Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Cố ý kéo gần khoảng cách để Thanh Việt Bạch thả lỏng cảnh giác, Úc Hoài Kỳ vừa khen y, vừa dùng pháp lực bóp nát Cửu Thiên Liên trong tay…
Với một con Khổng Tước mà nói, khen y xinh đẹp là cách lấy lòng đơn giản nhất.
Thanh Việt Bạch hừ một tiếng, “Không cần ngươi nói, ta tự biết…”
Bỗng nhiên, bên hông có thêm một bàn tay. Da đầu Thanh Việt Bạch tê rần, bản năng bẩm sinh khiến y đẩy Úc Hoài Kỳ ra!
Không ngờ Úc Hoài Kỳ đã sớm chuẩn bị, trực tiếp giam chặt y trong lồng ngực.
“Ăn nó.” Úc Hoài Kỳ lạnh mặt: “Muốn làm huynh đệ với ta, ngươi không thể yếu như vậy. Ta không thể vĩnh viễn bảo hộ ngươi.”
Giây phút này, d*c v*ng khống chế ăn sâu vào xương tủy hắn hoàn toàn bộc lộ. Hắn ôm chặt lấy Thanh Việt Bạch, như đang ghì một động vật nhỏ.
Động tác này cũng làm Thanh Việt Bạch giãy giụa kịch liệt.
Thanh Việt Bạch càng giãy càng sốt ruột: “Buông ta ra, ta không cần ngươi giúp… Úc Hoài Kỳ!!”
Cửu Thiên Liên bị bóp nát, nương theo yêu lực của Úc Hoài Kỳ, chậm rãi tràn vào thân thể Thanh Việt Bạch.
Trong khoảnh khắc, tâm thần Thanh Việt Bạch chấn động, một cảm giác thông suốt toàn thân đã lâu không có phảng phất tràn ngập. Hơi thở trong đầm nước lạnh lẽo trước mắt hóa thành hữu hình, nhè nhẹ, từng đợt từng đợt thấm vào thân thể…
Đó là linh khí thiên địa.
Linh khí cuồn cuộn không ngừng tiến vào cơ thể Thanh Việt Bạch, nhưng lại như đổ đất xuống biển, không đọng lại được chút nào, cũng không xuất hiện dấu hiệu đột phá.
Úc Hoài Kỳ nhíu mày, ngay lập tức phát hiện không ổn, tại sao lại như vậy?
Thanh Việt Bạch giãy một lúc thì mệt, bèn nhắm mắt, giọng khàn: “Vì sao phải cưỡng bách ta làm chuyện ta không thích?”
Úc Hoài Kỳ sững người, cúi đầu nhìn y, phát hiện thần sắc y đã mang theo một vẻ lạnh nhạt kinh người, vẻ mặt hắn chưa từng thấy.
“Nói cho cùng, ngươi vẫn thấy ta vô dụng, cực kỳ phế vật, không xứng làm huynh đệ của ngươi?” Trong mắt Thanh Việt Bạch thoáng hiện ý châm biếm.
Sắc mặt Úc Hoài Kỳ đổi ngay, không ngờ y không biết tốt xấu đến vậy, mặt cũng trầm xuống, nắm cổ tay y, ép mặt y lại gần, giọng băng lạnh vô tình: “Ngươi cho rằng ta đối với ai cũng như vậy sao?”
“Vậy ta phải mang ơn đội nghĩa ngươi sao?” Thanh Việt Bạch hỏi lại, ngữ khí bình tĩnh mang theo mùi bão tố sắp kéo đến.
Úc Hoài Kỳ cứng người. Lần này có thể xác định, hắn thật sự chọc giận Thanh Việt Bạch.
Nhưng hắn không nghĩ ra sai ở đâu.
Còn nữa, đan điền của Thanh Việt Bạch là chuyện gì?
Theo lý, ăn xong Cửu Thiên Liên, ít nhất cũng phải đột phá một chút, dù chỉ một chút, nhưng Thanh Việt Bạch lại không có chút cảm giác nào.
Tại sao? Thanh Việt Bạch có biết không? Úc Hoài Kỳ nhìn y một lúc, rồi buông lỏng.
Từ thần sắc của Thanh Việt Bạch, hắn đã có đáp án.
Rất rõ ràng, bản thân Thanh Việt Bạch biết chuyện là thế nào, nhưng y không muốn nói.
Úc Hoài Kỳ trầm mặc, nói: “Ta chỉ muốn ngươi tốt hơn một chút.”
