Sau Khi Mang Thai Con của Long Ngạo Thiên, Ta Giả Chết Bỏ Trốn

Chương 32

Trước Tiếp

Hoài Trạch Cung.

Bên ngoài cung phủ, tuyết lớn tung bay tán loạn một màu xám trắng. Minh Xà hóa thành quái vật đầu rắn thân người, đôi mắt tròn xoay chuyển, nhìn nhóm trưởng lão phái đang quỳ ngoài điện, cùng mấy vị trưởng lão còn lại đứng phía sau.

Minh Xà vốn chẳng ưa bọn họ, lập tức cất giọng vang dội gọi vào trong:
“Chủ tử, bên ngoài đầy người quỳ a! Chắc lại đến kêu ngài và Ma tộc ký cái hiệp ước gì đó làm nhục Yêu tộc nữa…”

Giọng điệu nó tràn đầy chán ghét. Thanh Việt Bạch bị Minh Xà nhét trong bao tải, nghe vậy liền ló đầu ra, nhỏ giọng meo meo hỏi:
“Sao ngươi lại nói chuyện với người lớn tuổi như thế?”

Y còn tưởng Minh Xà đáng sợ lắm, nhưng sau khi tiếp xúc rồi, mới phát hiện đây chỉ là một kẻ nhị hóa, nên cũng không còn sợ nữa.

Minh Xà chẳng hề kiêng nể, lớn tiếng đáp:
“Bởi vì bọn họ đặc biệt ngu ngốc!”

Lục trưởng lão tức giận đến đỏ cả mặt, người đang quỳ cũng chao đảo suýt ngã, hung tợn trừng Minh Xà, giơ một ngón tay run run chỉ:
“Cái đồ súc sinh này, lại dám ăn nói hồ đồ như vậy!”

Thanh Việt Bạch sững sờ:
“Ông ta mắng ta là súc sinh! Lần đầu tiên có người dám chỉ vào ta mà nói như thế đó nha!”

Thực ra lục trưởng lão mắng Minh Xà nhưng hình như Minh Xà trời sinh thiếu dây thần kinh, nó đưa tay che Thanh Việt Bạch lại, rồi nghênh ngang dùng đầu rắn mắng trả, giọng âm dương quái khí:
“Hừ nha, ai dám nói y là súc sinh, người ta là hoa hoa nhỏ thơm ngát, ngươi mới là súc sinh đó! Chẳng phải ngươi cũng là hồ ly sao? Chẳng phải hồ ly cũng là súc sinh à?”

Trước mắt lục trưởng lão tối sầm, lão ta bật dậy, vén tay áo lên, lòng bàn tay tụ lại một nhóm yêu lực, định ra tay đánh…

Trưởng lão đã sống lâu năm, mà Minh Xà lại là thượng cổ hung thú, chẳng phải hạng tầm thường. Nếu đánh nhau thật, chắc chắn hai bên đều chẳng chiếm được phần hơn…

Ngay lúc hai bên sắp động thủ, trong cung bỗng truyền ra giọng nói của Úc Hoài Kỳ:
“Lăn vào đây.”

Trên người Minh Xà hòa lẫn hỏa khí và băng khí, khiến Thanh Việt Bạch không nóng không lạnh, thậm chí còn thấy dễ chịu. Nhưng sau bốn năm, y lại một lần nữa nghe được giọng Úc Hoài Kỳ, liền ngẩn người.

Giọng nói ấy còn lạnh hơn cả băng.

U sầu chưa kịp tan, Thanh Việt Bạch liền cảm thấy cái bao tải đang đựng mình bị đung đưa…

Minh Xà biến trở lại thân rắn, loảng xoảng loảng xoảng mà lăn vào Hoài Trạch Cung.

Đám Yêu tộc phía sau cũng bắt chước, đuôi cáo loảng xoảng loảng xoảng, lăn tròn như mấy quả cầu mà tiến vào.

Thanh Việt Bạch: “o_O???”

Bây giờ Úc Hoài Kỳ b**n th** đến vậy sao! Cư nhiên lại bắt người ta phải lăn vào để diện kiến hắn?

Y lén ló đầu ra, chỉ thấy trong cung hương khói mờ ảo, sương khói lượn lờ khiến y nhìn không rõ, chỉ mơ hồ thấy có một người áo đen đang cúi đầu bên cạnh bàn, hình như còn ôm thứ gì đó trong lòng.

“Bệ hạ!” Lục trưởng lão quỳ rạp xuống đất, vừa khóc vừa kêu: “Ngài có thể quản quản cái con xà này được không…”

Lời còn chưa dứt, Minh Xà đã chẳng buồn cãi lại, bởi vì nó vừa ngửi thấy hơi thở của người đang nằm trong lòng Úc Hoài Kỳ.

A? Minh Xà sững sờ, người kia vẫn còn nằm trên giường của bệ hạ? Vậy thì tên tiểu yêu nó đựng trong bao tải… thật sự là vị hôn thê của ngũ công tử sao?

“Minh Xà.” Giọng Úc Hoài Kỳ lạnh như băng sương: “Không phải ta bảo ngươi trông gương sao? Chạy đến đây làm gì?”

Minh Xà cũng vội quỳ xuống, gãi đầu lúng túng: “Không… không có gì, ta chỉ muốn nhìn xem bệ hạ thế nào thôi.”

Vừa quỳ xuống, áo quần chồng chất, chiếc túi liền đổ ra.

Thanh Việt Bạch nhân cơ hội bò ra ngoài. Y đang ở hình dáng nhỏ, động tác lại nhanh nhẹn và nhẹ nhàng vô cùng, lộc cộc chạy trốn ra phía sau một cái ghế. Từ góc này y không thể nhìn thấy Úc Hoài Kỳ, chỉ có thể nghe được tiếng bọn họ đang nói chuyện…

Lục trưởng lão run rẩy: “Giữ cái gương đó làm gì? Bệ hạ, ngài sẽ không lại có cái mộng tưởng không thực tế nào chứ?”

Cái gì gương? Thanh Việt Bạch nhăn mày, trong đầu hiện dấu chấm hỏi, thầm nghĩ… chẳng lẽ là “giải ước kính”?

Y lặng lẽ dịch thêm vài bước, rón rén đi theo hướng phát ra giọng Úc Hoài Kỳ.

Không biết vì sao, y lại muốn nhìn hắn một chút.

Nhưng phải cẩn thận đến cực độ- Thanh Việt Bạch thầm nghĩ, nếu bị phát hiện thì hỏng mất, cũng chẳng biết Úc Bình Khánh có đến cứu y không.

Chỉ mong cháu trai nhỏ kia còn có chút lương tâm… nếu không, y sợ là sẽ bị Úc Hoài Kỳ quăng nát thành tám mảnh.

“Má nó,” Minh Xà lớn tiếng quát: “Ngài ấy chỉ muốn một người sống lại thôi mà gọi là vọng tưởng? Vậy các ngươi nói Ma tộc với Yêu tộc liên thủ tấn công Tiên tộc thì không phải vọng tưởng chắc?! Tiên tộc chẳng phải còn có Pháp Lạc Đàm trấn thủ sao!”

