Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Nhắc tới cái tên này, Úc Bình Khánh sợ đến run lên, lập tức im bặt.
Hắn nghe nói vị Hoài Kỳ thúc thúc kia đơn độc suốt trăm năm, sau lại lại yêu một cái th·i th·ể, dọa đến mức Úc Ninh phải thức trắng đêm, sớm sớm đã định hôn sự cho đám tiểu bối Hồ tộc.
“Nhưng hoa yêu rất yếu a,” Úc Bình Khánh nghĩ nghĩ, ấm ức nói: “Ta lấy Hoài Kỳ thúc thúc làm gương, muốn trở thành người mạnh nhất Yêu tộc, ta không muốn cưới thê tử linh lực thấp.”
Hai mắt Úc Ninh tối sầm, nhìn không ra tương lai Yêu tộc, “Hoài Kỳ thúc thúc của ngươi mười mấy tuổi đã ch·ết cha mẹ, ngươi còn muốn so với hắn sao?! Hoài Kỳ thúc thúc của ngươi có thể cứu ta ra từ tháp cơ quan chín tầng, ngươi làm được không?!”
Úc Bình Khánh nghẹn lời, không lay chuyển nổi ông, chỉ đành vờ nhận lời cưới hoa yêu kia trước, trong bụng lại ngầm tính chuyện đào hôn.
Đang nói thì có người chạy vào truyền lời: “Nhị gia, người ngài muốn đã đưa về.”
Úc Ninh: “Úc Bình Khánh, còn không mau ra đón vị hôn thê của ngươi vào?!”
Úc Bình Khánh đang quỳ, nghe vậy mới chậm rãi đứng dậy. Hắn quỳ quá lâu, vừa đứng đã lảo đảo…
“Đón gì mà đón, hôm nay ta tới để từ hôn.”
Úc Bình Khánh khựng lại, bỗng quay đầu nhìn sang…là một cỗ kiệu hoa đỉnh đỏ, hai Yêu béo- gầy canh giữ ngoài cửa kiệu, còn chủ nhân giọng nói thì ở trong kiệu.
Chưa thấy người, đã nghe tiếng.
Mà giọng nói kia lại êm tai đến lạ. Trong đầu Úc Bình Khánh thoáng vụt qua ý nghĩ này, cuối cùng mới nghe hiểu Thanh Việt Bạch nói gì.
“Từ hôn? Vì sao?” Úc Bình Khánh theo bản năng nhìn vào bên trong kiệu.
Bên cạnh, Úc Ninh lộ vẻ như thấy quỷ, từ hôn chẳng phải đúng ý ngươi sao? Sao còn hỏi vì sao?
Trong kiệu, Thanh Việt Bạch khẽ nhíu màu, y bỗng vén rèm, nâng cằm, kiêu căng nói: “Ta muốn từ thì từ, cần gì phải vì sao?”
Trước đó, sau khi y chui ra khỏi quan tài, hai kẻ trộm mộ đã giải thích đại khái chuyện gì đã xảy ra.
Tước khi ch·ết hoa yêu đã để lại một tia hình phách trong quan tài của y, khiến dung mạo y thay đổi vài phần.
Mà tia hình phách này lại có tơ hồng đính hôn với tiểu công tử Hồ tộc. Theo quy tắc nào đó của Hồ tộc, nếu không cởi tơ hồng ấy, hành vi của y sẽ bị hạn chế, cũng không thể rời xa chủ nhân tơ hồng quá lâu; nếu vượt quá phạm vi, sẽ bị trời phạt đánh ch·ết.
Ba năm trước, hoa yêu kia chẳng biết điều này nên mới bị sét đánh.
Nghĩ đến đây, Thanh Việt Bạch hơi bực, Hồ tộc đều vô lý vậy sao? Y nhớ trước kia, Úc Hoài Kỳ đâu có như thế.
Vừa thấy gương mặt kia, Úc Bình Khánh theo bản năng nín thở.
Hắn bỗng nhớ tới hai năm trước đã thấy một bức họa trong phòng thúc thúc.
Ở một khu rừng, trời mưa như trút, người trong tranh vén thứ đang phủ trên tóc và áo, như tân nương vén khăn voan, nhìn ra ngoài khung tranh …
… Tuy hắn chưa từng gặp người ấy, và người ấy trông cũng không giống hoa yêu này cho lắm, nhưng bức họa dường như mang rất nhiều tình cảm của thúc thúc hắn, chỉ nhìn cũng cảm nhận được xúc động của người vẽ.
