Sau Khi Mang Thai Con của Long Ngạo Thiên, Ta Giả Chết Bỏ Trốn

Chương 2

Trước Tiếp

Gió lạnh trong rừng rít qua, người trước mặt mang theo mùi đàn hương mát lạnh, tựa như muốn cõng y.

Tuy Thanh Việt Bạch không hiểu rõ đạo lý đối nhân xử thế, nhưng y nhớ rõ sư huynh từng nói, không thể tùy tiện có “tiếp xúc thân mật” với người khác.

“Nhưng mà ta còn không biết tên ngươi, chúng ta lại chẳng quen thân gì, sao ta có thể để ngươi cõng được?” Thanh Việt Bạch từ chối đề nghị của hắn.

“Ta tên là Úc Nhị.” Úc Hoài Kỳ lập tức đáp, “Duật bỉ thần phong, úc bỉ bắc lâm úc.”

Thanh Việt Bạch vốn chỉ thuận miệng hỏi, không ngờ Úc Hoài Kỳ lại nghiêm túc trả lời như vậy, sắc mặt y trong thoáng chốc liền trở nên vi diệu.

Hắn thật sự muốn cõng y sao?

“Giờ thì lên đi.” Úc Hoài Kỳ nhàn nhạt nói.

Thanh Việt Bạch do dự.

“Miệng v·ết th·ương trên đùi ngươi là bị thực huyết thú cắn.” Úc Hoài Kỳ cụp mắt liếc qua miệng v·ết th·ương đang chảy máu không ngừng, “Ngươi càng cử động, máu sẽ chảy càng nhiều, không ngừng được đâu.”

Thực huyết thú? Thanh Việt Bạch nhanh chóng nhớ lại, lúc trước y lẻn vào huyệt động của báo yêu, quả thật từng bị thứ gì đó nhỏ như bàn tay trẻ con cắn sâu vào da thịt.

Thì ra đó chính là thực huyết thú.

“Nhưng ta không thể để ngươi cõng được.” Thanh Việt Bạch vẫn kiên quyết lắc đầu, “Như vậy kỳ lắm.”

Úc Hoài Kỳ: “…”

Hắn khẽ thở ra, bình thản đứng dậy, nhấc chân chuẩn bị rời đi…

“Nhưng mà ta có thể đứng trên vai ngươi nha.”

Lời vừa dứt, phảng phất như có thứ gì vỗ cánh, nhẹ nhàng đáp lên vai hắn.

Tính tình Úc Hoài Kỳ âm lệ trời sinh, bản năng lập tức xuất ra sát chiêu, ảo ảnh cửu vĩ sau lưng bùng lên dữ dội…

Trong rừng rậm nhất thời vang lên từng trận k** r*n trầm thấp, như sợ hãi uy lực phát ra từ hắn.

“…… Hả? Vì sao chúng nó đều kêu thế?” Thanh Việt Bạch hoàn toàn không cảm nhận được luồng uy áp đáng sợ kia, mà quay đầu nhìn về phía Úc Nhị…

Úc Hoài Kỳ chỉ cảm thấy có thứ gì đó mềm mềm, lông xù cọ lên mặt mình, hắn theo bản năng hơi nghiêng đầu nhìn…

Một con khổng tước màu xanh lục, to bằng bàn tay, đang đậu trên vai hắn. Khổng tước này khác hẳn loài thường thấy, đuôi cực dài, mềm mại vô cùng, từ vai trái của hắn rủ xuống, lại quấn vòng lên vai phải, nhẹ nhàng ôm lấy.

Đôi mắt nó là màu xanh đậm, trên đầu có một chùm lông vũ dựng thẳng, đỉnh chùm lông vũ ấy lại có một hình trái tim nhỏ lấp lánh.

Thứ vừa chạm vào mặt hắn, là trái tim nhỏ đó.

…Vì sao người này lại không chịu ảnh hưởng bởi uy áp của ta?

Đồng tử Úc Hoài Kỳ thoáng co rút, hắn lập tức thu hồi sát chiêu, cửu vĩ cũng biến mất trong nháy mắt.

Rừng rậm vô biên khôi phục yên tĩnh trong tức khắc.

“Hử? Bọn họ lại không kêu nữa rồi.” Thanh Việt Bạch nghiêng đầu nhìn quanh rừng, càng thêm tò mò, “Vì sao vậy?”

