Sau Khi Mang Thai Con của Long Ngạo Thiên, Ta Giả Chết Bỏ Trốn

Chương 29

Trước Tiếp

Giữa yến tiệc mạ vàng.

“Sao lại thế này?!” sắc mặt Hí Thược cứng đờ, “Sao đột nhiên y có lực lượng mạnh mẽ như vậy?”

Pháp thuật phản phệ khiến Cung Huyễn phun ra một búng máu, mặt tái nhợt, cười khẩy: “Ai nha, Vạn Thời Từ, xem ra trời cao cũng không muốn ngươi có được cái mệnh cách này.”

“Cung Huyễn! Ngươi đã đáp ứng chúng ta!” Hí Thược bỗng quay sang hắn, sắc mặt khó coi: “50 năm trước ngươi vẫn còn có thể đoạt mệnh cách của đứa nhỏ kia, vì sao 50 năm sau lại không thể?”

“50 năm trước các ngươi cũng đoạt mệnh cách của người khác sao?” Thanh Việt Bạch chợt nhớ tới Hí Thược từng đoạt được Cửu Thiên Tước Vũ, cùng với tiểu thư nhân ngư bị mù mắt, nghi vấn nói: “Đoạt của Thái Tử Yêu tộc?”

Vạn Thời Từ thay đổi sắc mặt, chợt quay ra nhìn y, trong ánh mắt lộ rõ vẻ ngạc nhiên, nhưng rất nhanh liền biến thành sát ý.

“Thanh Việt Bạch, ngươi không nên còn nhớ rõ chuyện này…”

Trong lòng bàn tay Vạn Thời Từ bỗng hiện ra một thanh trường kiếm, chậm rãi tiến tới gần Thanh Việt Bạch, kiếm quang lạnh thấu xương làm sắc mặt y tái nhợt, da cánh tay lập tức rạn nứt, hơi run rẩy…

Thanh Việt Bạch thoáng nghĩ không ổn — thân thể tạo tạm bợ bằng linh quả chịu không nổi kiếm của Vạn Thời Từ!

Nhưng Vạn Thời Từ nói câu kia ý tứ là gì? Cái gì gọi là “ngươi còn nhớ rõ”?

Vạn Thời Từ không để y kịp hỏi, trong mắt lộ chút tàn nhẫn: “Ta theo đuổi ngươi bao năm như vậy, định khiến ngươi thật sự thích ta, chỉ cần ngươi thích ta… Ta có thể…”

“Vạn Thời Từ,” Hí Thược đột phá lời hắn, sắc mặt khó coi, âm trầm: “Ta còn chưa ch·ết!”

Thanh Việt Bạch khẽ nheo mắt, vận khởi linh lực, chậm rãi lùi bước; Vạn Thời Từ tiến thêm một bước, y lui một bước.

Y nói: “Hai ngươi nói chuyện như thể đã có gì đó trước đó là sao? Hí Thược, ngươi và hắn đã sớm ở bên nhau rồi sao? Là kiểu không danh không phận gì đó?”

Tiên tộc rất coi trọng danh phận. Hí Thược nghe vậy bộc phát nổi giận, phóng tới trước, tay bóp cằm y, giọng lạnh: “Ngươi câm! Nếu không có cái thần cách này, ngươi tưởng Vạn ca sẽ theo đuổi ngươi sao? Nằm mơ đi!”

“Thần cách?” Thanh Việt Bạch ngẩn người, đó là thứ gì?

“Y có thần cách?” Những người tỉnh táo trong yến hội của Tiên tộc nghe vậy sôi nổi quay lại, từng đôi mắt tham lam tràn đầy hoài nghi…

“Ta tu 500 năm mà chẳng có thần cách, sao y lại có?!”

“Thần cách còn có thể bị cướp đi sao?”

“Vạn Thời Từ, ngươi đã biết từ trước? Cho nên mới muốn định hôn ước để chia khí vận của y?!”

Những lời nghi hoặc gõ vào sau lưng Vạn Thời Từ, hắn nhắm mắt, cười bình thản. “Hí Thược, ngươi làm được chuyện thì ít, hỏng thì nhiều.”

Hí Thược nhíu mày, lòng tự trách, nghiến răng: “Vạn Thời Từ, đừng quên ta đã vì ngươi làm biết bao việc…”

Vạn Thời Từ chỉ khẽ động một thoáng ở mắt, im lặng.

Ngược lại Cung Huyễn mỉm cười, nhìn trò cười vừa diễn ra, nói với đám Tiên tộc: “Đương nhiên ghần cách có thể bị cướp, vừa rồi ta dùng cấm chú, tước bỏ thần cách… Hiện tại, ai giết được tiểu mỹ nhân này, người đó sẽ có được thần cách.”

Danh tiếng của cấm thuật ác quỷ vang khắp tam giới; ngay lập tức đám Tiên tộc liền xuýt xoa, đồng loạt chuẩn bị pháp khí, nhưng ánh mắt không hướng về Vạn Thời Từ, mà đều dồn vào Thanh Việt Bạch phía sau ánh sáng kim sắc…

Yến tiệc mạ vàng lần này mời vài trăm tu sĩ; tu vi thấp đã sớm mê man bất tỉnh, còn tỉnh đều là Kim Đan trở lên.

Có người cuồng mộ, có người tham lam, có người toan tính lợi hại, có người nôn nóng muốn thử, nhưng không một ai dám bước lên đầu tiên.

Đó là thần cách.

Nếu là số mệnh Thiên Đạo đã định, Thiên Đạo có bảo hôn thần cách cho người này hay không?

“Tiểu cung chủ,” đột nhiên, một lão cụt tay mặc áo đen bước ra từ đám người, mặt già nua, mắt đầy tham lam: “Ta đã nghìn tuổi, chưa có thần cách, nên, xin…”

Thần kinh Thanh Việt Bạch căng lên, y chộp Hí Thược trước mặt, Sinh Cảnh Chi vươn ra, siết chặt cổ Hí Thược…

“Đừng tới gần, nếu không ta sẽ gi·ết hắn!”

