Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu gia, yến tiệc mạ vàng.
“Phu nhân nếu nguyện ý đi cùng, liền cùng nhau đi.”
Giọng nói của Úc Hoài Kỳ truyền ra từ lông khổng tước, khiến Thanh Việt Bạch khẽ ngẩn người, không rõ tại sao lông khổng tước lại đột nhiên truyền ra giọng hắn.
Cái lông khổng tước mà y đưa cho Úc Hoài Kỳ không phải để dùng theo cách này nha.
Phu nhân là ai?
Thanh Việt Bạch nhíu mày, giơ tay nhéo lông khổng tước kia, đang định hỏi một chút thì một giọng nói truyền tới từ phía sau, cắt ngang dòng suy nghĩ của y:
“Việt Bạch, ngươi đang làm gì vậy?”
Thân thể Thanh Việt Bạch khẽ cứng lại, quay đầu thì thấy Vạn Thời Từ.
Vạn Thời Từ mặc một thân y phục màu trắng, nụ cười ôn nhu, phía sau hắn là ánh mặt trời, bóng dáng bị kéo thật dài. Tay hắn bưng một chiếc cúp vàng, trong ly đựng đầy chất lỏng màu đỏ kim.
Yến tiệc mạ vàng của Chu gia tổ chức ở sau núi, bởi nơi đó có một dòng suối, chất lỏng màu đỏ kim chảy róc rách ra từ đó. Đám hạ nhân dùng cúp vàng hứng lấy, rồi dâng lên bàn dài.
Trên bàn dài bày đủ loại trân tu mỹ thực, trong những chén lưu ly chứa đầy linh quả xa xỉ.
Ở bên bàn, đám Tiên tộc mặc cẩm y chẳng mấy ai quan tâm đồ ăn, mà đều đang chờ được phát cúp vàng. Ai nhận được trước thì nâng ly uống cạn một hơi, rồi thần sắc trở nên mông lung, phảng phất như mọi vui sướng trần thế đều gói trọn trong chén nước ấy.
Sau đó, những người khác lại si mê nhìn chằm chằm nhóm tiên nô đang phát cúp vàng.
“Hí công tử, thỉnh~”
“Trương công tử, thỉnh~”
“Mộ Dung tôn chủ, đây là rượu mạ vàng của ngài~”
Thanh Việt Bạch nhìn cảnh tượng cả bàn như một trò hề,những kẻ uống say rồi trở nên điên cuồng, linh lực bộc phát, xé toạc y phục, nhảy lên bàn mà múa may.
Có người ngấu nghiến mỹ thực trên bàn, lại có kẻ cắn một miếng rồi ném xuống đất, hung hăng dẫm nát, sau đó cũng nhảy lên bàn mà múa.
Cả gian phòng tỏa ra một mùi hương kỳ dị như nước sốt.
Cuối cùng Thanh Việt Bạch cũng hiểu vì sao Lâm Bạch Vân nói hắn không thích loại tiệc này.
“Không có làm gì cả.” Thanh Việt Bạch ngẩng đầu nhìn Vạn Thời Từ, y lặng lẽ thu lại lông khổng tước, rồi hỏi: “Ngươi tới loại yến hội này làm gì?”
Vạn Thời Từ khẽ cười, ánh mắt lướt qua dáng vẻ hôm nay của Thanh Việt Bạch, nói: “Ta là khách quen của suối mạ vàng, là ta bảo Chu gia gửi thiệp mời lần này cho ngươi.”
Thanh Việt Bạch khẽ “a” một tiếng, cảm thấy có gì đó không đúng, ngẩng đầu lên hỏi: “Đệ nhất thiên hạ cũng cần uống cái nước suối mạ vàng này sao?”
Ánh mắt Vạn Thời Từ khẽ động, hắn đưa chiếc cúp vàng trong tay tới trước mặt Thanh Việt Bạch: “Trong lòng ngươi ta lợi hại như vậy sao?”
Thanh Việt Bạch: “…”
Vạn Thời Từ coi như y ngầm thừa nhận, khẽ cười: “Vậy sao ngươi còn không chịu gả cho ta?”
“Khanh khách.”
Một tiếng cười khẽ vang lên từ không xa. Thanh Việt Bạch quay đầu lại, khi ánh mắt đảo qua người nọ liền khẽ nhướng mày: “Ngươi là…… Cung Huyễn?”
Ác quỷ thổi sáo xương trắng, thứ đó tựa như một dấu hiệu ngụy trang, giống như yêu văn nơi đuôi mắt Thanh Việt Bạch.
