Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Câu hỏi kia vừa thốt ra, không khí trong điện lập tức trở nên quỷ dị.
Có người hơi mở to mắt, ghé tai đồng bạn nhỏ giọng bàn tán: “Thanh Việt Bạch?! Đây là Thanh Việt Bạch a?”
“…Thanh Việt Bạch thì sao? Các ngươi hoảng hốt cái gì vậy?”
“?” Người kia khó hiểu quay lại, cũng hạ giọng đáp: “Ngươi không xem thoại bản à? Ngài ấy chính là cung chủ Bạch Ngọc cung đó!”
“Nhìn thái độ thế kia, chẳng lẽ lời đồn dân gian đều là thật sao?”
Trong lời đồn, Tiết Vân Thanh yêu thầm chưởng môn Pháp Lạc Đàm, nhưng Pháp Lạc Đàm lại thiên vị tiểu sư đệ không nên thân kia, cho nên Tiết Vân Thanh và Thanh Việt Bạch đã không đội trời chung từ lâu.
“Đương nhiên là chưởng môn sư huynh kêu ta tới.” Thanh Việt Bạch nâng chiếc quạt che nửa mặt, dưới mặt nạ, đôi mắt y cong cong, ánh lên ý cười.
Sắc mặt Tiết Vân Thanh lập tức trầm xuống, hắn đứng dậy, lạnh giọng nói: “Sư huynh đã bế quan rồi từ hai ngày trước rồi, ngay cả chuyện đại hội Vân Kính này cũng giao cho ta xử lý, làm sao có thể gọi ngươi tới?! Nếu ngươi chỉ muốn ra đây chơi, thì cứ nói thẳng, đừng mượn danh chưởng môn!”
Xưa nay hắn đều không ưa Thanh Việt Bạch, một phần là bởi vì thực lực của y không bằng mình, phần khác là vì hắn cho rằng Thanh Việt Bạch là kẻ ăn bám môn phái — nhiều năm qua chỉ chế ra được một đạo phù chú, xuống núi chẳng được mấy lần, cả ngày chỉ ru rú trong Bạch Ngọc cung.
Trừ ăn với ngủ, thì chỉ biết chạy lung tung trong môn, gây chuyện khắp nơi!
Nghĩ tới đây, Tiết Vân Thanh lạnh mặt, trừng mắt nhìn y, không hề che giấu sự chán ghét của mình.
Không ngờ lần này Thanh Việt Bạch thật sự bị oan. Nhưng cũng may y rất biết tùy cơ ứng biến, lập tức xoay người, ánh mắt dừng lại giữa đám đệ tử trong điện.
“Cái gì gọi là ‘tới chơi’ chứ? Ta cũng có thể đến để nhận đồ đệ mà?”
Nghe nhắc đến chuyện thu đồ, Tiết Vân Thanh mới sực nhớ lại việc đang dang dở, ánh mắt lại rơi lên người hắn vừa định kiểm tra…
Hắn rút trường kiếm ra, vỏ kiếm chỉ về phía Úc Hoài Kỳ.
“Ngươi, lại đây. Bổn tọa muốn xem linh căn của ngươi.”
Không nhìn kỹ thì thôi, vừa nhìn kỹ lại phát hiện người kia đeo nửa chiếc mặt nạ, Tiết Vân Thanh lập tức nhíu mày, giọng điệu không vui: “Vì sao lại mang mặt nạ, không dám để người khác thấy mặt sao?”
Thanh Việt Bạch nghe, trong lòng nghi hoặc — hắn nói câu này có phải đang bóng gió mỉa mình không? Y ho nhẹ một tiếng: “Nhị sư huynh, đệ…”
“Không nói ngươi!” Tiết Vân Thanh lập tức cắt lời, “Ta biết vì sao ngươi mang mặt nạ!”
“Vì sao vị Tiên Tôn này mang mặt nạ?” Úc Hoài Kỳ nhàn nhạt hỏi, trong giọng mang theo chút tò mò.
“Che đậy cái xấu.” Tiết Vân Thanh không chút do dự nói, nét mặt còn hiện rõ vẻ chán ghét.
Úc Hoài Kỳ hơi nhướng mày, ánh mắt thoáng hiện ý cười châm biếm.