Lão cụt tay chê cười, không sợ, giơ tay xuất một đạo kiếm quang mạnh mẽ bổ xuống!

Lúc kiếm quang kia bổ xuống đồng thời tiếng sấm ở chân trời cũng vang lên, kỳ lạ là tiếng sấm ấy chỉ đánh rớt thanh kiếm của lão cụt tay, không gi·ết hắn, dường như có điều gì đó can thiệp.

“Tại sao lại như vậy!” Có người nhìn về phía Cung Huyễn, kinh nghi bất định, “Đây là có chuyện gì?”

“Ta nhớ rõ trong ghi chép của Tiên tộc có nói, người có thần cách sẽ được Thiên Đạo che chở.”

“Nếu không phải y được phù hộ, thì vì sao bầu trời này lại thành như thế?”

“Nếu được phù hộ, vừa rồi Nhậm huynh mang sát khí, vì sao Thiên Đạo không trừng phạt lão?”

Phía chân trời, mây đen từng đợt cuộn trào, tia chớp lập lòe tụ lại trên một vùng trời, như một cơn lốc khổng lồ xoáy tròn.

Tim Thanh Việt Bạch đập nhanh dồn dập, trong lòng thầm nói: sao Lâm Bạch Vân còn chưa tới…

Thân thể y hiện tại là do linh quả tạm thời kết thành, sợ rằng sắp không chịu nổi nữa.

Chỉ cần khiến người khác nhìn thấy y “đã ch·ết” thì sẽ ổn.

Còn có…

Thanh Việt Bạch cắn môi, thử kết nối với một chiếc lông khổng tước khác.

Nhưng chiếc lông khổng tước kia lại không hề phản ứng.

Úc Hoài Kỳ vẫn bình an chứ?

… Hẳn là an toàn đi. Trên người hắn có lông khổng tước, có thể ngăn một lần tổn thương trí mạng.

Nghĩ vậy, y lặng lẽ truyền âm qua lông khổng tước, chỉ nói bốn chữ: “Khi nào trở về?”

Nếu hắn có thể trở lại trong mấy ngày tới, y còn có thể cầm cự được hai ngày nữa…

Hoặc, hiện tại y nên tìm cách xoay chuyển, chờ một cơ hội khác mà rời đi.

Lông khổng tước cẫn không đáp lại.

Thanh Việt Bạch thất vọng khẽ nhíu mày.

Sinh Cảnh Chi siết chặt hơn, sắc mặt Hí Thược nhanh chóng bị bóp đến tím tái, hoàn toàn không thể kháng cự lại linh lực khổng lồ đang tràn ngập trong pháp khí này, “Ngươi lấy đâu ra lực lượng mạnh như vậy…”

Dù khẩn trương trong lòng, Thanh Việt Bạch vẫn trấn định, cúi đầu mỉm cười trêu chọc: “Giờ mới biết ta không dễ trêu? Khi trước động một chút liền trêu ta, sao không nghĩ tới có ngày hôm nay?”

Dù không rõ lực lượng này đến từ đâu, nhưng y vẫn có thể mượn sức mà dùng.

“Vạn Thời Từ, ta hỏi lại ngươi một lần,” Thanh Việt Bạch nhìn chằm chằm hắn, “Các ngươi vừa nói mệnh cách 50 năm trước bị c·ướp đi là của ai? Hiện ở đâu?”

Nếu Vạn Thời Từ cướp đi chính là mệnh cách của Long Ngạo Thiên, vậy sẽ giải thích được vì sao Vạn Thời Từ lại là “người đệ nhất thiên hạ” , cũng giải thích được vì sao Hí Thược có được Cửu Thiên Tước Vũ, và vì sao sau này hậu cung bên Úc Hoài Kỳ biến mất nhiều như vậy.

Linh lực Vạn Thời Từ dao động dữ dội, sắc mặt hắn âm tình bất định.

Thanh Việt Bạch cong môi khẽ cười, rồi truyền âm sang Hí Thược: “Hí Thược, chắc bao năm nay hồng nhan tri kỷ bên người Vạn ca nhà ngươi không ít đâu nhỉ? Ngươi xếp thứ mấy a? Cửu Thiên Tước Vũ kia, là sau khi hắn cướp mệnh cách rồi mới tặng cho ngươi?”

Sắc mặt Hí Thược vốn đã khó coi, nay càng thêm thảm hại.

Bên người Vạn Thời Từ xác thực có rất nhiều hồng nhan tri kỷ, trong đó không ít người đã chết, phần lớn đều do hắn tự tay xử lý giúp Vạn Thời Từ…

Cũng có vài kẻ, là hắn muốn gi·ết. Hắn không chịu nổi việc thấy nhiều nữ nhân vây quanh Vạn Thời Từ như vậy, mà hắn- người được Vạn Thời Từ một tay nâng lên- lại chỉ có thể ôm hận trong lòng, ghen tỵ nhìn đám nữ nhân kia.

Từ vẻ mặt hắn, Thanh Việt Bạch đã đoán được đáp án. Y nhẹ cười: “Nói cho ta biết đi, mệnh cách kia ở đâu. Ta sẽ khiến nó quay về đúng nơi của nó. Khi đó, ngươi sẽ là người duy nhất của Vạn Thời Từ…”

Hí Thược cứng đờ, mắt lộ vẻ nghi hoặc, song lại không ngờ Thanh Việt Bạch buông thêm một câu.

“Ta cũng sẽ ch·ết.”

Hí Thược ngẩn ra: “Cái gì?”