Thành ra đến giờ hắn vẫn nhớ, và lập tức nghĩ tới.
Bởi vì khí chất của hoa yêu này rất giống người trong tranh.
Thanh Việt Bạch: “Ngươi có thể đừng dùng ánh mắt như chó nhìn chằm chằm xương mà nhìn ta được không?”
Úc Bình Khánh giật mình hoàn hồn, mặt nóng bừng, ho khẽ: “Từ, từ hôn! Tốt quá! Ta cầu còn không được!”
Thanh Việt Bạch thở phào: “Vậy thì càng tốt…”
“Đi! Ta đưa ngươi đến gặp thúc thúc ta!”
Tiếng của Thanh Việt Bạch đột ngột tắc lại, đôi mắt bỗng mở to: “…!”
Y khựng một thoáng, “Thúc thúc ngươi là ai? Sao không tìm cha ngươi?”
Nếu y nhớ không lầm, trong nguyên tác, chỉ có tiểu bối Hồ tộc mồ côi cha mẹ từ nhỏ, việc đính hôn mới do thúc thúc chủ trì.
Đứa nhỏ này còn trẻ đã không cha không mẹ?
Úc Bình Khánh khiếp sợ tròn mắt: “Ngươi ngay cả thúc thúc ta cũng không biết?”
Nhắc đến đây, hắn hăng hái hẳn lên, nhảy dựng, mặt mày tràn đầy kiêu ngạo: “Thúc thúc ta chính là Yêu Vương Úc Hoài Kỳ!!!”
Trong điện bỗng im phăng phắc.
Thanh Việt Bạch chậm rãi ngẩng đầu, “Ta bỗng thấy, hôn này không hủy cũng được.”
Có lẽ vì đã lâu không thấy ánh mặt trời, trên người y mang một vẻ tái nhợt, xa cách; nhưng khi vẻ ấy hòa vào gương mặt xinh đẹp quá mức kia, lại như cảnh mưa hoa: khiến người ta muốn vén những giọt mưa trên má y, rồi hôn lên nh** h** thanh lệ.
Úc Bình Khánh nhìn ngây ra, hoảng hốt nghĩ: Vì sao lại không hủy? Y yêu ta ư? Ta lọt vào mắt y rồi sao? Hoa… hoa yêu đúng là tính tình khó lường nha.
Giờ phút này, lòng Thanh Việt Bạch vô cùng phức tạp.
Y vừa ra khỏi quan tài thì phát hiện mình đã hoàn toàn mất linh lực, còn huynh đệ y thì đã nhảy vọt thành Yêu Vương…
Theo kế hoạch ban đầu, nếu bốn năm trước Lâm Bạch Vân kịp thời đuổi đến, y còn có thể giữ lại nửa viên Kim Đan, chừa chút lực lượng…
Nhưng y không giữ được.
Chỉ cần nhớ tới điều này, Thanh Việt Bạch đã giận đến muốn chết, càng không muốn đi gặp Úc Hoài Kỳ.
Bụng bỗng réo một tiếng, Thanh Việt Bạch lập tức sai người: “Ta đói, chẳng lẽ ngươi không cho lão bà ngươi ăn cơm à?”
Úc Bình Khánh: “Đã… đã thành lão bà rồi sao?”
Úc Ninh: “…”
Là người xuất sắc trong lứa trẻ Hồ tộc, thân phận địa vị của Úc Bình Khánh vốn rất cao. Hắn vừa hạ lệnh, đã có người mang lên rất nhiều món.
Gà quay, gà kho, gà hầm… một bàn toàn đồ mặn…
Thanh Việt Bạch chóng cả mặt, nhíu mày liếc hắn, nói: “Ta không ăn gà.”
Bị y liếc một cái, tim Úc Bình Khánh như tan chảy, hóa thành hồ ly nhỏ ngồi chồm hỗm trên bàn, giọng mềm đi nhiều: “Vậy ngươi muốn ăn gì?”
Đám yêu nô bên cạnh trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm hai người như thể tiểu ngũ công tử nhà mình bị đoạt xác.
