Sau Khi Mang Thai Con của Long Ngạo Thiên, Ta Giả Chết Bỏ Trốn

Chương 24

Trước Tiếp

“Chẳng qua linh bảo mà sư tôn ta tìm được vẫn luôn bị cất bên trong túi linh nãy giờ thôi.” Úc Hoài Kỳ lặng lẽ nhét một túi gấm vào tay Thanh Việt Bạch, ống tay áo bọn họ tương đối rộng, nên động tác nhỏ này cũng không ai nhìn thấy.

Thanh Việt Bạch bóp bóp túi gấm trong lòng bàn tay, rồi lại ngẩng đầu nhìn về phía bảng xếp hạng.

Những người nhận được linh bảo đều sẽ hiện tên bảo vật ra, tỷ như Hí Thược có được tỳ bà long cốt, cửu chuyển hồng nhãn, cửu thiên tước vũ… từng hàng từng hàng tên bảo vật chen kín non nửa bảng xếp hạng.

Nhưng giờ phút này, phía sau tên Thanh Việt Bạch lại có càng nhiều tên bảo vật hơn, làm người ta chấn động nhất trong đó chính là “Cửu Thiên Liên”.

…Nhưng căn bản y không có đoạt bảo vật mà. Thanh Việt Bạch nhíu mày, ngẩng đầu nhìn về phía Úc Hoài Kỳ, ánh mắt dò hỏi: Đây là có ý gì, mấy món bảo vật kia từ đâu ra vậy?

Úc Hoài Kỳ vẫn lạnh mặt, như thể còn nhớ kỹ chuyện Thanh Việt Bạch không cảm kích hắn ở đầm nước sâu lạnh.

“Cửu Thiên Liên!” Có người kinh hô một tiếng, “Y tìm được Cửu Thiên Liên?!”

“Trời đất, Tinh Thịnh Thảo cũng ở chỗ y!”

“Cung chủ, cung chủ! Ngài có bán Huyễn Linh Thảo không a? Đồ đệ ta mất ngủ nhiều năm, chỉ có dùng Huyễn Linh Thảo mới có thể ngủ yên, nhưng lúc trước các nhà đấu giá đều bán sạch rồi… Cung chủ, ngài bán cho ta hai cây đi!”

“Hắn đang làm gì vậy?” Ở nơi xa, Cao Nam Tiêu với Tùng Nhị liếc nhau.

Cao Nam Tiêu nói: “Ta nhớ không lầm thì cái túi bảo vật đó là tư khố của hắn mà?”

Tùng Nhị thở dài, giọng hận sắt không thành thép: “Ta cũng muốn hỏi, rốt cục Thái tử điện hạ đang làm gì vậy? Ngài ấy không phải nói lấy được Hỏa Linh Châu trên người Thanh Việt Bạch sẽ rời đi ngay sao, hiện giờ lại là thế nào đây?”

“Hỏa Linh Châu?” Cao Nam Tiêu bừng tỉnh, “Nguyên lai hắn vì thứ này mới ẩn mình trong Tiên tộc?”

Một năm trước, nhị thúc của Úc Hoài Kỳ — Úc Ninh — bị Tiên tộc phong ấn trong tháp cơ quan chín tầng. Tháp kia cực kỳ khó mở, chỉ có vật chí thuần chí dương mới có thể mở ra trong mười lăm phút để tiến vào cứu người.

Tùng Nhị mạnh mẽ gật đầu, “Đúng rồi! Bằng không ngươi tưởng là gì?”

Cao Nam Tiêu nói: “Ta còn tưởng hắn muốn làm rể phái Thiên Nhất.”

Tùng Nhị: “…”

Cao Nam Tiêu nhớ đến những gì đã nghe trong mấy ngày này, càng thêm cảm khái: “Nhớ năm đó ta nhổ hai sợi lông trên đầu hắn, suýt nữa hắn đã liều mạng với nha, hiện tại…” Hắn liếc nhìn Úc Hoài Kỳ ở đằng xa, tức giận nói: “Cái đồ trọng sắc khinh bạn.”

Những lời oán giận này căn bản không khiến Úc Hoài Kỳ dao động chút nào.