“Nửa tháng trước thân thể ta mắc dị chứng, nhiều nhất chỉ vài ngày nữa sẽ hóa thành xương khô,” Thanh Việt Bạch mặt không đổi sắc nói dối, nâng tay chạm nhẹ lên má hắn, “Cảm nhận được không? Trong thân thể ta không còn linh lực.”

Bàn tay y lạnh băng, thậm chí có dấu hiệu khô héo.

Đồng tử Hí Thược co rút, “Vậy ngươi lấy đâu ra linh lực mạnh như vậy?”

“Đương nhiên là từ chưởng môn sư huynh thân ái của ta.” Thanh Việt Bạch nheo mắt, tiếp tục bịa, “Hài tử ra ngoài, trưởng bối luôn ban cho chút linh lực hộ thân. Đáng tiếc, ta vẫn không bảo vệ được mình ở đại hội Vân Kính…”

Thì ra là bị thương ở đại hội Vân Kính? Ánh mắt Hí Thược lóe sáng, nhìn bàn tay khô héo của y, héo rút nhanh đến mức gần lan lên mặt.

Nếu Thanh Việt Bạch mất đi mỹ mạo, Vạn Thời Từ sẽ không còn xem trọng y nữa.

Nếu có thể lấy đi mệnh cách của Vạn Thời Từ… rồi mượn cơ hội chiếm thần cách của Thanh Việt Bạch, vậy chẳng phải Vạn Thời Từ cũng sẽ điên cuồng theo đuổi hắn như từng đuổi theo y sao?

Hắn sẽ trở thành người duy nhất trong lòng Vạn Thời Từ…

“Thế nào, nghĩ kỹ rồi chứ?” Thanh Việt Bạch mỉm cười hỏi, “Mệnh cách đó ở đâu?”

“Ở khối bạch ngọc bên hông hắn,” Hí Thược lẩm bẩm: “Chỉ cần lấy nó đi, mệnh cách sẽ mất hiệu lực ngay.”

Thanh Việt Bạch nhíu mày: “Mất hiệu lực?”

“Đúng!” Hí Thược đỏ mặt, khàn giọng nói: “Ngươi có thể buông Thần Khí của ngươi ra trước không?”

Thanh Việt Bạch đáp: “Không thể. Hơn nữa, nó không phải Thần Khí gì cả, chỉ là một nhánh Hoa Chi mà thôi.”

Sinh Cảnh Chi nghe thế liền rung động, nở ra vô số nụ hoa nhỏ, chạm nhẹ vào người Thanh Việt Bạch như tỏ ý phản đối, khiến trên gương mặt y xuất hiện thêm nhiều vết rách nhỏ.

Lúc này, nếu có ai nhìn kỹ, sẽ nhận ra trên khuôn mặt ấy còn lớp dịch dung, cố gắng làm nó giống hệt khuôn mặt “Thanh Việt Bạch” thật.

Còn bộ y phục đỏ kia — chỉ để hấp dẫn ánh nhìn của người khác, khiến họ chú ý vào y phục rực rỡ mà không nhận ra khác thường trên mặt.

“Đừng làm loạn.” Thanh Việt Bạch bất đắc dĩ gạt mấy nụ hoa về, rồi hỏi tiếp Hí Thược: “Vậy nói xem, làm sao để nó không mất hiệu lực mà trở về tay nguyên chủ?”

“Không có cách nào!” Hí Thược tức giận nói: “Vạn Thời Từ đã mượn khí vận của mệnh cách này hơn 50 năm, chính vì khí vận sắp cạn nên hắn mới định cướp của ngươi!”

Mượn khí vận sao?

Thanh Việt Bạch chợt nhớ trong nguyên tác có nói về một loại bí pháp — “Thuật rút mệnh”.

Thuật này nghịch thiên mà đi, rút một phần mệnh cách người khác đặt vào vật chứa mang theo bên mình, từ đó có thể trộm lấy khí vận của người đó cuồn cuộn không ngừng.

Chỉ cần hủy vật chứa, kẻ thi pháp liền chẳng được gì cả.

“Vì sao lại cướp mệnh ta?” Thanh Việt Bạch vẫn không hiểu, “Mệnh ta có gì đặc biệt?”

Sắc mặt Hí Thược càng thêm vặn vẹo, hận ý khắc vào tận xương. Hắn nghiến răng, bỗng cảm nhận điều gì, kinh hãi nhìn về phía Vạn Thời Từ.

Cùng lúc đó, trên ngực Hí Thược — nơi cài Cửu Thiên Tước Vũ — lóe ra một đạo ánh sáng, toàn bộ ánh sáng kia chui vào thân thể hắn trong chớp mắt!

Tiếng sấm vang dội nổ rền trên trời, bản năng khiến Thanh Việt Bạch lập tức lùi về sau…

“Phanh!!!”

“Ngươi… vì sao lại tự bạo Kim Đan?” Thanh Việt Bạch nhón chân, nghi hoặc hỏi.

Giờ Hí Thược đã biến thành một người đầy máu, ngã gục xuống đất, ch·ết không nhắm mắt, vẫn trừng trừng nhìn Vạn Thời Từ…

Vạn Thời Từ nhàn nhạt thu hồi ánh mắt.

Bỗng, trong đám người, có ai đó mở miệng…

“Thiên Đạo không có phản ứng…”

“Nếu không… thử đoạt xem?”

“Nhưng phái Thiên Nhất vẫn còn có Pháp Lạc Đàm…”

“Pháp Lạc Đàm tính là gì?! Bế quan bao lâu không ra, nói không chừng đã ch·ết rồi!”

“Sao Vạn chưởng môn không ra tay?”

“Chậc, Vạn Thời Từ với Hí Thược tình cảm sâu nặng, ngươi không thấy Hí Thược vừa tự bạo Kim Đan sao, e rằng ngài ấy đang thương tâm?”

Không đúng.

