Một miếng điểm tâm thơm lừng chạm lên đôi môi mỏng hồng, Thanh Việt Bạch hơi ngơ.

Bánh hoa hòe.

“Ta tự làm.” Úc Hoài Kỳ rũ mắt, ôn nhu nhìn y, “Nếm thử?”

“Không tin, chắc ngươi bảo Tùng Nhị làm.” Thanh Việt Bạch hừ.

Hiện y đang khoác một chiếc trường bào trắng, vì nằm giường nên không mặc áo trong, lại lăn qua lăn lại, động tác để lộ đôi chân trắng nõn, khiến Úc Hoài Kỳ không khỏi nhớ đến đôi chân ấy từng treo trên vai hắn.

…Và cả lúc ngón chân đá vào mặt hắn nữa.

Úc Hoài Kỳ bình thản nghiêng tới, định ôm eo Thanh Việt Bạch, nói: “Hắn ch·ết rồi, ta cho minh xà ăn. Minh xà cắn hắn thành vô số khúc, máu bắn đầy đất.”

Thanh Việt Bạch hình dung cảnh tượng ấy, dạ dày cuộn lên, khuôn mặt xinh đẹp nhăn lại, đưa tay che miệng…

“Nôn…”

Úc Hoài Kỳ lập tức cảnh giác: “Sao lại nôn?”

Trước Tiếp