Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 114
Tạ Trường Sinh mở to mắt, từ từ quay đầu lại.
Chàng thanh niên đứng thẳng tắp bên cạnh Tạ Trường Sinh, từ trên cao nhìn xuống y.
Tuy gương mặt lạnh lùng như tuyết nhìn từ trên cao xuống nhưng Tạ Trường Sinh lại chẳng cảm thấy chút áp lực nào.
Đôi mắt hẹp dài, màu hổ phách nhạt sâu thẳm ấy cứ quấn quýt trên người Tạ Trường Sinh hết vòng này đến vòng khác.
Thanh niên si ngốc nhìn Tạ Trường Sinh, đuôi mắt dài nhỏ càng lúc càng cong lên.
Hắn cười rồi lặp lại lần nữa: "Ở đây rồi, cuối cùng cũng tìm được người."
Tạ Trường Sinh đang định nói chuyện, thì sân bóng phía trước vang lên tiếng còi chói tai, các bạn học cùng trường ngồi gần đó bùng nổ tiếng hoan hô đinh tai nhức óc vì đội nhà vừa ghi được một quả ba điểm đẹp mắt.
Tiếng hoan hô này cũng đánh thức Tạ Trường Sinh và đám sinh viên xung quanh y.
Nam sinh nữ sinh xúm lại gần Tạ Trường Sinh, ghé tai thì thầm: "Sinh Tử, anh ta là ai thế? Trai đẹp này đến tìm cậu à? Hai người quen nhau sao??"
Đầu óc Tạ Trường Sinh rối bời, theo bản năng trả lời tất cả các câu hỏi: "Hắn tên Cố Phi Y, là đến tìm tôi, có quen.”
Rồi y đột ngột đứng dậy: "Tôi ra ngoài một chút."
Y kéo ống tay áo Cố Phi Y, dẫn hắn đi ra ngoài nhà thi đấu.
Nhưng nhà thi đấu người chen người, ai nấy đều đang phấn khích vì trận đấu trên sân, mấy bước này Tạ Trường Sinh đi rất vất vả.
Đi được một lúc, ngược lại biến thành Cố Phi Y nắm ngược lấy tay y, dùng thân mình chắn phía trước dẫn Tạ Trường Sinh đi.
Có lẽ vì không đợi được nữa, khi hai người đi qua hành lang dài hẹp, ngang qua phòng chứa dụng cụ không mấy ai chú ý bên cạnh, Cố Phi Y trực tiếp kéo tuột Tạ Trường Sinh vào trong.
Rồi trở tay đóng cửa, khóa trái, nhốt hết mọi tiếng ồn ào náo nhiệt ở bên ngoài.
Ngực Tạ Trường Sinh phập phồng nhìn Cố Phi Y.
"... Cố Phi Y?"
Tạ Trường Sinh gọi tên người đàn ông trước mặt, nhưng ngữ điệu lại mang theo vài phần không chắc chắn.
Cố Phi Y cười: "Không nhận ra nữa à?"
Tạ Trường Sinh lắc mạnh đầu, bước lên một bước kéo gần khoảng cách với Cố Phi Y.
Y ngửi thấy mùi mai trắng lạnh lẽo trên người Cố Phi Y.
Cố Phi Y cúi đầu, dùng chóp mũi và đôi môi mỏng chạm vào làn da Tạ Trường Sinh như có như không.
Má, trán, đuôi mắt. Nhè nhẹ ngứa ngứa, khiến cho trái tim người ta cũng ngứa ngáy theo.
Tạ Trường Sinh bị hắn dùng mũi cọ cọ, đưa tay lên sờ tóc Cố Phi Y: "Ngươi... tóc của ngươi... còn cả bộ đồ này... là sao vậy...?”
Cũng không trách Tạ Trường Sinh kinh ngạc đến mức không nói nên lời.
Cố Phi Y lúc này hoàn toàn là dáng vẻ của người hiện đại.
Tóc ngắn, âu phục, giày da.
Tinh tế chẳng khác gì người mẫu nam trên tạp chí.
Bàn tay Cố Phi Y ấn vào thắt lưng Tạ Trường Sinh, đè y vào lòng mình. Hắn không trả lời, chỉ hỏi: "Có hợp không?"
"Hợp thì có hợp..."
Nhưng Tạ Trường Sinh cứ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.
