Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sau khi ngâm bồn xong, Bạc Thính Uyên bế cậu cùng đi tắm tráng sơ qua một lượt, rồi đưa cậu lên giường.
Trên chiếc giường mới là bộ chăn ga gối nệm bằng chất liệu lụa satin, mang sắc xanh mực sâu thẳm như màu bầu trời đêm.
Ôn Từ Thư nằm trên đó, một bên chân dài hơi co lên, lòng bàn tay áp vào tấm ga giường, tái hiện một cách vô cùng chuẩn xác vẻ đẹp "ngọc thể ngang dọc" thường được nhắc đến trong các tác phẩm cổ điển Trung Hoa.
Cậu lim dim đôi mắt, khóe môi hiện lên nụ cười như có như không, trông như vẫn còn chưa thỏa mãn nhưng lại phảng phất vài phần ngượng ngùng.
Đến khi Bạc Thính Uyên nằm lên giường, kéo chăn đắp cho cậu, Ôn Từ Thư bỗng dưng tỉnh táo lại vài phần, khẽ phát ra một tiếng: "Hửm?" đầy hoài nghi.
Bạc Thính Uyên chỉnh cho ánh đèn tối xuống, nghiêng người ghé sát lại gần, đặt một nụ hôn lên trán: "Ngủ đi."
"Hả?"
Ôn Từ Thư ngớ người ra, nghẹn họng mất một lúc, cậu trân trân nhìn vào đôi mắt màu xanh lục đầy mê người nhưng lại rất trầm tĩnh của đối phương, "Bạc Thính Uyên, anh coi em là công cụ đấy à?"
Bạc Thính Uyên gạt mái tóc dài của cậu sang một bên, áp môi vào tai cậu thân mật giải thích: "Sức khỏe của em vẫn chưa hoàn toàn bình phục."
Ở bên trong chăn, Ôn Từ Thư chống cánh tay lên lồng ngực rắn chắc của hắn: "À đúng đúng, sức khỏe em không tốt, cho nên chỉ cần làm trợ thủ cho anh là được rồi, không cần phải bận tâm đến em đâu."
Cậu vừa nói vừa nhích người dịch sang phía bên trái. Khi bờ vai bị bàn tay to lớn của hắn giữ chặt xoay lại, cậu còn khẽ hất vai ý định giãy giũa né tránh.
Bạc Thính Uyên ấn giữ cho cậu nằm thẳng lại, thấy cậu thở hổn hển nhắm nghiền mắt, hàng mi ghé chặt tạo thành một đường cong mềm mại, đen nhánh.
"Trợ thủ mà lại dùng như thế sao?"
Ôn Từ Thư mồm năm miệng mười cãi lý: "Tiếng Trung sâu sắc tinh thâm, cái người nước ngoài như anh đương nhiên là không hiểu rồi."
Lời vừa dứt, khóe miệng cậu liền bị hắn hôn một cái.
Bạc Thính Uyên trầm giọng hỏi: "Em giận à?"
Hắn vòng tay qua eo cậu, kéo ngườiôm chặt vào lòng, "Nghe lời bác sĩ, đợi thêm vài ngày nữa đã..."
"Xì!"
Chóp mũi Ôn Từ Thư khẽ hừ mạnh một tiếng rõ to, cậu liến thoắng bảo: "Vâng, cảm ơn Bạc tổng đã chăm sóc vô cùng chu đáo và tỉ mỉ, chúc anh ngủ ngon."
Dứt lời, cậu liền kéo chăn trùm kín mít qua đầu.
Bạc Thính Uyên bị dỗi cho một tràng liên thanh như súng liên thanh, thế nhưng ánh mắt hắn ngược lại còn vương chút vui vẻ không lời nào tả xiết.
Tầm mắt hắn cách một lớp chăn như đang phác họa lại gương mặt tràn ngập xuân sắc ở bên dưới, dịu dàng gọi: "Từ Thư? Giận thật đấy à?"
"Không có." Giọng điệu Ôn Từ Thư cụt lủn, "Tắt đèn ngủ đi."
"Ừm." Bạc Thính Uyên nghe ra giọng cậu có vẻ đã buồn ngủ thật rồi, thế nên hắn cũng không nhắc đến chuyện chiếc giường mới nữa, liền tắt nốt ngọn đèn trong phòng.
