Sau Khi Mang Thai Con của Long Ngạo Thiên, Ta Giả Chết Bỏ Trốn

Chương 42

Trước Tiếp

Xem tinh đài.

Phía chân trời, sấm sét đỏ như máu nổi lên, ánh sáng đỏ máu rơi xuống mặt gương khắc mây trên đài, trong gương chiếu ra cảnh thiên quân vạn mã.

Thiên quân vạn mã lao vun vút qua, phát ra tiếng gào rống đáng sợ, nhưng một tia sáng đỏ quét tới, Cửu vĩ Yêu tướng hung ác nhanh chóng trấn áp những hồn phách kia, chậm rãi hút sạch chúng.

Ánh sáng đỏ trên người hồ ly ngày càng đậm.

Úc Nhị Thúc chắp tay sau lưng, tóc dài rối bời, cả người mang dáng vẻ lôi thôi lếch thếch. Hắn liếc con minh xà đang chiếm chỗ bên mép gương, nói: “Này, bệ hạ nhà ngươi còn ở trong đó sao?”

Minh xà: “Nhìn!”

Nhìn cái đầu ngươi ấy. Úc Nhị Thúc vuốt râu, lại liếc gương: “Kêu hắn ra.”

Minh xà lắc đầu, tỏ ý không muốn động.

Úc Nhị Thúc hết cách, bèn gọi vào gương: “Cháu trai ngươi sắp bị Tiết Vân Thanh đánh ch·ết rồi!”

Yêu kính không có bất kỳ phản ứng nào.

Úc Nhị Thúc: “… Ngươi chỉ có mỗi một đứa cháu trai đó thôi đấy.”

Vẫn chẳng ai đáp. Không biết một con quạ đen từ đâu bay đến, còn bay qua trên đầu ông.

Minh xà liếc ông: “Pháp lực ngươi cũng đâu yếu, tự mình đi cứu được mà? Gọi chủ nhân ra làm gì?”

Đúng lúc đó, trong gương vọng ra từng tràng tiếng kêu thảm thiết của hồn phách, hiển nhiên có kẻ đang h·ành h·ạ chúng đến ch·ết.

“Hắn đang bực à?” Úc Nhị Thúc rùng mình, “Ở trong yêu kính bao lâu rồi?”

Minh xà nghĩ nghĩ: “Từ sau tân hôn, đã sáu canh giờ liên tục. Dọc đường còn gặp Tiết Vân Thanh đến tìm chủ nhân chất vấn, nhưng chủ nhân ném tiểu ngũ công tử qua chặn lại.”

Úc Nhị Thúc- Úc Ninh chau mày, lần này không còn châm chọc cười cợt nữa: “Vì sao? Chẳng phải hắn nên rất vui sao?”

Người khác không biết, nhưng ông biết rõ bộ áo cưới kia sửa tới sửa lui, đá quý trên mũ kim quan cũng đổi vô số lần. Trước đó không lâu, chẳng hiểu hắn phát điên gì… phá nát cả rừng đào cấm trong lũng.

Minh xà lắc đầu: “Không biết, lòng người khó đoán.”

Úc Ninh bất đắc dĩ, đảo mắt suy nghĩ xem làm sao kéo Úc Hoài Kỳ ra khỏi yêu kính.

Ông thử: “Cháu trai ngươi thật sự sắp ch·ết rồi!”

Trong gương vẫn không gợn sóng.

“Tiểu hoa yêu chạy mất rồi!”

Vẫn không ai đáp.

Hai mắt Úc Ninh tối sầm: “Ta mắc b·ệnh n·an y! Sắp bị Ma tộc đánh ch·ết!”

Ông là huyết thống còn lại quan trọng nhất với Úc Hoài Kỳ trên đời này, thế cũng phải ra chứ?

Không ngờ, trong gương vẫn im ắng.

Úc Ninh nhíu mày càng chặt: “Hắn thật sự không xảy ra chuyện gì chứ?”

Minh xà không lưu tình bật cười vài phút, rồi hắng giọng:

“Điện hạ bảo tối nay muốn ăn bánh hoa hòe.”

Úc Ninh trợn trắng mắt: “Chi bằng nói tiểu hoa yêu chạy mất còn hơn, bánh hoa hòe thì có gì mới mẻ…”

Gió vút qua tai, Úc Ninh khựng lại, kỳ dị quay đầu…

Trên đài xem tinh đã có sẵn một chiếc bàn. Bên cạnh bàn, Úc Hoài Kỳ mặc áo đen chỉ vàng, đội ngọc quan đẹp đẽ quý giá. Ngước mắt nhìn sang, đôi con ngươi đỏ như máu lạnh lẽo như băng.