Lục trưởng lão đỏ bừng mặt quát lại: “Pháp Lạc Đàm thì sao! Yêu tiên vốn không đội trời chung, chúng ta muốn giết Tiên tộc thì có gì sai?! Vị trí Yêu hậu lại bị một người chết chiếm, ta muốn để bệ hạ cưới thêm thê thiếp thì có gì sai?!”

Minh Xà cười khẩy: “Cưới ma nữ làm thiếp? Ha, ma với yêu khí chẳng thông nhau, ngươi cũng nghĩ ra được.”

Hai người càng nói càng ồn, còn Úc Hoài Kỳ thì dường như chẳng hề quan tâm, hơi thở trên người hắn lạnh lẽo, xa cách.

“Câm miệng.”

Trong điện lập tức yên tĩnh. Thanh Việt Bạch cũng không kìm được mà dừng bước, tim đập thình thịch. Cuối cùng y cũng tới được phía sau tấm mành trân châu, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy Úc Hoài Kỳ…

Úc Hoài Kỳ trông gầy đi nhiều, khoác trên người bộ áo đen viền chỉ vàng đã hơi nhàu, trong lòng ôm một người, động tác thân mật vô cùng, nhưng người kia lại dường như chẳng hề đáp lại.

Thanh Việt Bạch nhìn mãi vẫn không thấy người kia động đậy.

Những lời vừa nghe ban nãy vẫn quanh quẩn trong đầu y- Sống lại? Úc Hoài Kỳ muốn ai sống lại?

Bốn năm đã qua, chẳng lẽ kịch bản Long Ngạo Thiên trong trí nhớ y đều thành sự thật rồi sao?

… Không lẽ là muốn y sống lại? Ý nghĩ này vừa lóe lên, Thanh Việt Bạch lập tức gạt phắt đi, y ngay cả thi thể cũng chẳng còn, sống lại cái gì?

Đồ tan thành bụi rồi thì chỉ có thể hóa về đất thôi.

“Bệ hạ, ngài chê ta phiền cũng được, ta vẫn muốn nói.” Lục trưởng lão ưỡn cổ, vẻ mặt liều chết…

Úc Hoài Kỳ khẽ ngẩng đầu, đôi mắt đỏ như máu lóe lên, sát khí tràn ra.

“…” Lục trưởng lão như bị bóp nghẹt cổ, tiếng nói nghẹn lại, sắc mặt tím bầm.

Hắn nhìn người chết trong lòng Úc Hoài Kỳ, trong lòng đầy phẫn uất nhưng không dám nói ra.

Úc Hoài Kỳ lạnh nhạt nói:
“Không có việc gì thì cút.”

Lục trưởng lão: “…”

Đây mà gọi là không có việc gì sao?! Tay ngươi vừa động đã làm ta câm rồi đó!

Hắn sờ sờ mũi, chẳng dám uy h**p Úc Hoài Kỳ- ba năm trước có một trưởng lão nói, ngày nào Úc Hoài Kỳ chưa cưới, lão ta sẽ quỳ ngoài cung ngày đó. Kết quả, Úc Hoài Kỳ bắt người đó quỳ thật.

Quỳ còn chưa đủ, hắn còn dùng yêu lực biến cả ngoài cung Hoài Trạch thành băng tuyết, ngang nhiên nói: “Không sợ lạnh thì cứ quỳ. Quỳ chết một người, ta tặng một quan tài; quỳ chết hai người, xem như có thành ý.”

Minh Xà tê tê bò ra ngoài, mặc kệ cái bao tải hoa yêu, miễn không phải đục tường thì nó chẳng thèm quản.

* ( đục tường: kiểu đục góc tường vụng trộm, cướp vợ)

Trong điện nhanh chóng yên tĩnh. Thanh Việt Bạch dựng tai nghe nửa ngày mà chẳng hiểu được bọn họ nói gì, nhưng cái mũi thì đã ngửi thấy một mùi hương quen thuộc.

Mùi hoa hòe thoang thoảng, có chút vị đắng, bay ra theo làn gió nhẹ từ trong điện. Ánh mắt Thanh Việt Bạch sáng lên, lập tức đoán ra…

Là mùi canh hoa hòe!

Với một kẻ từng chỉ để nếm thử hương vị lá cây trong viện Tiết Vân Thanh mà bị đuổi đánh ba ngày liền, , thì loại canh này sao y có thể bỏ qua!

Ngửi được mùi hương, y chỉ cảm thấy bụng dạ đều mở ra, lập tức lần theo hướng mùi hương.

Kệ đi, chỉ là một chén canh thôi, nếu bị phát hiện, chẳng lẽ Úc Hoài Kỳ thật sự đánh chết cháu dâu mình sao?

Thanh Việt Bạch chưa từng thấy hôn ước này lại có ích như lúc này.

Chén canh hoa hòe đặt ở mép giường trong nội điện, mà người ăn vụng bao giờ cũng rất linh hoạt, vì thế Thanh Việt Bạch men theo rèm bò lên, cuối cùng thấy được chén canh kia.

Sao lại đặt một chén canh hoa hòe ở mép giường thế nhỉ? Thanh Việt Bạch hơi khó hiểu, nhưng vẫn cúi đầu uống.

Y uống rất vui vẻ, trên đầu còn nở ra một đám hoa đỏ nhạt, khẽ rung, vài cánh hoa còn rơi vào trong canh.

Thanh Việt Bạch chẳng để ý, trộm uống đến nửa chén thì thấy hơi no, khắp người lại truyền ra một luồng khí kỳ lạ…

Là yêu lực.

Y sững sờ, nhắm mắt lại, cẩn thận cảm nhận luồng yêu lực trong cơ thể.

Một dòng năng lượng thuần túy, mạnh mẽ, như biển cả mênh mông.

…Là của Úc Hoài Kỳ?

Nhưng sao trước đây uống lại chẳng có cảm giác gì? Thanh Việt Bạch gãi gãi mặt đầy nghi hoặc. Dù sao, đã có yêu lực, vậy chẳng phải y có thể biến lại hình dạng thật sao?

Thanh Việt Bạch ngưng thần tụ khí, hai tay kết ấn…

Bên cạnh giường là cửa sổ, ngoài cửa sổ mọc cây mai đỏ thắm giữa tuyết lạnh. Ấn pháp vừa hiện, tiểu yêu hoa chỉ to bằng bàn tay lập tức biến lại thành thiếu niên vóc dáng bình thường.

Thanh Việt Bạch mở mắt, cúi đầu nhìn, lại giơ tay sờ mặt, vui mừng reo khẽ:
“Thật sự biến lại rồi? Vậy chẳng phải là ta có thể dùng được yêu lực của Úc Hoài Kỳ sao?!”