Trực giác Thanh Việt Bạch mạnh mẽ mách bảo y- không đúng, Hí Thược tuyệt đối không thể là tự nguyện bạo Kim Đan.

Hắn nhìn về phía kẻ nóng lòng muốn thử nhất trong đám người- người nọ mặc trường bào, trên cánh tay treo kim hoàn, giữa trán còn có một ấn ký âm phù.

Chính là chủ nhân của yến tiệc mạ vàng này, tu sĩ Nguyên Anh kỳ, Chu Thanh Huyền.

Những kẻ bị suối mạ vàng mê hoặc thường hoặc là tu vi gặp bình chướng, hoặc là trong lòng có chấp niệm mãnh liệt về con đường thành đạo, tám chín phần mười những người tới yến hội này đều là hạng đó.

Chu Thanh Huyền tham lam nhìn chằm chằm Thanh Việt Bạch, kim hoàn trên cánh tay hắn bật mở, giữa không trung nở lớn mấy lần, lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai mà áp xuống phía Thanh Việt Bạch!

Thanh Việt Bạch giơ tay đỡ lấy kim hoàn kia, chỉ thấy cánh tay mình nứt rạn càng lúc càng nhanh, y tức giận mắng Chu Thanh Huyền: “Ngươi uống suối mạ vàng đến hỏng đầu rồi sao? Chuyện rõ rành rành như vậy cũng nhìn không ra? Vạn Thời Từ không động thủ là muốn đợi các ngươi hao hết sức ta rồi ngồi hưởng ngư ông đắc lợi đó!”

Vạn Thời Từ cười hừ, ánh mắt chan chứa như si mê nhìn y: “Tiểu Việt, ngươi có trí lực như thế, thật khiến bổn tọa vui mừng a.”

Miệng nói vui mừng, mà mắt lại trào phúng.

Thanh Việt Bạch hít sâu một hơi, nghĩ thầm: Nếu không thì ‘ch·ết’ luôn tại đây, đừng để Lâm Bạch Vân nhìn thấy… Rốt cuộc vì sao Lâm Bạch Vân còn chưa tới?! Bị gì đó cuốn chân sao?!

“Ngươi đừng quấn lấy ta hỏi nữa được chưa! Cho các ngươi chạy thì mau chạy đi! Ta vừa rồi bay trên trời thật sự thấy cách đây hai trăm dặm đang nứt toác, địa long xoay mình, sắp tới chỗ các ngươi rồi!”

Hạ Tu Giới, một tòa thành nhỏ, bá tánh đứng trước mặt Lâm Bạch Vân, đồng loạt lắc đầu không tin.

“Tiên quân đừng nói bậy, từ trước đến nay nơi này chưa từng có đ·ộng đ·ất…”

“Đúng vậy tiên quân, nhà cửa người già trẻ của chúng ta đều ở đây, ngài đừng nguyền rủa chúng ta a, sao lại có đ·ộng đ·ất được!”

Trong thành nhỏ, các cửa hiệu mở vui như hội, những đồ gia dụng từng được yểm Đã Sinh Chú không người điều khiển mà tự động chuyển động.

Bọn trẻ con hồn nhiên l**m đường trên tay, lão nhân híp mắt phơi nắng, đám thanh niên thì do dự nhìn Lâm Bạch Vân.

Lâm Bạch Vân tức muốn nghẹt thở: “Lão tử là Tiên Tôn của phái Thiên Nhất, lừa các ngươi làm gì?!”

“Phái Thiên Nhất cũng không xếp được vào tam đại tiên môn,” trong đám người có kẻ mỉa mai, “Nơi này của chúng ta do Ngạo Tuyết Môn quản, thật có địa long xoay mình thì đệ tử Ngạo Tuyết Môn đã tới từ sớm…”

“Đừng nói vậy, dẫu sao ngài ấy cũng là Tiên Tôn.”

“Đúng đó, Bạch Ngọc Cung Chủ hình như là ở nhà hắn?”

“A? Bạch Ngọc Cung Chủ? Trong thoại bản chẳng phải đều nói đó là vợ chưa cưới của Vạn Thời Từ sao?”

Lâm Bạch Vân đảo mắt trắng, chỉ hy vọng truyền âm chú vừa rồi gửi cho Pháp Lạc Đàm và Tiết Vân Thanh có thể phát huy hiệu lực.

“Ai nha, hắn còn trợn trắng mắt với chúng ta, tố chất người phái Thiên Nhất chỉ có vậy?” Kẻ ồn ào ban nãy lại hừ.

Lâm Bạch Vân nhịn không được, móc ra một cái lò luyện đan nhỏ định ném qua…

“Bạch Vân! Ngươi làm cái gì! Sao có thể lấy lò luyện đan ném bá tánh?!”

Đột nhiên, một đạo kiếm chém vỡ lò luyện đan, thân ảnh Tiết Vân Thanh hiện ra.

Lâm Bạch Vân tròn mắt: “Tiết Vân Thanh?! Ta bảo ngươi đến yến tiệc mạ vàng cứu Thanh Việt Bạch, sao ngươi lại tới chỗ ta?!”

Tiết Vân Thanh cười lạnh: “Y thích cùng đám ở yến tiệc mạ vàng kia quậy tơi bời, không chừng đang chơi trò đối câu đối, thua thì gọi người nhà chống lưng, ta mới không thèm…”

Lời còn chưa dứt, tựa như cảm nhận được gì đó, hắn bỗng nhìn về phương xa:

Một tiếng sấm nổ vang rền phá trời đập đất, khoảnh khắc ấy thời gian như bị kéo dài vô hạn, mọi người còn chưa hiểu có chuyện gì, cho đến khi một tiếng thét chói tai vang lên…

“A a a a, là địa long!”

“Địa long thật sự xoay mình!!!!”

“Chạy mau!”