Không gian trong phòng lập tức chìm vào sự yên tĩnh.
Ôn Từ Thư thấy hắn vậy mà thật sự định đi ngủ như thế, càng nghĩ càng giận, quả thực chỉ muốn nhào lên cắn cho hắn một miếng.
Dựa vào cái gì hắn muốn hôn liền hôn, muốn dùng tay liền dùng tay, còn cậu thì lại không được chứ?
Tức giận thì tức giận, nhưng cơ thể chưa được thỏa mãn vẫn mang theo vài phần khô nóng khó chịu.
Ôn Từ Thư ngửi mùi hương nội tiết tố nam tính vây quanh quanh thân hắn, nhắm nghiền mắt lại.
Trong đầu cậu bấy giờ ngập tràn những hình ảnh ở bồn tắm lúc nãy, bàn tay thon dài ch*m r** v**t v* qua khuôn ngực và vùng bụng mảnh mai, mềm mại của chính mình.
Bạc Thính Uyên nguyên bản tưởng cậu đã chuẩn bị đi ngủ, kết quả chợt phát hiện ra điểm không đúng.
Ngay khi hắn định mở miệng, thì lại nghe thấy cậu nhẹ giọng lầm bầm, giọng nói có chút nghẹn lại và khô khốc: "Anh xoay người đi chỗ khác đi."
Lúc này, hắn mới ý thức được bàn tay của Ôn Từ Thư đang ngọ nguậy ở bên dưới lớp chăn, không ngừng m*n tr*n, x** n*n lên cơ thể thơm mềm và trơn láng.
Vừa nghĩ đến việc cậu sắp sửa làm tiếp theo, khắp người Bạc Thính Uyên hệt như có một luồng điện nhỏ chạy dọc qua.
Hắn nhanh tay bật lại một ngọn đèn tường ở phía xa: "Từ Thư?"
Ôn Từ Thư tì gáy vào chiếc gối mềm, ngửa chiếc cổ mảnh khảnh, thon dài lên cao.
Nơi cánh mũi khẽ phập phồng theo từng nhịp thở sâu, đôi mắt cậu nheo lại đầy mơ màng. Cậu khẽ cắn lấy làn môi dưới non mềm, gương mặt tràn ngập xuân sắc kiều diễm.
Ôn Từ Thư cũng chẳng thèm để ý đến Bạc Thính Uyên, một bên đầu gối co lên chống cao lớp chăn, tự mình chìm đắm vào việc giải tỏa d*c v*ng.
Sắc hồng của d*c t*nh như ánh mây chiều tà nhuộm thắm lên gương mặt Ôn Từ Thư, cậu quả thực đã biến thành vị thần sa đọa đầy mê hoặc trong những câu chuyện thần thoại Hy Lạp cổ đại.
Bạc Thính Uyên cảm thấy da đầu mình tê dại, hắn ôm chặt lấy cậu, ghé sát mặt vào thái dương Ôn Từ Thư mà cọ xát, lòng bàn tay nương theo vòng eo quá mức mảnh mai của cậu mà trượt xuống sâu hơn.
Thắt lưng dưới của Ôn Từ Thư khoảnh khắc ấy bỗng cong lên, đầu lưỡi ẩm ướt khẽ l**m qua cánh môi khô khốc.
Nhịp thở của hai người dần trở nên dồn dập, quấn quýt lấy nhau một cách không tiếng động.
Mãi cho đến khi Ôn Từ Thư cảm nhận được phản ứng mãnh liệt của hắn, cậu thở dài một tiếng, cuộn tròn chăn xoay người sang phía bên kia mà cười đến mức run rẩy cả người.
Mái tóc dài rối tung xõa trên tấm lưng trắng muốt, sống lưng mảnh dẻ hơi cong lên trông cực kỳ tinh tế, mang một vẻ đẹp rung động lòng người.
Thế nhưng cậu ngay lập tức đã bị một đôi cánh tay rắn rỏi vớt ngược trở về.
Tầm mắt giao nhau, d*c v*ng nơi đáy mắt Bạc Thính Uyên quả thực đã trở nên phóng túng và tràn lan đến mức không thể kiềm chế.