Thanh Việt Bạch dừng lại, ngẩng đầu nhìn hắn, cố ép mặt lạnh: “Đa tạ ý tốt của ngươi, nhưng ta không cần. Hôm nay sau khi ra ngoài, ngươi cũng đừng về phái Thiên Nhất, đừng tới tìm ta.”
Y không cần một người khinh thường mình từ trong xương ở bên cạnh.
Từ lúc ở đại hội bái sư, Úc Hoài Kỳ nói phù chú là “thuật pháp vô dụng”, cho đến chuyện vừa rồi…
Một lần hai lần thì còn được, nhưng ba lần bốn lần, y không muốn giữ Úc Hoài Kỳ bên người nữa.
Úc Hoài Kỳ: “Vì sao?”
“Đạo bất đồng, không chung đường.” Trong lòng Thanh Việt Bạch có chút không nỡ.
Nhưng không nỡ cũng vô ích.
Nếu Long Ngạo Thiên cứ ở bên cạnh, toan tính thay đổi y, làm y đánh mất bản thân, ép y phải chạy theo bước chân hắn, vậy thì hữu nghị của bọn họ cũng không cần kéo dài.
Sắc mặt Úc Hoài Kỳ trở nên khó coi.
Đầm nước sâu như lạnh thêm. Thanh Việt Bạch cách xa hắn, ôm gối ngồi dưới đất, vùi đầu g*** h** ch*n.
Vì thế, Úc Hoài Kỳ cũng không nói nữa. Hắn không phải loại người thích lấy mặt nóng dán mông lạnh.
Ngay khi bầu không khí trong đầm rơi xuống điểm băng, trên đỉnh đầu vang “oanh” một tiếng lớn, kèm theo tiếng cười vô tâm vô phổi của Cao Nam Tiêu: “Huynh đệ! Kiên trì a, ta tới cứu các ngươi!”
Huyên Linh cũng bám ở cửa động kêu: “Sư tôn! Sư tôn! Ngài ở dưới sao?”
Thanh Việt Bạch ngẩng đầu, thấy phía trên đã bị oanh mở một lỗ lớn.
…
Nửa canh giờ sau, bên ngoài bí cảnh.
Thanh Việt Bạch đưa Nhân Ngư Châu cho Huyên Linh. Huyên Linh lại cứ dán mắt vào bộ hỉ phục đỏ trên người y, rồi bĩu môi nhìn Úc Hoài Kỳ cũng mặc hỉ phục ở cách đó không xa, bát quái: “Sư tôn, ngài và sư đệ đã xảy ra chuyện gì ở trong bí cảnh nha?”
Thanh Việt Bạch hoàn hồn, lắc đầu: “Không có gì, chúng ta về khách đ**m thôi.”
“Không đợi nhóm Vân Thanh sư bá sao?” Huyên Linh hỏi.
Thanh Việt Bạch lắc đầu: “Với tu vi của bọn họ sẽ không có chuyện gì. Dù sao ngươi đã lấy được Nhân Ngư Châu, về ăn ngay để đột phá là được.”
Huyên Linh ngoan ngoãn đáp một tiếng.
Lúc này mấy người mới cùng nhau ra khỏi bí cảnh. Người bên ngoài bí cảnh rất đông, phần lớn đều vây quanh một chỗ.
“Hí công tử không hổ là người của Ngạo Tuyết Môn, nhanh như vậy đã thu phục được nhiều yêu vật và yêu đan như thế!”
“Đúng vậy, huynh ấy còn tìm được không ít linh thảo thiên địa chia cho chúng ta nữa!”
Hí Thược đứng giữa trung tâm đám người, hưởng thụ ánh mắt tán dương cùng lời khen nịnh nọt, cười hừ một tiếng, đang định nói gì thì trong khóe mắt liếc thấy Thanh Việt Bạch vừa ra khỏi bí cảnh.
“Cung chủ cũng ra rồi sao? Mới có một ngày thôi mà đã xong rồi à?” Hí Thược đột nhiên hỏi.
Câu nói này khiến ánh mắt mọi người đồng loạt dời về phía Thanh Việt Bạch.
“Cung chủ ra nhanh thật, có phải linh lực không đủ đánh yêu thú nên đành bỏ cuộc không?” Có người cười khúc khích nói, “Có cần lần sau môn chủ chúng ta tới giúp ngươi không?”
Kẻ nói câu đó mặc trang phục của Ngạo Tuyết Môn, vừa nhìn là biết đang cố tình nói đỡ cho Hí Thược.