Cùng lúc đó, tuyết ngoài cung bỗng dừng rơi, hoa mai đỏ thắm rụng tàn, cánh hoa bay lên. Cả mảnh đất trắng xóa chậm rãi sống lại, xuân phong thổi qua, cành khô đâm chồi, mầm xanh nhú lên từ lòng đất, hoa quỳnh nở rộ, cánh hoa khẽ rơi xuống một tờ công văn trải trên bàn…

“Sư huynh, đệ không chịu nổi nữa, không còn sức dẫn người luyện đan…” Lâm Bạch Vân đập đầu vào cột trong Lạc Đàm điện, mặt mày vô hồn:
“Từ khi huynh thành đệ nhất thiên hạ, mấy người đó như phát điên, bắt gặp người của phái ta là đòi bái sư!”

Pháp Lạc Đàm mặc áo trắng, giữa trán khắc ấn hoa quỳnh trắng lấp lóe, nghe xong chỉ ôn nhu cười:
“Sư đệ, đây chẳng phải là điều đệ từng mong sao?”

Bỗng nhiên, một cánh hoa rơi xuống mu bàn tay, hắn cụp mắt nhìn -là cánh hoa quỳnh trắng.

Đôi mắt vàng của Pháp Lạc Đàm co rụt lại.

“Ơ? sao Mộng Đàm lại nở?” Lâm Bạch Vân từ trên đỉnh chui ra, vừa chạy vừa nói: “Này, huynh…”

Chưa kịp nói dứt câu, trước mắt chỉ còn tàn ảnh. Lâm Bạch Vân trừng mắt há hốc mồm:
“Sư huynh đi đâu vậy? Tối có về không?!”

“Ơ, sao lại biến về rồi?”

Trong Hoài Trạch Cung, Thanh Việt Bạch cau mày nhìn thân thể nhỏ bé của mình, nghi ngờ là yêu lực chưa đủ, đang định uống thêm vài ngụm canh thì bên ngoài vang lên tiếng bước chân.

Có người trở lại rồi!

Thanh Việt Bạch lập tức chui vào gầm giường.

Quả nhiên, ngay giây sau, một mùi hương gỗ nồng đậm ập đến — là Úc Hoài Kỳ đi vào.

Hắn nhẹ tay nhẹ chân đặt thi thể trong lòng lên giường, cúi người xuống, theo thói quen hôn lên đôi môi đỏ mịn ấy mấy cái, rồi kéo chăn đắp lại cho y, sau đó xoay người bưng bát canh hoa hòe đặt trên bàn lên..

Úc Hoài Kỳ dùng muỗng khuấy khuấy canh hoa hòe, lẩm bẩm: “Ta ra ngoài một chuyến, tối sẽ về bồi ngươi, được không?”

Âm điệu ôn nhu này rơi vào tai Thanh Việt Bạch, y thoáng hoài nghi mình nghe nhầm.

Vừa nãy ở ngoài điện chẳng phải người này còn một bộ muốn giết người đó sao?

Rốt cuộc người nằm trên giường là ai? Vì sao thái độ của Úc Hoài Kỳ thay đổi nhanh như vậy?

Đột nhiên, tiếng muỗng khuấy canh khựng lại, trong phòng tràn ra một luồng tĩnh mịch.

Úc Hoài Kỳ gần như không thấy mà khẽ nhíu mày, hắn nhìn mấy cánh hoa màu đỏ nhạt cực nhỏ đang nổi lềnh bềnh trong bát canh hoa hòe trắng thuần.

Trán Úc Hoài Kỳ nổi gân xanh, như thể lãnh địa bị xâm phạm, hắn đặt bát canh hoa hòe bị “ô nhiễm” kia về chỗ cũ.

Giày da quệt nhẹ mặt đất phát ra tiếng động, tim Thanh Việt Bạch bất giác hoảng lên, trong đầu loé qua đủ loại ý nghĩ …

Hắn đã phát hiện ra gì sao?

Sao lại đột nhiên không nói nữa?

Tiếng bước chân càng lúc càng gần, Thanh Việt Bạch siết chặt tay, nhìn trái nhìn phải muốn tìm chỗ khác trốn…

“Thịch thịch thịch.”

Ánh mắt Úc Hoài Kỳ thu lại sát khí, nhìn về phía phát ra âm thanh — ở mép giường có một chiếc hộp dài, trông như để quạt.

“…”

Mày kiếm Úc Hoài Kỳ khẽ nhíu, giơ tay lấy chiếc hộp, bên trong không phải quạt, mà là một cành Hoa Chi.

Đó là Sinh Cảnh Chi rơi vào ngủ say sau khi Thanh Việt Bạch chết bốn năm trước.

Giờ phút này, Sinh Cảnh Chi đang gõ hộp không ngừng, như cực kỳ sốt ruột.

Úc Hoài Kỳ khựng lại, tựa hồ không dám tin, hắn đưa tay định chạm vào, lại bị Hoa Chi bật một cái đánh đỏ mu bàn tay.

Nếu là người thường, e đã nổi đóa mà bẻ gãy làm đôi, nhưng Úc Hoài Kỳ không làm vậy.

Đôi mắt đỏ của hắn hơi nheo, ánh nhìn thoáng hiện cảm xúc khác thường, hắn thu Sinh Cảnh Chi lại, đặt trước ngực.

“Thúc thúc!!! Chất nhi có việc cầu kiến!”

Ngoại điện lại vang lên một tiếng truyền âm the thé. Úc Hoài Kỳ buông hộp, phất tay áo đi ra, sát khí lan trên mặt.

Dưới gầm giường, giờ Thanh Việt Bạch mới dám thở phào, để phòng trường hợp hắn quay lại bất ngờ, y không lập tức chui ra, mà đợi thêm một lúc, rồi mới lao ra, định trèo qua cửa sổ chuồn đi…

Nhưng ma xui quỷ khiến, Thanh Việt Bạch dừng một thoáng, lại lộc cộc chạy về, bò lên giường.

Y muốn nhìn xem người được Úc Hoài Kỳ ôm là ai, nào ngờ bò không đúng hướng; y đi từ cuối giường vào, chỉ thấy một đôi chân trắng bóng.

Thanh Việt Bạch: “!!!”

…Người này vậy mà chỉ khoác áo ngoài, không mặc áo trong!

Úc Hoài Kỳ đã làm gì với người này?!

Thanh Việt Bạch nheo mắt, lại sột soạt bò lên đầu giường, muốn nhìn rõ mặt mũi người kia…

“Oanh!!!”

Bên ngoài bỗng vang lên tiếng thân thể va mạnh vào cột, như có kẻ bị hung hăng ném vào thứ gì đó, ngay sau đó là giọng Úc Hoài Kỳ lạnh băng pha lẫn sát khí…

“Ngươi tới chỗ bổn tọa để tìm vị hôn thê của ngươi?”

Thanh Việt Bạch cảm động suýt rơi nước mắt, trời ơi, cháu trai lớn thật sự tới tìm y…

Y không rảnh bận tâm người trên giường là ai nữa, vội nhảy xuống…

“Thúc, thúc thúc…”

Úc Bình Khánh ho khan phun ra một ngụm máu, rón rén bò dậy bên cạnh cột: “Con không có ý khác, cũng không dám mơ ước Yêu Hậu… Con thật sự chỉ tới tìm vị hôn thê bị Minh Xà mang tới.”