“…” Ra thật! Úc Ninh không dám tin nhìn hắn, “Có tức phụ rồi liền quên nương hả!”

Úc Hoài Kỳ nâng chén trà lên, nhàn nhạt: “Chuyện gì?”

Úc Ninh ngồi đối diện, nói: “Cũng không việc gì lớn, chỉ là muốn hỏi ngươi với tiểu mỹ nhân nhà ngươi sao rồi?”

Bàn tay đang cầm chén của Úc Hoài Kỳ siết chặt, gân xanh nổi lên: “Y không thích ta, còn chán ghét ta.”

Úc Ninh nhíu mày: “Sao thế được? Y tặng lông vũ đẹp nhất cho ngươi cơ mà…”

Lông vũ đẹp nhất.

Úc Hoài Kỳ nghiến răng: “Năm xưa ngươi nói là loài chim sẽ tặng chiếc lông đẹp nhất cho người mình thương…”

“Không sai đâu. Năm đó Nhị Thẩm ngươi cũng tặng ta chiếc lông đẹp nhất, ta mới xác định được là nàng thích ta.” Úc Ninh gãi đầu, “Nhưng với vẻ m·ặt này của ngươi… Chẳng lẽ năm đó không phải u tự nguyện tặng?”

Đài xem tinh thoáng chốc lặng như tờ.

Một lúc lâu sau, Úc Hoài Kỳ cúi đầu nhìn chiếc nhẫn ngọc trên ngón tay, mới nói: “… Ngươi đã xem nhẹ một điều.”

Úc Ninh sững: “Điều gì?”

“Chim cả người đều xinh đẹp sẽ không bận tâm lắm nếu tặng một bộ phận nhỏ trên người mình đi… huống chi chỉ là một sợi râu nhỏ của lông chim.” Úc Hoài Kỳ nói.

Úc Ninh ngớ ra, phản ứng đầu tiên là: Ngươi nói cái gì?! Sao ta nghe không hiểu?

Minh xà thì lại hiểu lời chủ: “Giống như chủ nhân cường đại sẽ không để ý tới việc chia yêu lực cho kẻ khác. Nếu ngươi muốn mượn yêu lực của hắn, hắn cũng sẽ cho.”

Úc Ninh: “…”

Úc Ninh thương hại liếc minh xà, rồi nhìn Úc Hoài Kỳ, chậm rãi: “Cuối cùng ta cũng hiểu vì sao hai ngươi hợp nhau đến lạ.”

Trong khoảnh khắc, hai đôi mắt cùng nhìn sang.

“Một cặp chủ tớ ngốc như nhau,” Úc Ninh hận sắt không thành thép, cuộn cuốn sách trên bàn, đập “boong” một cái lên đầu minh xà, chứ không dám đập vào cái mặt lừa đảo của Úc Hoài Kỳ; dù sao tiểu tử này chỉ được có gương mặt mê hoặc vô số người ấy, đập hỏng thì không xong.

Nếu không nhờ cái mặt lừa ấy, với tính khí thô bạo thường ngày, không kính trên nhường dưới như vậy, ai chịu nổi hắn.

Ông tuyệt không thừa nhận là mình không đánh lại Úc Hoài Kỳ.

“Râu ria của lông chim cũng gọi là lông vũ xinh đẹp nhất được sao?” Úc Ninh trừng mắt, lại quay sang Úc Hoài Kỳ, “Ngươi cho rằng, bốn năm trước, mấy người như Tứ Phu Nhân chạy một vòng tròn to tướng bám theo ngươi đến Tháp cơ quan là vì thích cái mặt lừa của ngươi sao?! Là bọn họ lo ngươi bị treo cổ trên tháp cơ quan của Tiên tộc sao?”

Minh xà chỉ nghe nói qua về chuyện Tháp cơ quan năm ấy, nghe vậy sững người: “Không phải sao? Không phải Hồ tộc huynh hữu đệ cung à? Ta thấy tiểu ngũ công tử rất kính sợ chủ nhân mà!”

Úc Ninh nghẹn, bất chợt lột áo Úc Hoài Kỳ…

“Huynh hữu đệ cung? Thế cái vết sẹo cháy xém trên lưng hắn là tự hắn phát điên nhảy vào núi lửa lúc nửa đêm sao?”

Động tác quá nhanh, áo đen của Úc Hoài Kỳ bị xé rách, để lộ những vết sẹo gồ ghề dữ tợn sau lưng.

Minh xà chết lặng, sắc mặt biến đổi, hốt hoảng: “Đó là…… xích diễm than?”

Vết thương bình thường ở thân thể người có pháp lực, chỉ cần bôi chút dược là ổn; nhưng thứ gọi là xích diễm than thì không giống.