Hồ ly nhỏ trông lông đen xù mượt, Thanh Việt Bạch tiện tay xoa đầu hắn một cái. Y nghĩ nghĩ, mắt sáng lên: “Yêu tộc các ngươi có món canh hoa hòe, ngươi biết không?”
Úc Bình Khánh sửng sốt, kế đó ánh mắt trở nên cổ quái, sao hoa yêu này lại biết mỗi hồ ly đều có một cây ‘cây tức phụ’?
Cây hòe ấy gọi là Hồ Tâm Hòe, cành lá xanh lục, hoa trắng phấn, được gieo từ lúc hồ ly chào đời, mỗi năm cần rót một chút yêu lực nuôi nấng, hương vị tuyệt mỹ.
Thường để cho lão bà hoặc nhãi con ăn.
Chẳng lẽ y muốn sinh con với ta? Úc Bình Khánh thầm nghĩ, nhưng chẳng phải y là nam sao?
Hắn rối rắm nhìn Thanh Việt Bạch, đuôi hơi cong, ngượng ngùng nói: “Không được, phải đợi ngươi qua cửa rồi mới được ăn cây của ta.”
Thanh Việt Bạch nhướng mày, khoanh tay: “Đừng dùng dáng vẻ nửa muốn nửa chê đó nhìn ta. Gọi đầu bếp các ngươi nấu đi, ta có rất nhiều tiền!”
Y nói theo bản năng rồi đưa tay sờ túi trữ vật, lại sờ trúng khoảng không.
“?!!”
Thanh Việt Bạch sững lại, tiền của y đâu!
“Không được,” Úc Bình Khánh bỗng nói: “Canh hoa hòe là món cấm.”
Thanh Việt Bạch đang buồn vì mất túi tiền, nghe vậy theo bản năng hỏi: “Vì sao?”
“Vì thúc thúc ta không thích món đó.” Úc Bình Khánh nói: “Trước đây có người từng dâng canh hoa hòe cho thúc thúc, thúc thúc lập tức hút sạch yêu lực của kẻ đó, rồi ném th·i th·ể cho rắn ăn.”
Thanh Việt Bạch: “…………”
Y do dự một lúc, vẫn hỏi: “Vì sao hắn không thích?”
“Hình như hồi còn nằm vùng ở Tiên tộc, hắn hay phải nấu cho người ta ăn.” Úc Bình Khánh dùng đầu hồ ly dụi vào lòng bàn tay Thanh Việt Bạch, hắn phát hiện trên người y có một mùi hương hoa nhàn nhạt, dễ chịu vô cùng.
“Nghe nói không làm liền sẽ bị đì, còn bị phạt chạy bộ nữa.”
Thanh Việt Bạch chỉ chỉ chính mình: “Ta sao? Ta đì hắn?!”
Úc Bình Khánh khó hiểu: “Liên quan gì đến ngươi?”
… Ờ nhỉ. Thanh Việt Bạch quên khuấy mất là mình còn đang bị hình phách hoa yêu pha lẫn vào, tròng mắt xanh lục cũng đã biến thành đen, hiện giờ y không còn là Thanh Việt Bạch.
Nhưng y vẫn nghĩ không ra, y tự nhận đối với Úc Hoài Kỳ không tệ mà? Sao lại thành ra thế này?
Thanh Việt Bạch bực bội, kéo tai Úc Bình Khánh hơi mạnh tay.
“Này này này! Không cho ngươi ăn cái này thôi mà? Cũng đâu cần túm ‘lông thông minh’ của ta?” Úc Bình Khánh biến lại thân hình thiếu niên Yêu Tộc, bực mình nhìn y.
Thanh Việt Bạch rụt tay về, nghĩ ngợi, “Còn cách nào khác để giải trừ hôn ước không? Không cần gặp thúc thúc ngươi ấy.”
Nếu trước đó y chỉ vì chuyện cá nhân nên không muốn gặp Úc Hoài Kỳ, thì lúc này là tuyệt đối không thể gặp.
Y nhớ rõ trong nguyên tác, cách Úc Hoài Kỳ đối đãi kẻ thù cực kỳ đáng sợ, trong sách có một đoạn miêu tả, nghe xong y gặp ác mộng liền hai ngày.
Hồi đó Úc Hoài Kỳ mới hơn hai mươi, Yêu Tộc theo chế độ tông tộc, có một trưởng lão thấy hắn chướng mắt, liền lấy cớ bất kính trưởng bối, bắt Úc Hoài Kỳ quỳ ngay giữa đêm, kéo dài suốt hai ngày.