Ánh mắt Cung Huyễn khẽ động, bước tới gần y, hoàn toàn không để tâm đến ánh mắt cảnh cáo của Vạn Thời Từ. Hắn khẽ xoay cây sáo xương trắng trong tay, thấp giọng ái muội thì thầm sát bên má Thanh Việt Bạch: “Sớm biết dung mạo ngươi khi nhìn gần lại khiến người ta kinh tâm động phách như vậy, ta đã không nhận lời Vạn Thời Từ rồi.”
Hôm nay Thanh Việt Bạch mặc một thân y phục màu đỏ, đuôi mắt có một vệt yêu văn mang ánh sáng mê hoặc rực rỡ.
“Cung Huyễn, ngươi nói hươu nói vượn cái gì vậy?” Từ nơi xa, Hí Thược vốn lặng lẽ quan sát, nay đã bước nhanh tới, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Thanh Việt Bạch đứng dưới một chiếc đèn sen, nhìn ba người họ, mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng.
Không xa bên kia, đám người ở bàn dài vẫn còn điên cuồng, mà trong góc nhỏ này, ba người lại đồng thời vây quanh y.
Một loại bản năng từ khi sinh ra khiến y lập tức cảnh giác.
“Cũng không tính là nói bừa,” Vạn Thời Từ tham lam nhìn y, “Y phục màu đỏ quả thật hợp với ngươi nhất, tư dung vô song.”
Vị đệ nhất thiên hạ này chẳng chút kiêng dè bày tỏ sự yêu thích của mình. Có vài kẻ tai thính trong yến hội nghe được, bật cười chế nhạo:
“Đẹp thì có ích gì? Đã dừng lại ở Kim Đan kỳ bao nhiêu năm rồi, e là đời này cũng chỉ có thể dựa vào gả chồng mà sống qua ngày thôi?”
Sắc mặt Thanh Việt Bạch trầm xuống, nhưng rất nhanh y lại ngẩng đầu mỉm cười với Vạn Thời Từ: “Đây chính là chỗ ta không thích nhất ở ngươi.”
Nụ cười ấy tuy ngắn ngủi như phù dung sớm nở tối tàn, nhưnv lại rực rỡ diễm lệ khiến người nhìn hít thở không thông.
Vạn Thời Từ cũng khẽ cười hỏi: “A? Vì sao?”
“Bởi vì ngươi giống một quả trứng thối.” Thanh Việt Bạch cười ngọt ngào, “Hễ lại gần ta, thì ruồi nhặng liền bay theo.”
“Lớn mật!” Hí Thược giận dữ quát lên, “Sao ngươi dám nói chuyện với Vạn ca như thế?!”
Cung Huyễn chỉ liếc mắt, tỏ vẻ chán chường như đã chịu đủ cảnh này rồi.
“Vì sao lại không dám?” Thanh Việt Bạch khẽ liếc Hí Thược, giọng điệu nhẹ như gió thoảng, ánh mắt mang ý cười. Như thể đã nhìn thấu tâm tư của Hí Thược, y nói: “Biểu hiện quá mức thích, ngược lại sẽ mất đi sức hấp dẫn. Hí Thược, ngươi cứ bấp chấp theo đuổi hắn như vậy, có cần thiết không?”
Dứt lời, y lại nhìn sang Vạn Thời Từ, phát hiện trên mặt hắn là vẻ bình thản như đã sớm biết hết thảy.
“Cho nên ngươi cũng thích ta sao?” Vạn Thời Từ đột nhiên bước tới gần, nắm lấy cổ tay y, trong mắt mang theo một tia cuồng si: “… Phải không?”
Thanh Việt Bạch khẽ sững người.
Thật sự thì không có, y nói những lời kia chỉ để châm chọc Hí Thược mà thôi.
“Khoan đã,” Cung Huyễn đột nhiên chỉ vào chính mình, khó tin hỏi: “Mỹ nhân, ý của ngươi là… ta cũng là ruồi bọ sao?”
Tương truyền, chủ nhân của Ác Quỷ Thoại hành sự tùy tâm sở dục — một khắc trước hắn có thể cười nói nhã nhặn, nhưng ngay sau đó cũng có thể nổi giận, thổi sáo xương gọi quỷ đến.
Thanh Việt Bạch đáp nhàn nhạt: “Không phải, ta chỉ thấy lạ là yến hôin Tiên tộc lại có thể mời một đầu quỷ danh tiếng thối rõ ràng như ngươi.”
Lời này vừa dứt, Thanh Việt Bạch lập tức nhận ra điều bất thường mà mình cảm thấy từ trước.
Đúng rồi, sao chủ nhân của Ác Quỷ Thoại có thể ngang nhiên xuất hiện giữa yến hội của Tiên tộc thế này?
“Cạc cạc cạc cạc lạc.” Cung Huyễn lại bật cười, đôi mắt đen như diệu thạch khóa chặt lấy y: “Danh tiếng thối rõ ràng thì đã sao? Ít nhất mỹ nhân cũng sẽ nhớ kỹ ta.”