Úc Hoài Kỳ khẽ giơ tay chạm lên môi, hơi nheo mắt lại, ho nhẹ một tiếng: “Đi thôi.”

Phái Thiên Nhất tọa lạc trên ngọn núi cao chìm trong tầng mây lượn lờ. Trên đại lục này, tiên môn trăm nhà cùng tồn tại, tuy trong tên có chữ “Nhất”, nhưng phái Thiên Nhất lại chỉ có hơn hai trăm người, bao gồm một vị chưởng môn và năm vị tôn chủ. Trong tiên môn trăm nhà, thứ hạng của bọn họ cũng không tính là cao.

Trên núi là tiên nhân, dưới chân núi là phàm nhân, còn trong núi thì có một cung, hai điện, ba phong.

Giờ phút này, dưới chân núi, trong một khách đ**m, một phụ nữ ngồi giữa đại sảnh, nhìn những thiếu niên kết bạn cùng đi ra ngoài, trong mắt tràn đầy hâm mộ:

“Không biết đứa nhỏ chưa chào đời trong bụng ta có tiên căn hay không. Nếu có tiên căn, có thể lên núi bái sư học đạo.”

Phái Thiên Nhất ba năm mới thu đệ tử một lần, mà hôm nay chính là thời điểm đó.

Người có tiên căn sẽ được chia ra tu hành theo thiên phú — có thể là kiếm tu, đan tu, cầm tu,..

“Kia cũng phải là tiên trưởng người ta nguyện ý thu mới được chứ!” Trong sảnh có người bật cười, “Hơn nữa, nếu tổ tiên ngươi chưa từng có tiên giả nào, sao có thể sinh ra đứa nhỏ có tiên căn được?”

Người phụ nữ bị chọc liền đỏ mặt, xấu hổ chẳng biết đáp sao.

Đang lúc nàng ngượng ngùng, có một giọng nam ôn hòa xen vào:

“Lời ấy chưa hẳn đúng. Nếu có tiên linh đầu thai vào bụng nàng, chẳng phải cũng sẽ được tiên giả chọn sao?”

Người phụ nữ ngẩn người, nhìn về phía thanh niên vừa lên tiếng giúp mình. Người kia mặc một thân trường bào tím, thiếu mất nửa cánh tay, gương mặt ôn nhu, đặc biệt là đôi mắt kia, khiến người ta cảm thấy vô cùng dịu dàng.

“Còn có chuyện như vậy sao?” Người vừa cười nhạo ban nãy ngạc nhiên, “Sao ta chưa từng nghe qua?”

Nam nhân áo tím mỉm cười: “Chỉ vì kiến thức ngươi nông cạn mà thôi.”

Người kia lập tức giận dữ, đập bàn đứng dậy: “Ngươi nói ai ngu dốt hả…”

“Huynh à, bớt nóng,” bạn đồng hành vội kéo hắn lại, khẽ nói: “Thật ra đúng là có chuyện như vậy đó.”

“Đúng rồi, bình tĩnh chút.” Một giọng nữ từ quầy truyền tới, “Đừng có mà đánh nhau trong quán của ta. Nếu làm hỏng bàn ghế ta khắc chú ngữ lên, các ngươi có bán thân cũng không bồi thường nổi đâu.”

Trong sảnh, bàn ghế không cần gió mà vẫn tự động chuyển động, bút mực trên quầy cũng tự mình viết ra từng dòng chữ, dường như bị một loại chú pháp nào đó điều khiển.

Trong bếp không có người nấu, dao thớt, muôi chảo, bát đũa đều tự mình bay qua bay lại, tự dọn dẹp, rồi nhẹ nhàng bay đến trước mặt khách.

Toàn bộ khách đ**m chỉ có một mình nữ chưởng quầy trông coi, một tên sai vặt cũng không có.

Loại chú này tên là “Đã sinh chú”, do Phù tu sáng chế.

“Ai nha! Ta nhớ ra rồi! Trên núi kia đúng là có một vị tiên linh chuyển sinh đó!” Có người trong quán vỗ tay cái bốp, hưng phấn nói, “Hai mươi năm trước, chẳng phải chưởng môn phái Thiên Nhất đã tự mình xuống núi, dẫn ‘Thanh Việt Bạch’ về Bạch Ngọc cung sao? Nghe nói y chính là tiên linh chuyển sinh! Mà ‘Đã sinh chú’ này, cũng là do y sáng chế đó!”