Trong chớp mắt, đại địa như bị một bàn tay vô hình khổng lồ xé toạc, cả tòa thành vỡ nát chia năm xẻ bảy, tiếng kêu thảm vang dậy liên hồi, thành cổ trăm năm bị hủy trong chốc lát!

Tiết Vân Thanh: “Ngọa tào?!”

Lâm Bạch Vân: “Hỏng rồi! Mau triệu tất cả kiếm của ngươi ra cứu người a!”

Tiết Vân Thanh: “Không kịp! Toàn bộ kiếm của ta tụ về cần mất mười lăm phút!”

Lâm Bạch Vân bật tiếng “tch”, linh lực cuồn cuộn bùng nổ, giơ tay hóa ra một lò luyện đan thật lớn giữa trời, hút hết đám bá tánh đang hoảng loạn vào trong lò để bảo hộ…

Nhưng thành này có mười mấy vạn dân, một lò luyện đan sao chứa nổi; những người không được hút vào vẫn hoảng loạn chạy trốn, khóc lóc thảm thiết.

Bọn trẻ thơ ngây được đám thanh niên bế xốc lên, điên cuồng lao về phía Tiên Minh, song th·iên t·ai nhanh hơn phàm nhân gấp bội, chạy thế nào cũng không thoát nổi tốc độ địa long xoay mình.

Có người bế con vấp ngã, tuyệt vọng nhìn mặt đất há miệng nuốt người, sắp bị cuốn vào khe nứt…

Đúng lúc ấy, từng đạo ánh sáng mỏng như phù du bừng sáng khắp nơi trong thành; những đồ vật từng được yểm Đã Sinh Chú đột nhiên phóng lớn, cuốn phăng những ai sắp rơi vào khe nứt, nhấc bổng họ lên không trung như sét đánh không kịp bưng tai.

Người vừa ngã trợn tròn mắt nhìn cây chổi nhà mình đang “bê” mình lơ lửng giữa trời: “…”

Đứa bé trong lòng nàng: “A? Nương ơi, chổi nhà mình biết bay!”

Tiết Vân Thanh nhìn đám người được “nồi chén gáo bồn” nâng lên không trung, chợt hiểu ra: “Đã Sinh Chú phát động nhanh như vậy?”

Lúc này, cuối cùng cũng có vô số đạo lưu quang phóng đến từ Tiên Minh!

Nửa khắc sau, trận đ·ộng đ·ất dừng lại.

“Đa tạ hai vị tiên quân xuất thủ tương trợ,” đệ tử phụ trách tiên môn địa phương hướng Tiết Vân Thanh và Lâm Bạch Vân thi lễ, thở phào, “Xin phiền hai vị đem những thứ này…”

Hắn khó nói hết lời, liếc đám “nồi chén gáo bồn”: “Đưa bá tánh lên Tiên Minh, Tiên Minh sẽ cứu trợ…”

“Đưa không được.” Lâm Bạch Vân ngơ ngác: “Không phải chúng ta cứu.”

“Không phải bọn họ, là… là Đã Sinh Chú!” Bá tánh còn run rẩy nói, “Là Bạch Ngọc Cung Chủ!”

Vị đệ tử kia theo bản năng hỏi: “Ai? Cái vị Bạch Ngọc Cung Chủ có chuyện tình với Vạn Thời Từ sao?!”

“Là vị từng được một thứ giống như thăng tiên chiếu đó! Gọi là gì nhỉ?”

“Quên rồi, chỉ nhớ y với Vạn Thời Từ có hôn ước…”

Tiết Vân Thanh sững sờ hồi lâu mới lấy lại tinh thần: “Hắn đọng ở Kim Đan kỳ nhiều năm như vậy, là vì phải duy trì Đã Sinh Chú cho nhiều người thế này sao?! Vậy phải hao bao nhiêu linh lực?”

Bản thân hắn cũng là tu sĩ, biết phù chú bình thường không tốn bao nhiêu linh lực, nhưng loại phủ sóng toàn thành thì lại khác.

Lâm Bạch Vân: “Không ổn! Tiểu Việt còn ở yến tiệc mạ vàng! Chắc chắn đám người đó đang nhìn chằm chằm biện pháp thành tiên này! Mau qua! Chậm là không kịp…”

………..

“Còn không ra tay thì thật không kịp! Tứ phu nhân!”

Trong tháp cơ quan chín tầng, Tằng Kỳ dốc hết yêu lực hóa thành một lưỡi chủy thủ, bất thình lình áp sát Úc Hoài Kỳ!!

Chủy thủ đâm vào ngực Úc Hoài Kỳ, nơi đó như có thứ gì chớp sáng, bị máu làm ướt sũng.

Nhưng chẳng ai để ý.

“Mau giúp ta!” Tằng Kỳ nôn nóng nhìn Tứ phu nhân cách đó không xa, “Hắn chỉ còn nửa yêu lực!”

Trong mắt Úc Hoài Kỳ thoáng sinh châm biếm, hắn căn bản không thấy đau.

Hắn đứng cao nhìn xuống biểu đệ, cười nhạt: “Nửa yêu lực… Ngươi tưởng ta chỉ còn nửa yêu lực là ngươi có thể gi·ết ch·ết ta? Lực như thế này, ra cửa không ăn cơm à?”

Tằng Kỳ cười lạnh, ấn chủy thủ sâu thêm, nhưng như gặp vật gì chặn lại.

Hắn sững người, không ngờ Úc Hoài Kỳ đã phòng bị từ trước!

Lúc này, mặt Tằng Kỳ tái như giấy, biết mình thua chắc, vẫn còn giãy giụa: “Ca, ngươi biết không? Năm mươi năm trước ngươi vốn nên ch·ết rồi… Tứ phu nhân! Cuối cùng ngươi có giúp ta không?”