Tiết Vân Thanh vẫn chán ghét y như trước kia. Thanh Việt Bạch âm thầm thở dài trong lòng, lại lén đảo mắt qua đám đệ tử bên dưới.
Y vốn không thật sự muốn thu đồ đệ, chỉ là đi ngang qua mà thôi.
Chẳng qua, là do đệ tử truyền lời nhầm, hay Tiết Vân Thanh cố ý muốn làm y mất mặt đây?
Thanh Việt Bạch cau mày, vừa nghĩ vừa liếc sang, bắt gặp Tiết Vân Thanh đang tự mình kiểm tra linh căn cho đệ tử mang mặt nạ kia.
Y nhớ trong bản gốc 《Tuyệt Thế Yêu Tôn》, linh căn chia làm thánh linh căn và ngũ hành kim mộc thủy hỏa thổ linh căn, trong đó thánh linh căn là tốt nhất.
Tuyệt Thế Yêu Tôn là quyển tiểu thuyết mà y — lúc ấy chỉ là một con khổng tước nhỏ trong vườn thú — thích nhất khi còn ở hiện đại, thường trộm nghe trộm xem. Câu chuyện kể về một nhân vật con lai, từ hai bàn tay trắng từng bước đi l*n đ*nh cao, mà trong quá trình đó, vô số người phải ch·ết.
Khi nghe đến đoạn cha mẹ nam chủ qua đời, khổng tước nhỏ chỉ bằng bàn tay ấy còn rơi hai giọt nước mắt tiếc thương.
Lúc đó còn bị người trong vườn chụp lại, đăng lên mạng với tiêu đề: “Nghe chút liền khóc! Khổng tước tuyệt mỹ ở vườn bách thú Bích Ngọc rơi lệ!”
Sau này y nghe đến mức ch·ết lặng.
Mỗi lần nam chủ gặp nguy cơ sẽ liền ch·ết vợ, ch·ết cha mẹ, hay nghĩa phụ nghĩa mẫu qua đời…
Tóm lại, mỗi lần tế thân nhân, thực lực liền tăng mạnh.
Mỗi một lần tế, nam chủ lại càng cường đại hơn.
Khi ấy Thanh Việt Bạch vừa phun tào vừa trộm xem bằng di động của nhân viên chăn nuôi, xem đến nỗi cận thị luôn.
Y chỉ là một con khổng tước nhỏ trong rừng, sau bị đưa vào vườn bách thú. Người ta đều nói chủng tộc y kỳ lạ — giống khổng tước mà lại chẳng giống khổng tước.
Biết cận thị, có suy nghĩ riêng, chẳng phải rất kỳ lạ sao?
“Ngươi là thánh linh căn.” Lời nói của Tiết Vân Thanh kéo Thanh Việt Bạch ra khỏi dòng suy nghĩ.
Thánh linh căn? Thanh Việt Bạch ngạc nhiên nhìn về phía đệ tử mang mặt nạ — người này lại có cùng linh căn với nam chủ trong truyện sao?
Nhưng y nhớ rõ trong nguyên tác, nam chủ chưa từng đến phái Thiên Nhất. Phái Thiên Nhất chỉ xuất hiện khi đại chiến tiên yêu kết thúc, trong một câu duy nhất: “Th·ương v·ong vô số, môn phái cứ như vậy mà mai danh ẩn tích.”
Người này… chẳng lẽ chính là nam chủ?
Thanh Việt Bạch khẽ nheo mắt, ánh sáng trong đồng tử khẽ dao động.
Thánh linh căn là loại căn cốt vạn năng, có thể tu bất cứ đạo nào, chỉ xem người mang nó lựa chọn con đường ra sao. Trăm ngàn năm nay, thế gian này chỉ từng xuất hiện năm người có thánh linh căn, mà năm người ấy, ai ai cũng danh chấn thiên hạ, lưu danh sử sách.
“Thánh linh căn thật hiếm thấy,” Bạch Vân Phong chủ Lâm Bạch Vân mở miệng nói, đứng dậy. Hắn là đan tu, quanh năm mặc một thân pháp bào màu lam nhạt, đến gần còn có thể ngửi thấy hương dược thoang thoảng.