Trong mắt Úc Hoài Kỳ loé lên tia châm biếm: “Minh Xà thường ở trong bảo khố, nó bắt vị hôn thê của ngươi làm gì?”

Uy áp Yêu Vương tràn ra, đè ép hắn.

Sắc mặt Úc Bình Khánh trắng bệch, nhưng vẫn cắn răng bò dậy. Hắn không dám nói mình tự tiện xông vào bảo khố, cũng tự giận bốn năm trước, bản thân quá mức l* m*ng.

Bởi sau khi Úc Hoài Kỳ mang vị kia về, hắn nhìn chằm chằm thi thể đang ngủ say ấy, buông một câu trêu ghẹo…

“Đây là công chúa thúc thúc cướp về à? Đẹp quá đi, sớm biết con cũng đi.”

Chỉ một câu ấy, Úc Bình Khánh bị Úc Hoài Kỳ giơ tay đánh gãy sáu cái xương sườn.

Yêu tộc Cửu Vĩ Thiên Hồ nổi tiếng chung tình; tiền nhiệm Yêu Vương cả đời chỉ một vợ một con, lại thêm kỳ đ*ng d*c kéo quá dài… Hậu bối noi theo, thường cũng chỉ ở bên một người suốt đời.

Sau đó, Úc Bình Khánh cũng cảm thấy mình khi ấy đúng là nói hớ, đáng đánh! Thúc thúc đánh hắn là đúng!

Nhưng hiện tại người kia là vị hôn thê của hắn, hắn tới cứu y thì có gì sai! Dựa vào cái gì mà lại đánh hắn chứ!

Nghĩ tới đây,Úc Bình Khánh bỗng dâng lên một luồng kiêu ngạo trong lòng.

Rồi ngay sau đó, “rầm” một tiếng, kiêu ngạo ấy bị chính tay hắn đập xuống đất, ngoan ngoãn quỳ xuống:
“Thúc thúc… Quả thật là con tự tiện xông vào bảo khố, nhưng, nhưng chuyện này không liên quan tới thê tử của con, xin ngài trả y lại cho con.”

Úc Hoài Kỳ khẽ nhướng mày, đầu ngón tay vô thức lướt qua chiếc nhẫn trên tay.

“Đây là ngươi đang cho rằng bổn tọa cướp thê tử của ngươi?”

Úc Bình Khánh ngẩng đầu, trong mắt đầy không cam lòng.

Úc Hoài Kỳ nhếch môi cười nhạt, giơ tay kết một đạo chú quyết, gọ Minh Xài tới.

Minh Xà vẫn quen ở hình dạng rắn, nhanh chóng trườn vào cung, hô lớn: “Bệ hạ! Ta đến rồi!”

Úc Hoài Kỳ chẳng buồn ngẩng đầu, lạnh giọng cắt ngang:
“Tiểu Ngũ nói vị hôn thê của hắn bị ngươi bắt đi, có thật không?”

Minh Xà đáp: “Xác thực có chuyện này. Ta vốn định mang con hoa yêu đó vào cung để bệ hạ thẩm vấn, nhưng nó chạy mất trên đường, ta không tìm thấy.”

Úc Hoài Kỳ nheo mắt, liếc qua vẻ mặt đờ đẫn của Úc Bình Khánh, giọng nhàn nhạt nhưng lại đầy uy lực:
“Lần sau gặp chuyện như thế, trực tiếp đánh chết con hoa yêu đó và Tiểu Ngũ luôn, không cần bẩm báo. Hai người bọn họ vào bảo khố làm gì?”

Minh Xà lắc đầu: “Ta cũng không biết.”

Úc Hoài Kỳ dời ánh mắt về phía Úc Bình Khánh, cụp nhẹ mí mắt, giọng trầm xuống:
“Ngươi vào đó làm gì?”

Úc Bình Khánh không dám nói là vào tìm Giải Ứớc Kính, sợ rằng Úc Hoài Kỳ chỉ cần nhấc tay là g**t ch*t hắn. Trong cơn luống cuống, hắn buột miệng:
“Tìm… tìm k*ch th*ch!”

Trong cung thoáng chốc rơi vào tĩnh lặng.

Minh Xà trừng to mắt, kinh hãi nhìn hắn, trong lòng thầm thương tiếc, gan đứa nhỏ này quá lớn, ta sẽ chuẩn bị vòng hoa sẵn cho ngươi.

Vừa mới chạy ra ngoài, Thanh Việt Bạch: “…”

Úc Hoài Kỳ bật cười lạnh, giơ tay biến ra Trảm Dương Kiếm – đây là lần thứ hai Thanh Việt Bạch nhìn thấy thanh kiếm này, song hơi thở của nó khác hẳn trước kia. Lúc này, kiếm tràn đầy phẫn nộ, như muốn thiêu đốt trời đất.

Kiếm ý hóa thành những dải sáng dữ dội, đang chuẩn bị giáng xuống thì…

Bỗng nhiên, Sinh Cảnh Chi đặt trên ngực hắn khẽ động.

Thanh Việt Bạch lập tức nhận ra luồng liên kết kỳ dị nào đó, cả người chấn động!

Y ngẩng đầu, Úc Hoài Kỳ cũng khựng lại, dường như có sợi dây vô hình kéo tâm lẫn thần hắn, khiến hắn vô thức quay đầu nhìn về hướng này…

Chỉ thấy cái đầu ngốc nghếch của Úc Bình Khánh.

“Tức phụ!!!”

Úc Bình Khánh hét lên một tiếng, chạy đến bế Thanh Việt Bạch từ dưới đất lên.

Thanh Việt Bạch: “???”

Y nhân cơ hội kéo góc áo hắn, nhỏ giọng nói:
“Bây giờ ngươi có thể nhân cơ hội xin hắn giải hôn ước a!”

Úc Bình Khánh chẳng nghe thấy gì, nam nhân một lòng khoe khoang, yêu lực xoay chuyển, biến Thanh Việt Bạch trở lại hình người…

Một luồng gió thoảng qua, Thanh Việt Bạch mặc thanh y, dừng lại trong lồng ngực Úc Bình Khánh. Cùng theo đó là hương hoa yêu dìu dịu, vài cánh hoa nhỏ rơi lả tả…

Đinh linh.

Tiếng gió khẽ rung chuông lục lạc. Âm thanh ấy quen thuộc đến mức khiến toàn thân Úc Hoài Kỳ cứng lại, như tiếng vọng từ ngàn đêm trong mộng. Trảm Dương Kiếm trong tay hắn vì thế mà cũng dịu xuống.

Thanh Việt Bạch khẽ nhíu mày, liếc Úc Bình Khánh một cái, ánh mắt lạnh nhạt đến cực điểm. Úc Bình Khánh ngây người, sau đó mới nhận ra hình như mình làm vậy không ổn lắm.

Sợ bị Úc Hoài Kỳ phát hiện, Thanh Việt Bạch không dám quay đầu, cũng chẳng dám mở miệng.