“Yêu tộc lấy cường làm tôn,” Úc Ninh thở dài, khoác lại áo cho Úc Hoài Kỳ, nói với minh xà: “Ngươi tưởng ngay từ đầu chủ nhân nhà ngươi đã mạnh như thế sao?”

Sắc mặt Úc Hoài Kỳ trầm xuống: “Rốt cuộc ngươi muốn nói gì?”

Úc Ninh khụ một tiếng, chắp tay sau lưng: “Úc Hoài Kỳ, ngươi đem cấm chú coi như cơm ăn, còn không hiểu ta đang nói gì sao?”

Minh xà gãi đầu, vẫn chưa hiểu.

Úc Hoài Kỳ cau mày, thầm nghĩ phải bắt Úc Ninh sang Tiên tộc học lại cách nói chuyện.

Úc Ninh bỗng lộ ra vẻ thần bí, nhìn minh xà: “Minh xà, ta hỏi ngươi: nếu từ nhỏ ngươi có một huynh đệ, lúc ngươi yếu, gã ta luôn mắng cha mẹ ngươi chết đáng đời, còn mắng ngươi cho dù là Thái tử cũng chỉ là đứa con khắc cha khắc mẹ… Ngươi sẽ thế nào?”

Minh xà lập tức nổi giận: “Lão tử phun một ngụm lửa thiêu ch·ết gã!”

“Nhưng về sau, ngươi đột nhiên mạnh lên, gã lại quỳ dưới chân ngươi,” Úc Ninh tiếp tục, “Hai ngươi như chó cắn chó, đánh nhau mấy chục năm. Gã phát hiện lần nào cũng thua, đánh không lại ngươi, bèn muốn tìm cơ hội chơi ám chiêu… Mà gã biết đây là cơ hội duy nhất. Gã sẽ thản nhiên bỏ qua sao?”

Minh xà nghĩ ngợi: “Sẽ không. Nếu ta là gã, ta sẽ chuẩn bị tốt nhất, không thể có sai sót gì, cố gi·ết ch·ết đối phương — tốt nhất là một kích m·ất m·ạng.”

Úc Ninh vỗ tay. Lần này, ông nhìn thẳng Úc Hoài Kỳ: “Chính là vậy, nếu ta đã tính mượn Tháp cơ quan của Tiên tộc để gi·ết ngươi, thì sao lại dễ dàng bị ngươi gi·ết ch·ết như thế?”

Úc Hoài Kỳ bỗng cứng người, nhớ lại khi đó… lúc Tằng Kỳ đâm chủy thủ vào ngực hắn.

Mà lúc ấy hắn lại đặt chiếc lông chim của Thanh Việt Bạch tặng ngay trong ngực áo.

Thấy hắn đã hiểu, Úc Ninh liền dừng đúng lúc, nheo mắt uống một ngụm trà, “Úc Hoài Kỳ, nếu ngươi còn không biết người ta có thích hay không, thì đi tìm Mệnh Sư, đến chỗ hắn đào mấy cây rau dại… Không đúng, hình như không gọi là rau dại. Minh xà, cái cây của Mệnh Sư dùng để nhìn ra người kia có thích mình hay không gọi là gì ấy nhỉ?”

Minh xà nghĩ nghĩ, “Ngươi nói tâm mộng thảo à?”

Tâm mộng thảo là hạt giống màu trắng, đem máu của mình và của người mình thích pha vào nhau, nhỏ lên hạt. Nếu nở hoa màu phấn hồng thì có nghĩa là hai bên đều thích nhau.

Úc Ninh đập bàn một cái, “Đúng rồi, chính nó! Ngươi đi trồng ít ‘rau dại’ đó, nở ra là biết liền… Ngươi nhìn ta kiểu gì thế?”

Ánh mắt lạnh lẽo của Úc Hoài Kỳ quét qua khiến hắn nổi da gà.

“Ngươi rành quá nhỉ, năm đó vì đuổi theo nữ nhân, trồng không ít lần chứ gì?” Úc Hoài Kỳ nhàn nhạt nói: “Ta không trồng.”

Hắn dừng một nhịp, “Ta muốn để chính y tự ý thức được.”

Úc Ninh “xì” một tiếng, thầm nghĩ, ý thức cái gì mà ý thức. Rõ ràng là ngươi sợ trồng ra kết quả y không thích ngươi thôi.

Trong Yêu tộc có một tòa gác mái, gọi là Phong Ba Các, trong lầu có một vị Mệnh Sư. Nghe đồn Mệnh Sư có thể thăm dò sinh tử, tìm ra mệnh cách, nhìn thấy tơ hồng, thậm chí thoáng thấy tương lai, biết rất nhiều tà thuật.

