Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 115 Tạ Trường Sinh hôm nay thực sự đã phải chịu quá nhiều cú sốc.
Nghe giọng nói của Tạ Hạc Diệu, y ngẩng đầu nhìn trần nhà, đứng ngây ra một lúc.
"A." Giọng y bình lặng như nước: "Hóa ra Đại ca và Nhị ca cũng tới rồi ạ."
Nghe tông giọng đặc trưng bằng phẳng, đờ đẫn và không chút cảm xúc đã lâu không xuất hiện này của Tạ Trường Sinh, trong lòng Cố Phi Y bỗng dâng lên một chút hoài niệm. Hắn khẽ cười, đưa tay dùng mu bàn tay áp vào cổ y để làm lạnh: "Tỉnh hồn."
Tạ Trường Sinh quả nhiên đã hoàn hồn lại, y lặp lại lời vừa rồi nhưng lần này không còn là giọng điệu đờ đẫn nữa, mà tràn đầy sự vui mừng: "Đại ca và Nhị ca cũng tới rồi!!"
Tạ Trường Sinh quá đỗi vui mừng, y ôm chặt lấy Cố Phi Y một cái thật mạnh, rồi định vặn tay nắm cửa. Nhưng Cố Phi Y đã chặn tay y lại giữa chừng. Hắn ẩn ý hỏi y: "Cứ thế này mà đi ra ngoài sao?"
Tạ Trường Sinh còn chưa hiểu ý của hắn, đã thấy Cố Phi Y lấy từ túi quần ra một chiếc khẩu trang màu đen. Sau khi xé túi niêm phong, ngón tay thon dài của hắn căng hai bên quai, đối mặt đeo lên cho Tạ Trường Sinh, rồi hơi cúi người giúp y chỉnh lại những sợi tóc bị dây khẩu trang đè bên dưới.
"Môi đỏ quá." Cố Phi Y cười: "Che lại thế này đi.”
Tạ Trường Sinh chớp mắt, đôi mày, vành tai và làn da lộ ra ngoài khẩu trang bùm một cái lại phủ thêm một lớp hồng nhạt.
Cố Phi Y hôn nhẹ lên cánh môi y qua lớp khẩu trang rồi mới mở cánh cửa kho đang khóa trái ra.
Tạ Trường Sinh vừa chui ra ngoài thì tình cờ gặp ba nữ sinh cùng khoa đi ngang qua. Các cô gái giật mình: "Oa, là cậu à! Cậu làm gì trong đó thế?"
Tạ Trường Sinh chưa kịp trả lời, Cố Phi Y đã bước ra. Các cô gái lại giật mình lần nữa, sau cơn kinh ngạc là sự trầm trồ.
"Bạn cậu hả? Quả nhiên lời đồn 'bạn của trai đẹp cũng là trai đẹp' không phải là hư danh..."
Tạ Trường Sinh còn chưa lên tiếng, Cố Phi Y đã nói: "Cảm ơn."
Dù là lời cảm ơn nhưng giọng điệu của hắn hoàn toàn không có vẻ lịch sự khách sáo, ngược lại còn lạnh lùng đầy vẻ "người lạ chớ gần". Các nữ sinh vốn định nói thêm gì đó, thấy vậy liền không tự chủ được mà rụt rè lùi lại, vội vã rời đi. Dù sao cũng là người đứng trên đỉnh cao quyền lực nhiều năm, chỉ một câu nói cũng đủ khiến người ta sinh ra vẻ sợ hãi.
Tạ Trường Sinh lại hiểu rõ, Cố Phi Y đã thu liễm bớt rồi. Y vừa bất lực vừa buồn cười, nắm lấy ống tay áo của Cố Phi Y dẫn hắn đi về phía sân bóng rổ.
Khi đến gần hơn, Tạ Trường Sinh nhìn thấy các thành viên đội cổ vũ đang nhảy múa trên sân. Đáng lẽ là một khung cảnh thanh xuân tốt đẹp, nhưng rơi vào mắt người nhìn lại có chút không hài hòa, nguyên nhân là do người đang đứng ngay giữa sân bóng.
Một chàng trai cao ráo, lưng đứng thẳng tắp. Rõ ràng là tư thái ưu nhã, nhưng biểu cảm lại không nghiêm túc, đang nheo mắt cười đầy vẻ lười nhác. Chàng trai mặc bộ đồ thể thao tông trắng sọc xanh, chiếc áo thun rộng thùng thình in số "02". Trông hắn vô cùng sảng khoái, lẽ ra phải là cầu thủ sắp ra sân thi đấu, chỉ có điều thứ hắn kẹp dưới nách không phải quả bóng rổ, mà là một chú chó nhỏ màu trắng tròn vo như quả bóng.