Cậu liền rốt cuộc chẳng thể cười nổi nữa. Nụ cười vừa mới thu liễm, bờ môi mềm mại đã bị hắn hung hăng lấp kín.
Trong nụ hôn đầy cuồng nhiệt, Ôn Từ Thư bị bế đặt lên trên người hắn, hai chân cũng bị tách ra một cách vô cùng mạnh mẽ.
Khi cơ thể hai người áp sát vào nhau, cả hai đều không nhịn được mà khẽ nhíu mày.
Bạc Thính Uyên giơ tay ấn vào nút bấm ở bên sườn giường, phía đầu giường liền chậm rãi dốc lên, nâng cơ thể họ dậy.
"Ưm?" Ôn Từ Thư chống tay lên bờ vai hắn, sực nhớ đến chuyện chiếc giường mới.
Ngón tay cậu khẽ khều khều bờ môi Bạc Thính Uyên, nhỏ giọng bảo: "Chẳng lẽ anh mua chiếc giường này là để làm chuyện xấu đấy à?"
Bạc Thính Uyên ngậm lấy đầu ngón tay cậu, khẽ cắn một cái: "Chẳng phải là do em muốn làm sao?"
Ôn Từ Thư cũng không thấy đau, chỉ là lúc đầu lưỡi ẩm ướt của hắn lướt qua ngón tay, cảm giác mẫn cảm đến lạ kỳ truyền đến, thế nhưng cậu cũng không lập tức rút tay về.
Bạc Thính Uyên ngửa đầu m*t mát nụ hôn trên môi cậu, những ngón tay đang vòng qua ôm thắt lưng cậu khẽ động đậy, hắn tháo chiếc nhẫn cưới của mình ra rồi lồng vào ngón áp út của Ôn Từ Thư.
"Anh --" Ôn Từ Thư ý thức được hắn cởi nhẫn ra là muốn làm gì, cả người cậu liền ầm ầm bỏng cháy như muốn nổ tung.
Bạc Thính Uyên kiên nhẫn hôn cậu: "Lại không muốn nữa rồi sao?"
Ôn Từ Thư co ngón tay lại, nắm chặt lấy hai chiếc nhẫn cưới đang lồng vào nhau trên ngón áp út, cậu vùi đầu vào cổ hắn, thẹn thùng lí nhí van nài: "Nhẹ một chút thôi nhé..."
"Ừm." Bạc Thính Uyên áp lòng bàn tay phải lên lưng cậu, cảm nhận nhịp tim đang đập dồn dập.
Qua một hồi lâu, Ôn Từ Thư bị x** n*n đến mức đuôi mắt đỏ hồng lên, hai tay cậu vòng qua ôm lấy cổ hắn, lý nhí lên tiếng: " Được rồi..."
Bạc Thính Uyên lại bảo: "Bác sĩ nói phải tuần tự tiến dần, từng bước một."
Ôn Từ Thư ngớ ra một chốc, rồi tức nổ đom đóm mắt: "Xin anh đừng có nhắc tới bác sĩ nữa được không hả."
Bạc Thính Uyên ấn giữ lấy thắt lưng dưới của cậu.
Lồng ngực hai người dán chặt vào nhau, giúp hắn có thể cảm nhận được nhịp tim của cậu một cách rõ ràng hơn, không cần phải quá lo lắng rằng sự l* m*ng của mình sẽ gây ra sơ suất.
-
Chờ đến khi mọi chuyện kết thúc, Ôn Từ Thư vừa mệt vừa buồn ngủ, nhưng trong lòng lại vô cùng thỏa mãn.
Cậu nằm ngửa trên giường, trong đầu chợt nảy ra một suy nghĩ có chút khó kìm nén và vô cùng táo bạo:
Đợi đến khi mình dưỡng sức khỏe thật tốt rồi, nhất định phải dùng tư thế này để cảm nhận lại một trận ra trò mới được.
Nghĩ đến đây, khóe miệng cậu bỗng hiện lên một nụ cười đầy ái muội.
Bạc Thính Uyên nâng cằm cậu lên, nghi hoặc hỏi: "Em đang cười cái gì thế?"
Ôn Từ Thư liền rúc sâu vào lòng hắn, dùng chất giọng đã có phần khàn đặc mà lầm bầm ăn vạ: "Bạc Thính Uyên, anh bắt nạt em. Rõ ràng là người ta đang chuẩn bị đi ngủ rồi mà."