Thanh Việt Bạch hơi khựng lại, ánh mắt dừng ở đôi mắt của hắn: “Đôi mắt của ngươi…”
“Trí nhớ thật kém nha.” Cung Huyễn nheo mắt cười, trong lòng bàn tay đột nhiên xuất hiện hai sợi tơ mảnh, đầu tơ nối với rối gỗ, “Mỹ nhân, ngươi đoán xem lần này ta đến gần ngươi là vì điều gì?”
“Cung Huyễn!” Vạn Thời Từ lạnh giọng quát: “Câm miệng!”
Thanh Việt Bạch hất mạnh tay, thoát khỏi bàn tay đang nắm của Vạn Thời Từ. Sinh Cảnh Chi đã ngưng tụ trong lòng bàn tay y, sẵn sàng bộc phát.
Y âm thầm gửi truyền âm cho Lâm Bạch Vân, trên mặt vẫn giữ nụ cười câu giờ: “Ta đoán, chắc chắn không phải chuyện tốt.”
Cùng lúc đó, ở Hạ Tu Giới.
Núi băng sụp đổ, bắc cảnh chấn động, tiếng ai oán nối nhau vang vọng. Các đệ tử Bạch Vân Phong do Lâm Bạch Vân dẫn đầu, dùng tiên lực dò tìm sinh khí giữa đống tuyết lở.
Tuyết lở cùng sụp núi, đá tảng hỗn loạn, khắp nơi chỉ còn lại máu thịt nát vụn.
Những đệ tử tuổi còn nhỏ, lòng mềm yếu, vừa thấy thi thể liền òa khóc, nghẹn ngào nói: “Sư tôn, sao vọng đài không tới quản bên này sớm hơn chút a?”
Tiên Minh lập vọng đài khắp Hạ Tu Giới, phàm nơi nào dân gian gặp yêu ma quỷ quái đều thuộc phạm vi tiên gia quản lý, tiên gia quản lý không nổi thì mới trình lên Tiên Minh.
Lâm Bạch Vân đang phát đan dược trong căn nhà tị nạn tạm thời, không ngẩng đầu mà đáp: “Bởi vì không kịp.”
Giống như hồng thủy, đ·ộng đ·ất hay tuyết lở, những th·iên t·ai ấy chỉ trong khoảnh khắc đã hủy diệt cả một vùng. Đợi tin tức truyền tới Tiên Minh, tất cả đã muộn rồi.
Đệ tử nghẹn ngào làm việc, tiếng khóc xen lẫn tiếng gió tuyết.
Lâm Bạch Vân thở dài, bỗng nhớ tới Thanh Việt Bạch. Tiểu tử kia ít khi rời xa nhà, sợ rằng gặp cảnh này chắc cũng muốn khóc mất thôi.
Ngay lúc đó, một đạo truyền âm đột ngột vang lên trong tai hắn.
“Sư huynh, hình như đệ rơi vào bẫy, Vạn Thời Từ và Hí Thược đang vây lấy đệ.”
Sắc mặt Lâm Bạch Vân lập tức thay đổi, hắn triệu hồi bản mệnh kiếm, dẫm lên thân kiếm bay thẳng về hướng Chu gia.
Còn ở chỗ tránh nạn, những bá tánh được cứu đang run rẩy nhận linh quả từ tay các đệ tử, nâng niu lau sạch từng quả đỏ au rồi mới dám cho vào miệng…
Lạch cạch.
Một quả linh quả đỏ tươi rơi xuống đất, bị người tham dự yến tiệc mạ vàng thô bạo dẫm nát. Người nọ cười điên cuồng, nhảy lên bàn múa loạn:
“Ha ha ha ha ha ——!!!”
Bên kia là cảnh điên loạn, còn bên này, Vạn Thời Từ lại bình tĩnh đến lạnh lẽo.
Nhưng ẩn dưới vẻ bình tĩnh đó, lại phảng phất che giấu điều gì đó không tầm thường.
“Thanh Việt Bạch, ngươi định đánh nhau với ta sao?” Vạn Thời Từ nhìn y – người đang rút Hoa Chi ra – nụ cười trên môi hắn tan biến, chỉ còn lại băng lạnh, tựa như đây mới là bản chất thật của hắn.
Lạnh lùng, ích kỷ.
“Với tu vi Kim Đan kỳ của ngươi, đừng giãy giụa vô ích.” Hí Thược ở bên cạnh hùa theo.
Những kẻ uống nước suối kia đã sớm mất thần trí, hoàn toàn không nhận ra tình thế xung quanh.
Cung Huyễn vẫn nhàn nhã thổi sáo xương, đứng giữa hai bên, ánh mắt sâu không lường được.