Người kia vừa nói xong, trong quán lập tức có người khác phụ họa:

“Đúng đúng, nghe nói sau khi chú này được truyền khắp nhân gian, ngàn nhà vạn hộ, chỉ kém một bước nữa là được thần dụ giáng xuống, phong y làm tiên nhân chân chính bất lão bất tử đấy!”

“Ngươi xạo quá rồi! Nghe đâu vậy? Ta nhớ rõ nhiều năm nay y chỉ từng làm ra mỗi đạo chú này thôi mà? Còn nghe nói ngay cả tích cốc y cũng chưa học được! Nếu không nhờ chưởng môn sư huynh che chở, sợ là đã sớm bị đuổi xuống núi rồi ha ha ha!”

“Một đám phàm nhân.” Nữ chưởng quầy lườm bọn họ một cái, giơ tay hái hoa hải đường bốn cánh xuống, khẽ niệm chú, tung lên.

Cánh hoa hồng nhạt theo gió bay ra khỏi khách đ**m, phiêu đãng giữa không trung…

Thanh Việt Bạch đang đập cánh phành phạch bay trở về Bạch Ngọc cung, bỗng bị cánh hoa bay tới che mất tầm mắt, không cẩn thận ngã từ trên không xuống, rơi thẳng vào biển hoa sen ngoài cung.

Một luồng sáng xanh đậm chợt lóe lên, khổng tước nhỏ hóa thành hình người trong nháy mắt.

Người đang chăm sóc biển hoa cảm nhận được, vội vàng chạy tới, mừng rỡ kêu lên:

“Cung chủ! Ngài rốt cuộc đã trở lại rồi!”

Thanh Việt Bạch cố nhịn xúc động muốn lăn một vòng trong bụi hoa, đứng dậy, gương mặt trắng nõn xinh đẹp mang theo vẻ quật cường, “Đã nói đừng gọi ta là cung chủ rồi, nghe kỳ chết đi được!”

“Ai nha, là chưởng môn nói phải gọi vậy mà,” vị đệ tử kia gãi đầu, cười ngượng, “Đúng rồi cung chủ, ngài có mang Phục Linh Thảo về không? Sư muội Tiểu Huyên còn đang chờ dùng đó!”

Đệ tử này tên là Văn Kính, là thủ tịch đệ tử của Bạch Vân Phong — một trong “ một cung, hai điện, ba phong” của phái Thiên Nhất. Hắn là đan tu, tuổi còn lớn hơn cả Thanh Việt Bạch.

Còn Huyên Linh là đệ tử của Thanh Việt Bạch. Dưới môn y có ba đệ tử, đều theo y học phù, mà Huyên Linh là nhỏ nhất trong ba người.

Thanh Việt Bạch lấy từ túi trữ vật ra một cây tiên thảo tỏa ánh sáng lam, sống động như có linh khí, đưa cho hắn.

“Thật tốt quá!” Văn Kính cẩn thận thu thảo dược lại, mặt mày rạng rỡ, vui vẻ sấn đến bên người y — người mặc áo bào trắng như đang để tang kia trông cũng tươi tỉnh hẳn lên — “Ta đi luyện giải độc đan cho tiểu sư muội ngay đây!”

“Khoan đã,” Thanh Việt Bạch khẽ nâng ống quần, “Ngươi xem giúp ta trước, cái này bị ‘thực huyết thú’ cắn có trở ngại gì không?”

Văn Kính cúi đầu nhìn thoáng qua, lập tức trừng lớn mắt: “Cái gì thực huyết thú? Này không phải thực huyết thú a, cung chủ, đây là vết thương bị sâu thường cắn thôi! Với thể chất của ngài, chốc lát là tự lành ngay mà!”

Thanh Việt Bạch sững người: “…”

Bị sâu thường cắn?! Vậy mà suốt dọc đường y không dám động chân, sợ là trúng độc gì ghê gớm lắm?!

Cái tên Úc Nhị kia vì sao lại gạt y chứ?!

“Được rồi, không nói nữa, ta đi cứu tiểu sư muội trước đã!” Văn Kính vèo một cái biến mất, nhưng chưa bao lâu lại lóe sáng quay lại.

“Đúng rồi cung chủ! Sư tôn ta nói hôm nay là đại hội thu đồ đệ, dặn ngài nhớ phải đi lộ mặt đó!”