Ánh mắt chàng trai dừng trên người Tạ Trường Sinh, hắn rảo bước nhanh lại, cầm lấy micro bên cạnh hét về phía y: "Thằng nhóc thối, lại đây với Nhị ca của đệ mau!"
Nhưng Tạ Trường Sinh không cử động, y mở to mắt, không thể tin nổi nhìn vào đôi chân của Tạ Hạc Diệu. Nếu y không nhìn lầm, vừa rồi khi Tạ Hạc Diệu bước đi... vô cùng vững chãi.
Chân của Tạ Hạc Diệu đã khỏi rồi sao?
Thấy Tạ Trường Sinh không động đậy, Tạ Hạc Diệu vẫy tay mạnh với y. Ánh mắt tò mò và ngạc nhiên của các bạn học thuận theo hướng đó mà nhìn về phía Tạ Trường Sinh. Nếu là bình thường, ước chừng y đã muốn đào lỗ chôn mình ngay tại chỗ. Nhưng lúc này y chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm.
Y kéo Cố Phi Y chạy vội tới, theo thói quen nhào lên lưng Tạ Hạc Diệu, rồi đưa tay vò đầu Tuế Tuế. Suy nghĩ của y rối bời, lời hỏi ra cũng lộn xộn: "Nhị ca, sao huynh lại ở đây? Huynh cắt tóc ngắn à? Sao huynh gặp được Tuế Tuế? Chân của huynh? Còn Đại ca đâu?”
"Câu hỏi nhiều quá rồi đấy." Tạ Hạc Diệu nói: "Hiệp hai sắp bắt đầu rồi, đến lượt ta ra sân. Đệ và cái người kia sang chỗ Đại ca đi, để huynh ấy giải thích cho."
Theo hướng chỉ của Tạ Hạc Diệu, Tạ Trường Sinh nhìn sang, quả nhiên thấy Tạ Trừng Kính. Hắn mặc một bộ âu phục màu xám, đang ngồi trên ghế mỉm cười với y.
Tạ Trường Sinh nheo mắt cười ngây ngô với Tạ Trừng Kính một hồi lâu, bị Tạ Hạc Diệu đẩy nhẹ sau lưng một cái mới sực tỉnh, ôm lấy Tuế Tuế, dắt Cố Phi Y đi về phía Tạ Trừng Kính.
Cho đến khi tiếng còi bắt đầu hiệp hai vang lên, Tạ Trường Sinh vẫn chưa thể hoàn hồn. Y vô thức nắm lấy vạt áo vest của Cố Phi Y, nhìn bóng dáng linh hoạt của Tạ Hạc Diệu trên sân bóng, thấy hắn vừa cướp bóng vừa ném rổ, dáng vẻ vô cùng hăng hái. Y lại quay đầu nhìn góc nghiêng ôn hòa của Tạ Trừng Kính, cảm nhận được Tuế Tuế đang nức nở dụi đầu vào lòng mình làm nũng.
Mấy ngày qua y thực sự rất nhớ họ, y thực sự đã nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ được gặp lại người yêu và người thân của mình nữa. Vậy mà họ lại cứ thế xuất hiện ở thời đại của y, hội ngộ cùng y. Có lẽ là cảm giác "gần người nhà lại thêm sợ hãi", Tạ Trường Sinh há miệng hồi lâu mà không biết nên nói gì.
Vẫn là Tạ Trừng Kính lên tiếng trước, hắn ôn tồn nói: "Sau khi tới đây, trong đầu bỗng dưng nạp thêm rất nhiều kiến thức, ngược lại giúp ta hiểu ra một số lời đệ từng nói mà trước đây ta không hiểu được."
"Nói cũng lạ," Hắn tiếp lời: "Lúc hiểu ra rồi lại thấy thú vị hơn cả khi chưa hiểu."
Tạ Trường Sinh gãi gãi tóc sau gáy: "Haha, kiến thức của đệ học hơi tạp nham ạ."
"Đại ca có chuyện này muốn xác nhận với đệ." Tạ Trừng Kính nói: "Vậy đệ quả thực không phải là ‘kẻ đó’."
Không hiểu sao Tạ Trường Sinh đột nhiên thấy căng thẳng, tim y đập nhanh, khẽ gật đầu. Tạ Trừng Kính cười thở dài: "Chẳng trách."
"Tạ Trường Sinh," Đột nhiên có bạn học gọi tên y từ phía sau: "Hóa ra họ là anh trai của cậu à? Không phải cậu là..."