Về sau, Úc Hoài Kỳ đạt được một món bảo vật, thượng cổ hung thú [Minh Xà] cũng nhận hắn làm chủ.
【 Minh Xà đi qua là lửa cháy khắp nơi. Đêm khuya, Úc Hoài Kỳ mặc nguyên cây đen, thần sắc nhàn nhạt.
Minh Xà phun quả cầu lửa đốt cung điện của trưởng lão kia thành tro, ánh lửa rực sáng chân trời. Người trong cung muốn chạy trốn, lại bị yêu lực trói tại chỗ, kế đó liền truyền đến từng tràng kêu thảm.
Úc Hoài Kỳ mặt không đổi, chỉ khẽ cười, bàn tay đeo ngọc ban chỉ chậm rãi vuốt lớp vảy rắn rạn nứt trên thân Minh Xà, “Ngoan nào……bọn chúng coi như thưởng cho ngươi.”
Minh Xà hưng phấn lộ ra nanh răng thô to như cánh tay người.
“Úc Hoài Kỳ!” Trưởng lão thét chói tai bò ra từ bên trong, cả người đẫm máu, giòi bọ bò lúc nhúc trên thân, “Ta nguyền rủa ngươi, nguyền rủa ngươi giống cha mẹ ngươi, không ch·ết tử tế!!!” 】
Nghĩ đến đoạn văn kia, Thanh Việt Bạch rùng mình, đúng là kinh khủng.
Y tuyệt đối không thể để Úc Hoài Kỳ phát hiện y còn chưa ch·ết!
“Có.” Úc Bình Khánh nói: “Chúng ta đến bảo khố Yêu Tộc tìm [Giải Ước Kính], soi một cái là giải được hôn ước, có điều bảo khố ấy vẫn do người của thúc thúc ta quản.”
Giọng Thanh Việt Bạch thoáng mừng: “Vậy thì tốt quá! Đi bảo khố thôi!”
Thấy y cười, tâm trạng Úc Bình Khánh cũng tự nhiên tốt theo, “Ừ! Ta bảo người nấu cho ngươi một bát canh hoa đào được không?”
……
Bảo khố Yêu Tộc nằm dưới lòng đất, tối tăm không thấy ánh mặt trời, quản lý cực nghiêm, cửa vào là một miệng suối có lốc xoáy màu máu.
Thị vệ Yêu Tộc chặn họ lại.
“Xin thứ lỗi, tiểu ngũ công tử, không có lý do chính đáng, ngài không thể vào.”
Úc Bình Khánh lấy Úc Hoài Kỳ làm gương, học luôn khí chất lạnh băng, hừ nhạt một tiếng, trong lòng bàn tay hiện ra một nhúm lông hồ ly đỏ thẫm biểu thị thân phận, “Ngươi mù sao? Cái này cũng không nhận ra?”
Thị vệ chấn động toàn thân, vội nhường đường, “Nguyên lai là bệ hạ sai ngài đến, sao ngài không nói sớm? Vừa rồi có nhiều điều thất lễ, xin tiểu ngũ công tử thứ tội.”
Úc Bình Khánh hừ lạnh, phất tay áo, người đã lóe lên lướt vào suối xoáy.
Ống tay áo mang theo gió cuốn một cánh hoa đỏ nhạt, chao nghiêng rơi ngay lên chóp mũi thị vệ kia.
“Hắt xì!”
Trong tay áo Úc Bình Khánh, Thanh Việt Bạch cũng hắt hơi một cái, thuận tay nắm vạt áo lót của hắn chà mũi, “Sao ngươi lại nghĩ giấu ta trong bông hoa mà mang đi?”
Úc Bình Khánh lo lắng nâng y lên, đặt vào lòng bàn tay, “Vì chỉ như vậy mới mang ngươi vào được. Bảo khố Yêu Tộc còn nhận huyết mạch, ngươi thấy trận pháp kia chứ, nếu không phải người Yêu Tộc thì bị xé nát đấy.”
Trong bảo khố tối om, từng dãy kệ dựng san sát, ngoài cửa suối là cánh cổng thứ nhất, mặt cửa loang ánh đỏ của trận pháp.