Nhưng hắn không có mắt.

“Nhạ, đây chính là Phong Ba Các,” chim sẻ nhỏ đậu trên cành cây gần đó, nhìn tiểu khổng tước bên cạnh, lại thấy tiểu khổng tước đang lẩm bẩm như oán như than:

“Tiết Vân Thanh đến tìm ta? Hắn tìm ta làm gì?”

“Sư huynh, huynh cũng không biết Yêu tộc làm tổ như thế nào sao?”

Chim sẻ nhỏ không biết là Thanh Việt Bạch đang truyền âm với người khác, y dùng chút thuật pháp để che chắn, nên nó chẳng thấy gì cả.

Bạch Vân Phong, Lâm Bạch Vân nghe đầu bên kia truyền đến giọng mềm mềm như làm nũng, trong lòng mềm nhũn: “Đúng vậy, huynh đâu phải loài chim, mấy chuyện này đệ nên hỏi bầy chim mới đúng… Nhưng chuyện liên quan đến trăng máu thì không sai.”

Thanh Việt Bạch ủ rũ “à” một tiếng, tỏ ý đã biết, lại hỏi: “Chưởng môn sư huynh thế nào rồi?”

Lâm Bạch Vân khựng lại, thở dài: “… Huynh ấy rất giận, mặt lạnh mấy ngày nay.”

Thanh Việt Bạch im lặng cụp cánh lại, “Vì sao?”

Lâm Bạch Vân nghĩ ngợi, “Có lẽ vì đệ thành thân với Úc Hoài Kỳ… Nói mới nhớ, hắn biết sự tồn tại đứa nhỏ chưa? Sao đệ lại thành thân với hắn?”

Thanh Việt Bạch lắc đầu theo bản năng , “Hắn không biết. Ta không định cho hắn biết. Đây là con của ta, liên quan gì đến hắn?”

Lâm Bạch Vân lờ mờ thấy ý nghĩ của y có chỗ không ổn, kiên nhẫn giảng: “Một mình đệ không thể sinh trứng. Trứng là do hai luồng yêu lực kết hợp, nuôi dưỡng trong cơ thể mới có thể tạo ra hậu duệ.”

Thanh Việt Bạch sững sờ, “Vậy chẳng phải nam nam đạo lữ cũng…”

“Không phải.” Lâm Bạch Vân cũng không biết giải thích sao cho trôi, nghĩ rồi nói: “Thể chất đệ khác người. Dù đệ có ch·ết cũng có thể trọng sinh, người khác thì không, nên người khác không thể đẻ trứng.”

Thanh Việt Bạch đại khái đã hiểu, lại chợt nhớ ra chuyện, “Sư huynh!”

Lâm Bạch Vân: “Hả?”

Thanh Việt Bạch nắm chặt móng vào thân cây, vẻ mặt nghiêm túc: “Đệ đã đi hỏi thăm, Yêu tộc nói loài chim có thể sinh bốn, năm trứng một ổ, đến lúc đó đệ cho huynh một quả.”

Lâm Bạch Vân: “…”

Thanh Việt Bạch nghĩ thêm, thấy hình như vẫn chưa đủ, bèn nói: “Nếu không thì cho chưởng môn sư huynh một quả nữa? Đệ cũng không ngờ có thể sinh nhiều như vậy.”

Linh thạch lần trước Chu Thải Tường đánh cược thua đã gửi lại, nuôi cũng không phải không nổi, chỉ là một mình y ấp sao xuể chừng ấy?

Lâm Bạch Vân sợ đến mức quên cả xưng hô, hoảng hốt: “Ngươi nói là… ngươi định cho Pháp Lạc Đàm một đứa con của ngươi và Úc Hoài Kỳ?”

Thanh Việt Bạch nghiêng đầu, “Không được sao? Nếu chỉ sinh một quả, đệ sẽ tự nuôi.”

“Huynh phải sang Yêu tộc một chuyến.” Lâm Bạch Vân lau mồ hôi trên trán, nói xong liền cắt truyền âm.

“Trời ạ… đệ ngốc tới mức này sao, đầu óc thiếu mấy dây thần kinh hả???”” Lâm Bạch Vân lầm bầm, đứng dậy vào nội điện thu dọn.

Hắn ấn một chiếc bình hoa, kệ sách bỗng xoay chuyển, hiện ra một vách tường, trên đó treo một bức họa ánh vàng lấp lánh…

Trong tranh như là một chiến trường, thiên quân vạn mã rít gào lao qua, máu me khắp nơi, xác chết chất đống.

Nhưng trên đống xác, có một thiếu niên, dẫm lên bậc thang được ra bằng những cánh hoa quỳnh xếp lại, nhẹ nhàng múa giữa không trung.