Dung mạo và đôi mắt đã khác, nhưng giọng nói thì không đổi.

Úc Hoài Kỳ vốn ngồi, nay bỗng đứng dậy, chậm rãi tiến lại gần Úc Bình Khánh.

Phía sau lưng như bị lửa thiêu, Thanh Việt Bạch cảm nhận rõ một ánh mắt dán chặt vào mình, ánh mắt ấy như hóa thành thực thể ghim sâu vào da thịt, khiến y hoảng loạn!

Đông.

Đông.

Đông.

Tiếng giày ma sát mặt đất, thời gian dường như bị kéo dài vô tận. Thanh Việt Bạch nhắm mắt lại, rồi bất ngờ vùi đầu vào vai Úc Bình Khánh.

Mùi hương hoa yêu phả vào mũi, khiến Úc Bình Khánh chấn động tâm thần, cả người mềm nhũn. Hắn khẽ hé miệng, rồi chẳng hiểu sao lại đưa tay ôm lấy eo Thanh Việt Bạch, bất chấp nguy hiểm bị Úc Hoài Kỳ đánh chết, dốc toàn bộ yêu lực, thân hình chợt lóe biến mất!

Nhưng Úc Hoài Kỳ sớm đã biết cháu trai mình có cái tính ấy, khóe môi hắn nhếch lên, cười lạnh một tiếng, yêu lực bùng phát, bao phủ cả khoảng đất trời này.

“Úc Bình Khánh, vị hôn thê của ngươi gọi là gì?”

Úc Hoài Kỳ ngồi trở lại, trong mắt ánh lên tia sát khí nhàn nhạt, lòng bàn tay xuất hiện Sinh Cảnh Chi, hắn đặt pháp khí ấy cố định trên bàn.

“Nói là có hôn ước, nhưng dường như bổn tọa chưa từng thấy đứa nhỏ này. Vậy thì tặng y một món quà ra mắt, ngươi thấy sao, tặng cành xuân diệp này cho y, được chứ?”

Hắn ngồi yên trở lại, uy áp của Yêu Vương cũng theo đó mà thu về.

Úc Bình Khánh và Thanh Việt Bạch như trút được gánh nặng trong nháy mắt. Thanh Việt Bạch lặng lẽ nói với Úc Bình Khánh:
“Ngươi đang sờ eo ta, tiện thể đưa cho ta một chút yêu lực.”

Úc Bình Khánh: “!”

Hai tai hắn đỏ bừng, vội vàng rụt tay về, nhưng vẫn ngoan ngoãn truyền yêu lực cho y duy trì ba canh giờ, sau đó mới ngẩng đầu nhìn về phía Úc Hoài Kỳ đang cầm cành xuân diệp trong tay.

Nhìn kỹ, hắn lập tức nhận ra đó chính là Sinh Cảnh Chi, liền hoảng hốt nói:
“… Chất nhi không dám nhận.”

Úc Hoài Kỳ khẽ cong môi, giọng nói thong thả mà lạnh lẽo:
“Thật sao? Bổn tọa thấy gan ngươi cũng to lắm đấy. Nếu nhớ không lầm, hôn ước này đã định ra từ trước? Sao đến giờ vẫn chưa kết thân?”

Thanh Việt Bạch âm thầm xoay người. Có yêu lực rồi, y cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn, liền ngưng tụ yêu lực trong tay, vẽ ra vài chữ lơ lửng giữa không trung:
“Ta không thích hắn, xin giải trừ hôn ước.”

Toàn thân Úc Bình Khánh cứng đờ.

Úc Hoài Kỳ khẽ cười, đôi mắt đỏ máu khẽ chuyển, ánh nhìn dừng lại rất lâu ở ba chữ “không thích hắn”, giọng nói vang lên lạnh như băng:
“Vậy ngươi thích ai?”

Giọng điệu ấy như thể người trong phủ lâu năm ép hỏi người nhà đã mất tin tức, khiến không khí cả cung điện bỗng tràn ngập một luồng hàn khí lạnh thấu xương.

Úc Bình Khánh sợ ngây người, hắn vốn tưởng Úc Hoài Kỳ sẽ lập tức đuổi hoa yêu kia đi, không ngờ ngữ khí lại… dịu hơn?

… Tuy rằng vẫn lạnh buốt, nhưng so với bình thường thì quả thật có phần nhu hòa hơn một chút.

Không đúng!

“Ta không giải trừ hôn ước!” Úc Bình Khánh đột nhiên ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Thanh Việt Bạch: “Ta…”

Thanh Việt Bạch nhìn hắn bằng ánh mắt mông lung, không hiểu chuyện gì.

Cũng may y sớm có chuẩn bị, liền giơ tay tụ yêu lực, hóa thành một luồng âm thanh, chính là giọng Úc Bình Khánh lúc trước, vang vọng trong điện:

“Ta mới không cần thành thân với một con hoa yêu, hoa yêu yếu đuối, căn bản chẳng giúp được gì cho ta trong tu luyện cả!”

Úc Bình Khánh: “…”

Hắn tái mặt, vội vàng biện giải, giọng run rẩy nhưng vẫn thành thật đến đáng thương:
“Nhưng, chính là… Ta hối hận rồi! Ta không biết ngươi đi ra từ trong kiệu hoa lại xinh đẹp như vậy, ta vừa thấy liền động lòng!”

Không ngờ câu này vừa rơi xuống, luồng khí lạnh trong cung điện vốn chỉ như gió buốt liền hóa thành băng tuyết bao trùm. Úc Bình Khánh cảm thấy uy áp từ trên người Úc Hoài Kỳ càng lúc càng nặng.

“Kiệu…oa?” Úc Hoài Kỳ gằn từng chữ, giọng lạnh như băng, “… làm hôn lễ?”

“Không có!” Úc Bình Khánh vội kêu lên: “Nhưng ta thật sự thích y! Xin thúc thúc chứng hôn cho ta!”

Thanh Việt Bạch tức giận, dùng yêu lực viết chữ giữa không trung, nét bút nhanh và mạnh:
“Ta xinh đẹp, ta còn trẻ, thích ta là chuyện bình thường… Nhưng dựa vào cái gì chỉ vì một tờ hôn ước mà trói buộc ta? Ta không muốn! CÚT ngay!”

Càng viết càng tức, cuối cùng chữ ‘CÚT’ còn được y cố tình viết to gấp mấy lần, như muốn đập thẳng vào mặt người đối diện.

Úc Hoài Kỳ nghiêng đầu, giọng lạnh nhạt: “Thấy rõ chưa?”

Úc Bình Khánh, mới vừa hai mươi, như một chú cún con, sắc mặt ấm ức, cố chấp nói: “Không thấy.”

Lời vừa dứt, một luồng yêu lực mạnh mẽ quét tới, ép hắn mở mắt ra — chữ CÚT’ to tướng kia liền lơ lửng ngay trước mặt.

Úc Bình Khánh: “…”

Úc Hoài Kỳ: “Thấy rõ chưa?”

cuối cùng Úc Bình Khánh cũng nhận ra chỗ không ổn, kinh hãi nhìn vị thúc thúc của mình.