Úc Hoài Kỳ bình thản liếc mắt nhìn Thanh Việt Bạch, phát hiện y không khóc, liền cảm thấy hành động vừa rồi của mình thật là dư thừa.

“Không bán.” Thanh Việt Bạch ngẩng đầu, từ chối người kia.

Mà sắc mặt Hí Thược lúc này không cần nói cũng biết — khó coi vô cùng. Hắn bỗng phát hiện đồ đệ bên người Thanh Việt Bạch mới là vướng bận lớn nhất.

Một tên Trúc Cơ kỳ hèn mọn… Hí Thược lạnh lùng cười một tiếng, truyền âm cho một đệ tử ẩn trong đám người, rồi phất tay áo bỏ đi.

Trong giới tu chân, chẳng hiếm Trúc Cơ kỳ chết yểu.

Trò khôi hài qua đi, mọi người lần lượt tản ra, chỉ còn lại hai người, không khí giữa bọn họ nhìn qua vẫn có chút kỳ quái.

Loại cảm giác kỳ quái này vẫn kéo dài cho đến lúc bọn họ trở về khách đ**m.

Trời đã chạng vạng, ráng đỏ tràn ngập chân trời, ánh hoàng hôn rực rỡ như vệt yêu văn nơi đuôi mắt Thanh Việt Bạch.

Trong khách đ**m đã không còn bao nhiêu người, tiểu nhị bưng đĩa đậu phộng ngồi ở cửa, đón khách qua lại.

“… Vừa rồi cảm ơn ngươi.” Thanh Việt Bạch trả lại túi bảo vật cho Úc Hoài Kỳ, không ngẩng đầu nhìn hắn.

Úc Hoài Kỳ cụp mắt nhìn một sợi tóc ngốc nghếch trên đầu y, không nói lời nào.

Hắn nghĩ mãi không thông, chẳng lẽ chỉ vì hắn đặt Cửu Thiên Liên vào thân thể Thanh Việt Bạch nên y mới tức giận như vậy sao? Tức đến nỗi không thèm để ý tới hắn?

Úc Hoài Kỳ trầm mặt nhận lấy túi bảo vật, xoay người về phòng.

Khi hắn vừa rời đi, Thanh Việt Bạch liền cảm thấy bóng đen bao phủ trên người mình biến mất, trong lòng âm thầm thở ra một hơi nhẹ nhõm.

“Sư tôn sư tôn, ngài chờ ta một chút nha!” Huyên Linh chạy tới từ ngoài đường, khuôn mặt thiếu nữ vì chạy mà ửng hồng, trông vô cùng đáng yêu.

Huyên Linh đưa ly nước ngọt trong tay cho y: “Sư tôn nếm thử cái này đi, trà quất đào ngọt đó! Uống ngon lắm nha!”

Thanh Việt Bạch nhận lấy, nhấp một ngụm. Trước kia mỗi lần y uống thứ gì ngon đều sẽ vui vẻ nheo mắt lại, nhưng lần này thì không y cảm thấy hương vị trong ly nước này có chút chua xót.

“Sư tôn, có phải tâm tình ngài không tốt không?” Huyên Linh chớp chớp đôi mắt hỏi.

Thanh Việt Bạch khựng lại, rồi trả lời: “Không có, ngươi mau uống đi. Uống xong rồi quay về khách đ**m, sư tôn hộ pháp cho ngươi, giúp ngươi dùng Nhân Ngư Châu đột phá.”

Mắt Huyên Linh sáng rực, gật đầu liên tục như gà con mổ thóc, rồi nhấc đôi chân ngắn nhỏ, cộp cộp cộp chạy về khách đ**m.

Bên ngoài khách đ**m là một con phố dài, người bán rong nối đuôi nhau rao hàng không dứt. Bà chủ b*n n**c ngọt trước cửa khách đ**m niệm chú ngữ, ngón tay kẹp phù chú, thuần thục niệm ra mấy câu quyết, phù chú lập tức dán lên từng chén trà trong tiệm. Chén trà ấy liền tự động chuyển động không cần người điều khiển.

Chén cần rửa tự mình bay vào bồn nước, chén cần rót trà thì tự động bay đến tay khách nhân, phảng phất như mỗi món đồ đều có tư tưởng riêng.

Bỗng nhiên, có một tiểu hài tử vấp phải hòn đá trên đường, ngã nhào xuống.