Tứ phu nhân do dự: “Nhưng nhị thúc ngươi còn chưa được cứu ra.” Nàng cắn môi, không ra tay: “Ta đã đáp ứng lão tứ, phải giúp ca ca hắn……”

Úc Hoài Kỳ liếc nàng một cái, khóe môi chậm rãi nhếch thành nụ cười âm lãnh.

Cửu Vĩ Thiên Hồ — vị Yêu tướng hung ác phía sau hắn — phảng phất cũng theo đó mà nhếch môi cười.

“Muốn gi·ết ngươi, bổn điện hạ căn bản không cần đến nửa yêu lực. Chỉ mở một đuôi là đủ.”

Toàn thân Tằng Kỳ chợt lạnh, trước mắt tối sầm; ấn tượng cuối cùng là thấy Yêu tướng của Úc Hoài Kỳ ập tới…

Yêu tướng của Úc Hoài Kỳ một ngụm cắn rụng đầu Tằng Kỳ!

“A!” Tứ phu nhân hét toáng lên, sợ đến mềm nhũn ngã phịch xuống đất.

“Ngươi nên mừng vì mình chưa động thủ,” Úc Hoài Kỳ hơi mỉm cười, chậm rãi cúi người, Yêu tướng sau lưng phát ra ánh đỏ dữ tợn: “Tứ phu nhân, giờ hãy mang nhị thúc về, chuẩn bị sẵn đại điển kế vị.”

Lời vừa dứt, sau lưng hắn hiện ra đủ cả chín đuôi, cảnh băng thiên tuyết địa bị yêu lực cường đại xé toạc, Hỏa Linh Châu điên cuồng vận chuyển…

Tháp cơ quan chín tầng, phá.

Vô số nước biển chảy ngược tràn vào, yêu lực men theo huyết mạch, xộc thẳng lên tầng thứ chín, hất một nam tử áo xám từ đỉnh tháp xuống.

“Ai da, Úc Hoài Kỳ- hồ ly mặt dày này, dẫu sao ta cũng là nhị thúc ngươi, có thể ôn nhu chút không? Ngươi như vậy, sau này nếu cưới được lão bà, lão tử đổi họ theo ngươi!”

Úc Hoài Kỳ nắm tóc hắn nhấc lên, cười lạnh, thân hình chợt lóe..

Mây máu cuồn cuộn nơi chân trời, tháp cơ quan chín tầng bị phá vỡ, trong Đại Điện Yêu tộc, chúng Yêu tộc bỗng đồng loạt ngẩng đầu.

“Ngươi vốn dĩ đã cùng họ với ta.”

Người tóc bạc bị ném mạnh xuống bậc thềm đại điện, chính là nhị thúc Úc của hắn-Úc Ninh.

Tứ phu nhân cũng run rẩy đứng dậy, vội vàng phủi tay áo.

Úc Hoài Kỳ ngẩng mắt, nhìn các trưởng lão Yêu tộc, mắt máu khẽ nheo lại, ý tứ vô cùng rõ ràng…

Có thể toàn vẹn đi ra từ tháp cơ quan chín tầng, lại đoạt được Hỏa Linh Châu từ tay Tiên Tộc, đã đủ chứng minh thực lực của hắn.

Toàn Yêu tộc quỳ rạp, tiếng hô vang dội trời đất: “Cung nghênh Yêu Vương bệ hạ!”

“Quỳ đi, một canh giờ nữa hãy đứng lên.”

Các trưởng lão: “???”

Áo đen trên người Úc Hoài Kỳ chợt biến đổi, giữa trán hiện ra một ấn ký hồ yêu màu đen.

Bỗng, một vật nhẹ như lông rơi ra từ ngực áo hắn, là một chiếc lông chim dính đầy máu.

Úc Hoài Kỳ khựng lại, tim bỗng vô cớ đập nhanh. Hắn dùng pháp lực nhặt chiếc lông ấy lên, nhưng nó đã mất hiệu dụng, chỉ còn là một lông vũ khổng tước bình thường.

Úc Ninh xoa lưng đứng dậy, bỗng thấy Úc Hoài Kỳ đứng đờ ra tại chỗ.

“Ngươi có nghe thấy âm thanh gì không?” Úc Hoài Kỳ nhìn về phía Úc Ninh.

Úc Ninh dựng thẳng đôi tai hồ ly, “Không nghe được.”

“Không đúng,” chẳng bao lâu, Úc Ninh đột nhiên nói: “Đây là phượng minh? Giống hệt lúc nhị tẩu ngươi năm đó rời khỏi thế gian…”

Úc Hoài Kỳ bỗng ngẩng đầu…

Một tiếng phượng minh vang dội khắp trời đất, vô số sét đánh đùng đoàng nơi chân trời, nơi đặt yến tiệc mạ vàng đã bị uy áp pháp lực nghiền nát thành từng mảnh nhỏ.

“Ba mươi phút, kim hoàn của Chu Thanh Huyền cũng đã ba mươi phút, Thiên Đạo vẫn chưa đánh sét a.”

“Thanh Việt Bạch lại có thể cầm cự lâu như vậy, ta thật không ngờ…”

“Sao ta lại thấy y đang đợi người? Chẳng lẽ chờ Pháp Lạc Đàm?!”

“Nghĩ nhiều rồi, lúc này rồi mà Pháp Lạc Đàm còn chưa tới, tám phần mười là chẳng thèm để ý tiểu cung chủ, không thì đã ch·ết rồi.”

“Bao nhiêu đạo uy áp? Trong tối ngoài sáng chắc cũng mười đạo đi?”

“Các ngươi đúng là chẳng ai dám gánh trách nhiệm, mỗi người cũng chỉ một chút,” Cung Huyễn đứng cạnh cười ha hả, “Cảm thấy đông người sẽ không bị phạt sao?”

Ngay trước mặt bọn họ, Sinh Cảnh Chi đã biến ảo thành một đóa hoa lồng, che người Thanh Việt Bạch, ôm chặt lấy mà bảo hộ.