Nhưng cái hắn “thấy” không chỉ có thế. Tuy Úc Hoài Kỳ đang dồn yêu lực trấn áp hắn, nhưng ánh mắt thúc thúc lại dừng ở người tiểu hoa yêu kia. Cả thân hình thúc thúc khẽ run lên, trong mắt lóe lên tia điên cuồng xen lẫn hưng phấn.

Còn tiểu hoa yêu thì cúi đầu, đôi chân trần nghịch nghịch trên nền đất, dùng chân trái dẫm lên chân phải, hoàn toàn không để ý tới ánh nhìn dữ dội kia.

… Cũng không hề bị uy áp ảnh hưởng chút nào.

Úc Bình Khánh tròn mắt: Má nó?!

“Thấy rõ chưa?” Úc Hoài Kỳ lại tiến thêm một bước, giọng trầm xuống.

Úc Bình Khánh vội vàng hoàn hồn, gật đầu lia lịa, cả người run rẩy, không nói được một lời…

Nhưng Úc Hoài Kỳ vẫn chưa dừng lại, giọng càng lạnh, từng chữ như dao:
“Thấy rõ ràng chưa?”

Chữ ‘CÚT’ kia như cũng theo đó mà phình lớn lên, cao bằng hắn.

Úc Bình Khánh nước mắt đầm đìa: “Thúc thúc, con thấy rõ rồi…”

Tuy Thanh Việt Bạch không dám ngẩng đầu, nhưng cũng cảm nhận được ánh nhìn của Úc Hoài Kỳ, cả người cứng đờ. Y nghĩ thầm: giờ Úc Hoài Kỳ b**n th** tới mức này sao, một tiểu tử mà cũng ép đến thế…

“Được rồi.” Úc Hoài Kỳ lạnh lùng nói, “Hiện tại, bổn tọa cho các ngươi từ hôn.”

Bóng người hắn chợt lóe, hương gỗ lạnh lẽo ùa đến, Thanh Việt Bạch vừa hoàn hồn thì hai tai đã đỏ rực…

Những ngón tay mang vết chai mỏng của Úc Hoài Kỳ chạm vào mắt cá chân y, nhẹ cúi người xuống giơ tay phủi đi lớp bụi đen dính trên vạt áo y.

Đó là lúc trước bị Minh Xà bắt, y bị dính khói lửa của nó.

Khói của Minh Xà mà chạm vào cái gì thì cái đó đen sì, dơ bẩn vô cùng, khiến y trông chẳng khác nào kẻ ăn mày bị nhặt về.

Nhưng chỉ một luồng yêu lực phất qua, y phục đã sạch như tuyết.

“Bẩn.” Úc Hoài Kỳ nói.

Minh Xà: “……”

Úc Bình Khánh: “……”

Thanh Việt Bạch như bị sét đánh, sững sờ nhìn Úc Hoài Kỳ, hắn… hắn vừa nói y bẩn?!

“Cái này cũng bẩn.” Úc Hoài Kỳ thuận tay kéo túi nhỏ y đang đeo trên người, ném trả lại cho Úc Bình Khánh.

Thanh Việt Bạch càng ngây người hơn, môi khẽ run, có ý gì? Y chạm qua cái gì cũng bẩn sao?!

Úc Bình Khánh ôm lấy túi, nước mắt rơi ròng ròng: “Thúc thúc…”

Bịch.

Một tờ thư từ hôn nện thẳng vào ngực hắn ta, đập hắn ta đến ngây người.

Minh Xà thò đầu ra kêu: “A nha! Tiểu Ngũ công tử sắp ngất rồi! Mau, mau đến đỡ người a!”

Úc Hoài Kỳ khẽ cười, vừa ngẩng đầu liền khựng lại.

“…”

Thanh Việt Bạch nước mắt lưng tròng ngập trong mắt mà không rơi xuống, càng khiến người ta thấy xót xa.

Trước kia ở vườn bách thú, y là trung tâm của muôn ánh nhìn, chỉ cần mở nắp lồng đã có cả đám người xúm lại chụp hình.

Xuyên về thế giới này rồi, cũng chưa từng có ai dám thất lễ trước mặt y; ai hơi hỗn một chút đều bị cái danh “Bạch Ngọc Cung Chủ” (sư đệ của Pháp Lạc Đàm) dọa cho quỳ rạp xuống.

Ấy vậy mà giờ có người dám nói y bẩn!

Úc Hoài Kỳ ánh mắt chợt lạnh đi:
“… Ngươi lại vì tên nhóc đó mà rơi lệ?”

Thanh Việt Bạch đưa tay che mắt, lặng lẽ quay người đi ra ngoài…

Hai mươi bước…

Một trăm bước…

Chạy khỏi cung điện…

Thanh Việt Bạch chớp chớp mắt- trong đôi mắt của kẻ “khóc lóc” ấy giờ chẳng còn giọt lệ nào. Y giơ tay, dùng yêu lực hiện ra một pháp trận, theo bản năng hướng về Pháp Lạc Đàm truyền âm, gọi ra pháp quyết đặc biệt kia.

Không ai đáp lại.

Thôi vậy, xuống Hạ Tu Giới tìm đồ ăn ngon thôi!
Thanh Việt Bạch giơ tay vẽ ra một đạo chú quyết

“Đứng lại!” Úc Bình Khánh đuổi theo, “Này!”

Thanh Việt Bạch quay đầu, vừa nhìn thấy hắn ta liền sực nhớ ra một chuyện…

Xong rồi, vẫn chưa lấy lại Sinh Cảnh Chi!

Cùng lúc đó, Minh Xà nhìn chủ tử của mình vẫn đứng yên bất động như hóa đá, do dự cất tiếng:
“Bệ hạ?”

Úc Hoài Kỳ không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào giọt lệ rơi trên mặt đất.

Minh Xà tê tê bò lại gần, bản năng của loài rắn khiến nó thè lưỡi l**m một cái, sau đó nói bằng giọng đầy quái dị:
“Hoa yêu rơi nước mắt mà lại ngọt sao? Còn có cả mùi hoa hòe nữa.”

Úc Hoài Kỳ bỗng hoàn hồn, giơ tay chạm thử, đúng là cảm giác của canh hoa hòe.

Sắc mặt hắn tối sầm lại:
“Đi! Lập tức bắt bọn họ về cho ta!”

Tại Yêu tộc, trong một tán cây khổng lồ được biến thành nhà ở, Úc Bình Khánh và Thanh Việt Bạch ngồi đối diện nhau, bên ngoài bị bao phủ bởi từng tầng kết giới phòng hộ.

“Ngươi muốn lấy cành lá xanh kia à?” Úc Bình Khánh nhìn y, “Vừa rồi ngươi nói như vậy là để đánh lạc hướng thúc thúc, cứu chúng ta thoát thân đúng không?”

Thanh Việt Bạch: “… Hôn ước đã giải rồi, ngươi tỉnh táo lại đi.”