“Ai nha!” Tiểu hài tử kêu lên một tiếng, còn tưởng mình sắp bị ngã đau, nhưng có người đỡ lấy nhóc.

Tiểu hài tử quay đầu nhìn, không phải người, mà là một chiếc ghế băng bên đường đã được hạ chú. Chiếc ghế dừng ngay trước mặt nhóc, để nhóc theo bản năng ngã vào, nhờ vậy mà tránh khỏi vận mệnh bị ngã thành bánh nhân thịt.

“Cảm ơn ngươi nha, băng ghế nhỏ!” Tiểu hài tử cho rằng nó cũng có linh tính giống như người, “Vì sao ngươi lại ở chỗ này vậy?”

“An nhi, đừng chạy loạn!” Mẫu thân tiểu hài tử vọt ra từ trong cửa hàng, ôm lấy nhóc.

An nhi bĩu môi, “Không có… Đúng rồi, nương, là băng ghế cứu con đó!”

“Cái gì mà băng ghế cứu con?” Nữ nhân vỗ vỗ đầu nhóc, “Đó là ‘đã sinh chú’ do tiên nhân ban xuống! Con nên tạ ơn tiên nhân kia mới phải! Thật là tiên nhân phù hộ a! Lát nữa nương sẽ dâng cho tiên nhân mấy mâm gạo nếp tô thủy tinh!”

“Vị nào tiên nhân vậy?” Tiểu hài tử ngẩng đầu, khuôn mặt nhỏ ngập tràn nghi hoặc.

“Là Bạch Ngọc Cung Chủ của phái Thiên Nhất đó!”

Thanh Việt Bạch đứng xa xa nhìn cảnh tượng này, khóe môi y khẽ cong, nở nụ cười nhàn nhạt, nâng ly nước ngọt trong tay, tiếp tục uống.

Lần này, nước ngọt không còn vị đắng.

Ráng chiều vừa tắt thì mưa to kéo đến. Sau khi dùng xong cơm chiều, Huyên Linh vội vã chạy về phòng, nuốt Nhân Ngư Châu ngay trước mặt Thanh Việt Bạch, bắt đầu tấn chức.

Thanh Việt Bạch giơ tay vẽ chú ngữ, dán lên người nàng, còn mình thì ngồi bên cạnh bàn, chăm chú nhìn nàng tiến hành tấn chức.

Bên ngoài cũng có mấy đệ tử của Bạch Vân Phong ngồi xổm.

“Sư muội sư muội!” Bọn họ hô to: “Các sư huynh đều ở đây nha! Sư muội cố lên!”

Thanh Việt Bạch thầm nói trong lòng, các ngươi gọi nàng là sư muội cái gì, ta còn chưa thu các ngươi vào môn đâu.

Dù than thầm trong lòng như vậy, nhưng y không nói ra. Y chỉ đặt một mâm điểm tâm lên bàn, vừa ăn vừa nhìn ánh sáng pháp lực đỏ xanh không ngừng biến hóa trên người Huyên Linh.

“A, mùi gì vậy?” Một đệ tử bên ngoài ngửi thấy mùi, giật giật mũi, “Mùi này chẳng phải là của cửa hàng gạo nếp tô thủy tinh đầu phố sao?”

“Là chỗ có đậu đỏ nghiền kia đúng không?” Một đệ tử khác lập tức hỏi.

Thanh Việt Bạch: “…”

Y nhìn mâm điểm tâm trước mặt, không xác định lắm cái này có phải là thứ bọn họ đang nói hay không.

“Đã sinh chú” là một loại chú ngữ đặc thù. Cho dù là người thường không có pháp lực, chỉ cần biết chữ, có thể niệm ra chú ngữ, liền có thể sử dụng được.

Nếu người dùng chú này cảm ơn người sáng tạo ra nó, thì phần cúng của họ sẽ được truyền qua mâm đã dán “đã sinh chú”, chuyển thẳng vào túi trữ vật của Thanh Việt Bạch.

Đây cũng là lý do vì sao túi trữ vật của y lại có nhiều trân bảo như vậy,đó đều là phần cúng từ nhân gian, chứ không phải phần thưởng của phái Thiên Nhất, hay là tài sản riêng của Pháp Lạc Đàm.