Chỉ có Thanh Việt Bạch biết, y nghe được tiếng ai oán của Sinh Cảnh Chi, nhưng nó cũng không vì vậy mà buông chống đỡ.

Chỉ cần trong đám người kia còn có kẻ dám ra tay thêm một lần, Sinh Cảnh Chi sẽ không chịu nổi nữa.

Thanh Việt Bạch cúi đầu nhìn cánh tay linh quả đã bị tàn phá của mình, khẽ nói với Sinh Cảnh Chi: “Buông ra đi, lúc này ta ch·ết cũng được.”

Sinh Cảnh Chi không nhúc nhích, chỉ tiếp tục hút yêu lực trên người y để chống lại bọn họ.

Mồ hôi túa trên trán Thanh Việt Bạch, mấy đạo uy áp khiến y khó thở, đầu gối trái quỳ sầm xuống đất, phun ra ngụm máu tươi…

Nếu là thân thể thật của y, hẳn có thể chống đỡ lâu hơn.

Nhưng đây là lịn quả, nó chỉ là một linh quả.

Hoa Chi, cũng chỉ là một đóa hoa.

Thanh Việt Bạch thở dài, bỗng nhớ lúc trước, khi Hoa Chi làm trâm cài, luôn đổi chỗ trên đầu y, khi thì bên trái, khi lại chạy sang bên phải, còn như đứa trẻ con, đêm ngủ lại quấn lấy cánh tay y.

Đứa trẻ con…

Sở dĩ y dùng “linh quả tạo thân thể”, không dùng thân thể vốn có, là sợ xảy ra bất trắc, trứng sẽ ch·ết cùng y, như vậy y sẽ chẳng thể thấy được màu mắt của đứa nhỏ như thế nào.

Y đã chuẩn bị cho cái ch·ết, đem hồn phách bám vào cơ thể linh quả, đưa thêm cả nửa phần lực lượng sang đây.

…Nhưng y quên nói với Sinh Cảnh Chi rằng y dùng cơ thể linh quả này là để vứt bỏ tất cả quá khứ.

Pháp khí nhận chủ theo hồn phách, nó cũng theo tới, cố chấp cho rằng bọn họ muốn gi·ết y.

“Buông tay.” Thanh Việt Bạch bất ngờ nắm lấy cán hoa, “Bằng không ngươi sẽ nổ tung.”

“Ha hả…” Chu Thanh Huyền bật cười châm chọc, “Pháp khí của ngươi còn biết hộ chủ? Kẻ thân mật nào tặng cho ngươi vậy?”

Thanh Việt Bạch cười lạnh: “Vậy ngươi làm yên tiệc mạ vàng nhiều năm như thế, có phải vụng trộm với linh hóa hình của suối mạ vàng để luyện thành nước suối mạ vàng không?”

Vạn vật hữu linh, vạn vật đều có thể hóa yêu.

Sắc mặt Chu Thanh Huyền biến đổi, “Ngươi dám mạo phạm ta như thế?!”

Nhịn bao lâu, giờ y chợt chẳng muốn nhịn nữa, giơ tay kết một đạo phù chú, phù chú giao hòa với bản thể, đem nửa phần lực còn lưu lại nơi bản thể cũng kéo sang!

“Hóa ra ngươi biết đây gọi là mạo phạm a?”

Luồng sức mạnh bộc phát trong nháy mắt cấp cho y chút lực, Sinh Cảnh Chi há mồm lớn hút linh lực chủ nhân.

Nhưng y chỉ chống cự được thêm mười lăm phút.

Một thân y phục màu đỏ, Thanh Việt Bạch loạng choạng đứng dậy.

“Sao có thể?!” Có người thất thanh, “Làm sao u còn động được?”

Cả Cung Huyễn cũng ngây người, rồi ôm bụng lăn lộn trên bàn cười sằng sặc: “Thanh Việt Bạch, ta đúng là xem thường ngươi… Thế này đi, ngươi chịu gả cho ta, ta gọi vạn quỷ đến giúp ngươi ngay, thế nào?”

Ánh mắt Thanh Việt Bạch lạnh băng: “Ta ghét nhất kiểu nói chuyện của các ngươi!”

“Ai nha,” Cung Huyễn bật dậy, “Mỹ nhân, gả cho ta có gì không tốt? Vạn quỷ nghe lệnh, xương trắng làm xe cưới! Cả đám ác quỷ dựng trận cho ngươi chơi!”

“Cung Huyễn, ngươi điên rồi sao?” Một Tiên tộc bên cạnh gầm lên, “Không phải ngươi vẫn nổi tiếng không bao giờ làm ăn lỗ vốn sao! Y cho ngươi cái gì?! Cùng ngươi ngủ rồi chắc?!”

Hiển nhiên bọn họ đều biết thực lực của Cung Huyễn; nếu hắn nhập cuộc, hôm nay e là họ chưa chắc đoạt được thần cách.

Cung Huyễn: “Ngủ cái gì mà ngủ? Trong mắt các ngươi chỉ có vậy thôi sao? Ta là người ưa náo nhiệt, cảm thấy cưới y sẽ thấy càng nhiều trò vui, vậy có vấn đề gì? Ta đâu phải tu vô tình đạo ha ha ha ha,thế nào, mỹ nhân, nhận lời ta đi?”

Thanh Việt Bạch nhếch môi cười lạnh, nâng Hoa Chi: “Ta không thích cảm giác lạnh lẽo của xương trắng, ta thích lông mềm mịn như ta hơn…”

Y khựng lại, hơi kinh ngạc, đem lời còn lại nuốt xuống.

Nhưng Cung Huyễn lại nghe rõ, nghi hoặc nói: “Cái gì mà lông? Ngươi không phải Tiên tộc sao?”