Úc Bình Khánh: “Nhưng mà, nếu ngươi không nói vậy, không dời được sự chú ý của thúc thúc, thì chỉ riêng tội tự tiện xông vào bảo khố thôi cũng đủ để ta bị ngài ấy chém thành thịt băm, à không, có khi còn chẳng thành miếng to như vậy nữa.”

Thanh Việt Bạch đưa tay gãi mặt.
Y đã từng nghe qua món “thịt băm”, nghe nói là một món rất ngon, được làm từ đủ loại thịt vụn trộn lại…

Úc Bình Khánh nhìn y một lúc, đột nhiên hỏi:
“Ngươi… thích thúc thúc của ta à?”

Trong nhà gỗ, hương gỗ nhẹ bay, trên bàn bày đầy trái cây tươi. Thanh Việt Bạch đang ăn nho, không ngờ hắn lại hỏi như vậy, liền khựng lại, mím môi, không đáp.

“Ngài ấy già rồi.” Úc Bình Khánh được đà lớn giọng, “Không trẻ bằng ta.”

Thanh Việt Bạch liếc hắn ta, bình tĩnh đáp:
“Hắn đẹp trai.”

Úc Bình Khánh: “Nhưng chẳng phải ngươi nói thúc thúc không thông minh bằng ta sao, ngươi thương ta hơn một chút không được à?”

Thanh Việt Bạch vừa cắn quả hạnh chua vừa đáp:
“Hắn rất đẹp trai.”

Không hiểu sao, dạo gần đây y lại rất thích ăn đồ chua.

Y nghĩ lát nữa phải tìm đại phu xem thử sao lại thế, dường như đứa nhỏ trong bụng cũng chẳng có động tĩnh gì.

“……Cho nên, ngươi đúng là thích thúc thúc ta?” Úc Bình Khánh chưa chịu buông, lại hỏi lần nữa.

Thanh Việt Bạch đang uống nước trái cây, khẽ khụ một tiếng, không trả lời thẳng, chỉ giơ một ngón tay, bình thản nói:
“Ngươi biết không? Nếu biểu hiện quá thích một người, thì vĩnh viễn sẽ chẳng bao giờ có được người đó. Bởi con người thường chỉ đuổi theo thứ mình không chiếm được. Giống như khổng tước xòe đuôi càng khó gặp, càng khiến người ta quý trọng.”

Úc Bình Khánh nghe mà chẳng hiểu gì, chỉ “hừ” một tiếng, không hỏi nữa, mà đổi đề tài:
“Đúng rồi, ngươi vừa nói muốn lấy Sinh Cảnh Chi à? Cái đó không dễ đâu. Thúc thúc ta luôn giữ bên ngực, chỉ có người ở cạnh thúc thúc mới lấy được.”

“Người ở cạnh hắn…”

Trong đầu Thanh Việt Bạch thoáng hiện cảnh tượng vừa thấy — đôi chân trắng nõn không mặc gì, nằm trên giường…

Nghĩ tới đó, y suýt nghẹn hạt trong miệng, vội ho khan:
“Úc Bình Khánh, ta hỏi ngươi, cái ‘Hiệp ước giữa Ma tộc và Yêu tộc’ mà Minh Xà nói là chuyện gì?”

Úc Bình Khánh không ngờ y nghe được đoạn đó, hơi sững lại, rồi dùng ánh mắt sâu xa nhìn y:
“Bốn năm trước, chẳng phải Pháp Lạc Đàm trở thành người mạnh nhất thiên hạ sao? Nhưng không hiểu vì sao Yêu tộc và Tiên tộc ngày càng đối địch nghiêm trọng. Yêu tộc thấy tiên là đánh, còn Tiên tộc thì bị ràng buộc, không được đặt chân vào Yêu giới — cũng không được phép làm tổn thương lẫn nhau.”

Thanh Việt Bạch: “Nói mấy chuyện ta chưa biết đi.”

Trước kia Yêu tộc và Tiên tộc chỉ cần gặp nhau là giết — chẳng cần lý do gì. Ai yếu hơn thì chết, thế thôi.
Nếu muốn qua lại thì phải che giấu thân phận, Tiên cũng vậy, Yêu cũng thế.

Mấy điều đó y đều đã đọc qua trong nguyên tác rồi.

Úc Bình Khánh thở dài, nói tiếp:
“Bốn năm trước, hai tộc Tiên – Yêu lập ra điều ước, quy định không được tùy tiện giết hại kẻ vô tội.”

Thanh Việt Bạch ngẩn người, trong đầu hiện lên một ý nghĩ khó tin:
“Là Pháp Lạc Đàm và Úc Hoài Kỳ cùng lập ra sao?”

Úc Bình Khánh lắc đầu, giọng lộ vẻ bất ngờ:
“Không. Ngươi nói ngược rồi.”

Lần này, Thanh Việt Bạch thật sự kinh ngạc.

“Là Úc Hoài Kỳ chủ động đề ra sao?”

Úc Bình Khánh không trả lời trực tiếp, có lẽ chính hắn cũng chẳng biết vì sao thúc thúc mình lại là người đầu tiên đề xuất điều ước đó.
Hắn chỉ nói tiếp:
“Sau đó, không phải Yêu tộc chúng ta đã yếu hơn Tiên tộc rất nhiều sao? Ma tộc liền tìm đến thúc thúc ta, nói rằng có thể liên thủ tấn công Tiên tộc. Đám trưởng lão nghe vậy liền vui như mở cờ, còn năm lần bảy lượt mở tiệc khoản đãi Ma tộc…”

Nói đến đây, Úc Bình Khánh bỗng như sực nhớ ra điều gì, bật dậy, hai mắt sáng rực:
“Ta biết cách lấy được Sinh Cảnh Chi rồi! Hai ngày nữa sẽ có yến hội! Ngươi có thể đeo mặt nạ, giả làm vũ nữ! Ta sẽ bảo ca ta chuốc say thúc thúc!”

Thanh Việt Bạch suy nghĩ một lát, cảm thấy cách này… hình như cũng có thể thử.

Chỉ cần lấy được Sinh Cảnh Chi, y sẽ có pháp khí trong tay, lúc đó cho dù gặp chuyện gì cũng chưa chắc chết được.

“Chỉ là…” Úc Bình Khánh gãi đầu, “Đó là pháp khí của người đã chết, ngươi lấy được cũng chẳng dùng được đâu. Với lại, nếu bị thúc thúc ta phát hiện, hắn có thể lật tung cả nóc nhà để tìm, ngươi tin không?”

Tim Thanh Việt Bạch khẽ động:
“Tại sao? Hắn hận chủ nhân của pháp khí đó lắm sao?”

Chuyện bị chặt sáu khúc xương sườn khiến Úc Bình Khánh vẫn còn sợ hãi tột độ.
Nhắc đến người kia, hắn lập tức nín thinh, chỉ lắc đầu, khẽ nói:
“Nếu hận, thúc thúc đã chẳng giữ lại trong ngực đến tận bây giờ.”