Nhân lúc mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Úc Hoài Kỳ, Thanh Việt Bạch trái lại thở phào nhẹ nhõm, nửa dựa người trên ghế, tay phe phẩy quạt, nhàn nhạt nói: “Không ngờ lần này lại có đệ tử mang thánh linh căn — sư huynh, các huynh thật có phúc nha.”
Trong thế giới này, người tu hành chia làm bảy cảnh giới: Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần, Đại Thừa, và Độ Kiếp kỳ.
Tiết Vân Thanh là kiếm tu Hóa Thần, đã hơn hai trăm tuổi; còn thực lực Lâm Bạch Vân cũng không kém gì hắn.
Hai vị đại năng này đều là loại người say mê nhân tài có thiên phú xuất chúng, chỉ sợ lát nữa sẽ tranh nhau cướp đồ đệ cho mà xem — Thanh Việt Bạch nheo mắt, nhếch môi cười thầm.
May là chuyện này chẳng liên quan đến y, dù sao y cũng không định thu đồ đệ. Ngay cả tiểu nha đầu Huyên Linh kia cũng là cục diện rối rắm do nguyên chủ để lại.
Không khí trong điện lập tức vì thánh linh căn này mà trở nên căng thẳng, gần như ánh mắt tất cả mọi người đều rơi trên người Úc Hoài Kỳ.
“Nhập ta môn hạ đi,” Tiết Vân Thanh mở miệng trước, ánh mắt sáng rực, giọng nói mang theo sức hấp dẫn, “Bổn tọa sẽ rèn một thanh kiếm tốt nhất thế gian cho ngươi.”
Lâm Bạch Vân hừ nhẹ một tiếng, lập tức bước lên, nắm lấy cổ tay Úc Hoài Kỳ: “Kiếm tu đánh đánh gi·ết gi·ết suốt ngày, dễ bị thương tổn, không bằng theo ta học đan tu. Không cần liều mạng, chỉ cần có tài luyện đan, sẽ là một người trên vạn người.”
Úc Hoài Kỳ đã quen với những ánh mắt như vậy, hắn không hề bối rối, chỉ bình tĩnh rút tay khỏi lòng bàn tay của Lâm Bạch Vân.
“Đa tạ hai vị Tiên Tôn có lòng, nhưng ta không muốn theo các ngươi.”
Một câu nói rơi xuống, giữa điện lập tức ồ lên, vô số tiếng xì xào vang lên, ai nấy đều kinh ngạc đến cực điểm.
“Trời đất ơi, hắn có biết mình đang nói gì không? Kia là hai vị lão tổ kỳ Hóa Thần đó!”
“Hai vị Hóa Thần cùng tranh một đồ đệ… ta có phải đang mơ không?”
“… Mấu chốt là, hắn lại còn dám từ chối bọn họ??”
“Vậy hắn tới đây làm gì? Chẳng lẽ muốn bái chưởng môn? Nhưng chưởng môn cũng là kiếm tu kỳ Hóa Thần mà!”
“Hay là hắn muốn bái Thu Văn Sinh làm sư phụ? Nhưng Thu Văn Sinh mới chỉ Nguyên Anh hậu kỳ thôi a! Chẳng lẽ thời đại của âm tu sắp đến thật rồi sao?!”
Thu Nghe Sinh cứng người lại —chỉ thấy vị chủ nhân Tam Sinh điện chậm rãi đứng dậy, nắm chặt tay, rõ ràng là có chút kích động.
Mày kiếm Tiết Vân Thanh nhíu chặt, tức giận bốc lên. Hắn chưa từng gặp qua đệ tử nào dám vô lễ như thế, chưa từng có ai dám không cho hắn mặt mũi!
“Đã thế, tháo mặt nạ xuống rồi nói!” Thân ảnh Tiết Vân Thanh lóe lên, một đạo pháp lực đỏ rực tụ hội trong lòng bàn tay, giơ tay ném thẳng
“Rắc!”
Tiếng vỡ giòn vang, mặt nạ trên mặt Úc Hoài Kỳ nứt ra từng mảnh, vang lên cùng lúc ấy là giọng nói trầm ổn mà kiên định của hắn…
“Đệ tử muốn nhập Bạch Ngọc cung.”