Bạc Thính Uyên nhướng mày, vừa rồi rốt cuộc là ai chủ động muốn trước hả?
Thế nhưng ôm ôm người đẹp mềm mại thơm tho trong lòng, hắn vẫn dịu dàng dỗ dành: "Được rồi, ngủ đi."
Ôn Từ Thư lúc này mới mãn nguyện mà vùi đầu vào ngực hắn chìm vào giấc ngủ.
Bạc Thính Uyên lại không ngủ ngay lập tức, hắn giữ vẻ mặt đầy suy tư mà nghĩ ngợi về chuyện của hai người.
Hồi tưởng lại thần thái quyến rũ đầy mê hoặc của Ôn Từ Thư khi ngồi trong lòng mình lúc nãy, cơ thể hắn lại không tự chủ được mà có phản ứng.
Nhiều năm về trước, hắn không cách nào có được cậu, cho nên càng thêm khát khao, thèm muốn; còn hiện tại, khi đã có được cậu rồi, hắn lại càng thêm đắm say, mê luyến.
Có lẽ chỉ cần đối diện với Ôn Từ Thư, d*c v*ng của Bạc Thính Uyên sẽ hệt như một ngọn lửa bất diệt, vĩnh viễn thiêu đốt không bao giờ lụi tàn.
-
Khi Ôn Từ Thư thức dậy vào sáng sớm, cậu liền phát hiện ra chiếc nhẫn cưới của Bạc Thính Uyên đang nằm gọn trong tay mình.
Hóa ra cả đêm qua, cậu cứ thế cuộn tròn các ngón tay lại, nắm chặt lấy nó không buông suốt một giấc ngủ dài.
Mà Bạc Thính Uyên bấy giờ đã không còn ở trên giường nữa.
"Người đâu rồi?" Ôn Từ Thư ngồi bật dậy, mắt nhắm mắt mở nhìn về phía xa dáo dác tìm kiếm.
Bạc Thính Uyên vừa vặn từ trong phòng để quần áo bước ra, trên người khoác hờ hững chiếc áo ngủ lỏng lẻo, trên tay đang cầm bộ áo sơ mi và quần dài định thay.
"Tôi làm em thức giấc à?"
"Không có." Ôn Từ Thư đưa bàn tay ra khỏi chăn, "Nè, nhẫn của anh?"
Bạc Thính Uyên giơ tay đón lấy, khoảnh khắc chiếc nhẫn rời đi để lại một xúc cảm vô cùng rõ rệt trên làn da ngón tay cậu.
Ôn Từ Thư lập tức rụt tay về rồi giấu nhẹm vào trong chăn, chăm chú nhìn hắn đeo nhẫn vào tay.
Động tác này rõ ràng vô cùng quen thuộc và bình thường, thế nhưng khi tầm mắt của hai người vừa chạm vào nhau, bầu không khí bỗng chốc lại dâng lên một niềm ái muội khó tả.
Ôn Từ Thư khẽ mím môi, cố tình kiếm chuyện nói lẫy: "Cái giường mới này nằm cũng khá là thoải mái đó nha."
"Ừm."
Bạc Thính Uyên xoay người lại cởi bỏ chiếc áo ngủ, cầm lấy áo sơ mi mặc vào, dùng ngữ khí vô cùng thản nhiên mà bảo: "Tối nay chúng ta có thể thử sang tư thế khác xem sao."
Ôn Từ Thư: (ΩДΩ)
Bạc tổng, anh có muốn nghe lại xem mình vừa thoại cái gì không?! Đang là sáng sớm đó! Trời sáng bảnh ra rồi đấy!
Cậu kéo chăn lên, vốn định trùm kín mít mặt lại cho đỡ ngượng, nhưng vì luyến tiếc "phong cảnh" tuyệt mỹ trước mắt nên đành lén lút ló hai con mắt ra ngoài nhìn trộm.
Nương theo từng động tác mặc quần áo vô cùng dứt khoát và phong trần của Bạc Thính Uyên, Ôn Từ Thư ở trong lòng thầm lẩm bẩm tính toán:
Đôi chân dài này, là của mình.
Khuôn ngực và cơ bụng này, là của mình.