“Rốt cuộc các ngươi muốn cái gì?” Thanh Việt Bạch nhíu mày nhìn Vạn Thời Từ, rồi chợt nhớ tới tấm bát tự dán trên rối gỗ, “Chẳng lẽ các ngươi muốn buộc ta và ngươi cùng chung một mệnh cách sao?”
Ánh mắt Vạn Thời Từ lóe lên, hắn nghiêng đầu nói với Cung Huyễn: “Bắt đầu đổi đi.”
Đổi cái gì? Thanh Việt Bạch lóe lên một ý nghĩ trong đầu — đổi mệnh cách? Hay đổi khí vận?
Bất luận là gì, chắc chắn đều không phải chuyện tốt.
Thanh Việt Bạch lặng lẽ thi triển pháp thuật truyền tống, vừa nhấc chân định thoát thân, một sợi xiềng xích bất ngờ kéo dài ra từ chiếc cúp vàng mà Vạn Thời Từ đưa y lúc trước, quấn chặt lấy toàn thân.
Sau lưng y, một luồng ánh sáng kim sắc dần hiện lên, trong mắt Hí Thược thoáng chốc hiện lên sự cuồng nhiệt, tham lam đến khó che giấu.
“Cung Huyễn, còn chưa ra tay sao?” Vạn Thời Từ giận dữ quát.
Cung Huyễn thở dài một tiếng, lòng bàn tay bỗng xuất hiện một khối sáng đỏ rậm rạp như lưới tơ: “Đáng tiếc thay, tiểu mỹ nhân, ta đã giao dịch trước với hắn rồi. Hôm nay, thuật này bắt buộc phải thi trên người ngươi.”
Ánh sáng đỏ dần dâng lên, bao trùm lấy người Thanh Việt Bạch.
Phảng phất có thứ gì đó bị chậm rãi rút ra khỏi thân thể, Thanh Việt Bạch lập tức hiểu ra… Vạn Thời Từ muốn thành thần. Muốn được thăng tiên, phải nhận chiếu của thăng tiên đài, và kẻ đó không thể mang trên mình nhân quả ác tính.
Nếu kẻ đệ nhất thiên hạ kia không thể động thủ, y liền có thêm một phần cơ hội thắng.
Ánh mắt Thanh Việt Bạch khẽ động, môi cong lên một nụ cười nhạt, rút Hoa Chi ra, cổ tay vung mạnh…
Sinh Cảnh Chi mang theo sức mạnh như phá trời đạp đất tràn ngập cả không gian, khiến toàn bộ Tiên tộc xung quanh bị chấn động ngã rạp, rơi mạnh xuống đất.
Trong khoảnh khắc, tiếng kêu thảm vang dậy khắp nơi, những kẻ vừa mới mỉa mai rằng y chỉ biết dựa vào gả chồng, sắc mặt đều trở nên cực kỳ khó coi.
Thanh Việt Bạch thoáng sững sờ, kinh ngạc trong lònv.
Không đúng a! Trước đây, y thi triển thuật pháp này chưa từng có lực lượng mạnh đến thế!
Cùng lúc đó, trong tháp cơ quan chín tầng, gió tuyết gào thét dữ dội.
Tháp cơ quan có chín tầng ảo cảnh, trong đó một tầng là băng thiên tuyết địa.
Giữa cơn gió lạnh thấu xương, Úc Hoài Kỳ bước đi vững vàng trên nền tuyết trắng như dạo nơi đất bằng. Còn Tằng Kỳ và Tứ phu nhân phía sau lại run rẩy, khó khăn từng bước.
Tu vi của họ không cao bằng hắn, chỉ có thể miễn cưỡng gắng gượng theo.
Sắc mặt Tằng Kỳ âm trầm, run rẩy nhìn về phía Úc Hoài Kỳ: “Ca… Ta lạnh quá, có thể chia chút yêu lực cho ta không?”
Bước chân Úc Hoài Kỳ khẽ dừng.
Tằng Kỳ tưởng hắn sẽ cho, liền vội vàng bước lên, nào ngờ Cửu vĩ Yêu tướng phía sau Úc Hoài Kỳ đột nhiên hiện thân, ánh mắt hồ ly lạnh lẽo, sắc bén vô cùng.
“Ơ, Thái tử điện hạ?” Tứ phu nhân nheo mắt, “Sao yêu lực của ngươi lại mất đi một nửa?”
Tằng Kỳ thoáng giật mình, rồi đột nhiên hiểu ra , đây chính là cơ hội cuối cùng của hắn!
Nếu có thể gi·ết được Úc Hoài Kỳ ở đây, vậy chẳng phải ngôi vị Thái tử kia là của hắn rồi sao?!
Nghĩ vậy, hắn chậm rãi tiến tới gần, giọng nói mang ý dò xét: “Ca, yêu lực của ngươi… đi đâu mất rồi?”