Sau Thất tinh liên châu, tính cả thời gian y ở chỗ Cố Phi Y thế giới song song và thời gian quay lại hiện đại, cộng dồn lại tính cho dư dả cũng chỉ tối đa hai mươi ngày.
Trong hai mươi ngày ngắn ngủi này, Cố Phi Y có thể hòa nhập tốt đến thế sao?
Cho dù hắn thực sự hòa nhập rồi, nhưng hắn lấy tiền đâu ra mà mua quần áo?
Tạ Trường Sinh đầy bụng nghi hoặc, vừa định hỏi Cố Phi Y thì Cố Phi Y đã vươn đầu lưỡi, chiếc lưỡi mềm mại ấm áp vẽ dọc theo cánh môi Tạ Trường Sinh.
Rồi nhân lúc Tạ Trường Sinh định mở miệng nói chuyện, hắn luồn lưỡi vào trong khoang miệng y, quấn quýt.
Đầu ngón tay lạnh lẽo của hắn ma sát sau gáy Tạ Trường Sinh, lại cuốn một lọn tóc của y quanh ngón tay.
So với sự thong dong của Cố Phi Y, Tạ Trường Sinh lại tỏ ra có chút hoảng loạn.
Ngoài cánh cửa mỏng manh truyền vào tiếng hò reo vô cùng rõ ràng, còn cả tiếng bước chân người qua lại.
Y cố nhịn cảm giác tê dại lan ra từ thắt lưng, đưa tay muốn đẩy Cố Phi Y, lại nghe Cố Phi Y khàn giọng hỏi: "Không nhớ ta sao?"
Da của Tạ Trường Sinh thuộc loại véo mạnh một cái là sẽ lưu lại dấu vết cả nửa ngày.
Ngay cả hôn một lúc, môi cũng sẽ đỏ lên rất lâu.
Bình thường Cố Phi Y rất chu đáo nhớ kỹ điểm này, nếu lát nữa Tạ Trường Sinh có việc, hoặc hắn phải đưa Tạ Trường Sinh ra ngoài sẽ nhẹ nhàng hơn khi hôn.
Nhưng hiện tại Cố Phi Y lại vì nỗi nhớ nhung mà không kìm chế được lực đạo của mình.
Hắn dùng sức hôn Tạ Trường Sinh, nghe thấy tiếng r*n r* ngày càng nghèn nghẹn vì khó thở của y cũng không buông tha, ngược lại còn dùng răng cắn nhẹ vào môi dưới của Tạ Trường Sinh một cái rõ đau.
Hắn tranh thủ lúc ghé sát tai Tạ Trường Sinh, giọng nói êm ái đập vào màng nhĩ y: "Ta đã tìm người rất lâu. Hết thế giới này lại đến thế giới khác, trở thành rất nhiều bản thân khác nhau. Nhiều lúc người hoàn toàn không nhìn thấy ta, cũng có lúc ta hoàn toàn không tìm thấy người."
Giọng điệu bình lặng không gợn sóng, nhưng rơi vào tai Tạ Trường Sinh lại nghe như mang theo chút tủi thân.
Vì bản thân cũng bị truyền tống đến các thế giới khác nhau nên Tạ Trường Sinh có thể hiểu được ý trong lời Cố Phi Y.
Vậy mà hắn đã trải qua rất nhiều thế giới sao?
Đáy lòng Tạ Trường Sinh mềm nhũn, động tác đẩy ngực Cố Phi Y ban đầu bất giác chuyển thành nắm chặt vạt áo trước ngực hắn.
Y hé miệng, dùng đầu lưỡi khẽ móc lấy môi Cố Phi Y.
Động tác của Cố Phi Y khựng lại, ngay sau đó hắn càng dùng sức giữ chặt gáy Tạ Trường Sinh, ấn y về phía mình.
Hai cơ thể dán chặt vào nhau, Tạ Trường Sinh bỗng nhiên cảm nhận được cái gì đó. Y cúi đầu theo bản năng, rồi cau mày kỳ lạ.
"Cái gì thế?" Y hỏi: "Miếng độn tăng chiều cao à?"
Cố Phi Y: "..."
Cố Phi Y câm nín một lát, rồi bật cười.
"Sao Bệ hạ không chịu nghe kỹ lời ta vừa nói thế? Thật đáng phạt."
Hắn nắm lấy tay Tạ Trường Sinh, dẫn y thám thính xuống phía dưới.
Hắn nói: "Chẳng phải ta đã nói rồi sao? Ta đi hết thế giới này đến thế giới khác, trở thành rất nhiều bản thân khác nhau."