Vòng eo thon và bờ vai rộng này, cũng là của mình nốt.
Bao gồm cả gương mặt lai tây anh tuấn ngời ngời này, tất tần tật đều là của mình hết.
Ha ha~
Ở bên dưới lớp chăn, Ôn Từ Thư ấu trĩ cười đến mức ngoác cả miệng.
Sau khi Bạc Thính Uyên đã mặc chỉnh tề áo sơ mi và quần tây, hắn liền đeo thêm một chiếc vòng da màu đen vào cánh tay.
Bên ngoài lớp áo sơ mi đen, chiếc vòng da siết nhẹ vừa vặn làm lộ rõ những đường nét cơ bắp săn chắc trên cánh tay hắn, toát lên một vẻ cấm dục đến lạ kỳ nhưng lại vô cùng gợi cảm, quyến rũ.
Ôn Từ Thư chớp chớp mắt, bỗng cảm thấy có gì đó sai sai: "Cái đó ở đâu ra thế?"
Bạc Thính Uyên khẽ nâng cằm, đưa tay chỉnh lại cổ áo sơ mi: "Em tặng tôi mà, mới đó đã quên rồi sao?"
"Không phải đâu nha --" Ôn Từ Thư nghẹn họng đờ người ra, "Làm gì có cái vòng tay nào chứ. Với lại cái này..."
Trong chớp mắt, cậu liền nhớ lại cái đêm hôm đó, Bạc Thính Uyên rõ ràng đã đem chính cái thứ đồ chơi này tròng vào chân của cậu.
Giờ này khắc này, cậu vẫn còn nhớ rõ mồn một cảnh tượng nóng bỏng lúc bấy giờ, và nhớ cả lực đạo vừa xoa vừa n*n b*p đầy mạnh mẽ của lòng bàn tay Bạc Thính Uyên nơi chiếc vòng chân ấy.
Bạc Thính Uyên thấy cậu đăm chiêu suy tư, dáng vẻ trông vô cùng mê người, liền cúi người, một tay chống bên mép giường ghé sát lại gần: "Hửm? Nhớ ra rồi à?"
Ôn Từ Thư ở cự ly gần đối diện với đôi mắt màu xanh lục của hắn, ngượng ngùng nhỏ giọng hỏi: "Anh, anh cứ thế này mà đeo đi làm luôn đấy à?"
Ngón tay Bạc Thính Uyên khẽ m*n tr*n cánh môi cậu, thái độ hoàn toàn tự nhiên thản nhiên: "Tôi đi làm có mặc áo vest bên ngoài, người khác không nhìn thấy đâu."
Ôn Từ Thư chậm rãi kéo chăn trùm lên đến tận đỉnh đầu, trong lòng không ngừng hét chói tai:
Alo, chú cảnh sát đấy phải không ạ? Ở đây có người ban ngày ban mặt mà cứ làm mấy hành vi không đứng đắn, mau đến bắt anh ta lại đi chứ?!!
Cậu che kín mít gương mặt, nghẹt giọng hỏi vọng ra: "Thế bao giờ anh mới chịu mặc cái bộ dây đai kẹp vớ kia cho em xem đây?"
Rõ ràng lần trước mua về là để bắt hắn mặc, kết quả cuối cùng lại vận hết lên người cậu.
Bạc Thính Uyên không lập tức trả lời ngay.
Ôn Từ Thư liền dở giọng nũng nịu, nhão nhão dính dính mà gọi khẽ: "Daddy~~~ mặc một lần thôi được không?"
Bên mép giường, đầu ngón tay Bạc Thính Uyên nhẹ nhàng xoa xoa vành tai cậu, vẫn chưa chịu lên tiếng đáp ứng.
Ôn Từ Thư bấy giờ mới chậm rãi ló đôi mắt sáng lấp lánh ra ngoài chăn: "Được rồi nhé, im lặng là anh đồng ý rồi đó."
Bạc Thính Uyên đầy suy tư rũ mắt nhìn cậu: "Muốn xem đến thế cơ à?"
Ôn Từ Thư mướn mày, liếc mắt nhìn chiếc vòng da trên cánh tay hắn một cái.
Không muốn xem thì em phí công mua mấy thứ đó về làm cái gì cơ chứ?!