Tạ Trường Sinh chưa kịp trả lời, Tạ Trừng Kính đã đưa tay ra, nhẹ nhàng kéo cánh tay y để y xích lại gần mình hơn. Hai gương mặt hơi ghé sát, Tạ Trừng Kính hỏi: "Diện mạo tương đồng thế này, ta và Trường Sinh lại đồng tâm đồng hành, tự nhiên là anh em ruột thịt 'nước đậm hơn máu' rồi."
Người bạn học hỏi chuyện ngẩn ra một lúc, rồi cười "hà" một tiếng: "Là 'máu đậm hơn nước' chứ ạ?"
Tạ Trừng Kính chỉ cười không nói, nhìn vẻ mặt đầy thắc mắc của bạn học, Tạ Trường Sinh giải thích thay cho Tạ Trừng Kính: "Thực ra chuyện này có liên quan đến thể tích của phân tử... là một môn học vấn rất cao siêu... không hiểu cũng không sao, đợi cậu lớn lên, xuyên không làm Hoàng đế rồi tự nhiên sẽ hiểu thôi..."
Bạn học: "...”
-
Trong lúc Tạ Hạc Diệu thi đấu, Tạ Trường Sinh có chút bồn chồn không yên. Việc Tạ Hạc Diệu thỉnh thoảng lại lườm sang một cái là một nguyên nhân, nguyên nhân khác là Tạ Trường Sinh đang rất khó xử.
Hoàng đế cũng đã làm rồi, tham quan cũng đã bắt rồi. Những nan đề của triều thần đưa ra y cũng có thể rặn ra phương án giải quyết. Vậy mà lúc này đây, y lại không biết nên cổ vũ cho ai. Cổ vũ cho các bạn cùng khoa là chuyện đương nhiên, nhưng hiện tại y đang ngồi ở hàng ghế đội khách, rất dễ bị "hội đồng". Cổ vũ cho Tạ Hạc Diệu cũng là chuyện đương nhiên, nhất là khi hắn chơi bóng rổ rất cừ, nhưng dù sao y cũng là sinh viên trường này, cổ vũ cho đối thủ cũng rất dễ bị "hội đồng".
Về sau Tạ Trường Sinh hạ quyết tâm, bạn học trường mình vào bóng y cũng hò reo, Tạ Hạc Diệu vào bóng y cũng hò reo. Tiêu chí chính là mưa móc thấm đều. Vị tướng nổi tiếng MacArthur từng nói: Đã ăn đòn thì ăn cho đủ hai cái.
Trận bóng rổ cuối cùng kết thúc với chiến thắng thuộc về trường đối thủ. Thực ra không phải các bạn cùng trường không mạnh, mà là vì Tạ Hạc Diệu quá lợi hại.
Dẫn bóng, ném rổ, mạnh đến mức đáng sợ. Sau khi trọng tài tuyên bố kết quả, Tạ Trường Sinh vừa chân thành cảm thấy mừng cho Tạ Hạc Diệu, vừa thấp thỏm vỗ ngực trước những ánh mắt "hừng hực khí thế" của các bạn học.
Y chân thành cảm thán: "Xã hội pháp trị không thể tùy tiện giết người, thật tốt quá."
Cố Phi Y: "..."
Tạ Trừng Kính: "...”
-
Tạ Hạc Diệu đi về phía Tạ Trường Sinh, khi đến gần, chưa kịp nói gì đã vò rối tung tóc của y. Hắn bảo Tạ Trường Sinh: "Về ký túc xá của đệ trước đi, ta cần tắm rửa cái đã."
Tạ Trường Sinh "ồ" một tiếng, dẫn mấy người về ký túc xá của mình. Y đi theo Tạ Hạc Diệu vào phòng tắm, vốn định dạy hắn cách dùng bình nóng lạnh, nhưng Tạ Hạc Diệu xua tay: "Không cần, ta biết dùng lâu rồi."
Tạ Trường Sinh lại "ồ" một tiếng rồi đi ra.
Bước ra ngoài, y thấy Cố Phi Y đang rất hứng thú nghịch chiếc máy ảnh lấy liền mà y mua trước đó. Tạ Trừng Kính thì cầm điện thoại hỏi y: "Trường Sinh, quán lẩu gần trường các đệ được đánh giá rất cao, lát nữa chúng ta đi ăn nhé."
Tạ Trường Sinh sững sờ. Cuối cùng y không nhịn được nữa, xù lông nhảy dựng lên tại chỗ: "Sao mọi người còn giống người hiện đại hơn cả một người hiện đại như đệ vậy hả? Làm gì có cốt truyện xuyên không từ cổ đại tới hiện đại nào như thế này chứ? Đệ còn đang định dạy mọi người rằng mấy người nhỏ xíu trong màn hình không phải bị giam cầm trong đó cơ mà!”