Vạt áo như đuôi lông rực rỡ, thân hình vừa xoay, muôn ngàn kim quang rơi xuống, th·i th·ể đã ch·ết liền sống lại.

Ngay sau đó, thiếu niên cũng dần tan biến, hóa thành ánh lửa…

Đó là một bức họa Phượng Hoàng Niết Bàn.

Câu cuối cùng của Lâm Bạch Vân, Thanh Việt Bạch không nghe rõ, nhưng y đã biết Tiết Vân Thanh đến Yêu tộc…

Nghe nói là lo y b·ị th·ương nên mới đến.

Thanh Việt Bạch nheo mắt, thầm nghĩ: Nói đùa gì vậy? Tiết Vân Thanh lo cho y? Mặt trời mọc đằng Tây chắc?

Trước kia, Tiết Vân Thanh cứ nhìn thấy y là ghét ra mặt, y cũng ghét Tiết Vân Thanh.

Mỗi lần gặp là mỗi lần soi mói.

Ngủ nhiều thì mắng là heo; trên áo có mấy sợi lông chim thì nói y ở bẩn, đến mức nhiều đệ tử sau lưng cười nhạo y, nhất là đệ tử dưới tay Tiết Vân Thanh, luôn lôi Vạn Thời Từ với thoại bản của y ra để thì thầm nói xấu với nhai, còn ám chỉ bậy bạ…

Nghĩ đến những chuyện này, lòng Thanh Việt Bạch đau nhói, hừ một tiếng. Y không tin Tiết Vân Thanh đến tìm mình!

Y cào cào đầu, nhìn sang chim sẻ nhỏ, “Chim sẻ nhỏ, sao ngươi nhìn ta mãi thế?”

Chim sẻ nhỏ: “Đừng gọi ta là chim sẻ nhỏ, bây giờ ta là rau kim châm.”

“!” Thanh Việt Bạch tròn mắt, hơi khó hiểu: “Ngươi còn có thể đổi giống loài sao?”

Chim sẻ nhỏ: “…”

“Bởi vì ta chờ đến rau kim châm cũng lạnh rồi,” (câu thành ngữ ám chỉ sẻ chờ TVB trả lời mình quá lâu, Khi nó TVB đang nói chuyện với sư huynh nên không chú ý) chim sẻ nhỏ bất đắc dĩ, “Thôi, đừng nói nữa… Đi thôi.”

Tới cạnh Phong Ba Các, Thanh Việt Bạch biến về bộ dáng người.

Trên đầu y đội mũ quan bạch ngọc mát lạnh, người mặc áo bào trắng thê trăng non. Vừa xuất hiện đã khiến rất nhiều tiểu yêu quái ngoái lại nhìn.

Vạn chúng chú mục vốn dĩ là đãi ngộ thường ngày của y, Thanh Việt Bạch mỉm cười, chớp mắt với một tiểu yêu quái.

Tiểu yêu quái kia “oanh” một tiếng đỏ mặt.

“Oa, đẹp quá trời.”

“Người thế này cũng cần xem mệnh sao?”

“Sao ta thấy quen lắm, như gặp ở đâu rồi nhỉ?”

Thanh Việt Bạch đẩy cửa, ngó trái ngó phải, “Mệnh Sư ở đâu?”

Trong Phong Ba Các tối mịt, nhưng y vừa bước vào, cả tòa các đều sáng bừng lên.

Bên cạnh Mệnh Sư có một đám tiểu yêu quái vây quanh, mỗi đứa đều như vì tình mà khổ, rền rĩ than thở:
“Vì sao ta yêu người mà người chẳng yêu ta?”
“Vì sao ta yêu người mà chẳng được đáp lại?”
“Ta với hắn thật sự vô duyên sao…”
“Hắn thật sự không yêu ta sao?”

Mệnh Sư thở dài một hơi, bộ râu dài rũ chạm đất, nói mệt mỏi:
“Tình yêu là chuyện không thể cưỡng cầu. Có thích hay không, các ngươi mua tâm mộng thảo về trồng, tự nhiên sẽ biết.”

“Tâm mộng thảo là gì?” Thanh Việt Bạch quay đầu hỏi con chim sẻ nhỏ trên vai.

Chim sẻ nhỏ giải thích ngắn gọn một lượt. Thanh Việt Bạch lập tức nhướng mày, lộ vẻ hiếm lạ:
“Thật có thứ như vậy sao?”

Chưa đợi ai trả lời, phía trước đã có một thiếu niên kêu lên:
“Nhưng làm sao ta có thể lấy được máu của Yêu Vương a!”