Một con bướm lạ bay sà qua, lập tức bị trận pháp đỏ đậm nghiền thành bụi mịn.
Thanh Việt Bạch: “…”
Y nhấc nhị hoa đào, cắn một miếng: “Giờ ta thấy ngươi đúng là thiên tài! Bảo sao mọc đến hai túm ‘lông thông minh’! Ngươi biết không? Thúc thúc ngươi chỉ có một túm ‘lông thông minh’ thôi!”
Úc Bình Khánh được khen đến đỏ cả tai, ngạo kiều hừ khẽ.
Hắn đeo cho y một chiếc túi chéo tí hon, bên trong nhét đầy cánh hoa đào thấm yêu lực, “Đeo cho chắc, kẻo lát nữa trên người ngươi mất mùi của ta là bị trận pháp phát hiện ngay.”
Thanh Việt Bạch: “Ừ ừ!”
Úc Bình Khánh ôm y trong lòng bàn tay, bắt đầu lục tìm từng tấc xem Giải Ước Kính ở đâu.
Thanh Việt Bạch ôm cây nến cao gần bằng mình, dựa vào tay hắn mà ngó hết bảo khố.
Trong bảo khố không biết từ đâu vang tiếng nước chảy róc rách, lại hầm hập nóng; trên kệ đặt những quả cầu thủy tinh muôn màu, còn có bình gốm tỏa hơi thở cổ xưa.
Bị hình phách hoa yêu ảnh hưởng, Thanh Việt Bạch cực kỳ sợ nóng, cứ thấy bứt rứt muốn ‘làm’.
Úc Bình Khánh cũng nóng đến choáng cả đầu, “Sao ta nhớ trước kia bảo khố đâu có nóng vậy…”
Thanh Việt Bạch nhích quần áo, né tránh, “Sáp nến nhỏ vào tay ngươi kìa.”
Úc Bình Khánh tưởng y chê sáp nến hôi, vội đặt y lên mu bàn tay mình, tự tay cầm nến.
Đến mức khiến Thanh Việt Bạch thấy có phần ngượng, y hỏi: “Ngươi bị nhỏ trúng rồi à? Có đau không?”
Vì nếu y không né, sáp nến chỉ dính vào áo y, đâu đến lượt rơi lên tay Úc Bình Khánh.
Úc Bình Khánh: “Không sao, hồ ly bọn ta da dày thịt béo, đâu có loại hoa yêu kiều quý như ngươi. Hình như ta thấy Giải Ước Kính rồi, bám chặt lấy ta, ta nhảy qua.”
Thanh Việt Bạch ngẩng lên, trông thấy một cây cầu, đầu bên kia là một tấm gương lớn, ánh bạc nhàn nhạt.
“Từ từ!!! Ta không có linh lực, cho ta ăn chút gì trước đã…!”
Úc Bình Khánh: “Ai nha, ta đảm bảo, không có ngã ch·ết đâu!”
Vừa dứt lời,một cái chớp mắt, hắn bỗng nhảy!
Thanh Việt Bạch lập tức che bụng, tiếng gió và tiếng hét của y cùng vang: “Ngươi có bệnh à!! Sao không bay qua cho rồi!!!”
Ầm!
Dưới cây cầu, dường như có thứ gì chuyển động trong vực sâu, truyền đến một tiếng rít, lại còn tiếng tê tê tê không dứt bên tai.
Úc Bình Khánh nhạy mũi ngửi ra mùi khói lửa và bùn đất trộn lẫn, đồng tử đột nhiên hóa đen thẫm, “Xong rồi! Là Minh Xà! Thúc thúc ta nhốt Minh Xà ở đây, bảo sao nóng thế!”
“?!” Thanh Việt Bạch tròn mắt, “Xà nào?!”
Trong khoảnh khắc, sóng nhiệt ngập trời ập đến, cả bảo khố bừng lửa, một con mãng xà khổng lồ trồi đầu lên từ vực sâu; hình thể nó như rắn, trên đầu lại mọc hai sừng nhỏ, lớp vảy trên thân nứt nẻ như đất khô, dung nham đỏ tràn rỉ ra từ trong khe.
“Tên nhóc ngươi là ai mà dám tự tiện xông vào bảo khố của chủ nhân?”