Lời còn chưa dứt, linh lực trên người Thanh Việt Bạch bỗng bộc phát cực mạnh, ánh sáng kim sắc bừng lên rực rõ, phía sau y hiện ra một ảo ảnh Yêu tướng khổng lồ, kèm theo một tiếng chim hót kỳ dị vang vọng chín tầng trời.

Sấm sét mây đen chân trời tan rã.

Mày Thanh Việt Bạch khẽ nhướng, cả người đắm chìm trong quầng ánh sáng vàng kim rực rỡ, phía sau là bản thể của y.

Khoảnh khắc ấy, vô số ánh mắt đồng loạt trừng lớn.

“Ngươi là… yêu?!”

“Hoang đường! Thế mà một Yêu tộc lại trà trộn ở Tiên tộc nhiều năm như vậy!”

“Không đúng, đây là loại yêu gì? Là chim sao? Hay là khổng tước?”

“Không giống khổng tước a, sao khổng tước lại là màu vàng kim?”

Ngay cả Vạn Thời Từ cũng sửng sốt, “Ngươi là… yêu?”

Yêu tộc có hồn phách mới có Yêu tướng, giống như Tiên tộc đến Độ Kiếp kỳ mới có thể sinh ra “Tiên tướng”.

Vạn Thời Từ mơ ước “Tiên tướng” tha thiết bao nhiêu năm, vì tu được Tiên tướng là bước cuối cùng để có được thần cách, thành thần — chỉ cách một bước.

Nhưng năm trăm năm, hắn vẫn không tu ra được.

Xưa nay trong giới tu chân cũng không ai có thể sinh Tiên tướng.

“VàngKkim?” Thanh Việt Bạch hơi ngạc nhiên, “Pháp tướng của ta là vàng kim sao?”

Từ trước tới giờ y chưa từng thi triển pháp tướng, bởi pháp tướng là thứ mang uy áp cực mạnh, đủ để khiến người yếu hơn khiếp đảm.

Những tu sĩ tu vi thấp bị ánh sáng pháp tướng chiếu vào đều không mở nổi mắt, ngất lịm rồi lại bị chấn động tỉnh dậy.

“Cứu mạng a, mắt ta…”

“Đau! Đau quá…”

“Sư phụ, sao người lại quỳ xuống?!”

“Không đúng! Đây dường như không phải Yêu tướng bình thường!” Có người nhận ra điểm lạ, “Lúc trước ta từng chém yêu, nhưng chưa bao giờ có cảm giác như thế này…”

Thanh Việt Bạch hừ lạnh một tiếng, Hoa Chi trong tay chợt dài ra, hóa thành roi mảnh, quét mạnh lên mặt Chu Thanh Huyền…

Tuy pháp tướng chỉ duy trì được mười lăm phút, nhưng trước khi rời đi, y nhất định phải dạy cho đám người này một bài học!

Trong khoảnh khắc, tiếng “bạch bạch bạch” của roi quất vang dồn dập, xen lẫn tiếng hét đau đớn khắp nơi.

Chu Thanh Huyền cũng trúng hai roi, mặt sưng đỏ, giận dữ hét: “Thanh Việt Bạch là yêu! Các ngươi còn không động thủ sao?! Cho dù Pháp Lạc Đàm có đến thì thế nào?! Yêu và Tiên vốn không thể cùng tồn tại, hắn ẩn mình trong Tiên tộc là tội không thể tha!”

Lời nói này lập tức khơi dậy tâm tư của không ít người, song cũng có kẻ hét lên: “Ta không mở nổi mắt! Làm sao đánh đây a!”

Vạn Thời Từ cười lạnh, trong lòng bàn tay xuất hiện vô số sợi tơ, bay ra bịt kín mắt đám Tiên tộc xung quanh.

Thanh Việt Bạch tức giận: “Lão bất tử, ngươi thật không biết xấu hổ! Ta còn chưa đánh đủ đâu!”

“Quả thật không biết xấu hổ, nhiều người như vậy mà dám vây đánh tiểu cung chủ của ta, coi Pháp Lạc Đàm ta đã ch·ết sao?!”

Đột nhiên, một giọng nói nổ vang trời đất.

Giọng ấy ôn nhu, không giận mà vẫn uy nghiêm, theo đó là ánh sáng bạc bừng lên giữa không trung — pháp tướng Tiên Tộc lấp lánh ngân bạch!

Đó là Pháp Lạc Đàm đã vượt qua Độ Kiếp kỳ, chính thức xuất quan!

“Hắn tu thành rồi?!” Có người kinh hô, “Đến Vạn Thời Từ còn chưa đạt tới cảnh giới ấy mà!”

“Khoan đã, tu sĩ Tiên tộc sao lại mang theo kiếp vân màu máu?”

Giữa không trung, mây máu cuộn xoáy, một đạo Yêu tướng màu máu đỏ không phân cao thấp với Pháp Lạc Đàm bỗng phủ trùm toàn bộ trời đất!!!

“Phanh!!”

Ánh sáng ngân bạch của Tiên tướng và ánh sáng máu đỏ của Yêu tướng va chạm, chính giữa còn xen kẽ ánh sáng vanf kim của Thanh Việt Bạch, dần dần dung hòa, không tan không hợp.

Ba tướng cùng hiện, cảnh tượng hiếm thấy trong thiên hạ!

Toàn bộ âm thanh dường như bị rút sạch, Thanh Việt Bạch chẳng còn nghe được gì, chỉ cảm nhận được có một vòng tay ấm áp ôm chặt lấy y từ phía sau, hai giọng nói cùng vang lên…

Pháp Lạc Đàm: “Tiểu Việt…”

“… Cánh tay ngươi làm sao vậy?” Giọng khàn khàn của Úc Hoài Kỳ vang lên, ôm chặt lấy y từ phía sau, “Ai làm ngươi b·ị th·ương?”

Trước Tiếp