Thanh Việt Bạch ngẩn ra, cụp mắt nhìn xuống, thấy đó là một hồ ly nhỏ đuôi đỏ, nhìn qua chỉ chừng mười mấy tuổi.

“Loại chuyện này nghĩ cũng đừng nghĩ,” có kẻ bên cạnh nói chen:
“Ta chưa từng nghe nói Yêu Vương thích ai. Bệ hạ còn chưa từng gặp ngươi, sao có thể yêu ngươi?”

“Yêu Vương đáng sợ như thế, thật có người dám thích sao…” Một con hồ ly đuôi trắng phun tào:
“Ta đã từng gặp một lần, nơi ngài ấy đi qua không cỏ nào mọc nổi, ánh mắt kia nhìn qua còn khủng khiếp hơn cả gặp ác mộng.”

Trong mắt đám tiểu yêu, Úc Hoài Kỳ đúng là đáng sợ tận cùng.

“Đúng đó, chi bằng tìm người ôn nhu hơn đi.”
Lại có yêu quái nhớ ra điều gì, thở dài:
“Tính tình Yêu Vương hung hăng, ngươi biết Tùng Nhị chứ? Hắn hầu hạ ngài ấy mấy năm, không biết phạm lỗi gì, bị ném cho minh xà nuốt luôn.”

“Này, ngươi tên gì thế?”
Bỗng có kẻ vỗ vai Thanh Việt Bạch, “Ngươi đẹp quá nha, có người thích chưa? Không thì thử xem ta…”

Thanh Việt Bạch quay lại nhìn, hóa ra là cái thiếu niên hét to khi nãy.

… Tình cảm thay đổi nhanh thật.

Mới giây trước còn nói thích Úc Hoài Kỳ, giờ đã đổi sang y?
Thanh Việt Bạch đầu đầy dấu chấm hỏi, trong lòng mơ hồ chua xót như nuốt phải hạt hạnh đắng.

“Này, trước đây ta chưa từng gặp ngươi trong Yêu tộc,” hồ ly đuôi trắng cũng chen tới, mắt lấp lánh, “Ngươi cũng đến cầu duyên à?”

Thanh Việt Bạch lấy lại tinh thần, do dự lắc đầu, rồi hỏi ngược:
“… Úc Hoài Kỳ không hung dữ lắm đâu nhỉ?”

Hồ ly đuôi trắng: “…”

Thanh Việt Bạch nghĩ nghĩ, quyết định phải cứu vãn hình tượng Úc Hoài Kỳ trong mắt đám tiểu yêu, bằng không về sau hắn bị nói thành kẻ cô độc thì tội quá.

Hắn nghiêm túc nói:
“Thật ra Yêu Vương rất tốt, dám làm dám chịu.”

Lúc mới vào môn phái, hắn có lỡ lời, bị y phát hiện hắn cũng ngoan ngoãn chịu phạt.

Nghĩ tới chuyện Huyên Linh ăn thịt nướng chúc mừng, Thanh Việt Bạch tiếp tục:
“Ngươi không muốn ăn món này, hắn còn chịu khó làm món khác cho ngươi.”

“Linh lực ngươi không đủ, hắn còn chia cả bảo vật cho ngươi tu luyện.”

Nói tới đây, càng kể càng rõ, Thanh Việt Bạch nhớ tới lúc ở đại hội Vân Kính:
“Hắn còn sợ ngươi gặp nguy hiểm, sẽ biến thành hồ ly nhỏ theo bên cạnh bảo hộ ngươi.”

“Còn nữa, có người già khi dễ ngươi, hắn liền một chưởng đánh chết lão nhân đó luôn!”

Đám yêu: “…”

Hồ ly đuôi trắng trân trối nhìn y, chậm rãi thu tay lại, “Ngươi… nói quỷ à?”

Chim sẻ nhỏ cũng đứng hình, vẻ mặt “ta là ai, ta đang nghe cái gì thế này”.

“Không phải sao?” Thanh Việt Bạch ngẩn ngơ, “Sao các ngươi nhìn ta như vậy?”

“Ngay cả thoại bản của Mệnh Sư cũng không dám viết như vậy đâu,” hồ ly đuôi trắng trừng lớn mắt, kêu lên:
“Trong thoại bản chỉ dám viết Yêu Vương cùng giường với th·i th·ể, một bên hút linh lực, một bên bảo hộ Yêu tộc!”

Hút linh lực th·i th·ể? Th·i th·ể lấy đâu ra linh lực?
Thanh Việt Bạch khó hiểu nhìn chim sẻ nhỏ, “Mệnh Sư viết thoại bản kiểu này à? Thì ra Yêu tộc các ngươi đều là phái sáng tác sao.”

Chim sẻ nhỏ vẫn còn chấn động, chẳng nói nên lời.