Hai ngày sau, yến hội của Yêu tộc chính thức bắt đầu.
Thanh Việt Bạch tạm ở lại nhà cây, trong thời gian ấy cũng nghe được không ít chuyện về Úc Hoài Kỳ và tin tức ngoài giới.

Tỷ như nay Pháp Lạc Đàm đã trở thành người mạnh nhất thiên hạ, Vạn Thời Từ lẩn trốn bên ngoài, còn Ma tộc thì nghe nói bị thanh trừng…

Nhưng chuyện về Úc Hoài Kỳ thì cực kỳ… đáng sợ.

Tỉ như giết trưởng lão, hủy hôn, đánh cháu trai, uống rượu một mình dưới trăng, khiến tất cả Yêu tộc trong lãnh địa đều sợ hắn đến mất mật…

Đêm trước yến hội, Thanh Việt Bạch ngồi trầm ngâm, thoáng bối rối trong lòng:
Nghe nói, hình như mấy năm nay Úc Hoài Kỳ chẳng có lấy một ngày vui vẻ.

Vì sao chứ?

Chẳng phải Vạn Thời Từ đã chết rồi sao?
Mệnh cách của Long Ngạo Thiên cũng đã được lấy lại rồi mà?

… Thôi, liên quan gì đến ta.
Y nghĩ thầm: Chỉ cần lấy được Sinh Cảnh Chi là xong.

Hôm sau, yến hội Yêu tộc khai màn.

Ma tộc và Yêu tộc cùng nhau dự tiệc, Ma tộc khoác sa y mỏng tang, vừa bước vào đã tỏa mùi hương tà khí.

Bóng đêm sâu thẳm, ánh nến lay lắt, tiếng đàn sáo vang loạn khắp đại điện.

Úc Ẩn — tam ca của Úc Bình Khánh — theo lời dặn của đệ đệ, run run rót rượu tiến đến gần vương tọa.
“Bệ hạ… đây là rượu do phu nhân ta ủ, thỉnh ngài nếm thử…”

Úc Hoài Kỳ nhìn tiệc rượu trước mặt, thần sắc thản nhiên, dường như chẳng mấy quan tâm.
Đám trưởng lão và Ma tộc đang bàn chuyện gì đó sột soạt ở phía xa, hắn cũng chẳng buồn liếc mắt.

Giữa ánh nến mờ, mấy ma nữ và yêu nữ thi nhau phô bày vẻ quyến rũ, nhảy múa uyển chuyển, yêu lực tỏa ra khiến cánh hoa rơi đầy điện.

Mãi đến khi nghe Úc Ẩn nói xong, Úc Hoài Kỳ mới khẽ nheo mắt, giơ tay nhận chén rượu, ánh sáng nhàn nhạt lóe trong đôi mắt đỏ như máu, hắn nhìn Úc Ẩn một cái thật sâu.

Giây phút ấy, Úc Ẩn bỗng có ảo giác quỷ dị — như thể vị thúc thúc này đã nhìn thấu mọi suy nghĩ trong đầu hắn ta.

Ha… Lần sau tuyệt đối không bao giờ giúp Úc Bình Khánh thu dọn cái đống hỗn độn này nữa. Úc Ẩn thầm nghĩ.

Hắn ta cúi đầu, cẩn thận rót rượu cho Úc Hoài Kỳ, một ly lại một ly…

Rượu qua ba tuần, Úc Bình Khánh núp trong góc tính toán thời điểm, lẩm bẩm:
“Không sai biệt lắm rồi.”

Yêu lực khẽ động, trên sân khấu liền xuất hiện một ma nữ dẫm lên lụa bay, nhẹ nhàng tiến đến gần vương tọa- nhưng không dám lại quá gần Yêu Vương.

Thanh Việt Bạch thay một bộ áo đen, giả làm sai dịch, lặng lẽ đến gần bên người Úc Hoài Kỳ.

Y không biết nhảy, nên cuối cùng không chọn giả làm vũ nữ.

Lúc này, trên người Úc Hoài Kỳ đã thoang thoảng mùi rượu, đôi mắt đỏ máu hơi nheo lại.

Ánh nến vàng chiếu nghiêng trên khuôn mặt hắn — quá đẹp, đến nỗi khiến Thanh Việt Bạch vô thức ngẩn ngơ.

Y cầm lấy chén rượu, bước đến bên hắn, đầu ngón tay khẽ chạm qua cánh môi hắn khi đưa chén rượu lên.

Khoảnh khắc tiếp xúc ấy, luồng yêu lực quen thuộc liền lan khắp toàn thân y.

Thanh Việt Bạch giật mình, hoang mang…

Sao lại thế này? Chỉ cần đến gần Úc Hoài Kỳ là có yêu lực sao?

Cùng lúc đó, cả đại điện rơi vào tĩnh lặng.

Đám trưởng lão sợ đến ngây người, nhìn người áo đen đột nhiên xuất hiện bên cạnh Yêu Vương, đến cả chén rượu trong tay cũng quên luôn.

“……Đó là ai?”

“Ngọa tào, vậy mà Yêu Vương chưa ném tên đó ra ngoài à?”
Ngay cả Úc Ninh cũng líu lưỡi, “Không đúng a, sao lạ vậy…”

Trên đài, Thanh Việt Bạch chẳng để tâm đến bọn họ, vì y vừa cảm thấy trong bụng có cái gì đó… động đậy.

Y giật mình, còn chưa kịp phản ứng thì ánh mắt Úc Hoài Kỳ đã dừng lại trên người y, nhìn thật lâu…

Phảng phất mọi thứ xung quanh đều ngừng lại.

“…Không có rượu.” Úc Hoài Kỳ khẽ nhắm mắt, trầm giọng nói: “Lại đây.”

Thanh Việt Bạch ngẩn ra, chưa hiểu gì đã theo phản xạ bước lên…

Ngay sau đó, trời đất đảo lộn, một cảm giác mất trọng lực ập đến…

Úc Hoài Kỳ như đang say, mắt khép hờ, thẳng tay kéo y vào lòng, để y ngồi trên đùi mình, trông như muốn y rót rượu.

Thanh Việt Bạch ngẩng đầu, liền nhìn thấy ngay Sinh Cảnh Chi trên ngực hắn.

Lúc này cành Sinh Cảnh chỉ nhỏ bằng bàn tay, vừa nghe thấy hơi thở quen thuộc của y liền khẽ rung lên.

Thanh Việt Bạch lập tức giơ tay chạm tới… trong nháy mắt, pháp khí dung hợp với chủ nhân, cành lá xanh biến mất.

“!!!”

Bắt được rồi! Y mừng rỡ đến sững người, nhưng chưa kịp vui thì bản năng mách bảo điều gì đó, khiến y ngẩng lên liền bắt gặp đôi mắt sâu thẳm của Úc Hoài Kỳ!

Cánh tay y bị nắm chặt, kéo mạnh về trước, Thanh Việt Bạch bị hắn ghì vào lòng, giọng nói khàn khàn của thanh niên vang ngay bên tai, pha lẫn vẻ mệt mỏi và nguy hiểm:

“Chỉ cần nó thôi sao?”

Trước Tiếp