Tất cả đều là do tự y tạo ra nhờ “đã sinh chú”.

Ba năm trôi qua, y đã tích được hơn năm trăm vạn linh thạch, hai hồ nước trân châu, cùng vô số khối vàng bạc nhỏ… và còn vô số loại quả vừa chắc bụng lại vừa khó ăn.

“Cung chủ, cung chủ!” Một đệ tử tham ăn gõ cửa, nhìn bộ dạng như sắp ch** n**c miếng, “Ta cũng muốn ăn… Chúng ta có thể vào được không?”

Mâm điểm tâm là từng khối vuông, nhân bên trong đầy đậu đỏ nghiền, ước chừng có hai mươi khối.

Dù sao y cũng không thể ăn hết, chia cho đám đệ tử này cũng chẳng sao.

Thanh Việt Bạch gật đầu, “Vào đi.”

Vừa dứt lời, cửa lập tức bị đẩy ra “oanh” một tiếng, một đám đệ tử chen chúc lăn vào, cả trai lẫn gái, chừng hơn mười người.

Thanh Việt Bạch: “…………”

Y liếc nhìn Huyên Linh vẫn đang đột phá, bỗng nhận ra mình đã xem nhẹ nhân duyên của nha đầu này.

Trong phòng thoáng chốc ồn ào như đàn chim sẻ, đám thiếu niên thiếu nữ vây quanh bàn, ríu rít nói chuyện…

“Cung chủ cung chủ, lần này ngài được hạng mấy ở đại hội Vân Kính vậy?”
“Sao Tiết sư bá không cùng ngài trở về?”
“Cung chủ, nghe nói năm đó ngài thật sự có một chân với Vạn Thời Từ à?”
“Huyên Linh có hôn phối chưa?”
“Cung chủ, sao không thấy đồ đệ mới của ngài, cái người gọi là Ngư gì đó?”

Thanh Việt Bạch bị ồn ào đến đau đầu, y nâng tay nhẹ nhàng ấn xuống một cái, đó là thủ thế “dừng lại”- trong nháy mắt, khung cảnh yên tĩnh trở lại.

Các đệ tử im phăng phắc.

“Đừng tám nhảm, ngoan ngoãn ăn đi.” Thanh Việt Bạch vung tay, ném ra một đống linh quả.

“A! Tiên nữ tán hoa!”

“…Là cung chủ tán quả!”

Tiếng cười nói của đám thiếu niên thiếu nữ xen lẫn giọng nói của Thanh Việt Bạch vang vọng, truyền đến tận phòng bên cạnh.

Bên kia ồn ào náo nhiệt bao nhiêu, thì bên này, trong phòng Úc Hoài Kỳ lại tĩnh lặng đến mức nghe được cả tiếng kim rơi.

Úc Hoài Kỳ ngồi bên bàn, nhìn Hỏa Linh Châu trong tay, trên gương mặt tuấn tú phủ đầy bóng tối, đôi môi mỏng lạnh lẽo mím chặt, từng chi tiết đều cho thấy hiện giờ tâm tình hắn vô cùng tệ.

Tùng Nhị sợ đến nỗi không dám thở mạnh.

“Phải đi thôi.” Đột nhiên, Úc Hoài Kỳ thấp giọng nói, “Ta nên rời đi.”

Tùng Nhị giật mình: “!” Cuối cùng cũng muốn về Yêu tộc rồi sao?

“… Không.” Úc Hoài Kỳ lại nói: “Không thể không từ mà biệt.”

“Nhưng mà,” Tùng Nhị do dự hỏi, “Chẳng phải ngài đến đây vì Hỏa Linh Châu sao? Dù có cáo biệt hay không cũng đâu khác gì nhau?”

Úc Hoài Kỳ thoáng ngẩn người.

Đúng vậy, hắn đến chỉ vì Hỏa Linh Châu, vậy mà giờ lại muốn cáo biệt Thanh Việt Bạch để làm gì?

Hơn nữa, ở đầm nước lạnh, Thanh Việt Bạch đã nói rõ — từ nay không gặp lại… Vì sao hắn vẫn nhớ mãi, cứ muốn gặp y để nói lời tạm biệt?

Trước Tiếp