Thanh Việt Bạch đành yên lặng quay sang Mệnh Sư, lại thấy Mệnh Sư đang bình tĩnh nhìn y.

Dù Mệnh Sư không có đôi mắt, nhưng cảm giác như ánh nhìn ấy dừng thẳng trên người y.

“Cung chủ, trở về rồi?” Mệnh Sư chậm rãi nói, “Lần này ngươi muốn hỏi gì?”

Mệnh Sư có danh vọng cực cao ở Yêu tộc, vừa mở miệng, đám tiểu yêu liền tản ra, nhường đường cho Thanh Việt Bạch bước tới.

Thanh Việt Bạch hơi khựng lại, trong mắt lộ ra chút kinh ngạc:
“Ngươi nhận ra ta?”

Mệnh Sư mỉm cười: “Mời ngồi, từ tốn nói chuyện.”

Thanh Việt Bạch ngồi xuống, trên bàn đã đặt sẵn một chén trà thơm, hương thoang thoảng như hoa hòe. Y nhịn không được nuốt nước miếng.

“Hồ tâm hòe,” Mệnh Sư nói: “Yêu Vương thích uống nhất, ngoài ngài ra không ai được uống đâu.”

Thanh Việt Bạch nhướng mày, “Hồ tâm hòe là cái gì?”

“Giống như lông vũ đẹp nhất vậy.”
Mệnh Sư giơ tay sờ mạch tay y, “Lần này cung chủ đến là vì chuyện gì?”

Bàn tay Thanh Việt Bạch mềm mại, khớp xương rõ ràng, trắng nõn như ngọc.

“Ta…” Thanh Việt Bạch dừng lại, ngước mắt nhìn, “Cái cây thảo bọn họ nói thật sự linh nghiệm sao?”

Mệnh Sư khựng một chút, sau đó bật cười:
“Ta cứ nghĩ cung chủ không cần đến thứ đó, dù sao người ta yêu ngài cũng chỉ là chuyện sớm muộn thôi.”

Câu nói này quá mức đường đột, ngay cả Thanh Việt Bạch cũng đỏ tai.
Rõ ràng là đến hỏi về trăng máu, vậy mà mở miệng lại thành hỏi tâm mộng thảo.

“Vậy tâm mộng thảo thật sự có công dụng đó sao?” Hắn tò mò nhìn Mệnh Sư, “Đúng rồi, lão nhân gia, ta còn muốn hỏi về trăng, khi nào mới có trăng máu”

Mệnh Sư cười hiền: “Nửa tháng sau sẽ có trăng máu… Còn về tâm mộng thảo, nếu cung chủ muốn, ta có thể tặng một gốc.”

Ông chậm rãi đứng dậy, bước vào phòng trong.
Lúc này Thanh Việt Bạch mới nhận ra, người này đã rất già, bước đi chậm chạp nặng nề.

Khi Mệnh Sư vừa rời đi, bọn tiểu hồ ly lại ùa tới, ánh mắt sáng rực tò mò như lũ con nít.

“Sao Mệnh Sư lại gọi ngươi là công chúa?”

“Ông ấy chưa từng tặng vật gì cho ai khác, vì sao lại tặng cho ngươi? Vì sao còn gọi ngươi là công chúa?”

Đám tiểu hồ ly hóa thành nguyên hình, nhao nhao nhảy lên đài, vây kín quanh Thanh Việt Bạch.

Thanh Việt Bạch bất giác nghĩ tới quả trứng trong bụng, giơ tay xoa xoa đầu mấy con hồ ly nhỏ, cười đáp: “Không phải công chúa, là cung chủ…Cung chủ Hoài Trạch cung.”

Dường như Hồ ly có chút thiên tính giống chó, chúng ríu rít vây quanh y. Chưa bao lâu, con hồ ly đuôi trắng nhíu mày:

“……Ngươi đang mang thai nhóc con sao? Sao có hai nhịp tim?”

Lời vừa dứt, cả đám hồ ly đều sững ra, sau đó thi nhau ngửi ngửi, “Này… là thật đó.”

Thanh Việt Bạch tròn mắt, luống cuống phủ nhận: “Không có, không có……”

Dù sao nhóm Hồ ly cũng không phải chó thật, nghe xong chỉ “à” một tiếng, không hỏi nữa, chỉ tiến lại gần, hít lấy hít để mùi hương trên người y.

Thanh Việt Bạch căng thẳng đến mức tim muốn nhảy ra ngoài, “Các ngươi… hồ ly các ngươi đều có thể ngửi ra được sao? Khi nãy các ngươi nói mùi hương ấy gì vậy?”