Cố Phi Y buông tay, tay Tạ Trường Sinh liền rụt về như bị bỏng.
Cố Phi Y lấy ra một tấm danh thiếp từ trong túi áo ngực, đôi mắt cong cong, dùng tấm thẻ cứng cọ cọ lên má Tạ Trường Sinh.
Tạ Trường Sinh chộp hai lần mới cầm được tấm danh thiếp trong tay.
Y nhìn thấy cái tên in trên đó: "Bác sĩ Cố?"
Cố Phi Y vươn tay, dùng hai ngón tay kẹp lấy d** tai Tạ Trường Sinh day day: "Nói chính xác hơn, là bác sĩ mới nhậm chức của trường."
Tạ Trường Sinh tròn mắt.
Y há miệng nửa ngày hỏi Cố Phi Y: "Lương tháng bác sĩ bao nhiêu vậy?"
Cố Phi Y: "..."
Hắn suýt thì bị chọc cười, vươn chân dùng mũi giày da bóng loáng đá nhẹ vào bắp chân mặc quần thể thao đen rộng rãi của Tạ Trường Sinh: "Đồ nhóc con vô lương tâm, ngươi chỉ muốn hỏi cái này thôi à?"
"Cũng không chỉ muốn hỏi cái này."
Tạ Trường Sinh cúi xuống phủi phủi dấu giày mờ mờ Cố Phi Y để lại trên chân.
Khi đứng thẳng dậy, Tạ Trường Sinh nói nhanh như bắn liên thanh, từng chữ từng chữ tuôn ra từ miệng y: "Ta còn muốn biết trường mình có đóng năm loại bảo hiểm và quỹ nhà ở cho ngươi không? Còn muốn biết ngươi ở thế giới này bao lâu rồi? Đã mua nhà mua xe chưa? Còn muốn biết cơ thể cũ của ngươi đi đâu rồi? Còn muốn biết..."
Cố Phi Y: "..."
Hắn lại đá vào bắp chân Tạ Trường Sinh thêm cái nữa.
Chỉ là suy nghĩ Tạ Trường Sinh hơi rối loạn chút thôi.
Lại một đợt tiếng hoan hô đinh tai nhức óc bên ngoài cánh cửa cuối cùng cũng khiến suy nghĩ của Tạ Trường Sinh rõ ràng hơn đôi chút.
Y vươn tay, vuốt phẳng cổ áo Cố Phi Y bị mình nắm đến nhăn nhúm rồi lùi lại một bước, nhìn Cố Phi Y nghiêng đầu cười.
Y gãi gãi má, bảo với Cố Phi Y: "Ta cũng nhớ ngươi."
Cố Phi Y mãn nguyện cong đôi mắt hẹp dài.
Hắn đưa tay nắm lấy tay Tạ Trường Sinh, đan mười ngón tay vào nhau, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng ma sát.
Đang định mở miệng nói gì đó, lại nghe bên ngoài vang lên tiếng còi và tiếng hoan hô càng sôi sục hơn.
Chắc là hiệp một kết thúc rồi.
Nghe động tĩnh náo nhiệt thế này, chắc là đội trường mình đang thắng.
Đang nghĩ ngợi, đột nhiên nghe thấy một tiếng "Rétttt ——" chói tai.
Là loại âm thanh dòng điện khi micro được bật lên.
Chắc là giờ nghỉ giải lao, đội cổ vũ biểu diễn tiết mục.
Chỉ là không phải đội cổ vũ chỉ nhảy thôi sao?
Lần này còn thêm cả tiết mục hát hò à?
Suy đoán lướt qua trong đầu Tạ Trường Sinh, y vốn không để ý, ngẩng đầu lại định nói gì đó với Cố Phi Y.
Nhưng giây tiếp theo, lời của Tạ Trường Sinh buộc phải ngắt quãng.
Tạ Trường Sinh nghe thấy một giọng nói được micro khuếch đại, truyền rõ mồn một vào tai.
"Alo alo alo? Nghe thấy không?"
Giọng nam cà lơ phất phơ, mang theo chút ý cười, cũng có chút nghiến răng nghiến lợi.
"Nhóc ngốc kia, người đâu rồi? Trốn ở xó nào liếc mắt đưa tình với gã nào rồi? Đến hai ông anh ruột này cũng quên luôn à? Mau vác xác ra đây cho ta!”