“Không phải sao? Nhìn bảng linh bảo đi! Thanh Việt Bạch chỉ lấy được hai món bảo vật thôi.”
Bên ngoài đại hội Vân Kính có một bảng linh bảo, trên đó hiển thị số tài nguyên mà các tu sĩ lấy được bên trong bí cảnh theo thời gian thực.
Bảng xếp hạng dày đặc tên, ai cũng chỉ quan tâm tới hai hạng: đệ nhất, và đếm ngược đệ nhất.
Không hề nghi ngờ, hạng nhất chính là Hí Thược.
Còn đếm ngược hạng nhất, lại là Thanh Việt Bạch.
Thanh Việt Bạch khẽ nhíu mày, nhìn thoáng qua Hí Thược. Y chẳng muốn đối đầu với người này, nhưng vì sao hắn cứ phải tìm y gây chuyện?
Y đối với linh bảo không có chấp niệm, với bảng xếp hạng càng không hứng thú, nên chỉ im lặng không đáp.
Mọi người thấy thế lại được đà, giọng càng khó nghe hơn. Trong đó có một tu sĩ mặt rỗ càng ồn ào hơn, bày ra dáng vẻ âm dương quái khí trước mặt mọi người:
“Ai nha, cung chủ cúi đầu làm gì vậy, định khóc trộm sao? Khóc cũng tốt… Dù sao Hí Thược cũng tìm được nhiều linh bảo như vậy, ngươi rớt hai giọt nước mắt, biết đâu huynh ấy lại thương tình thưởng hai món cho ngươi.”
Hí Thược thuận miệng phụ họa: “Đừng ồn, sao lại nói cung chủ như thế, không thấy y sắp khóc rồi sao?”
Thanh Việt Bạch ngẩng đầu, đột nhiên bước thẳng đến trước mặt bọn họ, pháp khí biến ra trong tay, một roi quất thẳng xuống…!
Nếu là ngày trước, y còn nhịn được, nhưng hôm nay tâm tình vốn đã không tốt, không muốn phí lời, trực tiếp động thủ.
Giờ khắc này, rốt cuộc y cũng hiểu vì sao Pháp Lạc Đàm vẫn luôn không cho y xuống núi.
Trong Tu Chân Giới, kẻ yếu có khóc cũng chỉ khiến người khác chế nhạo.
Dù y chưa bao giờ khóc, dù tự thấy mình không yếu, nhưng theo tiêu chuẩn thế tục, y chính là “yếu” đó.
Từ Úc Hoài Kỳ cho đến đám người này, đều chỉ xem y là món đồ chơi trên bàn tiệc, thích thì đùa, chán thì giẫm.
Cơn giận dâng trào, roi của Thanh Việt Bạch bị Hí Thược đỡ lấy.
“Chỉ vài câu đã thẹn quá hóa giận?” Hí Thược giả nhân giả nghĩa cười, cố tình hạ thấp giọng, “Ngươi thật cho rằng chỉ vì Vạn Thời Từ từng theo đuổi ngươi, là ngươi có thể áp ta một đầu sao?”
Thanh Việt Bạch chỉ thấy người này vô lý tới cực điểm, lòng càng thêm bực, “Ai cần lão bất tử đó theo đuổi, hắn lớn tuổi như vậy, cũng chỉ có ngươi mới thích thôi!”
Hí Thược lập tức nổi giận: “Câm miệng! Đó là người đệ nhất thiên hạ, không cho phép ngươi vũ nhục huynh ấy!”
Thanh Việt Bạch cười khẽ, “Nguyên lai ngươi cũng biết thế nào là vũ nhục?”
Dứt lời, y lui ra sau, cách Hí Thược một đoạn, chuẩn bị vận linh lực lần nữa, nhưng chưa kịp ra tay thì cổ tay đã bị người phía sau bắt lấy…
Thanh Việt Bạch nhận ra ngay hơi thở quen thuộc kia, không rõ vì sao Úc Hoài Kỳ đột nhiên xuất hiện, nhưng sau đó y liền hiểu.
“Ai nói y là đệ nhất đếm ngược?” Úc Hoài Kỳ lạnh nhạt liếc bảng xếp hạng một cái, ng·ay sau đó, chuyện kỳ lạ xảy ra…
Tên Thanh Việt Bạch trên bảng xếp hạng bắt đầu nhanh chóng leo lên, thoáng chốc đã gần vượt qua Hí Thược!
Sắc mặt Hí Thược lập tức trở nên cực kỳ khó coi.
Tại sao lại như vậy?!