Kia… Úc Hoài Kỳ…

“Có khi được, có khi không,” hồ ly đuôi trắng nói, “Bọn ta còn nhỏ, thường giữ nguyên hình hồ ly nên có thể ngửi ra. Còn nếu quanh năm ở hình người thì chưa chắc, như bệ hạ đó.”

Thanh Việt Bạch thở phào nhẹ nhõm.

Đám hồ ly nhỏ chỉ bằng bàn tay con mèo, leo cả lên người y, bám trên áo, líu ríu không ngừng, thấy y thân thiết liền ríu rít hỏi đủ chuyện: từ đâu đến, làm gì ở đây, món gì ngon nhất trong cung…

Trong lúc nói chuyện, thời gian trôi đi đã lâu mà Mệnh Sư vẫn chưa quay lại. Thanh Việt Bạch nhíu mày, trong lòng bỗng dâng lên linh cảm chẳng lành.

Y nhẹ nhàng gỡ mấy con hồ ly nhỏ trong ngực ra, nói: “Ta đi xem Mệnh Sư một chút, các ngươi chờ ở đây.”

Thanh Việt Bạch đứng dậy đi vào phòng trong, đám tiểu hồ ly cũng lon ton chạy theo.

Bên trong tối đen, khắp nơi là những kệ gỗ, trên đó bày đầy những lọ thủy tinh lấp lánh như chứa nước trong suốt.

“Đây là gì?” Thanh Việt Bạch khẽ hỏi.

Lập tức, bọn hồ ly nhỏ nhao nhao đáp:

“Là ký ức đó!”

“Mệnh Sư có thể rút ký ức ra khỏi người đang chịu khổ!”

“Đúng rồi, đôi khi cũng có người nhờ Mệnh Sư rút ký ức của người khác nữa…”

Thanh Việt Bạch lập tức hiểu ra, rồi lại chợt nhớ trong nguyên tác, những ai từng dùng cách này, cuối cùng đều không có kết cục tốt.

Nghịch thiên mà đi, tất phải trả giá.

“Mệnh Sư đã sống bao lâu rồi?” Y đột ngột hỏi.

“Không biết nha,” một con hồ ly đáp, “Từ lúc Nhị gia Úc Ninh còn nhỏ thì đã ở đây rồi đó.”

Thanh Việt Bạch nheo mắt, đang nghĩ ngợi thì trong buồng trong vang lên giọng của Mệnh Sư:

“Tứ công chúa, chuyện này là nghịch thiên, ngươi hãy tha cho bộ xương già này đi… Chẳng phải Ma tộc các ngươi cũng có người đoán mệnh sao?”

Ma tộc?

Thanh Việt Bạch lập tức cảnh giác, lòng bàn tay xuất hiện Sinh Cảnh Chi, hơi thở dồn lại, sẵn sàng công kích.

Sao nơi này lại có người Ma tộc?!

Giọng nữ vang lên, nửa như cười: “Ma tộc chúng ta chỉ đoán được mệnh của Ma tộc, sao có thể tính được mệnh của yêu? Lão già, nói cho ta biết, Thanh Việt Bạch còn sống hay không?”

Thanh Việt Bạch chấn động, cả người khựng lại.

Giọng nói này…

“Ta không biết ngươi đang nói gì,” Mệnh Sư đáp, “Nhưng, Huyên Linh công chúa, ngươi nghênh ngang đến Yêu tộc thế này, không sợ phụ vương trách tội sao? Không sợ Yêu Vương bệ hạ sao?”

Tim Thanh Việt Bạch như bị búa nện mạnh một cái. Y trừng to mắt, ông ấy nói ai?!

Huyên Linh?!

Thanh Việt Bạch siết chặt Sinh Cảnh Chi, trong đầu thoáng hiện ký ức bốn năm trước, Huyên Linh học phù chú y dạy, sơ sẩy một chút liền bị trọng thương…

Thì ra là thế.

……Y đã nói rồi, sao có thể là y dạy sai được chứ?

“Ta là phụng mệnh phụ vương đến nha,” giọng Huyên Linh vẫn hồn nhiên cười, “Ngươi cứ tính đi, tính xem sao…”

Chưa dứt lời, âm thanh đột nhiên ngưng bặt.

Bởi vì đám hồ ly nhỏ đã ào vào, vừa la “ma nữ xấu xa” vừa xông lên.
Nhưng khiến Huyên Linh dừng lại không phải vì bọn hồ ly, mà là vì người đang đứng phía sau chúng.

Người đó mặc áo trắng như tuyết, dung nhan thanh khiết như ánh trăng, ánh mắt lạnh nhạt quen thuộc, giống hệt một người trong ký ức.

Huyên Linh: “…”

Trước Tiếp