Thanh Việt Bạch hơi sững ra, chỉ vào chính mình: “Ta cũng phải đi à?”

Từ khi y xuyên đến đây, vẫn chưa từng xuống núi lần nào. Chưởng môn cũng chẳng mấy khi cho y tham dự sự vụ trong môn — ngay cả lần ra ngoài vừa rồi, cũng là y mưu tính suốt một thời gian mới trộm đi được.

Lý do không có gì khác, chỉ vì các sư huynh của y nhất định không cho y xuống núi.

“Là phải đó,” Văn Kính vẻ mặt muốn nói lại thôi, “Cung chủ…cái kia ngài…”

Thanh Việt Bạch: “Cái gì?”

Văn Kính giơ tay chỉ chỉ vào khóe mắt y.

Thanh Việt Bạch lập tức hiểu ra, tay vuốt lấy đuôi mắt, vội vàng chạy thẳng vào trong Bạch Ngọc cung.

Phái Thiên Nhất có một cung, hai điện, ba phong lạc. Bạch Ngọc cung là nơi ở của Thanh Việt Bạch; hai điện là Lạc Đàm điện và Tam Sinh điện; ba phong gồm Vân Thanh phong, Vũ Thanh phong và Bạch Vân phong.

Đệ tử mới lần này được đưa tới Tam Sinh điện để kiểm nghiệm linh căn.

Úc Hoài Kỳ lẫn trong đám người, thản nhiên dựa vào cạnh cửa, ánh mắt hờ hững nhìn những thiếu niên thần sắc khác nhau đang chờ kiểm tra.

Hôm nay hắn đã thay một bộ quần áo cũ, trên mặt đeo nửa chiếc mặt nạ. Tuy nửa che nửa hở, nhưng khí chất lại ung dung khác thường, khiến người ta cảm giác hắn như một quý công tử bước ra từ tiên môn, thế nên không ít ánh nhìn đều hướng về phía hắn.

Vân Thanh phong chủ — Tiết Vân Thanh, vừa liếc qua liền chú ý đến hắn.

“Ngươi tên gì? Tiến lên đây.”

Giọng nói lạnh lẽo vang bên tai, Úc Hoài Kỳ ngẩng đầu, thấy người mặc áo bào trắng, cổ tay quấn ba vòng kim hoàn.

Trong khoảnh khắc ấy, trong đầu hắn hiện lên cái tên — Tiết Vân Thanh.

Tiết Vân Thanh là một kiếm tu, là người mạnh nhất trong phái chỉ sau chưởng môn Pháp Lạc Đàm.

Ánh mắt Úc Hoài Kỳ thoáng lay động, liếc qua mấy vị tôn giả ngồi ngay ngắn trên điện, nhưng lại không đi về phía Tiết Vân Thanh.

Hắn còn đang do dự, thì bên ngoài đột nhiên có người kêu lên: “Nha! Cung chủ đến rồi kìa!”

…Cung chủ? Úc Hoài Kỳ khựng lại- sao phái này lại có cung chủ?

Hắn theo bản năng ngẩng đầu nhìn, mà trong điện lúc này không chỉ có hắn làm vậy.

Mấy trăm ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía cửa điện, ai nấy đều tò mò muốn xem vị “cung chủ” này là ai.

Giữa màn sương mù lượn lờ, một bóng người dần bước ra.

Người ấy mặc trường bào giao đen đỏ giao nhau, mái tóc dài được buộc đơn giản bằng một cành xuân hoa, tay cầm chiếc quạt xương ngọc trắng.

Khi bước vào điện, dáng người y linh hoạt, nhẹ nhàng như gió thoảng, tựa hồ có luồng khí mềm mại theo cùng.

“Trên mặt ngài ấy vì sao lại che nửa tấm mặt nạ thế kia?” Có người khẽ hỏi.

Ánh mắt Úc Hoài Kỳ vừa chạm vào y, liền khựng lại.

“Hửm?” Thanh Việt Bạch hơi nghiêng đầu, nhìn về phía Tiết Vân Thanh, “Nhị sư huynh, chưởng môn đâu rồi?”

Tiết Vân Thanh thấy y, sắc mặt lập tức thay đổi, ngữ khí ẩn ẩn lộ ra mấy phần không kiên nhẫn: “Thanh Việt Bạch, ai cho ngươi tới?”

Thanh Việt Bạch phe phẩy quạt trong tay, ra vẻ thản nhiên.

Trước Tiếp