Úc Bình Khánh nơm nớp: “Ta… ta là tiểu ngũ công tử……”
Minh Xà rít một tiếng: “Ta quản ngươi đại ngũ tiểu ngũ, khẩu lệnh của chủ đâu?! Ngọc bội đâu?! Không phải hắn bảo ngươi đến thì cút làm đồ xỉa răng cho ta!”
Mắt Thanh Việt Bạch lóe sao, đầu váng mắt hoa, gỡ tay Úc Bình Khánh đang che áo y ra, bò dậy.
Động tác sột soạt ấy thu hút Minh Xà, con mắt nó bật mở to, đồng tử tròn ra vì kinh ngạc.
Đây là?
Mùi hơi thở này là…
Minh Xà bất ngờ thò đầu sát lại, Thanh Việt Bạch vừa hoàn hồn đã đối diện một đôi đồng tử đen nhánh ngập sắc máu, giữa đồng tử còn có một khe dọc.
“A a a a!!!” Thanh Việt Bạch hét to: “Cút ngay a đồ xấu xí!”
Minh Xà liên tiếp thăm dò, hít ngửi trên người y, lớp vảy lạnh băng phảng phất mùi máu, như đang thử xem y có ngon không.
Úc Bình Khánh lập tức nín thở, “Dừng tay! Minh Xà, đó là vị hôn thê của ta!”
Thanh Việt Bạch: “!”
Ai là vị hôn thê của ngươi, im ngay cho ta( ー.ー )!!
“…” Minh Xà trợn trừng, lườm Úc Bình Khánh, “Vị hôn thê của ngươi?”
Sao thấy giống người đang hôn mê trên giường bệ hạ thế?
Úc Bình Khánh: “Đúng! Mau buông y ra!!”
Minh Xà ngờ vực nhìn hắn, giống loài Minh Xà mắt vốn không tốt, mà tộc đời trước lại còn có chuyện lo*ạn lu*ân, nói chung thú tính đều như thế.
Bởi vậy nó nghi hoặc hỏi: “…Ngươi đừng nói là đang cạy tường thúc thúc ngươi đấy chứ? Ta muốn mang y đi cho chủ nhân xem.”
Thanh Việt Bạch như sét đánh ngang tai: “Cái gì?!”
Lời còn trên môi, chợt truyền đến cảm giác mất trọng lực; chỉ thấy Minh Xà dùng cặp sừng hất bổng Thanh Việt Bạch lên, thoắt cái đã chui thẳng xuống lòng đất.
Thuận đà nó còn phun một luồng ác khí, thổi Úc Bình Khánh văng khỏi bảo khố.
…
Đúng lúc bình minh, trong Hoài Trạch Cung lại dâng lên một luồng tử khí lạnh băng, nến khi tỏ khi mờ.
“Bệ hạ, có trưởng lão cầu kiến.”
Bỗng có người quỳ ngoài điện, truyền âm: “Là Lục Trưởng Lão.”
Trên chiếc giường đủ chỗ cho mười người, thoảng mùi hương khí. Úc Hoài Kỳ cúi đầu nhìn người đang được thân nhiệt hắn ủ ấm trong lòng.
Đó là thi thể Thanh Việt Bạch từ bốn năm trước.
Chỉ là những chỗ rách nát đã được tu bổ thành xương cốt hoàn mỹ, bóng loáng trắng đẹp, lại còn được hắn chải lệch mái, cài trâm sáng lấp lánh, trông rất ngoan.
Chỉ có điều sắc mặt quá tái, không chút sinh khí.
Úc Hoài Kỳ nhìn y, ánh mắt lại mềm xuống.
“Chủ tử!” Ngoài kia bỗng vang tiếng Minh Xà: “Bên ngoài quỳ nhiều người lắm a!”
Ánh mắt Úc Hoài Kỳ trầm lạnh, hắn chậm rãi đứng dậy, đặt bàn tay đang vòng trên cổ mình xuống, “Chút nữa ta lại về bầu bạn với ngươi.”
Tựa như người kia vẫn còn sống, hết thảy vẫn như thường.
Hắn đứng lên, kéo rèm bên sập vây lại, rồi đến chiếc bàn bên cạnh dùng để ghi ngày tháng, các hạt châu lần lượt xếp theo thứ tự…
Ngày thứ 1402.
Hôm nay hình như Thanh Việt Bạch rất thích ta, quấn lấy ta lâu hơn một chút.